Chương 4B: Bóng Tối Chết Chóc

17/04/2026  ·  phuongle

Bóng tối ập xuống không báo trước, đặc quánh và lạnh lẽo như một tấm vải liệm khổng lồ trùm lên toàn bộ con tàu Alpine Express.

Tiếng thét của phu nhân Nam tước trong Toa nghỉ ngơi số 7 ngay lập tức bị chìm nghỉm giữa một dàn hợp xướng của sự hoảng loạn bùng phát từ khắp các toa tàu. Khách hạng nhất, hạng hai hay hạng ba giờ đây đều bình đẳng trước sự mù lòa và cái lạnh đang nhai nuốt da thịt. Trong bóng tối, con người dễ dàng bị tước đoạt lý trí để nhường chỗ cho bản năng sinh tồn nguyên thủy nhất. Có tiếng đồ đạc đổ vỡ, tiếng la hét tìm người thân, và cả tiếng những kẻ hèn nhát đang điên cuồng cào cấu vào các cánh cửa khóa trái.

“Cứu với! Có ai không? Vợ tôi ngất rồi!”

“Đèn đâu? Bật cái đèn chết tiệt lên!”

“Đừng có xô đẩy! Cứu tôi!”

Arthur Pendelton đứng bất động giữa phòng. Trong khi mọi người xung quanh đang mất trí, não bộ của một kỹ sư và bản năng của một thám tử trong bạn lại kết hợp để hoạt động ở mức công suất tối đa. Sát thủ — hay kẻ tự xưng là “Đao phủ” — không rảnh rỗi đi phá cầu dao điện chỉ để dọa dẫm. Việc hệ thống sưởi bị vô hiệu hóa giữa đêm bão tuyết âm hai mươi độ trên dãy Alpine là một bản án tử hình tập thể.

Lý trí bảo bạn phải lao ngay xuống buồng máy để bảo vệ thợ máy — người duy nhất có khả năng khởi động lại hệ thống sưởi. Nhưng khi nghe thấy tiếng khóc thét của một đứa trẻ ở toa bên cạnh, và tiếng rầm rập của đám đông đang giẫm đạp lên nhau ngoài hành lang, đôi chân bạn khựng lại.

Nếu bạn rời đi lúc này, bóng tối sẽ trở thành một lò mổ hoàn hảo. Sát thủ có thể đang trà trộn ngay ngoài kia, mượn sự hỗn loạn để vung dao kết liễu những nhân chứng, hoặc đơn giản là để thỏa mãn thú tính. Bạn không thể bỏ mặc hàng chục sinh mạng không có khả năng tự vệ này.

“Tất cả im lặng!” Bạn gầm lên, giọng nói trầm khàn, đầy uy lực vang vọng khắp khoang tàu. Bạn vung tay, đập mạnh báng súng lục lên mặt bàn gỗ. Tiếng “cốp” chát chúa lấn át một phần sự ồn ào.

Bạn lao ra ngoài hành lang, đẩy mạnh gã bảo vệ Laurent đang đứng chết trân vì sợ hãi. “Laurent! Bật đèn pin lên! Soi xuống sàn nhà, không được soi vào mặt người khác! Những ai đang ở hành lang, lập tức quay lại buồng của mình và khóa trái cửa! Phụ nữ và trẻ em lùi lại phía sau!”

Vừa ra lệnh, bạn vừa sải bước dọc theo hành lang tối tăm, khẩu súng lục ổ quay lăm lăm trong tay. Sự hiện diện áp đảo và sự điềm tĩnh của bạn giống như một mỏ neo, dần dần kéo đám đông đang hoảng loạn trở lại mặt đất.

Nhưng Đao phủ không phải là một kẻ ngoan ngoãn đứng nhìn con mồi được tổ chức lại.

Đột nhiên, một tiếng thét xé rách màng nhĩ vang lên từ góc tối nhất ở lối nối giữa Toa số 3 và Toa số 4.

“Á Á Á! Cứu tôi! Hắn tóm được tôi rồi!”

Đó là giọng của một nam hành khách. Đám đông vừa mới trật tự lại vỡ trận, dạt dạt dạt dạt lùi lại phía sau. Tiếng giằng co, đổ vỡ vang lên loảng xoảng.

