“Rồi”
Chữ “rồi” ngắn gọn vừa buông xuống, cả bàn nhậu như bị bấm nút “Pause” trong tích tắc. Rồi ngay sau đó, một âm thanh bùng nổ. Không khí dường như sôi nổi hẳn lên gấp ba lần. Từ mâm phụ bên cạnh, tiếng thím Ba lanh lảnh với sang, át cả tiếng quạt trần đang quay rè rè: “Trời đất! Thế thằng cháu tính mùng mấy dắt về ra mắt họ hàng đây? Nói trước, thím là thím chả tin mày đâu nha! Mấy cái Tết trước mày cũng ậm ờ kiểu này để trốn, xong nguyên năm cả nhà có thấy bóng dáng cô nào đâu!”
Tiếp theo đó là tiếng chú Tư, bác Bảy thi nhau hùa vào. Người hỏi làm nghề gì, người hỏi quê ở đâu, ai cũng háo hức muốn biết liệu lần này thằng cháu “cù lần” có định cho cả nhà leo cây nữa không. Giữa vòng vây câu hỏi, Minh ngồi im, mặt cúi gằm xuống nhìn những bọt bia đang tan dần trong ly. Bàn tay anh vô thức bấu chặt lấy thành ghế. Từ nhỏ, mỗi lần Minh nói dối là y như rằng bị lộ, cái tật ấy vẫn y nguyên mặc cho năm nay anh đã bước vào đầu 3. Khổ nỗi, cơ mặt Minh lại quá thành thật. Hai tai anh bắt đầu đỏ lựng lên, ánh mắt lảng tránh sự săm soi của người lớn.
Dường như bắt được cái “tần số” chột dạ đó, mâm nhậu bỗng chốc chùng xuống. Mọi người nhìn nhau, tiếng cười nói thưa dần. Ai nấy đều ngầm hiểu: lại xạo rồi. Đúng lúc cái sự im lặng đầy ngượng ngùng ấy chuẩn bị đóng băng Minh, thì một giọng nói ráo hoảnh vang lên phá tan bầu không khí. Thằng Khoa — em trai Minh — người nãy giờ chỉ cắm đầu vào việc gắp mồi, vừa nhai miếng chả lụa vừa thủng thẳng tuyên bố: “Ổng xạo đó mấy cô chú ơi!”
Minh giật thót, ngước mắt lên trừng thằng em, nhưng Khoa tỉnh bơ vung vẩy đôi đũa: “Sáng bảy rưỡi ổng quẹt thẻ vô công ty, chiều bốn rưỡi xách balo về thẳng chung cư, lịch trình đều đặn như lập trình sẵn thì đào đâu ra thời gian đi hẹn hò? Cuối tuần người ta đi chơi, ổng thì tự pha ly đen đá rồi cắm đầu vô màn hình gõ lạch cạch. Lấy đâu ra ‘mối tình khoác vai’ cho cả nhà xem?” Nói xong, Khoa cười khùng khục đầy khoái chí, rồi lại tiếp tục công cuộc càn quét đĩa tôm luộc trên bàn, bỏ mặc ông anh trai đang ước gì mặt đất nứt ra để mình chui tọt xuống.
Cả bàn nhậu ồ lên cười rần rần. Chú Năm vỗ đùi bôm bốp. Ba Minh ngồi ở đầu bàn, nãy giờ vẫn im lặng quan sát cậu con trai lớn đang chín mặt vì xấu hổ. Ông hớp một ngụm trà, tằng hắng một tiếng rồi bình thản lên tiếng để “cứu bồ” — hay đúng hơn là để tung ra nước cờ ông đã nhắm sẵn: “Thôi, nó không biết chủ động thì để người lớn lo. Thằng Minh, con thấy con Linh — con gái út chú Hải — thế nào?”
