Tiếng còi tàu Alpine Express hú lên một hồi dài, thê lương và chói tai, xé toạc màn đêm bão bùng. Âm thanh ấy giống như tiếng gào thét của một ranh giới vô hình vừa bị đứt gãy. Qua ô cửa kính phủ đầy tuyết đọng của Toa Hành lý, ánh đèn vàng vọt từ nhà ga Zermatt lướt qua, hắt những cái bóng ma quái, chập chờn lên vách tôn lạnh lẽo. Chuyến tàu đang giảm tốc, chuẩn bị khép lại một hành trình đẫm máu, nhưng với Arthur Pendelton, mọi thứ dường như chỉ mới bắt đầu tan vỡ.
Arthur đứng bất động giữa phòng giam dã chiến. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, hơi thở khò khè vỡ ra thành từng luồng khói trắng trong cái lạnh cắt da cắt thịt. Bàn tay phải của anh vẫn nắm chặt khẩu súng lục, nòng súng đen ngòm tỳ sát vào vầng trán đang rỉ máu của Bác sĩ Volkov. Chỉ cần một lực siết cò nhẹ, công lý sẽ được thực thi. Nhưng đổi lại, bí mật về người em gái sẽ mãi mãi bị chôn vùi.
“Nói đi, Đao phủ,” Arthur gằn giọng, thanh âm khô khốc như tiếng đá dăm nghiền dưới gót giày. “Tọa độ của Pháo đài Cấp 5. Mày chỉ có một cơ hội cuối cùng trước khi cảnh sát quốc tế lấp đầy toa tàu này.”
Volkov nhổ một bãi nước bọt lẫn máu xuống sàn, nở một nụ cười quỷ quyệt. Hắn nhìn thấu sự nôn nóng trong mắt vị thám tử. Hắn biết mình đang nắm giữ thứ duy nhất có thể cứu vãn linh hồn của người đàn ông trước mặt.
“Rừng Đen… vĩ độ 48 Bắc, kinh độ 8 Đông,” Volkov thều thào, giọng nói ma mị như quỷ Satan đang rót mật vào tai người trần thế. “Khu biệt khu D, tầng hầm thứ ba. Đó là nơi con bé đang thối rữa từng ngày. Mày muốn tin tao không, thám tử? Hay mày muốn bắn nát sọ tao và ôm lấy nỗi nghi ngờ này xuống suối vàng?”
Arthur nín thở. Những con số và tọa độ ấy ghim thẳng vào đại não anh. Anh theo bản năng thò tay vào túi áo gi-lê, tìm kiếm một thứ gì đó để đối chiếu. Một bức thư tống tiền, một bản mật mã, một con dấu sáp đỏ… bất cứ thứ gì có thể xác nhận lời nói của tên sát nhân là thật.
Nhưng túi áo anh trống rỗng.
Sự lạnh lẽo từ lớp vải lót chạm vào đầu ngón tay anh như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về sự thiếu sót trong quá khứ. Anh đã quá vội vã. Anh đã bỏ lỡ việc thu thập cuộn giấy sáp quan trọng từ phòng VIP của Nam tước. Anh không có mật thư của Hội Đồng Quạ. Anh không có mã định tuyến để kiểm tra xem tọa độ mà Volkov vừa cung cấp là đường dẫn đến cứu rỗi hay là một cái bẫy chết người khác.
Arthur lùi lại một bước, nòng súng hơi hạ xuống. Một cảm giác bất lực bao trùm lấy anh. Anh nhìn Volkov, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu của sự giả dối trên khuôn mặt bầm dập của hắn, nhưng Volkov là một bậc thầy về tâm lý. Hắn chỉ đứng đó, nụ cười vẫn treo trên môi, đôi mắt lạnh lẽo như đang thưởng thức sự dày vò của đối thủ.
“Sao thế, Pendelton?” Volkov cười khùng khục. “Mày không biết tao nói thật hay giả, đúng không? Mày không có tài liệu của Hội Đồng. Mày đang đứng giữa một canh bạc mà mày không có vốn liếng để đặt cược. Tao có thể đang dẫn mày đến chỗ em gái mày… hoặc tao đang dẫn mày vào một hầm mộ đầy thuốc nổ.”
Arthur nghiến răng đến mức hàm đau nhức. Anh muốn tin. Anh khao khát được tin. Nhưng bản năng của một thám tử lão luyện gào thét rằng việc tin tưởng một kẻ như Volkov mà không có bằng chứng xác thực là hành động tự sát.
Tiếng phanh tàu rít lên ken két chói tai dọc theo các bánh sắt. Đoàn tàu Alpine Express rùng mình rồi dừng hẳn lại tại ga Zermatt.
