Tiếng thét của người phụ nữ bị bóp nghẹt đứt đoạn giữa chừng, tựa như một dải lụa mỏng manh vừa bị lưỡi dao cùn cưa đứt. Âm thanh ấy dội vào những bức vách bằng gỗ gụ bóng loáng của hành lang toa hạng nhất, khuếch đại lên thành một thứ thanh âm ma quái, rợn người.
Bản năng đầu tiên của một người bình thường là lao vào, phá tung cánh cửa để cứu nhân mạng. Máu trong huyết quản bạn đã sôi lên, gân xanh nổi dọc mu bàn tay đang nắm chặt lại. Nhưng phần ý thức kỹ sư lạnh lùng từ thế giới thực, kết hợp với tư duy lão luyện của thám tử Arthur Pendelton, đã giật bạn lại ngay trên mép vực của sự bốc đồng.
Nếu bạn xông vào ngay lúc này, bạn có thể đối mặt với một lưỡi dao đang chờ sẵn trong bóng tối. Hoặc tệ hơn, bạn sẽ phá nát một hiện trường án mạng nguyên vẹn. Bạn không thể chết. Nếu bạn chết ở đây, cơ hội duy nhất để quay ngược thời gian và cứu Minh sẽ tan thành mây khói. Sinh mạng của bạn lúc này đắt giá hơn bất cứ thứ gì.
Bạn hít một hơi thật sâu, nuốt trôi cỗ khí lạnh lẽo sực nức mùi oải hương vào phổi, và buông lỏng nắm đấm. Thay vì tông cửa, bạn chậm rãi quỳ một chân xuống lớp thảm lông cừu dày đặc. Bạn áp sát khuôn mặt vào mặt gỗ gụ lạnh ngắt, nhắm một mắt lại và ghé mắt kia vào lỗ khóa bằng đồng thau được chạm trổ cầu kỳ.
Tầm nhìn qua lỗ khóa rất hẹp, chỉ cắt ra một dải không gian nhỏ nhoi của Toa số 3, nhưng những gì đập vào võng mạc bạn lại sắc nét và kinh hoàng đến mức khiến nhịp tim bạn bỏ lỡ một nhịp.
Căn phòng hạng nhất xa hoa đã biến thành một bãi chiến trường. Những chiếc vali da thuộc đắt tiền bị rạch nát bươm, tư trang vứt tung tóe. Lông ngỗng từ những chiếc gối bị xé rách bay lơ lửng trong không trung, cuộn xoáy theo từng đợt gió lạnh buốt thốc vào từ ô cửa kính đã bị đập vỡ vụn. Và ở ngay giữa trung tâm của sự tàn phá đó, trên tấm thảm Ba Tư vô giá, là Ngài Nam tước William.
Ông ta nằm ngửa, tấm thân béo phệ bọc trong bộ đồ ngủ bằng lụa thượng hạng giờ đã bị nhuộm thành một màu đỏ thẫm đen ngòm. Một thanh đoản kiếm chuôi bạc cắm ngập cán vào ngực trái, xuyên qua lồng ngực và ghim chặt ông ta xuống sàn.
Giọng nói vô cảm của Hệ Thống lập tức vang lên trong đầu bạn, đập tan mọi hy vọng:
[THÔNG BÁO TÌNH TRẠNG]
- Nạn nhân mục tiêu: Ngài Nam tước William.
- Trạng thái: Đã tử vong.
- Nhiệm vụ bảo vệ: THẤT BẠI.
- Chuyển hướng nhiệm vụ cốt truyện: Bắt buộc tìm ra và vạch trần chân tướng hung thủ trước thời hạn.
Mục tiêu đã chết. Nhưng điều khiến sự chú ý của bạn bị ghim chặt không phải là cái xác, mà là người phụ nữ đang ở bên cạnh nó.
Đó là Phu nhân Nam tước. Cô ta mặc một chiếc váy dạ hội lụa màu xanh lục bích ôm sát những đường cong tuyệt mỹ. Theo logic thông thường của một góa phụ vừa chứng kiến chồng mình bị sát hại, cô ta phải đang gào khóc thảm thiết hoặc ngất xỉu vì hoảng loạn. Tiếng thét ban nãy rõ ràng cho thấy sự sợ hãi tột độ.
Nhưng qua lỗ khóa, sự thật lại bày ra một bộ mặt hoàn toàn khác.
