[SETUP_HUD: Hệ thống=ON | Thành tựu=ON | Cửa hàng=ON | Nhiệm vụ=ON | Chỉ số=ON | Hảo cảm=ON | Túi đồ=ON | Kỹ năng=ON]
[HIEN_HUD]
[KHOI_TAO_CHISO: Tiền=0 | Thể chất=0,purple]
Nguyễn Trần Dương rời khỏi cổng công ty, tay cầm bộ hồ sơ nhàu nát, bước chân hắn nặng như đeo đá.
“Chúng tôi sẽ liên hệ lại.”
Câu nói quen đến mức không làm hắn buồn nữa. 22 tuổi, bằng cơ khí, GPA 3.2 đủ để tốt nghiệp. Hắn từng tưởng bằng cấp là chiếc chìa khóa. Giờ mới hiểu: đó chỉ là tấm vé xếp hàng, và cái hàng này dài vô tận. Hắn nhét hồ sơ vào balo, xoay người đi.
Thành phố năm 2030 vẫn ồn ào như mọi ngày. Xe V lướt trên các tuyến đường chính, tiếng động cơ điện rì rào như sóng biển. Biển quảng cáo hologram nhấp nháy hai bên đường, khuyến mãi, tuyển dụng, cảnh báo ô nhiễm không khí vân vân và mây mây.
Dòng người vội vã cuốn nhau đi, không ai nhìn ai, không ai cần nhìn ai. Tất cả là chỉ bánh răng đang quay trong một guồng quay gọi là xã hội.
Dương đang đi, bỗng khựng lại.
.
“Rầm”
Một tiếng động lớn phát ra từ con hẻm bên trái. Tiếng va đập này như ai đó đang ném một bao đá vào bức tường.
Hắn không định nhìn. Nhưng chân đã dừng lại
Trong hẻm, một người đàn ông đang bay người ngược chiều không phải ngã, là bị bắn ra, thân thể người này đập thẳng vào bức tường bê tông phía cuối. Tiếng “rầm” lại vang lên. Khi nhìn lại bức tường, Dương thấy một vết lõm sâu hơn mười phân, rìa vết nứt còn đang vỡ vụn từng mảnh rơi xuống.
Không phải con người bình thường có thể tạo ra vết lõm đó. Không phải con người bình thường có thể ném được một lực như vậy.
Dương đứng chết lặng.
Bên trong hẻm, một bóng người từ từ bước ra khỏi góc tối. Thân hình gầy gò, áo tối màu, tay chắp sau lưng. Hắn ta khoan thai bước từng bước về phía nạn nhân, mặt dửng dưng không có biểu hiện gì . Nhưng hắn chỉ đứng đó thôi cũng đủ làm hai chân Dương nhũng ra vì sợ hãi.
“Ai cử ngươi tới?”
Giọng nói trầm, không có cảm xúc.
Người nằm dưới đất ho ra máu, run rẩy chống tay ngồi dậy nửa vời: “Tôi… tôi chỉ”
“Phế vật.”
Một chữ buông xuống.
Người áo đen đạp mạnh vào đầu người nằm dưới đất. Nhưng thân thể người kia chấn động một cái, rồi im lặng, bất động.
Dương đứng đó, không thở được.
Chết rồi. Giết người rồi.
Hắn liếc ra đường lớn dòng người vẫn đi, vẫn ồn ào, không ai dừng lại. Như thể cái hẻm này không tồn tại. Như thể những gì xảy ra chỉ là một cảnh trong phim truyền hình.
Chạy đi. Chạy ngay bây giờ. Đừng để tên đó thấy.
Não Dương ra lệnh. Nhưng chân hắn từ chối.
“Ai đó?”
Giọng nói vang lên sau gáy.
Dương đông cứng.
Hắn từ từ quay đầu.
Người đàn ông đó đang đứng sau lưng hắn, cách chưa đến nửa mét. Không có tiếng bước chân. Không có bóng người di chuyển. Như thể hắn ta teleport từ giữa hẻm ra đây trong tích tắc.
Ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào mắt Dương.
“Thấy rồi?”
“Không, tôi không thấy gì hết. Tôi chỉ đi ngang….”
“Người thường không nên biết quá nhiều.”