Cánh cửa kim loại nặng trịch của Toa Hành lý bị đẩy tung ra. Trưởng tàu Leduc cùng một tiểu đội cảnh sát vũ trang hạng nặng ập vào. Họ chĩa súng về phía trước, nhanh chóng bao vây lấy hiện trường.
“Pendelton! Cậu không sao chứ?” Leduc thốt lên kinh ngạc khi nhìn thấy bộ dạng tàn tạ của Arthur. “Cảnh sát đã đến. Chúng tôi sẽ tiếp nhận tên ác quỷ này.”
Arthur từ từ hạ súng xuống, để mặc cho những viên sĩ quan lao tới còng tay Volkov và nhấc bổng hắn dậy. Volkov không chống cự, hắn điềm nhiên để cảnh sát lôi đi. Khi đi ngang qua Arthur, hắn ghé sát tai anh, thì thầm một câu cuối cùng:
“Chúc may mắn ở Rừng Đen, thám tử. Hy vọng mày sẽ tìm thấy thứ mày muốn… hoặc ít nhất là tìm thấy cái xác của nó.”
Tiếng cười của Volkov tan biến khi hắn biến mất sau cánh cửa toa.
Arthur đứng chôn chân tại chỗ. Anh nhìn xuống lòng bàn tay trống rỗng của mình. Chuyến tàu đã dừng, bão đã tan, nhưng cơn bão trong lòng anh lại càng dữ dội hơn. Anh đã sống sót. Anh đã bắt được hung thủ. Nhưng chiến thắng này mang một mùi vị đắng chát của sự thất bại.
Bước xuống sân ga Zermatt, ánh nắng bình minh đầu ngày đang từ từ hé lộ sau rặng núi Alps hùng vĩ, nhuộm một màu vàng nhạt lên nền tuyết trắng xóa. Khung cảnh đẹp đẽ và yên bình đến lạ thường, hoàn toàn trái ngược với sự mục nát đang diễn ra bên trong tâm trí Arthur.
Hành khách trên tàu ùa xuống sân ga, ôm lấy người thân khóc nức nở trong sự nhẹ nhõm. Phu nhân Nam tước Isabelle được đội ngũ y tế dìu đi, cô ngước nhìn Arthur với ánh mắt đầy biết ơn xen lẫn sự kính sợ. Cô định bước tới cảm ơn, nhưng khí chất u ám, lạnh lẽo tỏa ra từ vị thám tử khiến cô khựng lại.
Arthur không để ý đến bất cứ ai. Anh rút một mảnh giấy nhỏ, ghi lại những tọa độ mà Volkov đã cung cấp. 48 Bắc, 8 Đông. Anh nhìn những con số đó, lòng nặng trĩu.
Nếu anh đi theo tọa độ này, anh có thể cứu được em gái. Hoặc anh sẽ biến mất vĩnh viễn trong rừng thẳm, bị tiêu diệt bởi Hội Đồng Quạ khi đang đuổi theo một ảo ảnh. Anh đã đánh mất cơ hội để có được “Chân lý tuyệt đối”. Bây giờ, cuộc hành trình tiếp theo của anh sẽ là một bước đi vào sương mù, nơi ranh giới giữa sự thật và lời dối trá đã hoàn toàn bị xóa nhòa.
Arthur nhét mảnh giấy vào túi, lầm lũi bước đi giữa đám đông náo nhiệt. Bình minh Alpine rực rỡ nhưng với anh, nó chỉ là một khởi đầu lửng lơ cho một cơn ác mộng dài hơn.
[HỆ THỐNG GIAO LỘ: TỔNG KẾT HÀNH TRÌNH]
- Mục tiêu chính: Sát thủ đã bị bắt giữ. Sinh mạng hành khách được bảo toàn. Arthur sống sót.
- Mục tiêu phụ (Tìm kiếm em gái): KẾT QUẢ MÙ MỜ. Bạn nhận được tọa độ từ Volkov, nhưng vì thiếu vật phẩm
[CUON_GIAY_SAP], thông tin này không thể được xác thực. Bạn sẽ phải tiếp tục hành trình trong sự nghi ngờ và rủi ro tột độ. - Đánh giá hệ thống: KẾT THÚC LỬNG (NORMAL ENDING). Bạn đã hoàn thành nhiệm vụ của một thám tử, nhưng lại thất bại trong việc giải cứu linh hồn của chính mình. Sự thiếu sót trong việc thu thập chứng cứ ở các chương trước đã để lại một hậu quả không thể cứu vãn.
PHẦN THƯỞNG:
- Điểm Hệ thống: Trung bình.
- Trạng thái: Sống sót nhưng dằn vặt.
Hành trình của bạn tại Alpine Express đã khép lại. Liệu Arthur có dám đánh cược mạng sống vào những con số không tên? Hẹn gặp lại bạn ở những Giao Lộ tiếp theo!
PHUONG NAM
Technology Solutions