Câu hỏi đến bất ngờ đến mức Minh không kịp chuẩn bị một phản ứng trung lập. Anh hơi khựng lại, nhìn xuống ly bia trong tay, rồi khẽ gật đầu — không rõ là đang trả lời câu hỏi của ba hay chỉ đơn giản là gật theo quán tính của người vừa uống đủ để đầu óc hơi chậm hơn bình thường một nhịp. “Bình thường”, anh nói. “Bình thường là sao?” Chú Năm ngồi bên cạnh chen vào, tai vểnh lên với vẻ hứng thú của người vừa tìm được chủ đề mới. “Là con mới gặp có một lần, không có ý kiến gì.” “Một lần là một lần, nhưng thấy được không? Đứa đó ngoan lắm, tao biết.”
Ba anh nói, giọng vẫn thủng thẳng nhưng Minh đã sống ba mươi năm với người đàn ông này, đủ để nghe ra cái gì đó phía sau sự thủng thẳng đó. Minh không trả lời. Anh cầm ly bia lên định uống thêm thì má anh — ngồi phía bàn trong với mấy người phụ nữ, không biết từ lúc nào đã lắng nghe câu chuyện — lên tiếng vọng ra, giọng nhẹ nhàng nhưng đủ cho cả bàn nghe: “Với lại sáng nay có người vô thưa chuyện với gia đình chị họ mày rồi đó con. Mày xem liệu làm sao thì làm, trong nhà có mỗi mày đến tuổi này vẫn còn ế vợ đấy”
Cả bàn quay sang nhìn Minh. Anh không biết tại sao — có thể là do bia, có thể là do câu nói của má, có thể là do cái cách cả bàn nhìn anh cùng lúc như thể đang chờ xem anh có phản ứng gì — nhưng anh cảm thấy mặt mình khẽ ửng lên, thoáng qua, đủ để chú Năm ngồi cạnh cười khẩy một cái: “Ủa, đỏ mặt kìa. Có ý rồi hả?” “Nóng”, Minh nói ngắn gọn, không nhìn ai. “Nóng hay mắc cỡ?” Anh không thèm trả lời câu đó. Nhưng cũng không cãi được gì, vì thực ra anh cũng không chắc câu trả lời là gì.
Ba anh nhìn anh thêm một lúc, rồi không nói thêm gì với anh nữa. Thay vào đó, ông rút điện thoại ra, lướt danh bạ, rồi bấm gọi với vẻ tự nhiên của người đã quyết định xong từ trước khi hỏi: “Chú Hải hả? Ờ, tôi đây. Mùng ba tôi ghé thăm ông được không? Ừ, sáng cũng được, gia đình tôi đang rảnh…”
Minh nhìn ba đang nói điện thoại. Nhìn má đang mỉm cười nhìn lại anh. Nhìn chú Năm đang gật gù ra vẻ hài lòng. Nhìn mấy người anh họ đang cố nhịn cười không thành công. Anh uống cạn ly bia còn lại — không phải vì khát, mà vì anh cần làm gì đó bằng tay trong lúc không biết phải nói gì, và đây là lựa chọn ít gây hậu quả nhất trong tầm với. “Được rồi, tôi qua khoảng chín giờ sáng. Ờ. Tết mà.”
Ba anh cúp máy, quay sang anh với vẻ mặt bình thản đến mức vô tội: “Sáng mai mình sang nhà chú Hải. Chú Năm chở.” “Chú Năm biết chuyện này rồi hả?” Minh hỏi. “Tao nhờ nó chở từ hồi chiều.” Chú Năm cười, không có vẻ gì là áy náy. Minh nhìn từ ba sang chú Năm, từ chú Năm sang má, rồi nhìn xuống cái ly bia rỗng trên bàn. Tất cả mọi người trong bàn này đều biết chuyện trước anh. Và tất cả đều đang nhìn anh với cùng một kiểu nhìn — vừa chờ đợi, vừa vui vẻ, vừa có chút gì đó giống như hy vọng mà người ta dành cho người thân khi muốn điều tốt cho họ.
