Chương 10A: Khởi Đầu Đẫm Máu (Bad Ending)

18/04/2026  ·  phuongle

Tiếng còi tàu Alpine Express hú lên một hồi dài, xé toạc màn đêm bão bùng. Âm thanh thê lương ấy giống như tiếng gào thét cuối cùng của một con thú khổng lồ bị thương trước khi gục ngã. Qua ô cửa kính phủ đầy tuyết đọng của Toa Hành lý, ánh đèn vàng vọt từ nhà ga nhà ga Zermatt lướt qua, hắt những cái bóng dài ngoằn ngoèo lên vách tôn.

Chuyến tàu tử thần cuối cùng cũng đã tiến vào ga cuối.

Arthur Pendelton đứng bất động giữa phòng giam dã chiến. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, hơi thở khò khè, nặng nhọc vỡ ra thành từng luồng khói trắng trong cái lạnh cắt da cắt thịt. Cánh tay phải của anh vẫn giơ thẳng tắp, bàn tay nắm chặt khẩu súng lục ổ quay. Nòng súng vẫn còn bốc lên một làn khói mỏng manh, khét lẹt mùi thuốc súng.

Dưới chân anh, Bác sĩ Volkov — hay Đao phủ của Hội Đồng Quạ — nằm gục trên vũng máu đỏ thẫm đang loang rộng trên mặt sàn kim loại. Đôi mắt mở to, vô hồn của gã sát thủ chằm chằm nhìn lên trần nhà. Không còn điệu cười khùng khục khinh bỉ. Không còn những lời đe dọa. Một lỗ đạn đen ngòm, gọn gàng nằm chính giữa trán hắn, là minh chứng cho bản án tử hình mà Arthur vừa tự tay thi hành.

Arthur đã chọn Công lý. Anh đã chọn cách kết liễu một con quái vật để ngăn chặn hắn gieo rắc thêm tội ác cho thế giới này. Bàn tay anh đã nhuốm máu, nhưng đó là máu của quỷ dữ.

Nhưng cái giá phải trả… quá đắt.

Ngay khi ngón tay anh siết cò súng, viên đạn găm thẳng vào sọ Volkov cũng chính là lúc sợi dây hy vọng mỏng manh duy nhất dẫn đến người em gái bé bỏng của anh đứt phựt.

“Khu rừng Đen… căn cứ số 47, vĩ độ 48 Bắc…”

Những lời cuối cùng của Volkov vang vọng trong đầu Arthur như một lời nguyền rủa. Hắn đã nói ra một tọa độ. Nhưng liệu đó có phải là sự thật? Hay đó chỉ là một cái bẫy tinh vi, một lời dối trá cuối cùng của một kẻ chuyên gieo rắc cái chết để kéo anh vào một ngõ cụt khác?

Arthur đưa tay vào túi áo, lục lọi một cách tuyệt vọng. Trống rỗng. Anh không hề có bất kỳ một vật chứng nào, không có bức thư tống tiền của Hội Đồng Quạ, không có con dấu, không có mã vùng… không có bất cứ thứ gì để đối chiếu và xác thực lời nói của tên sát nhân. Mười năm tìm kiếm, một tia hy vọng vừa lóe lên đã bị chính tay anh dập tắt trong bóng tối của sự thiếu hiểu biết.

Cánh cửa kim loại nặng trịch của Toa Hành lý bị đẩy tung ra. Tiếng bốt da rầm rập vang lên. Trưởng tàu Leduc cùng một tiểu đội cảnh sát vũ trang hạng nặng ập vào. Họ chĩa súng về phía Arthur, nhưng rồi từ từ hạ xuống khi nhìn thấy cái xác dưới sàn và bộ dạng tàn tạ của vị thám tử.

“Chúa ơi, Pendelton…” Leduc thốt lên, ôm lấy miệng kinh hãi. “Cậu đã làm gì thế này? Chúng ta có thể giao hắn cho nhà chức trách cơ mà!”

“Hắn sẽ không bao giờ ra tòa,” Arthur thều thào, giọng nói trống rỗng như một linh hồn đã chết. “Hắn là người của Hội Đồng Quạ. Chúng sẽ tìm cách đưa hắn ra, hoặc giết hắn trước khi hắn kịp khai ra bất cứ điều gì. Tôi… tôi chỉ làm điều mà pháp luật không thể làm.”

Viên thanh tra cảnh sát bước tới, cẩn thận tước khẩu súng khỏi tay Arthur. Anh không chống cự. Cơ thể anh lạnh toát, nặng trĩu.

Arthur bị áp giải ra khỏi toa tàu. Khi bước xuống sân ga, cơn bão tuyết dường như đã tan đi phần nào. Ở phía chân trời rặng núi Alps hùng vĩ, những tia nắng bình minh đầu tiên đang từ từ hé lộ, nhuộm một màu đỏ rực như máu lên nền tuyết trắng xóa. Ánh sáng của ngày mới chiếu rọi lên những toa tàu loang lổ vết đạn và máu, phơi bày trần trụi sự khốc liệt của đêm qua.

Hành khách trên tàu ùa xuống sân ga, ôm lấy người thân khóc nức nở. Phu nhân Nam tước Isabelle được đội ngũ y tế dìu đi, ánh mắt cô ta nhìn Arthur vừa hàm chứa sự biết ơn, vừa xen lẫn nỗi kinh hoàng tột độ.

Arthur đứng đó, giữa sân ga ồn ào, nhưng anh cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết. Vụ án đã khép lại. Hung thủ đã đền tội. Anh đã bảo vệ được những người vô tội trên chuyến tàu này. Nhưng công lý mà anh theo đuổi lại mang một mùi vị đắng chát, cay nghiệt.

“Pháo đài Cấp 5… Rừng Đen…” Arthur lẩm bẩm, ngước nhìn lên bầu trời rực đỏ.

Anh sẽ đi tìm. Anh sẽ lật tung từng gốc cây, từng tảng đá ở khu Rừng Đen đó. Dù phải mất thêm mười năm nữa, dù phải bước vào một cái bẫy chết người, anh cũng sẽ không dừng lại. Hành trình của Arthur Pendelton chưa kết thúc, nó chỉ chuyển từ một toa tàu đẫm máu sang một chiến trường tăm tối và tuyệt vọng hơn.

[HỆ THỐNG GIAO LỘ: TỔNG KẾT HÀNH TRÌNH]

[BAD ENDING: BÌNH MINH ĐẪM MÁU VÀ CÁNH CỬA ĐÓNG KÍN]

Hành trình của bạn tại vũ trụ Alpine Express đã khép lại, nhưng vẫn còn đó những tiếc nuối. Bạn có muốn sử dụng năng lượng Giao Lộ để quay ngược thời gian, thu thập đủ chứng cứ và đưa ra một lựa chọn khác hoàn hảo hơn?

← Quay lại bài viết