Tiếng còi tàu Alpine Express hú lên một hồi dài, xé toạc màn đêm bão bùng. Âm thanh ấy không còn mang vẻ thê lương của cái chết, mà vang dội như một hồi kèn chiến thắng báo hiệu sự kết thúc của một đêm dài kinh hoàng. Qua ô cửa kính phủ đầy tuyết đọng của Toa Hành lý, ánh đèn rực rỡ từ nhà ga Zermatt lướt qua, hắt những vệt sáng lấp lánh lên vách tôn lạnh lẽo.
Tốc độ của chuyến tàu bắt đầu giảm mạnh. Tiếng phanh rít lên ken két chói tai dọc theo các bánh sắt.
Bác sĩ Volkov — hay Đao phủ của Hội Đồng Quạ — ngồi bệt dưới sàn thép, hai tay bị còng ngược ra sau đường ống nước. Khuôn mặt sưng vù, đẫm máu của gã nặn ra một nụ cười ngạo nghễ. Hắn tin chắc rằng mình đã đưa vị thám tử vào thế bí.
“Lựa chọn đi, Pendelton,” Volkov hất hàm, giọng điệu trịch thượng. “Tháo còng cho tao. Để tao nhảy xuống khi tàu giảm tốc, và tao sẽ nói cho mày biết vị trí chính xác của Pháo đài Cấp 5. Không có tao vẽ đường, mày sẽ không bao giờ tìm thấy em gái mày đâu.”
Arthur Pendelton đứng bất động, ánh mắt xám lạnh lẽo nhìn xoáy vào tên sát thủ. Lồng ngực anh phập phồng, nhưng tâm trí anh lúc này lại tĩnh lặng và trong vắt như một mặt hồ mùa thu. Không có sự giằng xé. Không có sự tuyệt vọng.
“Nói tọa độ ra trước,” Arthur gằn giọng, hạ thấp nòng súng. “Tao cần biết mày không nói dối.”
Volkov cười khùng khục, rướn người tới trước. Hắn đinh ninh con mồi đã cắn câu. “Tọa độ 48 độ 12 phút vĩ Bắc, 8 độ 15 phút kinh Đông. Nằm sâu trong dãy núi ngầm của Rừng Đen. Em gái mày mang số hiệu 08, giam ở khu D. Giờ thì… chìa khóa còng ở trong túi áo tao. Mau lên, tàu sắp dừng rồi!”
Arthur không nhúc nhích. Anh từ từ thò tay vào túi áo trong, nhưng không phải để lấy chìa khóa. Anh rút ra cuộn giấy sáp với con dấu hình quạ đỏ rực đã bị bẻ gãy, giơ nó lên ngay trước tầm mắt của tên sát nhân.
“Khu Rừng Đen. Vĩ độ 48 Bắc. Kinh độ 8 Đông,” Arthur rành rọt đọc lại từng con số. Bàn tay anh siết chặt lấy bức thư. “Mọi văn bản của Hội Đồng Quạ đều có mã nhận diện định tuyến ngầm trên viền con dấu. Ký tự thứ tư và thứ bảy trên bức thư này… trùng khớp hoàn toàn với quy ước định vị địa lý của khu vực Rừng Đen.”
Nụ cười trên môi Volkov lập tức đông cứng lại. Sự ngạo nghễ biến mất, nhường chỗ cho vẻ bàng hoàng tột độ.
“Mày đã phạm một sai lầm chết người, Đao phủ,” Arthur bước tới, khí chất tỏa ra áp đảo hoàn toàn đối phương. “Mày đánh giá quá cao sự tàn nhẫn của tao, và đánh giá quá thấp những thứ tao thu thập được trên chuyến tàu này. Mày vừa tự tay xác nhận chìa khóa giải mã cho bức thư này.”