Chú Năm vỗ vai anh: “Cố lên nghen con. Ráng năm nay ‘chốt sổ’ lẹ đi, chứ để mang tiếng ế nhất họ thì quê chết!.” Minh không trả lời. Anh đứng dậy lấy áo khoác trên lưng ghế, nói một câu duy nhất: “Con đi ngủ trước.” Tiếng cười vọng theo sau lưng anh khi anh bước vào trong — tiếng cười của những người lớn tuổi xem chuyện này là vui, là bình thường, là đúng lẽ đời. Anh không nghĩ nó vui. Nhưng anh cũng không còn đủ năng lượng sau một buổi tối dài để nghĩ nó là tệ.
Anh nằm xuống giường, nhìn lên trần. Quạt trần quay chậm. Tiếng tết vẫn còn vọng lại từ phòng ngoài — tiếng cười, tiếng ly chạm nhau, tiếng của một đêm mùng hai vẫn chưa chịu kết thúc. Anh nhắm mắt. Trong đầu anh không phải là đống câu hỏi ban chiều, không phải là mặt chú Năm cười khẩy, không phải là giọng má nói “có người vô thưa chuyện rồi đó con.” Mà là hình ảnh một cô gái ngồi trong phòng chờ của công ty anh, lưng thẳng, tay đặt ngay ngắn, ngón tay gõ nhẹ lên tập hồ sơ theo một nhịp lặp đi lặp lại — kiểu gõ của người không biết mình đang gõ, kiểu bình tĩnh của người đang cố rất nhiều để trông có vẻ bình tĩnh.
Anh không biết tại sao mình lại nhớ chi tiết đó. Và anh cũng chưa biết rằng ngày mai, khi ngồi trên chiếc xe hơi sáng loáng của chú Năm đến một ngôi nhà có cửa gỗ sơn xanh, anh sẽ gặp lại người đó — lần đầu tiên theo cách mà cả hai đều biết mình đang ngồi đó vì lý do gì. Cái cánh cửa mà anh đã khóa từ bốn năm trước — vẫn khóa, vẫn im lìm — nhưng đêm nay, lần đầu tiên sau rất lâu, anh bỗng nhớ ra rằng mình vẫn còn giữ chìa khóa ở đâu đó.
Sáng mùng ba, chú Năm đánh xe đến từ sớm. Chiếc xe hơi màu đen bóng loáng đậu trước cổng, chú Năm bóp còi một tiếng ngắn — kiểu bóp của người biết người ta đang chờ mình chứ không phải đang giục. Minh đang ngồi ở bàn ăn với ly cà phê chưa uống hết thì ba anh đã đứng dậy chỉnh lại cổ áo, quay sang nhìn anh: “Đi thôi.” “Giờ này?” Minh nhìn đồng hồ. Chưa đến chín giờ. “Mùng ba đi thăm, sớm là lịch sự. Mặc áo tử tế vào.”
Minh nhìn xuống cái áo thun anh đang mặc — không rách, không nhăn, theo anh là hoàn toàn chấp nhận được — nhưng nhìn mặt ba anh thì anh hiểu đây không phải lúc để tranh luận về tiêu chuẩn trang phục. Anh đứng dậy vào phòng thay áo sơ mi, cài cúc đến cổ thứ hai thì thôi, vừa đủ để gọi là chỉnh tề mà không đến mức trông như đi dự đám cưới. Em trai anh — thằng Khoa, hai mươi bốn tuổi, vừa từ phòng đi ra với bộ mặt của người bị kéo dậy sớm hơn ý muốn — nhìn anh từ trên xuống dưới rồi nói: “Anh Hai đi coi mắt hả?” “Đi thăm tết.” “Đi thăm tết mà thay áo sơ mi.” Thằng Khoa cười toe. “Ừ, đi thăm tết.”
