Tiếng gầm rú của cơn bão tuyết bên ngoài cửa sổ dường như đang bị bỏ lại phía sau, nhường chỗ cho những tiếng lạch cạch đều đặn, vô hồn của bánh sắt nghiến trên đường ray. Chuyến tàu Alpine Express đang lao đi trong đêm đen như một con quái thú bằng thép vừa no mồi, chuẩn bị tiến về ga cuối.
Arthur Pendelton bước đi dọc theo hành lang chật hẹp dẫn xuống Toa Hành lý — nơi vốn được dùng để chứa những kiện hàng xa xỉ của giới quý tộc, nay đã biến thành một phòng giam dã chiến lạnh lẽo. Mỗi bước đi của anh đều để lại một vệt máu mờ trên tấm thảm dệt kim. Chất độc Cyanide đã bị trung hòa, nhưng tàn dư của nó vẫn để lại một sự tàn phá khủng khiếp lên hệ thần kinh. Lồng ngực anh bỏng rát sau mỗi nhịp thở, và bộ vest len xám trên người anh giờ đây rách nát, đẫm mùi mồ hôi và tử khí.
Nhưng nỗi đau thể xác chẳng là gì so với cơn bão đang cuộn trào trong tâm trí anh lúc này.
“Tao biết con bé đang ở đâu…”
Câu nói của Volkov trước lúc bị còng tay cứ lặp đi lặp lại trong đầu Arthur, sắc lẹm và tàn nhẫn như mũi khoan xuyên vào vùng ký ức mà anh đã cố gắng chôn vùi suốt mười năm qua. Minh — đứa em gái bé bỏng, sinh linh duy nhất níu giữ phần “người” trong anh — vẫn còn sống. Và kẻ đang nắm giữ chìa khóa dẫn đến nơi giam giữ con bé lại chính là con quái vật mà anh vừa đánh gục.
Cánh cửa kim loại nặng trịch của Toa Hành lý hé mở. Bên trong không có lò sưởi, nhiệt độ giảm xuống gần mức đóng băng. Hơi thở của Arthur hóa thành những luồng khói trắng đục ngầu. Dưới ánh sáng leo lét của một ngọn đèn bão treo lủng lẳng trên trần, Bác sĩ Volkov đang ngồi bệt trên mặt sàn thép lạnh lẽo. Hai tay gã bị còng quặt ra sau, khóa chặt vào một đường ống dẫn nước rỉ sét. Khuôn mặt gã sưng vù, mũi gãy gập vẫn còn đang rỉ máu, nhưng đôi mắt gã… đôi mắt đó vẫn ánh lên sự tinh quái và ngạo nghễ của một loài thú ăn thịt chưa chịu khuất phục.
Arthur chậm rãi bước tới, rút khẩu súng lục ổ quay từ thắt lưng ra. Tiếng búa súng được kéo lên vang lên một tiếng clack gọn lỏn, khô khốc.
“Trưởng tàu Leduc đã phong tỏa hai đầu toa. Cảnh sát đang đợi ở ga Zermatt,” Arthur lạnh lùng lên tiếng, dí sát nòng súng vào giữa trán tên sát nhân. Lớp kim loại lạnh buốt khiến cơ mặt gã khẽ giật. “Bây giờ chỉ có mày và tao, Đao phủ. Nói đi.”
Volkov nhổ một bãi nước bọt lẫn máu xuống sàn, ngước nhìn nòng súng đen ngòm. Hắn bật cười khùng khục, âm thanh vang vọng rợn người.
“Mày trông thảm hại lắm, Pendelton,” Volkov nhếch mép. “Mày có thể đã chiến thắng một ván cờ, nhưng mày vẫn chỉ là một con tốt hèn mọn trên bàn cờ của Hội Đồng Quạ. Mười năm trước, mày bất lực nhìn bọn tao đưa con bé đi. Và mười năm sau, mày vẫn phải đứng đây, run rẩy cầu xin tao ban phát cho mày một chút thông tin.”
“Tao không cầu xin,” Arthur siết cò súng. “Tao đang cho mày một cơ hội để chọn cách chết. Nhanh gọn bằng một viên đạn, hoặc đau đớn đến mức mày phải khóc lóc van xin tao kết liễu mày.”
“Bắn đi,” Volkov thách thức, đôi mắt mở to không một tia sợ hãi. “Chỉ cần mày siết cò, não tao sẽ nổ tung, và bí mật về cái lồng giam con em gái yêu quý của mày cũng sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi. Mày nghĩ một thằng thám tử rách nát như mày có thể tự tìm ra Pháo đài Cấp 5 của Hội Đồng sao?”
Hai chữ “Pháo đài Cấp 5” đập mạnh vào đại não Arthur. Đó là cấp độ an ninh cao nhất của thế giới ngầm, những cơ sở bí mật được xây dựng sâu dưới lòng đất hoặc ẩn mình giữa những vùng núi non hiểm trở vô danh.
“Nó… đang ở đâu?” Arthur gầm lên, túm lấy cổ áo gã xốc ngược lên.
Volkov ho sặc sụa, liếm những giọt máu trên môi, nở một nụ cười thỏa mãn. Hắn biết hắn đã nắm được điểm yếu chí mạng của vị thám tử. Cán cân quyền lực trong căn phòng này không nằm ở kẻ đang cầm súng, mà nằm ở kẻ nắm giữ thông tin.
“Một cuộc trao đổi, thám tử,” Volkov thều thào, giọng ma mị như quỷ xúi giục. “Tao sẽ cho mày tọa độ chính xác của Pháo đài đó. Tao sẽ cho mày biết cả chu kỳ đổi gác của lực lượng lính đánh thuê, mã an ninh vòng ngoài, và vị trí phòng giam của con bé. Đổi lại… khi tàu giảm tốc để vào ga, mày phải tháo còng cho tao nhảy xuống.”