“Thằng khốn! Tháo còng cho tao!” Volkov gào lên điên cuồng, vùng vẫy giật tung cả đường ống nước rỉ sét. Hắn nhận ra mình vừa bị lừa. Hắn đã dâng hiến bí mật của tổ chức cho kẻ thù mà không đổi lại được gì.
“Giao kèo của chúng ta kết thúc tại đây,” Arthur lạnh lùng đáp. Anh xoay ngược khẩu súng, dùng báng sắt nện một cú chí mạng vào thái dương Volkov.
Bốp!
Gã sát thủ khét tiếng trợn ngược mắt, đổ gục xuống sàn bất tỉnh nhân sự, máu từ trán rỉ ra hòa vào vũng nước đọng. Mọi sự phản kháng chấm dứt.
Đúng lúc đó, tiếng còi tàu vang lên lần cuối. Khối thép khổng lồ khẽ rùng mình rồi dừng hẳn lại tại sân ga Zermatt.
Cánh cửa kim loại nặng trịch của Toa Hành lý bị đẩy tung ra. Trưởng tàu Leduc cùng viên Chỉ huy cảnh sát vũ trang hạng nặng ập vào. Họ chĩa súng về phía trước, nhưng rồi khựng lại trước cảnh tượng bên trong.
Thám tử Arthur Pendelton đứng thẳng tắp, khẩu súng đã được cất gọn vào bao da. Dưới chân anh là tên sát nhân tàn bạo nhất đã bị khống chế hoàn toàn, vẫn còn sống sót để chuẩn bị đối mặt với vành móng ngựa.
“Chúa ơi, Pendelton! Cậu đã tóm được hắn!” Leduc thốt lên, nước mắt giàn giụa vì nhẹ nhõm.
Viên Chỉ huy cảnh sát bước tới, nhìn Arthur đầy nghi ngại: “Chúng tôi sẽ tiếp nhận hắn, thám tử. Nhưng liệu cậu có bằng chứng để buộc tội một kẻ chuyên nghiệp thế này không? Những kẻ như hắn thường có luật sư bẻ cong mọi thứ.”
Arthur khẽ mỉm cười. Anh giơ bức mật thư với con dấu sáp hình quạ lên.
“Tôi có lệnh truy sát nội bộ của tổ chức sát thủ, khớp hoàn toàn với phương thức ra tay. Đó là bằng chứng vật lý,” Arthur rành rọt nói. Rồi anh quay sang Leduc. “Và ông Leduc, người thợ máy già dưới hầm tàu sao rồi?”
“Ông ấy đã qua cơn nguy kịch nhờ được sơ cứu kịp thời! Đội y tế đang chuyển ông ấy xuống ga,” Leduc hào hứng đáp.
“Tuyệt vời. Kẻ này đã dùng Cyanide biến đổi để hạ độc ông ấy trước khi ám sát Nam tước. Một người lính quân y lão luyện như ông thợ máy chính là nhân chứng sống hoàn hảo nhất để xác nhận loại độc dược mà tên bác sĩ này sử dụng,” Arthur gật đầu. “Bằng chứng vật lý. Nhân chứng sống. Và hung thủ bị bắt tại trận. Một hồ sơ truy tố không thể hoàn hảo hơn.”
Viên Chỉ huy cảnh sát nghe xong liền đứng nghiêm, giơ tay chào Arthur bằng một nghi thức tôn trọng cao nhất. “Ngài thực sự là một huyền thoại, thám tử Pendelton. Chúng tôi sẽ giải hắn đi ngay lập tức.”
Khi Volkov bị hai cảnh sát lực lưỡng xốc nách lôi đi, hắn lờ mờ tỉnh lại. Nhìn thấy ánh sáng của nhà ga và chiếc còng số tám trên tay cảnh sát, đôi mắt gã sát thủ hằn lên sự tuyệt vọng và hận thù tột cùng. Hắn đã thất bại thảm hại. Tổ chức sẽ không tha thứ cho hắn, và nhà tù an ninh tối đa đang chờ đợi hắn.