Không có cảm xúc trong giọng nói đó. Không tức giận, không thương hại. Dương chỉ cảm thấy đối phương coi mình như một con côn trùng có thể tùy ý dẫm bẹp
Toàn thân hắn như bị ép từ mọi phía. Cổ họng bị bóp nghẹn, ý thức từng chút từng chút trở nên mơ hồ.
Thì ra đây là cảm giác của cái chết. Dương nghĩ vậy
Đúng lúc đó
【 Đinh 】
【 Phát hiện ký chủ đối mặt nguy cơ tử vong 】 【 Hệ thống Mô Phỏng Nhân Sinh đang khởi động… 】【 Mô phỏng lần 1 — Bắt đầu 】
Dương chưa kịp đọc xong dòng chữ thì tầm nhìn đã tối sầm.
Khi mở mắt ra, hắn đang đứng trên vỉa hè. Con hẻm ở bên trái, tiếng xe vẫn ồn ào sau lưng. Balo vẫn trên vai với hồ sơ vẫn nhàu nát bên trong. Cảm giác như vừa mới đây áp lực đó, giọng nói đó, ánh mắt lạnh lùng không có chút do dự đó tất cả vẫn còn rõ mồn một trong đầu. Nhưng hắn chưa chết. Và người đàn ông kia vẫn đang ở trong hẻm, tay vẫn chắp sau lưng, chưa quay ra.
Quay lại rồi.
Dương đứng đó, tim đập loạn trong lồng ngực.
Mô phỏng? Lần 1? Nghĩa là gì ?
“Ai đó?”
Giọng nói quen thuộc.
Hắn giật mình người đàn ông đã đứng sau lưng, nhanh y hệt lần trước.
Lần này, Dương không do dự.
“Anh hiểu lầm rồi!” Hắn lên tiếng ngay, giọng rõ ràng hơn hẳn lần trước dù vẫn chưa hết run. “Tôi đeo tai nghe! Không nghe thấy không nhìn thấy gì hết! Xin lỗi!”
Hắn xoay người bỏ chạy.
Chạy. Chạy nhanh lên. Ra đường lớn, vào chỗ đông người, ổn thôi
“Ngây thơ.”
Giọng nói vang ngay sau gáy
Một lực xuyên qua lưng.
Dương khựng lại. Hắn cúi đầu xuống. Bàn tay người đàn ông đó đang xuyên thẳng qua ngực hắn, nhô ra phía trước. Hắn muốn nói gì đó nhưng không nói được
【 Mô phỏng kết thúc 】 【 Kết quả: Tử vong sau 19 giây 】 【 Đánh giá: D-】 【 Phần thưởng: Thể chất +1 】
[CHI_SO: Thể chất | +1| purple]
Dương mở mắt.
Hắn đang đứng trên vỉa hè. Con hẻm ở bên trái, tiếng xe vẫn ồn ào sau lưng. Balo vẫn trên vai với hồ sơ vẫn nhàu nát bên trong.
Hắn đứng đó một lúc, không động, chỉ nhìn xuống bàn tay mình. Cảm giác sức mạnh tràn trề trong cơ thể này là gì?
Thể chất +1.
Hắn ngẩng đầu lên. Ánh mắt không còn hoảng loạn như lúc đầu. Không hẳn là bình tĩnh nhưng trong cái run rẩy ấy có một thứ gì đó đang hình thành.
Hắn nhìn vào con hẻm. Người đàn ông đó vẫn đang ở trong, chưa nhìn ra. Vẫn còn thời gian trước khi câu chuyện lặp lại. Lần này hắn biết kẻ địch mạnh cỡ nào. Biết chạy thẳng không thoát được. Biết nói chuyện không có tác dụng.
Vậy thì thử cách khác.
Hai lần chết, một điểm thể chất. Nếu tiếp tục thu thập thêm thông tin, thêm điểm thể chất, dần dần có thể tìm được đường sống.
Dương hít sâu một hơi.
Khóe miệng nhếch lên, miệng méo nở nụ cười, của một người vừa hiểu ra rằng mình có cơ hội lật bàn.
“Lần hai.”
【 Mô phỏng lần 2 — Bắt đầu 】
PHUONG NAM
Technology Solutions