“Mày đang nằm mơ sao?” Arthur rít lên. “Mày vừa giết Nam tước. Mày hạ độc người vô tội. Mày nghĩ tao sẽ thả một con chó dại như mày bước ra khỏi chuyến tàu này?”
“Công lý của mày không cứu được em gái mày đâu, Pendelton!” Volkov gào lại. “Sự lựa chọn rất đơn giản. Mày muốn làm một thằng thám tử anh hùng, nộp tao cho cảnh sát để nhận một cái huân chương rác rưởi? Hay mày muốn làm một người anh trai, vứt bỏ cái đạo đức giả tạo đó để cứu lấy giọt máu cuối cùng của gia đình mày? Quyết định đi!”
Arthur nín thở. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội. Trong đầu anh lúc này là một cuộc chiến giằng xé tàn khốc. Bản năng của một người thực thi công lý gào thét bảo anh siết cò tiêu diệt kẻ thủ ác. Nhưng hình ảnh đứa em gái đang lay lắt trong ngục tối lại bóp nghẹt trái tim anh.
Hơn nữa, Volkov là một tên sát thủ cáo già. Làm sao Arthur biết những gì hắn nói không phải là một cái bẫy?
[NEU: CUON_GIAY_SAP] Arthur lùi lại một bước. Bàn tay trái của anh thò vào túi áo trong, lôi ra cuộn giấy da với con dấu hình quạ đỏ rực đã bị bẻ gãy — bức mật thư mà anh đã thu được từ xác của Nam tước William.
“Mày nói em gái tao bị giam ở Pháo đài Cấp 5?” Arthur giơ bức thư ra trước mặt Volkov. “Mọi văn bản của Hội Đồng Quạ đều có mã nhận diện định tuyến ngầm. Nếu mày thực sự biết tọa độ của Pháo đài đó, đọc mã vùng của nó ra đây.”
Sắc mặt Volkov thoắt biến. Hắn không ngờ một tên thám tử lại có thể sở hữu văn bản nội bộ của Hội Đồng và am hiểu quy tắc mã hóa của chúng đến vậy.
“Khu Rừng Đen… vĩ độ 48 Bắc, kinh độ 8 Đông…” Volkov lầm bầm, nhượng bộ tung ra một mảnh thông tin để lấy lòng tin.
Arthur đối chiếu nhanh những ký hiệu cổ ngoằn ngoèo viền quanh con dấu sáp. Trí nhớ siêu phàm của anh lập tức hoạt động. Ký tự thứ tư và thứ bảy trên bức thư trùng khớp hoàn toàn với quy ước định vị địa lý của khu vực Rừng Đen (Black Forest) ở miền nam nước Đức.
Đôi mắt Arthur lóe sáng. Volkov không nói dối. Hắn thực sự nắm giữ tọa độ của Pháo đài Cấp 5. Bức thư sáp đã trở thành tấm kim bài vô giá, giúp Arthur xác thực tính mạng của em gái mình không phải là một mồi nhử rẻ tiền. Anh đã có trong tay một nửa sự thật, và quan trọng nhất, anh đã nắm được thóp của con quái vật này. [/NEU]
Tiếng còi tàu hú lên một hồi dài, thê lương và chói tai, xé toạc màn đêm bão bùng. Tốc độ chuyến tàu bắt đầu giảm dần. Ánh đèn vàng vọt từ những cột đèn tín hiệu ngoài nhà ga Zermatt nhấp nháy, lướt qua những ô cửa sổ đóng bụi của Toa Hành lý.
Chỉ còn chưa đầy năm phút nữa, cảnh sát quốc tế sẽ bao vây toàn bộ nhà ga.
Arthur Pendelton nâng khẩu súng lên. Nòng súng lạnh lẽo một lần nữa chĩa thẳng vào giữa hai hốc mắt của Đao phủ. Sự tĩnh lặng trở lại, ngột ngạt và nặng nề. Đây không còn là một bài toán suy luận logic. Đây là một bản án dành cho chính linh hồn của vị thám tử.
BẠN SẼ QUYẾT ĐỊNH SỐ PHẬN CỦA ĐAO PHỦ NHƯ THẾ NÀO?
[CHON:458] Bắn hạ Đao phủ (Hành động mù quáng): Bạn bóp cò tiêu diệt hắn ngay lập tức vì căm phẫn, dù không có bằng chứng nào để xác thực lời hắn nói. (Dẫn đến 10A – Bad Ending) [/CHON]
[CHON:459 | CUON_GIAY_SAP] Bắn hạ Đao phủ (Bản án có cơ sở): Nhờ có Mật thư, bạn đã xác minh được tọa độ em gái là thật. Giờ thì thanh trừng con quái vật này thôi! (Dẫn đến 10C – Good Ending) [/CHON]
[CHON:460] Thỏa hiệp với ác quỷ (Đánh cược rủi ro): Bạn hạ súng, thả hắn đi để đổi lấy thông tin. Nhưng bạn hoàn toàn không biết hắn nói thật hay đang giăng bẫy. (Dẫn đến 10B – Normal Ending) [/CHON]
[CHON:461 | CUON_GIAY_SAP] Khống chế và Ép cung (Chân lý tuyệt đối): Nhờ có Mật thư, bạn lật tẩy trò lừa gạt của hắn. Đập ngất và giao nộp con quái vật này cho cảnh sát! (Dẫn đến 10D – True Ending) [/CHON]
PHUONG NAM
Technology Solutions