Chương 10C: Vinh Quang Trĩu Nặng (Good Ending)

18/04/2026  ·  phuongle

Tiếng còi tàu Alpine Express hú lên một hồi dài, xé toạc màn đêm bão bùng. Âm thanh ấy không mang vẻ thê lương của cái chết, mà vang dội như một hồi kèn chiến thắng báo hiệu sự kết thúc của một đêm dài kinh hoàng. Qua ô cửa kính phủ đầy tuyết đọng của Toa Hành lý, ánh đèn rực rỡ từ nhà ga Zermatt lướt qua, hắt những vệt sáng nhấp nháy lên vách tôn lạnh lẽo.

Nhưng bên trong toa xe, thời gian dường như đã đóng băng ngay tại khoảnh khắc tiếng súng chát chúa vừa vang lên.

Arthur Pendelton đứng sừng sững giữa phòng giam. Cánh tay phải của anh vẫn giơ thẳng tắp, nòng súng lục ổ quay bốc lên một luồng khói mỏng manh, khét lẹt mùi tử khí. Dưới chân anh, Bác sĩ Volkov — hay Đao phủ của Hội Đồng Quạ — nằm gục trên vũng máu đỏ thẫm đang loang rộng. Một lỗ đạn gọn gàng, lạnh lùng xuyên qua ấn đường đã vĩnh viễn dập tắt điệu cười khinh bỉ và đôi mắt ngạo nghễ của tên ác thú.

Arthur đã chọn Công lý. Anh đã bóp cò để kết liễu một con quái vật, ngăn chặn mầm mống tội ác tiếp tục gieo rắc trên thế gian. Anh không cho phép bản thân thỏa hiệp với quỷ dữ, dù lời mời chào của nó có hấp dẫn đến đâu.

Nhưng khi nhìn xác tên sát thủ, lồng ngực Arthur thắt lại. Một sự trống rỗng đáng sợ xâm chiếm lấy tâm trí anh.

Volkov đã chết. Kẻ duy nhất biết chính xác tọa độ, mã cửa, và số phòng giam của em gái anh ở Pháo đài Cấp 5 đã mang theo bí mật đó xuống mồ. Arthur đã tự tay cắt đứt sợi dây liên kết rõ ràng nhất với giọt máu cuối cùng của gia đình mình.

Đoàn tàu phanh gấp, tiếng bánh sắt rít lên ken két rồi dừng hẳn.

Cánh cửa kim loại nặng trịch của Toa Hành lý bị đẩy tung ra. Trưởng tàu Leduc cùng một toán cảnh sát vũ trang hạng nặng của nhà ga Zermatt ập vào. Họ chĩa súng về phía trước, nhưng rồi lập tức hạ xuống khi nhìn thấy cái xác dưới sàn và vị thám tử đứng đó.

“Chúa ơi, Pendelton… Cậu đã bắn hắn!” Leduc thốt lên, bước tới với vẻ bàng hoàng. “Chúng ta an toàn rồi… Nhưng cảnh sát sẽ cần lời giải thích cho việc này. Hắn là ai? Tại sao lại phải bắn hạ?”

Viên Chỉ huy cảnh sát bước tới, cẩn thận tước khẩu súng khỏi tay Arthur. Ánh mắt ông ta đầy vẻ dò xét. Việc một thám tử tư bắn chết nghi phạm ngay trước khi tàu cập bến là một rắc rối pháp lý khổng lồ, nếu không muốn nói là có nguy cơ phải ngồi tù.

Nhưng Arthur không hề bối rối. Anh giữ nguyên vẻ mặt điềm tĩnh, từ từ thò tay vào túi áo trong. Anh rút ra cuộn giấy sáp với con dấu hình quạ đỏ rực — chiến lợi phẩm vô giá mà anh đã thu thập được từ phòng VIP của Nam tước. Anh trao nó cho viên Chỉ huy.