Minh không thèm trả lời. Anh đi ra cửa trước, leo lên xe, chọn chỗ ngồi cạnh cửa sổ phía sau — vị trí xa nhất có thể so với chỗ ngồi của chú Năm ở ghế lái, vì chú Năm khi ngồi trong xe thường nói nhiều hơn khi ngồi ngoài bàn nhậu, và sáng nay anh chưa uống đủ cà phê để đối phó với điều đó. Thằng Khoa leo lên ngồi giữa, ba anh ngồi ghế phụ. Chú Năm nổ máy, xe lăn bánh ra khỏi hẻm, và đúng như Minh dự đoán: “Thằng Minh, hồi tối về mày nghĩ sao?” “Nghĩ sao về chuyện gì chú?” “Thì chuyện đó.” “Con chưa nghĩ gì.” Chú Năm nhìn vào gương chiếu hậu, ánh mắt có vẻ không tin lắm, nhưng cũng không hỏi thêm.
Thằng Khoa ngồi giữa quay sang nhìn anh với nụ cười của đứa em biết mình đang ngồi xem màn trình diễn thú vị mà không phải trả vé. Minh nhìn ra cửa sổ. Buổi sáng mùng ba ở quê yên hơn mùng hai — dòng người đi chúc tết đã bớt, đường hẻm thưa xe, thỉnh thoảng chỉ có tiếng trẻ con chạy chơi trước sân và mùi nhang từ các nhà vẫn còn bay nhẹ trong không khí sáng sớm. Nắng buổi sáng vàng và trong, kiểu nắng tết miền Nam mà đứng trong đó người ta hay có cảm giác thời gian đang đi chậm hơn bình thường. Anh không biết mình đang cảm thấy gì. Không phải hồi hộp — hay ít nhất anh không muốn gọi đó là hồi hộp. Chỉ là một cái gì đó không hoàn toàn bình thường so với những buổi sáng khác, nằm ở đâu đó trong ngực mà anh chưa tìm được tên chính xác.
Nhà chú Hải một căn nhà lầu nằm ở đầu hẻm, cửa gỗ sơn đỏ, cửa chính mở rộng để đón gió và ánh nắng. Mấy chậu vạn thọ trước sân vẫn còn tươi, ai đó đã tưới nước từ sớm, đất trong chậu còn ướt và mấy cánh hoa vàng đọng vài giọt nhỏ long lanh dưới nắng sớm. Chú Hải và cô Hải — người phụ nữ tóc muối tiêu, khuôn mặt hiền và hay cười — đã ngồi sẵn trong phòng khách như thể biết trước giờ khách đến. Có lẽ là biết thật. Hai bên chào hỏi, bắt tay, chúc tết qua lại theo đúng nghi thức. Chú Năm trao hộp bánh mang theo, ông Hải nhận với vẻ khách sáo đúng mức.
Mọi người ngồi xuống, trà được rót ra sẵn từ trước, đĩa mứt tết bày giữa bàn đủ màu sắc. Minh ngồi thẳng lưng, tay đặt trên đùi, lắng nghe cuộc trò chuyện diễn ra xung quanh mà không hoàn toàn tham gia vào đó. Ba anh và ông Hải nói chuyện tự nhiên — chuyện năm cũ, chuyện sức khỏe, chuyện con cái. Chú Năm thỉnh thoảng chen vào một câu đúng lúc. Bà Hải giữ phần chuyện trò phía gia đình mình, giọng bà ấm và đều, kiểu người quen tiếp khách và không thấy ngại khi phải lấp những khoảng lặng. Thằng Khoa ngồi cạnh anh, lúc đầu còn chú ý nghe, sau chừng mười lăm phút thì lén lút cúi xuống nhìn điện thoại.
Minh không có điện thoại để nhìn vào — hay đúng hơn là anh biết nhìn điện thoại lúc này thì ba anh sẽ có ý kiến — nên anh đành nhìn vào đĩa mứt tết ở giữa bàn và tập trung vào việc không nhìn về phía cửa dẫn vào bên trong nhà. Rồi có tiếng động nhỏ từ phía đó — tiếng chân, tiếng lách cách của ấm trà. Linh bước ra. Sáng nay cô mặc áo dài màu xanh lá nhạt, kiểu áo dài vải thường mặc ở nhà ngày tết của con gái miền Nam — không cầu kỳ, không lộng lẫy, nhưng có cái gì đó rất vừa vặn và tự nhiên với người mặc nó. Tóc cô búi thấp sau gáy, vài sợi nhỏ xổ ra hai bên mặt. Trên tay là bình trà mới và một đĩa bánh in vuông vắn, loại bánh tết mà nhà nào ở quê cũng có.
