Sự im lặng bao trùm Toa Nhà hàng lúc này mang một sức nặng nghẹt thở. Hơi ấm từ hệ thống sưởi đã quay trở lại, nhưng dường như nó không đủ để làm tan cái lạnh lẽo đang toát ra từ ánh mắt của Arthur Pendelton.
Bạn ngồi đó, trước mặt là ba kẻ tình nghi đang run rẩy, và bên cạnh là Trưởng tàu Leduc đang nín thở chờ đợi. Bạn không lật giở danh sách 47 hành khách nữa. Với bạn, con số đó giờ chỉ là con số không vô nghĩa. Sự thật đã nằm gọn trong lòng bàn tay bạn ngay từ khoảnh khắc hai món vật phẩm quan trọng nhất được đặt cạnh nhau.
“Trò chơi này kết thúc ở đây được rồi,” Bạn cất giọng, phá vỡ sự tĩnh lặng bằng một tông giọng trầm thấp nhưng sắc lẹm như dao cạo.
Bạn chậm rãi rút từ túi áo gi-lê ra hai vật phẩm: Một chiếc [KHUY_AO_QUA] đen tuyền với đôi mắt đỏ rực như máu, và một [CUON_GIAY_SAP] đã bị bẻ gãy niêm phong. Bạn đặt chúng lên bàn, tạo thành một chữ V hướng thẳng về phía các nghi phạm.
“Nhìn cho kỹ đi, Leduc. Và các người cũng vậy,” Bạn chỉ vào chiếc khuy áo. “Đây là bằng chứng vật lý. Một chiếc khuy áo không thuộc về bất kỳ hãng đường sắt nào, được làm từ hợp kim đen quân dụng và khâu bằng chỉ tơ bện kép siêu bền. Nó bị giật đứt từ bộ đồng phục giả mạo của kẻ đã tấn công tôi ở lối nối toa.”
Bạn xoay cuộn giấy sáp lại, trải phẳng nó ra. “Và đây là động cơ. Một mật thư từ thế giới ngầm gửi cho Nam tước William. Nó cảnh báo về ‘Đao phủ’ — một sát thủ của ‘Hội Đồng Quạ’ được phái đến để thu hồi ‘Danh Sách Đỏ’. Kẻ này được mô tả là một ‘nghệ sĩ của cái chết’, kẻ am hiểu tường tận về giải phẫu học và độc dược để có thể kết liễu mục tiêu mà không để lại dấu vết.”
Bạn ngước lên, ánh mắt xám lạnh lẽo dừng lại đúng một vị trí.
“Cả hai manh mối này đều dẫn về cùng một cái tên. Biểu tượng con Quạ trên khuy áo trùng khớp hoàn toàn với dấu sáp niêm phong của Hội Đồng. Lời cảnh báo về một kẻ ‘am hiểu giải phẫu’ và ‘độc dược’ đã loại bỏ hoàn toàn gã bồi bàn Henri vụng về và cô hầu gái Elise nhút nhát.”
Bạn đứng phắt dậy, vung tay chỉ thẳng vào người đàn ông đang ngồi bất động nhất.
“Bác sĩ Volkov! Lớp mặt nạ của ông quá mỏng để che đậy mùi của tử khí. Chỉ có một bác sĩ ngoại khoa mới có thể đâm một nhát đoản kiếm xuyên qua lồng ngực mà không chạm vào xương sườn. Chỉ có một chuyên gia về hóa dược mới biết cách pha chế loại độc tố làm ngạt hô hấp để thử nghiệm lên thợ máy trước khi dùng cho Nam tước. Và quan trọng nhất…”
Bạn tiến lại gần Volkov, cúi thấp người xuống sát tai ông ta, thì thầm nhưng đủ để cả toa nghe thấy:
“…Chiếc áo dạ của ông trông rất hoàn hảo, nhưng ở vị trí ngực trái, ông đã khéo léo dùng một chiếc kim băng để cài lại chỗ khuyết của chiếc khuy áo bị mất, đúng không? Một sơ suất nhỏ của một ‘nghệ sĩ’ khi phải hành động vội vã trong bóng tối.”
Sắc mặt Volkov không hề biến đổi, nhưng đôi đồng tử của ông ta co rụt lại. Một sự im lặng chết chóc bao trùm. Bất ngờ, Volkov bật cười. Một điệu cười khùng khục, vô cảm phát ra từ sâu trong cổ họng. Ông ta từ từ đứng dậy, không còn vẻ điềm tĩnh của một bác sĩ, mà tỏa ra sát khí nồng nặc của một con thú săn mồi đã bị lộ diện.
“Arthur Pendelton… Hội Đồng đã đánh giá thấp một thám tử hết thời như mày,” Volkov tháo chiếc kính cận ném sang một bên. “Mày có bằng chứng, mày có suy luận. Nhưng trên con tàu đang lao đi giữa bão tuyết này, công lý thuộc về kẻ có vũ khí.”
“RẮC!”
Volkov bất ngờ bóp nát chiếc ly pha lê trên tay, để lộ một lưỡi dao siêu nhỏ giấu trong kẽ tay và lao vút về phía bạn.
[THÔNG BÁO TỪ HỆ THỐNG GIAO LỘ]
- Trạng thái: Sát thủ đã bị lộ diện (True Identity Revealed).
- Vật phẩm kích hoạt: [KHUY_AO_QUA] và [CUON_GIAY_SAP] đã mở khóa tình tiết “Phán xét trực tiếp”.
- Nhiệm vụ: Sống sót qua cuộc đối đầu cuối cùng.
Leduc hét lên gọi đội an ninh. Sự hỗn loạn bùng nổ ngay giữa Toa Nhà hàng. Cuộc đấu trí đã kết thúc, nhường chỗ cho cuộc đấu sinh tử. Bạn đã nắm giữ sự thật, nhưng giờ đây bạn phải bảo vệ sự thật đó bằng chính mạng sống của mình.
[[CHON:436] ĐI ĐẾN CHƯƠNG 7C: Bàn Tròn Phán Xét (Thử thách Tâm lý) [/CHON]
PHUONG NAM
Technology Solutions