Sát thủ đang ở ngay đây. Hắn lợi dụng sự nhiễu loạn để thăm dò và tấn công.

Bạn không chần chừ, lao người về phía trước, băng qua màn đêm. Bạn không thể bắn bừa bãi trong không gian hẹp đầy người này. Đôi mắt bạn mở to, cố gắng thu nhận chút ánh sáng lờ mờ hắt ra từ bên ngoài ô cửa kính dính đầy tuyết.

Một cái bóng đen to lớn đang đè nghiến một hành khách xuống sàn. Ánh kim loại lạnh lẽo lóe lên. Lưỡi dao đang vung xuống.

“Dừng tay lại, thằng khốn!” Bạn hét lên, lao tới tung một cú sút vòng cầu bằng mũi giày da lộn thẳng vào hông gã áo choàng đen.

Cú đá trúng đích. Kẻ thủ ác lầm bầm một tiếng đau đớn, buộc phải buông nạn nhân ra. Hắn lùi lại một bước, linh hoạt như một con báo. Thay vì lao vào ăn thua đủ với bạn, hắn nhận ra sự hiện diện của một kẻ có vũ trang và kỹ năng chiến đấu là một rủi ro quá lớn. Hắn vung dao chém một nhát ngang không khí để ép bạn lùi lại, rồi nhanh như chớp, xoay người đạp tung cánh cửa lẩn khuất vào bóng đêm sâu thẳm của các toa phía sau.

Bạn giơ súng lên, ngón tay đặt trên cò, nhưng đã quá muộn. Mục tiêu đã hòa lẫn vào bóng tối hoàn toàn.

Bạn hạ súng, vội vã quỳ xuống bên cạnh nạn nhân. Đó là một gã thương gia trung niên. Ông ta đang ôm chặt lấy bắp tay trái, máu rỉ ra ướt đẫm qua kẽ tay.

“Chỉ là một vết rạch phần mềm. Ông không chết được đâu.” Bạn kiểm tra nhanh vết thương, xé một mảnh rèm cửa gần đó quấn chặt lại để cầm máu. Sự can thiệp kịp thời của bạn đã cứu mạng ông ta khỏi nhát dao đâm thẳng vào cổ họng.

“Cảm… cảm ơn thám tử…” Người đàn ông rên rỉ, răng đánh bò cạp vào nhau vì lạnh.

Laurent lúc này mới chạy tới, chiếc đèn pin trên tay hắn run lẩy bẩy chiếu ánh sáng vàng vọt xuống mặt sàn.

“Soi đèn vào góc kia.” Bạn chỉ tay về phía khu vực kẻ sát nhân vừa đứng trước khi bỏ chạy.

Dưới ánh sáng đèn pin, bạn phát hiện ra một vật thể nhỏ màu đen nằm chỏng chơ trên lớp thảm. Bạn nhặt nó lên. Đó không phải là một món đồ trang sức hay khuy áo.

Đó là một sợi dây đàn piano cực kỳ mảnh, hai đầu được buộc chặt vào hai thanh gỗ nhỏ bọc da.

[Hệ thống thông báo: Bạn thu thập được manh mối phụ] [MANH_MOI: Dây siết cổ Garrote]

Ánh mắt bạn tối sầm lại. Đây là một thứ vũ khí được thiết kế riêng cho việc ám sát không tiếng động. Kỹ thuật thắt nút dây và độ mòn của hai thanh gỗ cho thấy kẻ sử dụng nó là một chuyên gia, một kẻ đã được huấn luyện trong quân đội hoặc các tổ chức sát thủ ngầm. Kẻ thù của bạn không phải là một gã quý tộc vì ghen tuông mà giết người, hắn là một công cụ giết người chuyên nghiệp.

“Nghe đây, Laurent!” Bạn đứng phắt dậy, nắm lấy cổ áo gã bảo vệ. “Tôi đã ổn định xong khu vực này. Kẻ sát nhân vừa bị đánh bật lại, hắn sẽ không dám quay lại đây ngay đâu. Khóa chặt cửa thông toa. Tập trung tất cả phụ nữ và người bị thương vào một buồng, dùng chăn cản gió. Cầm chắc súng của anh. Tôi phải xuống buồng máy!”