Arthur bước xuống thềm ga Zermatt. Cơn bão tuyết đã hoàn toàn tan biến. Phía trên rặng núi Alps hùng vĩ, mặt trời đang nhô lên, hắt những tia nắng vàng rực rỡ, ấm áp xuống thung lũng tuyết trắng xóa. Bầu trời trong vắt, xanh thẳm như một viên pha lê khổng lồ, rửa sạch mọi tăm tối của đêm đen.
Hành khách trên tàu ùa xuống sân ga trong sự chào đón của người thân. Phu nhân Nam tước Isabelle, được khoác một chiếc chăn ấm, chạy vội tới. Cô nắm chặt lấy đôi bàn tay đầy vết xước của vị thám tử.
“Cảm ơn anh, thám tử Pendelton. Cảm ơn anh vì đã giữ đúng lời hứa, và vì đã mang lại công lý cho chuyến tàu này,” Isabelle nghẹn ngào, nụ cười rạng rỡ của cô như một đóa hoa hồng nở giữa mùa đông.
Arthur khẽ gật đầu đáp lễ. Anh hít một hơi thật sâu không khí trong lành của vùng núi. Sự sống đang tuôn chảy mãnh liệt trong huyết quản. Không có sự thỏa hiệp dơ bẩn. Không có những cái chết oan uổng. Mọi mảnh ghép đều đã được đặt đúng vị trí của nó.
Anh đưa tay chạm vào túi áo gi-lê. Bức thư sáp và tọa độ của Pháo đài Cấp 5 vẫn nằm gọn ở đó.
Lần này, anh không còn là một kẻ mất phương hướng lao vào bóng tối nữa. Anh là Thám tử Arthur Pendelton — người vừa đập nát một cái vòi bạch tuộc của Hội Đồng Quạ dưới ánh sáng mặt trời. Anh có trong tay vũ khí, bằng chứng và một tọa độ chính xác.
“Rừng Đen…” Arthur lẩm bẩm, ánh mắt hướng về phía đường chân trời rực nắng. Nụ cười tự tin nở trên môi. “Anh đến đón em đây, Minh.”
Vụ án trên Alpine Express đã khép lại bằng một bản hùng ca rực rỡ. Và một cuộc đi săn mới, nơi kẻ đi săn chính là vị thám tử kiệt xuất này, chính thức bắt đầu.
[HỆ THỐNG GIAO LỘ: TỔNG KẾT HÀNH TRÌNH]
- Mục tiêu chính: Đao phủ bị bắt sống. Bằng chứng (
[CUON_GIAY_SAP]) và nhân chứng (Thợ máy) được nộp đầy đủ. Hệ thống pháp luật nắm chắc phần thắng. - Mục tiêu phụ: Lấy được tọa độ Pháo đài Cấp 5 qua màn đấu trí xuất sắc.
- Đánh giá hệ thống: ĐỈNH CAO HOÀN MỸ (TRUE ENDING). Mọi chuỗi hành động của người chơi từ đầu đến cuối đều chính xác tuyệt đối. Bạn không chỉ thông minh trong việc thu thập chứng cứ mà còn kiên định với lằn ranh đạo đức.
PHẦN THƯỞNG ĐẠT ĐƯỢC:
- Điểm Hệ thống: Đạt mức Tối Đa (Max Score).
- Vật phẩm đặc biệt: Nhận được
[CHIA_KHOA_PHONG_MAY_2](Chìa khóa mã hóa thế giới ngầm). - Đặc quyền phần tiếp theo: Mở khóa bản đồ Cấp S (Đường đến Rừng Đen) cho hành trình tìm kiếm em gái ở Phần 2.
Cảm ơn bạn đã trải nghiệm thế giới của Alpine Express. Huyền thoại về Arthur Pendelton sẽ còn được kể mãi!
PHUONG NAM
Technology Solutions