Chương 5B: Đoạt Lấy Sự Sống

17/04/2026  ·  phuongle

Đại não của bạn kích hoạt bản năng sinh tồn ở mức tối đa. Mọi toan tính phải được đưa ra trong chưa tới một phần mười giây đồng hồ.

Sát thủ đang ở trên cao. Nếu chui xuống gầm máy, bạn sẽ tự khóa chặt mình vào một không gian chết, không có đường lui nếu hắn ném một thứ gì đó xuống. Nếu nấp sau đống than, bạn sẽ bị lộ từ góc nhìn thẳng đứng. Chỉ có một nơi duy nhất có thể triệt tiêu hoàn toàn góc bắn từ trên cao và tạo ra một vùng mù tuyệt đối.

Bạn lùi phắt lại, lướt đi trên những đầu ngón chân như một bóng ma và ép chặt lưng vào bề mặt cong vút của chiếc lò hơi khổng lồ nằm giữa phòng.

Lớp vỏ thép của lò hơi lạnh ngắt như băng đá, hút lấy chút hơi ấm cỏn con còn lại trên người bạn. Vóc dáng khổng lồ, hình trụ phình to của nó vươn thẳng lên trần buồng máy, tạo ra một mái hiên bằng thép vững chãi che khuất hoàn toàn thân hình bạn khỏi hệ thống giàn giáo phía trên. Bạn chìm sâu vào một vệt bóng tối tĩnh lặng.

Bạn nín thở. Khẩu súng lục ổ quay được giơ lên ngang ngực, chốt an toàn đã mở.

Trên đỉnh đầu bạn, cách một lớp thép dày, những tiếng bước chân dẫm lên kim loại vang lên khẽ khàng nhưng đầy chết chóc. Hắn đang đi lại trên giàn giáo, cúi người nhìn xuống tìm kiếm bạn.

PỤP! PỤP!

Hai tia lửa xanh nhạt lóe lên. Hai viên đạn từ khẩu súng gắn giảm thanh găm phập vào đống than đá ở góc phòng — chính xác là nơi bạn đã suýt chọn để ẩn nấp.

Bạn khẽ nhếch mép. Sự tính toán hình học không gian của một kỹ sư đã cứu mạng bạn. Kẻ thủ ác đã đoán sai vị trí con mồi.

Nhận ra mục tiêu không có ở đó, tiếng bước chân trên giàn giáo dừng lại. Một khoảng lặng kéo dài vài giây. Và rồi… một bóng đen tung mình nhảy xuống từ độ cao gần ba mét, đáp xuống mặt sàn thép nhẹ bẫng như một con báo. Hắn cong đầu gối để triệt tiêu lực rơi, tay lăm lăm khẩu súng, cẩn thận quét mắt xuyên qua màn đêm.

Hắn đang đứng xoay lưng lại với lò hơi, cách bạn chưa đầy ba bước chân.

Bạn không chần chừ một tích tắc nào. Lấy mũi giày làm trụ, bạn xoay người lướt ra khỏi bóng râm. Tay trái bạn vung lên, giáng một cú chém bằng cạnh bàn tay sắc như dao vào đúng gáy sát thủ, trong khi tay phải dùng báng súng nện mạnh vào cổ tay đang cầm vũ khí của hắn.

“Á!”

Sát thủ kêu lên một tiếng đục ngầu, lảo đảo lao về phía trước. Khẩu súng giảm thanh của hắn tuột khỏi tay, văng xa ra mặt sàn. Bạn lập tức lao tới, định khóa cổ hắn bằng một đòn siết hiểm hóc. Nhưng Đao phủ là một cỗ máy giết người chuyên nghiệp. Dù bị đánh úp, hắn vẫn kịp xoay người, tung một cú móc trái cực mạnh sượt qua cằm bạn, rồi lăn một vòng vào góc tối.

“Pendelton…” Giọng nói khàn đục, the thé của Đao phủ cất lên từ trong bóng tối, mang theo sự giễu cợt đầy chết chóc. “Mày cứng đầu hơn tao tưởng đấy. Trò chơi này lẽ ra không có sự xuất hiện của mày.”

Bạn chĩa súng về phía âm thanh, nhưng hắn di chuyển quá nhanh. Một tiếng “xì” vang lên chói tai. Hắn đã đập vỡ một van hơi nước áp suất cao ở góc tường. Một cột hơi nước trắng xóa nóng rẫy xịt mạnh ra, che khuất hoàn toàn tầm nhìn. Lợi dụng màn sương mù tức thời đó, sát thủ đạp tung cửa hầm thoát hiểm và biến mất vào màn đêm bão bùng.

Bạn khẽ chửi thề, hạ súng xuống. Truy đuổi hắn lúc này là tự sát. Ưu tiên hàng đầu là người thợ máy.

Bạn chạy đến khu vực chứa than, vội vã tháo giẻ bịt miệng và cởi trói cho ông lão. Người thợ máy ho sặc sụa, xoa xoa hai cổ tay rướm máu.

“Ông bạn, ông nợ tôi một mạng đấy,” Bạn cất súng vào bao, đưa tay kéo ông ta đứng dậy. “Nhanh lên, khởi động lại lò hơi và máy phát điện. Cả con tàu đang đóng băng trên kia.”

“Cảm ơn… cảm ơn cậu,” Thợ máy thều thào, lảo đảo bám vào một đường ống. “Thằng khốn đó… hắn đã cắt đứt cầu dao chính. Nhưng không sao, tôi có thể đấu nối lại đường dây phụ. Mất khoảng mười lăm phút.”

