Chương 6B: Động Cơ Của Quỷ

17/04/2026  ·  phuongle

Không gian Toa Nhà hàng chìm trong tiếng xì xầm lo âu của hành khách và tiếng gầm gừ đều đặn của động cơ vừa được hồi sinh. Bạn ngồi ở chiếc bàn góc, dời mắt khỏi bản danh sách dài dằng dặc 47 cái tên. Việc thẩm vấn từng người một trong đêm nay là điều không tưởng. Hơn nữa, một sát thủ chuyên nghiệp thừa sức tạo ra hàng tá bằng chứng ngoại phạm giả mạo để qua mặt những câu hỏi thông thường.

Nhưng sát thủ có thể che giấu hành tung, chứ không thể che giấu mục đích thực sự của mình.

“Ông Leduc,” Bạn cất giọng gọi, âm lượng không lớn nhưng đủ sức nặng để gã Trưởng tàu giật mình bước tới. “Hãy quên cái danh sách rác rưởi này đi. Để bắt một con thú, ông không cần biết nó đi qua bao nhiêu cái cây, ông chỉ cần biết nó đang thèm khát miếng mồi nào.”

Bạn thò tay vào túi áo ngực, chậm rãi rút ra một cuộn giấy da nhỏ được bọc trong lụa đen. Leduc trố mắt nhìn khi bạn tháo lớp lụa, để lộ ra con dấu bằng sáp đỏ rực in hình một con quạ đang sải cánh.

“Đây… đây là của Nam tước sao?” Leduc thì thào.

“Là lý do khiến ông ta phải chết,” Bạn đáp gọn lỏn, dùng ngón tay cái bẻ gãy lớp sáp đỏ sẫm. Tiếng sáp vỡ vụn khô khốc vang lên. Bạn trải phẳng cuộn giấy da lên mặt bàn, dưới ánh đèn vàng vọt.

Nội dung bức thư được viết bằng tiếng Pháp, nét chữ nghiêng ngả, vội vã như thể người viết đang bị truy đuổi:

“William, lão già ngu ngốc. Lời đe dọa của ông đã chọc giận Hội Đồng. Chúng không chấp nhận việc bị một gã tài phiệt hèn nhát tống tiền bằng ‘Danh Sách Đỏ’. Chúng đã phái ‘Đao phủ’ đi tìm ông. Hắn đã lên chuyến tàu Alpine Express đêm nay. > Đừng tin bất cứ ai. Đao phủ không phải một tay lục lâm thảo khấu. Hắn là một nghệ sĩ của cái chết, một kẻ am hiểu tường tận cơ thể người và các loại độc dược. Hắn sẽ tiếp cận ông dưới một lớp vỏ bọc hoàn hảo, hòa mình vào những sinh hoạt đời thường nhất của ông: thức ăn, thuốc men, hoặc sự hầu hạ. Giao cuốn sổ ra, hoặc ngài sẽ chết trước khi thấy bình minh.”

Bạn đọc xong, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Bức màn sương mù đã bị thổi bay hoàn toàn.

“Danh Sách Đỏ… Đao phủ…” Leduc lùi lại, run rẩy rút chiếc khăn tay ra lau vầng trán túa mồ hôi. “Nam tước đã tống tiền một tổ chức sát thủ ngầm sao? Chúa ơi, chúng ta đang chở một con quỷ trên tàu!”

“Một con quỷ rất có học thức và kỷ luật,” Bạn gấp bức thư lại cất vào túi. “Bức thư này đã cho chúng ta bản phác họa tâm lý hoàn hảo của kẻ thủ ác. Hắn am hiểu độc dược và giải phẫu học. Hắn tiếp cận mục tiêu thông qua thức ăn, thuốc men hoặc sự hầu hạ. Và quan trọng nhất, mục tiêu của hắn không chỉ là mạng sống của Nam tước, mà là thứ ông ta đang cất giấu: cuốn sổ chứa Danh Sách Đỏ.”

Đôi mắt xám như mây đen của Arthur Pendelton ghim chặt lấy ba con người đang bị lực lượng an ninh giám sát ở giữa toa. Bằng một chứng cứ về động cơ, bạn đã loại trừ 44 người vô tội, và thu hẹp vòng vây xuống chỉ còn 3 kẻ duy nhất có khả năng và vỏ bọc phù hợp với mô tả của bức thư.

Bạn sải bước chậm rãi về phía chiếc bàn lớn. Tiếng đế giày nện xuống sàn gỗ khiến cả ba kẻ tình nghi đồng loạt ngước lên.

“Bồi bàn Henri,” Bạn xướng tên gã đàn ông cao lêu nghêu đầu tiên. Hắn giật thót mình. “Một kẻ kiểm soát thức ăn và đồ uống. Ngươi có đủ điều kiện để tẩm độc vào nước của thợ máy và đầu độc Nam tước thông qua bữa tối.”

Henri há hốc miệng, đôi tay thon dài của hắn run lên bần bật. “Thưa ngài… tôi… tôi không…”

Bạn không để hắn nói hết, quay sang người thứ hai. “Bác sĩ Volkov.”

Vị bác sĩ người Nga vẫn giữ vẻ mặt lạnh như băng đá, nhưng một cơ thịt trên gò má ông ta vừa khẽ giật. “Một bác sĩ hiểu rõ về giải phẫu học và độc tố hơn bất cứ ai trên chuyến tàu này. Việc đâm một nhát xuyên tim không trật một ly là kỹ năng của một người thường xuyên cầm dao mổ, không phải dao bầu.”

Cuối cùng, bạn cúi nhìn cô hầu gái trẻ. “Elise.”

Cô gái thút thít khóc to hơn, thu mình lại như một con nhím. “Thám tử, anh không thể nghĩ tôi là kẻ giết người được… Tôi chỉ đi dọn dẹp…”

“Một vỏ bọc hoàn hảo của sự vô hại,” Bạn gằn giọng. “Một hầu gái có thể tự do ra vào phòng khách VIP để lục lọi tìm kiếm ‘Danh Sách Đỏ’ mà không khiến mục tiêu đề phòng. Kẻ càng trông yếu đuối, nhát dao đâm tới càng khó lường.”

Bạn kéo một chiếc ghế, ngồi phịch xuống ngay vị trí “chủ tọa” của chiếc bàn tròn. Bạn đã lật ngửa những con bài tâm lý lên mặt bàn. Cuộn mật thư đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của nó: trao cho bạn cái cớ hoàn hảo để đè bẹp ba nghi phạm và nắm giữ bí mật mà kẻ thủ ác đang tuyệt vọng tìm kiếm.

Bây giờ, vòng vây đã thu hẹp. Đao phủ thực sự đang ngồi ngay trước mặt bạn, toát mồ hôi hột dưới lớp mặt nạ vô tội. Cuộc phán xét cuối cùng của chuyến tàu Alpine Express chính thức bắt đầu.

[CHON:436] ĐI ĐẾN CHƯƠNG 7B: Bàn Tròn Phán Xét (Lợi thế Động cơ) [/CHON]

← Quay lại bài viết