Góa phụ không hề khóc. Khuôn mặt cô ta trắng bệch, nhợt nhạt dưới ánh đèn vàng vọt, nhưng đôi mắt lại ánh lên một sự lạnh lùng, tính toán và điên cuồng. Cô ta đang quỳ gối bên cạnh vũng máu của chồng mình, đôi bàn tay thanh mảnh điểm xuyết những chiếc nhẫn kim cương đắt giá đang thọc sâu vào túi áo khoác của thi thể, lục lọi một cách thô bạo. Cô ta lật tung vạt áo lụa đẫm máu của Nam tước, sờ nắn từng lớp vải, dường như đang điên cuồng tìm kiếm một vật gì đó cực kỳ quan trọng. Hành động của cô ta gấp gáp, thuần thục và tuyệt nhiên không có lấy một giọt nước mắt xót thương.
Một tiếng “lách cách” nhỏ vang lên. Từ trong túi áo ngực của cái xác, một vật thể bằng kim loại rơi ra, lăn lông lốc trên mặt sàn gỗ và dừng lại ngay sát mép tấm thảm, cách cánh cửa bạn đang đứng chỉ một sải tay.
Phu nhân Nam tước khẽ chửi thề một tiếng. Cô ta định đưa tay nhặt nó lên, nhưng ngay lúc đó, tiếng còi cảnh sát đường sắt từ xa rít lên chói tai. Cô ta giật mình, rụt tay lại như bị điện giật. Trong chưa đầy một giây, kỹ năng diễn xuất bậc thầy được kích hoạt. Cô ta buông thõng hai tay, lùi lại vào góc phòng cạnh chiếc tủ sồi, vò cho mái tóc mình rũ rượi, rồi bắt đầu nức nở, ôm mặt gào khóc. Tiếng khóc nỉ non, thê thảm vang lên, hoàn toàn trái ngược với con ác thú máu lạnh điên cuồng lục soát xác chết chỉ vài giây trước.
Bạn nhếch mép. Một màn kịch hoàn hảo. Nếu bạn phá cửa xông vào ngay từ đầu, bạn sẽ chỉ thấy một góa phụ đáng thương và vô tội. Sự kiên nhẫn đã trao cho bạn một lợi thế khổng lồ.
Bạn đứng thẳng dậy, phủi nhẹ đầu gối quần vest. Bạn xoay tay nắm cửa. Khóa không chốt. Bạn đẩy nhẹ, cánh cửa mở ra một cách êm ái.
Sự xuất hiện của bạn khiến người phụ nữ giật nảy mình. Cô ta ngẩng phắt đầu lên, lăng kính hoảng loạn diễn ra y như thật. Cô ta nhắm tịt mắt lại, giơ hai tay lên che đầu và thét lên thảm thiết:
“Không! Đừng! Xin đừng giết tôi! Tiền ở trong vali, lấy đi! Hắn ta… sát thủ… hắn vừa mới nhảy ra ngoài cửa sổ rồi!”
Cô ta run rẩy chỉ tay về phía ô kính vỡ nát, nơi những cơn gió bão tuyết đang gào thét. Bất cứ ai có lý trí cũng hiểu không kẻ nào có thể nhảy ra khỏi cửa sổ một con tàu đang chạy với tốc độ gần trăm cây số một giờ giữa bão tuyết mà sống sót. Lời khai của cô ta là một nỗ lực đánh lạc hướng thô thiển, một màn kịch vụng về để che đậy điều gì đó đen tối hơn.
“Bình tĩnh lại, phu nhân.” Bạn bước vào phòng, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh vang lên, mang theo uy lực của một thám tử lão luyện. Bạn cố tình giẫm những bước thật chậm, để lại những tiếng cộc cộc vang vọng trên mặt sàn gỗ, thể hiện sự kiểm soát tuyệt đối. Bạn rút tấm thẻ căn cước từ túi áo ngực, giơ lên trước mặt cô ta. “Tôi là Arthur Pendelton, thám tử tư. Cô đã an toàn rồi.”
Người phụ nữ hé mắt nhìn tấm thẻ. Tiếng nấc cụt giảm dần, nhưng ánh mắt cô ta vẫn liên tục đảo quanh, đầy vẻ phòng thủ. “Thám… thám tử? Tạ ơn Chúa… Chồng tôi… ông ấy…”
Trong lúc cô ta tiếp tục đóng vai nạn nhân đau khổ, bạn chậm rãi bước ngang qua vũng máu, ánh mắt tinh anh quét nhanh qua mặt sàn. Và ở đó, ngay mép thảm Ba Tư, nằm chỏng chơ vật thể kim loại ban nãy.