Cô đặt đĩa bánh xuống trước, rồi châm trà vào các ly theo thứ tự từ người lớn tuổi nhất, tay cầm bình không run nhưng cũng không hoàn toàn thả lỏng. Minh để ý thấy cô không nhìn thẳng vào ai khi rót — mắt hướng về phía ly trà, tập trung vào việc đang làm với sự chú ý nhiều hơn mức cần thiết, kiểu tập trung của người cần có việc để nhìn vào để không phải nhìn chỗ khác. “Con chào ba, mẹ, mấy chú, chào anh.” Câu chào chung, không hướng về ai cụ thể. Mọi người đáp lại. Minh gật đầu. Cô rót xong, đặt bình trà xuống, hỏi một câu ngắn: “Dạ, mấy chú với anh dùng thêm gì không ạ?” Rồi khi không ai yêu cầu gì thêm, cô xin phép vào trong — nhẹ nhàng, gọn gàng, như một làn gió vừa thổi qua rồi lại thôi. Cuộc trò chuyện lại tiếp tục như trước. Minh cầm ly trà lên nhấp một ngụm.
Khoảng mười lăm phút sau, ông Hải quay vào trong gọi vọng: “Linh ơi, con ra ngồi đây với mấy chú đi con.” Một khoảng ngừng nhỏ từ phía trong. Rồi tiếng “Dạ” vọng ra, ngắn và đều. Ít lâu sau Linh bước ra lần nữa, lần này không có gì trên tay. Cô kéo cái ghế nhỏ đặt gần bà Hải, ngồi xuống với lưng thẳng và hai tay đặt ngay ngắn trên lòng — tư thế của người không hoàn toàn thoải mái nhưng đang cố tỏ ra là mình thoải mái. Tai cô, Minh để ý, lại đỏ nhẹ. Cùng một màu đỏ mà anh đã thấy lần trước — màu đỏ của người ngại ngùng không che được dù cố che.
Ba anh nhìn sang Minh một cái — không phải nhìn lâu, chỉ là một cái nhìn nhanh kiểu kiểm tra — rồi quay sang ông Hải, khẽ gật đầu như hai người vừa trao cho nhau tín hiệu mà Minh không được thông báo trước. Chú Hải rót thêm trà vào ly của mình, đặt ấm xuống từ từ, rồi lên tiếng với giọng điềm tĩnh của người đã nghĩ kỹ trước khi nói: “Thôi thì hôm nay hai nhà ngồi lại với nhau, tôi cũng nói thẳng cho tụi nhỏ nghe luôn để khỏi có gì hiểu lầm.” Không khí trong phòng khẽ thay đổi — không phải căng thẳng, nhưng chú ý hơn. Thằng Khoa cất điện thoại vào túi. Minh đặt ly trà xuống.
Ba anh tiếp lời, giọng ông chậm và rõ, kiểu giọng anh nhận ra là ba dùng khi nói chuyện nghiêm túc: “Thằng Minh nhà tôi — tụi nhỏ cũng biết rồi đó — nó làm kỹ sư trên Sài Gòn được mấy năm, tính tình nó hơi ít nói, không khéo mồm khéo miệng, nhưng làm việc đàng hoàng, biết lo cho bản thân.” Ba anh ngừng một chút. “Tôi không có khoe con, chỉ là muốn hai bên biết nhau thật hơn.” Ông Hải gật đầu. Bà Hải lên tiếng, giọng bà ấm hơn chồng một chút: “Con Linh nhà tôi thì vừa ra trường, đứa này học được, chịu khó, từ nhỏ đến lớn chỉ lo học, chưa có vướng bận gì.” Bà nhìn sang con gái với ánh mắt của người mẹ — vừa thương vừa có gì đó muốn bảo vệ. “Cũng vì vậy mà tôi muốn nó được tự chọn, không có ép.”