“Hắn là Đao phủ, sát thủ cấp cao của Hội Đồng Quạ. Đây là mật lệnh truy sát nội bộ của tổ chức được gửi đến cho hắn, có đóng dấu sáp đặc trưng,” Arthur rành rọt giải thích, giọng điệu đanh thép không một chút sơ hở. “Hắn đã dùng độc Cyanide sát hại Nam tước William và hạ độc thợ máy để cướp cuốn ‘Danh Sách Đỏ’. Hắn cực kỳ nguy hiểm, đã tấn công con tin và có ý định tẩu thoát khi tàu giảm tốc. Tôi buộc phải nổ súng phòng vệ chính đáng để bảo vệ sinh mạng những người còn lại.”

Viên Chỉ huy cảnh sát mở bức thư ra. Dù không hiểu hết những ký tự cổ mã hóa, nhưng con dấu của Hội Đồng Quạ — tổ chức khủng bố khét tiếng nhất châu Âu — là minh chứng không thể chối cãi. Đôi mắt viên cảnh sát mở to vì kinh ngạc. Việc tiêu diệt được một Đao phủ cấp cao của tổ chức này là một chiến công chấn động giới an ninh quốc tế.

“Đây… đây là tài liệu vô giá đối với cảnh sát quốc tế! Ngài thực sự đã tiêu diệt được một con quái vật của thế giới ngầm!” Viên Chỉ huy đổi hẳn thái độ, đứng nghiêm giơ tay chào Arthur bằng một nghi thức tôn trọng cao nhất. “Ngài Pendelton, ngài là một anh hùng. Chúng tôi sẽ dọn dẹp hiện trường và gửi báo cáo vinh danh ngài lên cấp cao nhất!”

Leduc ôm chầm lấy vai Arthur, mừng rỡ khóc nấc lên. Án mạng đã được phá. Kẻ thù đã đền tội. Bằng chứng thép đã được giao nộp. Không ai có thể bắt bẻ Arthur nửa lời. Tên tuổi của anh ngày mai sẽ xuất hiện trên trang nhất của mọi tờ báo lớn.

Nhưng khi bước xuống thềm ga Zermatt, đối diện với những tia nắng bình minh rực rỡ của rặng núi Alps, Arthur lại cảm thấy một cái lạnh thấu xương len lỏi trong tâm hồn.

Hành khách ùa xuống sân ga, ôm lấy người thân. Phu nhân Nam tước Isabelle được đội y tế dìu đi, cô ngoái lại nhìn anh với ánh mắt biết ơn sâu sắc. Anh đã làm tròn bổn phận của một người bảo vệ công lý. Anh đã cứu tất cả mọi người.

Trừ một người.

Arthur đút hai tay vào túi áo măng-tô, lầm lũi đi ra khỏi nhà ga. Trong túi áo anh giờ đây chỉ còn lại một tờ giấy nhỏ chép lại vài dòng ký tự ngoằn ngoèo từ bức mật thư trước khi nộp cho cảnh sát. Những ký tự chỉ ra một khu vực rộng lớn: Rừng Đen, miền nam nước Đức.

Không có số hiệu phòng giam. Không có mã cổng ngoài. Không có chu kỳ đổi gác. Cánh rừng đó rộng hàng ngàn dặm vuông, và Pháo đài Cấp 5 là một mê cung tàng hình.

Arthur đã có được vinh quang tột đỉnh, phần thưởng khổng lồ từ giới chức trách, và sự tôn trọng của tất cả mọi người. Nhưng cái giá của sự hoàn hảo ấy là con đường tìm đến người em gái giờ đây phủ một lớp sương mù dày đặc. Anh sẽ phải đơn độc dấn thân vào khu Rừng Đen rộng lớn, đối mặt với hàng ngàn nguy hiểm chết người chỉ để tìm kiếm một bóng hình mù mịt.

Bình minh lộng lẫy hắt bóng vị thám tử đổ dài trên nền tuyết trắng. Một người hùng cô độc, ôm trong lòng một mảnh ghép dang dở không bao giờ có thể bù đắp trọn vẹn.

[HỆ THỐNG GIAO LỘ: TỔNG KẾT HÀNH TRÌNH]

PHẦN THƯỞNG:

Hành trình của bạn tại Alpine Express đã khép lại trong vinh quang! Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng Thám tử Arthur Pendelton. Những bí ẩn ở Rừng Đen đang chờ đón bạn!

← Quay lại bài viết