“Buồng máy? Nhưng tối om thế này…”

“Hệ thống sưởi đã hỏng! Nếu tôi không khởi động lại nó, tất cả chúng ta sẽ chết cóng trước khi mặt trời mọc!” Bạn gầm lên, đẩy hắn ra.

Bạn đã làm tròn trách nhiệm bảo vệ sinh mạng cho hành khách, nhưng sự chậm trễ này là một canh bạc phải trả giá bằng thời gian. Bạn móc chiếc [CHIA_KHOA_PM] từ túi áo gi-lê ra, lao như bay về phía Toa số 5. Nhiệt độ xung quanh bạn lúc này đã hạ xuống mức đóng băng. Hơi thở của bạn phả ra thành từng đám khói trắng.

Đến trước cánh cửa thép dày cộp ngăn cách với khu vực động cơ, bạn tra chìa khóa vào ổ. Cửa không khóa chặt như bạn tưởng. Nó hé mở một khe nhỏ. Ổ khóa có dấu hiệu bị cạy phá bằng bạo lực.

Trái tim bạn thắt lại. Sát thủ áo choàng đen, sau khi bị bạn đánh bật khỏi toa khách, đã dùng khoảng thời gian bạn sơ cứu cho gã thương gia để vòng qua một lối khác, tiến thẳng xuống đây.

Bạn đẩy cửa bước vào. Cái lạnh ngắt pha lẫn mùi dầu luyn và than đá xộc thẳng vào mũi. Lò hơi khổng lồ dưới đáy tàu đã tắt ngấm, chỉ còn lại những đốm than hồng leo lét. Không có tiếng động cơ, chỉ có tiếng gió rít và âm thanh rên rỉ của kim loại.

Và rồi, lọt thỏm giữa những tiếng ồn của tự nhiên đó, là tiếng thở dốc nặng nhọc và tiếng rên la đau đớn vang lên từ sâu bên dưới hệ thống giàn giáo bằng thép.

Bạn đã đến muộn. Thợ máy đang gặp nguy hiểm.

Bạn từ từ bước xuống lồng cầu thang sắt hoen gỉ. Bỗng… KENG!

Một tiếng động kim loại sắc lẹm vang lên ngay phía trên đỉnh đầu bạn. Kẻ sát nhân không hề bỏ đi. Hắn đã xử lý xong thợ máy và đang phục kích trên cao, chờ đợi kẻ có chìa khóa bước xuống cái dạ dày bằng thép này. Bạn chính là con mồi tiếp theo.

Đại não bạn nhấp nháy dòng cảnh báo đỏ rực: [THỬ THÁCH SINH TỒN KÍCH HOẠT]

Trong cái không gian chật hẹp, ngập tràn những chướng ngại vật cứng ngắc này, việc chọn đúng vị trí ẩn nấp để né đòn tấn công bất ngờ từ trên cao sẽ quyết định ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Một quyết định sai lầm, hành trình tìm lại em gái của bạn sẽ vĩnh viễn kết thúc trong vũng máu.

Ánh mắt sắc bén của bạn quét nhanh qua ba vị trí khả thi nhất trong bóng tối lờ mờ:

[CHON:420] Lựa chọn 5A: Lao người nấp phía sau đống than đá cao ngất ngưỡng ở góc phòng. Nơi này rất tối, tạo thành một lớp áo giáp tự nhiên tuyệt vời, chờ sát thủ lộ diện để bắn trả. [/CHON]

[CHON:421] Lựa chọn 5B: Ép chặt lưng vào bề mặt lò hơi khổng lồ đang nguội dần ở ngay giữa phòng. Lấy bóng râm khổng lồ của nó làm lợi thế che khuất hoàn toàn thân hình to lớn của bạn. [/CHON]

[CHON:422] Lựa chọn 5C: Lăn người chui tọt xuống gầm của hệ thống bánh răng truyền động nằm sát mặt sàn. Một vị trí cực kỳ chật hẹp, bẩn thỉu, khó xoay xở nhưng lại là điểm mù hoàn hảo nhất đối với kẻ đang nhòm ngó từ trên cao. [/CHON]

← Quay lại bài viết