Linh ngồi nghe má nói về mình, mắt nhìn xuống tay đang đặt trên lòng. Tai vẫn đỏ. Minh nhìn sang một giây rồi nhìn đi chỗ khác. Ông Hải đặt ly trà xuống, nhìn lần lượt qua hai đứa: “Thật ra hai nhà tụi tôi ngồi lại hôm nay, mục đích đơn giản thôi — chỉ là đứng ra giới thiệu tụi nhỏ cho nhau biết. Hai nhà ở gần nhau, ba mẹ quen biết nhau lâu năm, sau này tụi nhỏ làm ăn trên thành phố có đau ốm hay cần gì cũng tiện bề qua lại, không phải lo một mình.” Ba anh tiếp: “Còn chuyện hai đứa có hợp nhau không, có muốn tìm hiểu nhau không — cái đó là quyền của tụi nó. Tụi tôi không có ép, không có đặt đâu ngồi đó kiểu ông bà ngày xưa.”
“Đúng vậy”, ông Hải gật đầu. “Tìm hiểu được thì tốt, không được thì thôi, hai nhà vẫn là chỗ quen biết lâu năm, không có gì phải ràng buộc hay áy náy.” Bà Hải nhìn sang con gái: “Con nghe ba má nói vậy, con thấy sao?” Linh ngước lên, nhìn má, rồi khẽ gật đầu: “Dạ, con hiểu.” Giọng cô đều và nhỏ, không run, nhưng Minh đoán phải cần khá nhiều bình tĩnh để giữ được giọng như vậy trong tình huống này — khi cả một phòng người lớn đang ngồi nhìn mình và chờ đợi câu trả lời.
Mọi người quay sang nhìn Minh. Anh ngồi yên thêm một giây — một giây dài hơn bình thường — rồi gật đầu: “Dạ, con hiểu.” Anh mượn nguyên câu của cô gái ngồi đối diện, không phải vì không nghĩ ra câu khác, mà vì trong đầu anh lúc đó thực sự không có câu nào khác phù hợp hơn. Và cũng vì nói nhiều hơn hai chữ đó, anh không chắc mình sẽ nói được gì mà không làm mọi thứ trở nên kỳ cục. Thằng Khoa ngồi cạnh khẽ húng hắng một cái. Minh không nhìn sang nhưng biết chắc thằng em đang cố nhịn cười.
Ông Hải vỗ tay một cái nhẹ, ra vẻ hài lòng: “Vậy là xong phần chính thức. Thôi uống trà, ăn bánh, ngồi chơi tết.” Không khí trong phòng giãn ra như người vừa thở phào. Ba anh và ông Hải quay lại câu chuyện của hai người đàn ông. Chú Năm hỏi thăm chuyện nhà cửa. Bà Hải hỏi thằng Khoa đang học gì, thằng Khoa trả lời lanh miệng hơn anh trai nó nhiều. Còn Minh và Linh thì ngồi ở hai phía của bàn trà, cùng nhìn vào đĩa bánh in ở giữa, không ai nói với ai câu nào.
Cái im lặng đó không hoàn toàn khó chịu. Hay ít nhất Minh không thấy nó khó chịu như anh tưởng sẽ thấy. Chỉ là anh không biết phải phá vỡ nó bằng cách nào — và bên kia, nhìn vào cái cách Linh ngồi im với đôi tay vẫn đặt ngay ngắn trên lòng, anh đoán cô cũng đang nghĩ câu hỏi tương tự. Đến một lúc, không rõ ai động trước, cả hai cùng với tay lấy một cái bánh in trên đĩa. Tay họ không chạm nhau. Nhưng gần. Linh rút tay lại trước, nhường: “Anh lấy đi.”