Ông ta đi lại phía bảng điều khiển bằng thép, bắt tay vào việc nối các sợi dây đồng với kỹ năng của một người thợ lành nghề. Trong lúc làm việc, ông ta hạ giọng, ném về phía bạn một ánh nhìn đầy biết ơn xen lẫn sợ hãi:

“Kẻ đó… hắn không chỉ muốn làm hỏng hệ thống sưởi. Hắn muốn mạng của tôi từ trước đó rồi.”

Bạn nhíu mày. “Ý ông là sao?”

“Khoảng một giờ trước,” Thợ máy vừa nối dây vừa kể, “Lúc tôi đang thay ca, tôi uống một ngụm nước trong bình cá nhân của mình. Nhưng mùi vị của nó rất lạ… có mùi hạnh nhân đắng. Tôi ngay lập tức nhổ ra. Kẻ nào đó đã tẩm độc vào nước của tôi. Nếu tôi uống cạn, tôi đã chết ngạt trước khi chuyến tàu này kịp mất điện.”

Đồng tử bạn hơi co lại. Lại là độc tố làm ngạt hô hấp. Trùng khớp hoàn toàn với những dấu vết bọt khí và da tím tái mà bạn đã phân tích được trên thi thể của Nam tước William ở Chương 3A. Đao phủ đã cố tình thử nghiệm loại độc dược này lên thợ máy trước để đảm bảo tính sát thương, hoặc hắn muốn loại bỏ người vận hành con tàu bằng phương pháp không đổ máu. Khi độc tố thất bại do sự cảnh giác của thợ máy, hắn mới phải dùng đến bạo lực ở hiện trường này.

“Tôi từng là lính quân y trong Thế Chiến,” Thợ máy lầm bầm, thò tay vào túi áo ngực lấm lem dầu mỡ. Ông ta lôi ra một vật thể nhỏ, bằng ngón tay cái và đưa nó cho bạn. “Tôi luôn mang theo thứ này như một vật phòng thân. Giữ lấy nó đi thám tử. Cậu sẽ cần nó nhiều hơn tôi đấy. Kẻ nào sử dụng độc dược, hắn sẽ không từ thủ đoạn để dùng lại nó đâu.”

Bạn đón lấy vật thể từ tay người thợ già. Đó là một lọ thủy tinh nhỏ, được bọc trong một lớp kim loại chống vỡ, bên trong chứa một dung dịch màu xanh lục đặc sánh.

[Hệ thống thông báo: Bạn nhận được vật phẩm sinh tồn] [NHAT:LO_THUOC_GIAI] Lọ thuốc giải độc đa năng [/NHAT]

Bạn cẩn thận cất lọ thuốc vào túi áo gi-lê bên trái, cảm nhận sức nặng của một mạng sống dự phòng.

Vài phút sau, một tiếng “bùng” lớn vang lên từ lò hơi. Ngọn lửa than đỏ rực cháy bùng lên, mang theo hơi ấm lan tỏa khắp khoang máy lạnh lẽo. Ánh sáng vàng vọt từ những bóng đèn sợi đốt chớp nháy vài lần rồi sáng rực trở lại. Máy phát điện đã hoạt động. Tiếng rên rỉ của hệ thống sưởi bắt đầu nhường chỗ cho âm thanh luân chuyển êm ái của dòng nước nóng.

Bạn thở phào nhẹ nhõm. Ánh sáng và hơi ấm đã quay lại với Alpine Express.

“Khóa chặt cánh cửa thép này từ bên trong. Bất kể ai gọi cửa, đừng mở, kể cả Trưởng tàu Leduc,” Bạn dặn dò thợ máy lần cuối trước khi quay bước lên cầu thang. “Khi nào tôi tìm ra kẻ giết người, tôi sẽ quay lại đón ông.”

Quay trở lại khu vực hành khách, không khí hoảng loạn đã dịu bớt khi hệ thống điện và sưởi ấm được khôi phục. Mọi người bắt đầu thò đầu ra khỏi phòng, xì xầm to nhỏ. Bạn phớt lờ họ, sải những bước dài tiến thẳng về phía Toa Nhà hàng.

Trưởng tàu Leduc đang đứng đó, đầu tóc rối bù, tay cầm một xấp giấy tờ. “Pendelton! Ơn Chúa cậu còn sống! Hệ thống có lại rồi!”

“Đưa xấp giấy đó cho tôi,” Bạn lạnh lùng giật lấy tệp hồ sơ từ tay Leduc. Đó là Danh sách hành khách và Bảng phân công nhân viên trên tàu.

Đồng hồ điểm 10 giờ 30 phút đêm. Những yếu tố ngoại cảnh đã được kiểm soát. Bóng tối và sự hoảng loạn đã bị đẩy lùi. Đã đến lúc Arthur Pendelton thực hiện bước đi cốt lõi nhất của một thám tử: đối chiếu manh mối và khoanh vùng nghi phạm. Bốn mươi bảy con người trên chuyến tàu này, nhưng chỉ có một kẻ là Đao phủ.

Bạn ngồi xuống một chiếc bàn trống trong Toa Nhà hàng, trải rộng danh sách ra. Bằng những vật chứng đã dày công thu thập được từ đầu chuyến đi, bạn sẽ thu hẹp mẻ lưới này.

[CHON:601|KHUY_AO_QUA] 6 – Qua toa tàu. [/CHON]

← Quay lại bài viết