Bạn khéo léo xoay người, dùng vạt áo vest rộng che khuất tầm nhìn của góa phụ, cúi xuống nhặt nó lên và trượt nhanh vào túi áo gi-lê của mình trước khi bất cứ ai có thể kịp nhìn thấy.
[NHAT:DONG_HO_VO] Đồng hồ quả quýt của Nam tước [/NHAT]
Đó là một chiếc đồng hồ bỏ túi bằng bạc khối, mặt kính đã nứt toác làm đôi do va đập mạnh. Qua lớp kính vỡ, bạn nhận ra kim đồng hồ đã bị kẹt cứng, đứng im lìm ở một mốc thời gian tĩnh lặng. Chiếc đồng hồ không chỉ là một vật phẩm trang sức, nó là một bằng chứng thời gian bất di bất dịch, thứ mà bạn biết chắc chắn sẽ trở thành một con bài tẩy mang tính quyết định trong những cuộc đàm phán sắp tới.
Bạn vừa cất kỹ chiếc đồng hồ, thì một biến cố khác ập đến.
“TUÝT!!! TUÝT!!!”
Tiếng bước chân rầm rập của những đôi giày đinh nện xuống sàn gỗ ngoài hành lang. Lực lượng an ninh của con tàu cuối cùng cũng đã có mặt.
“Đứng im tại chỗ! Tất cả giơ tay lên trời!”
Ba gã đàn ông mặc đồng phục đường sắt màu xanh sẫm đính khuy đồng ập vào cửa buồng. Gã đi đầu, với thân hình hộ pháp to như một con gấu ngựa và bộ ria mép rậm rạp, lăm lăm khẩu súng trường chĩa thẳng vào lồng ngực bạn. Ánh mắt hắn tràn ngập sự căng thẳng và sát khí. Hai gã phía sau rút dùi cui cao su ra, lăm lăm uy hiếp.
“Cứu tôi với! Bắt lấy hắn!” Ngay lập tức, góa phụ chỉ thẳng tay vào mặt bạn, khóc nấc lên một cách điên loạn. Màn kịch lật mặt diễn ra trơn tru đến mức bạn phải thầm vỗ tay khen ngợi.
Bạn từ từ giơ hai tay lên ngang đầu, giữ khuôn mặt bình thản vô cảm. Dưới con mắt của đội an ninh, hiện trường trông vô cùng tồi tệ. Bạn, một gã đàn ông xa lạ, to lớn, đang đứng ngay bên cạnh cái xác của một nhà tài phiệt, trong khi góa phụ của nạn nhân đang khóc lóc tố cáo bạn.
“Tôi là một thám tử tư,” Bạn điềm tĩnh lên tiếng. “Tôi nghe thấy tiếng hét và vừa bước vào phòng. Sát thủ thực sự đã tẩu thoát.”
“Mày có thể kể câu chuyện rẻ tiền đó cho ngài Trưởng tàu,” Gã đội trưởng an ninh nhếch mép, tiến lại gần và dùng báng súng thúc mạnh vào hông bạn. “Còng tay thằng khốn này lại!”
Hai gã bảo vệ lao tới, thô bạo bẻ quặt tay bạn ra sau lưng. Tiếng còng số tám bằng kim loại lạnh buốt vang lên lách cách, siết chặt lấy cổ tay bạn. Bạn không hề phản kháng. Phản kháng lúc này trước họng súng là vô nghĩa. Hơn nữa, bạn có một thứ vũ khí sắc bén hơn nhiều đang nằm lặng lẽ trong túi áo: chiếc đồng hồ bị vỡ, và bí mật về sự dối trá của vị phu nhân đáng kính.
“Dẫn tên này và phu nhân đến Toa Quản lý ngay lập tức!” Gã đội trưởng gầm lên.
Bị xốc nách lôi đi dọc hành lang, bạn khẽ mỉm cười cay đắng. Bão tuyết ngoài kia vẫn đang gào thét. Con tàu Alpine Express vẫn đang lao đi trong đêm tối mù mịt. Bằng sự kiên nhẫn, bạn đã thu thập được một con bài tẩy mang tính quyết định, nhưng trò chơi sinh tử này chỉ mới thực sự bắt đầu.
[CHON:398] Chương 2: Toa Quản Lý — Chấp nhận bị áp giải để bắt đầu cuộc đấu trí với Trưởng tàu. [/CHON]
PHUONG NAM
Technology Solutions