“Ừ.” Minh lấy cái bánh, cầm trên tay, rồi nhận ra mình không thực sự muốn ăn bánh in lúc này. Nhưng đã lấy rồi thì thôi. Anh cắn một miếng. Ngọt và bở, đúng kiểu bánh in tết mà anh đã ăn từ nhỏ và chưa bao giờ thực sự thích. Nhưng anh vẫn ăn hết cái bánh đó, từng miếng nhỏ, trong im lặng — vì lúc này, cắn bánh là cách duy nhất anh tìm được để không phải nghĩ xem mình phải nói gì tiếp theo. Khi anh ăn xong miếng bánh cuối, anh tình cờ nhìn sang.
Linh cũng vừa ăn xong phần của mình, đang khẽ phủi mấy hạt vụn bánh trên lòng bàn tay. Cô cảm nhận được ánh nhìn, ngước lên. Hai người nhìn nhau đúng một giây. Rồi cùng nhìn đi chỗ khác, gần như cùng lúc. Vài chục phút sau, khi cuộc nói chuyện của người lớn đã râm ran đi đến hồi kết, thằng Khoa mới huých nhẹ cùi chỏ vào tay anh.. “Ông anh để ý xem túi áo dính gì kìa? “ Chợt Minh nhìn nhanh xuống thì thấy một phong bao lì xì màu đỏ được nhét vô túi áo lúc nào không hay biết.
Em trai nhắc nhẹ thêm lần nữa “Anh còn không biết trao lễ ra mắt cho chị dâu tương lai của em nữa” Minh ngập ngừng tính đưa tay ra, nhưng có vẻ anh lại thấy không được lịch sự cho lắm, nên a bèn đứng bật dậy. “Xin phép cô chú bữa nay cháu có món quà nhỏ tặng em” Anh bước qua chỗ Linh một cách dứt khoát, nhưng đến khi đưa tay ra, những ngón tay lại run nhẹ. Giọng anh vang lên, vừa nhẹ nhàng, thanh thoát nhưng vẫn không giấu nổi vẻ ấp úng chân thật: — “Chúc em năm mới công việc thăng tiến, sức khỏe dồi dào. Mong là mọi dự định của em đều được như ý nhé.”
Linh đón lấy món quà với ánh mắt lấp lánh niềm vui. Cô khẽ nghiêng đầu, nở một nụ cười rạng rỡ làm tim anh hẫng đi một nhịp, rồi đáp lời: — “Em cảm ơn anh Minh nhiều nhé! Mong là ‘bùa may mắn’ của anh sẽ giúp em cả năm suôn sẻ.” Minh vẫn còn đang lơ lửng, chìm đắm trong sự ngọt ngào của lời đáp ấy thì bỗng tiếng cười khà khà cùng giọng nói sảng khoái của chú Năm vọng vào, phá tan bầu không khí nhiệm màu: — “Gớm, nhìn cái mặt kìa! Chưa gì mà đã muốn vào làm rể nhà người ta lắm rồi hả con?”
Minh quay đầu lại thì thấy cả nhà đã rục rịch ra xe gần hết. Anh thoáng lúng túng, nhưng rồi vội vàng quay hẳn người lại phía Linh, hít một hơi trấn tĩnh – “Vậy Linh cho anh xin cái mã Zép lào nhé, hay số điện thoại cũng được để mình còn tiện bề giúp đỡ nhau trong công việc, em thấy thế nào nè” Linh khẽ nói – “Dạ cũng được á anh, mình trao đổi số điện thoại nhé, số của em cũng là số zép lun đó anh”
Linh vừa dứt lời, Minh đã nhanh tay rút chiếc điện thoại ra, ngón tay lướt trên màn hình mà cảm giác như đang gõ những dòng code quan trọng nhất cuộc đời. Anh cẩn thận lưu từng con số, không quên nhấn nút nháy máy để chắc chắn đầu dây bên kia đã nhận được tín hiệu từ mình. “Xong rồi nhé, có gì anh em mình nhắn tin sau nha,” Minh nói, cố giữ cho giọng thật bình thản nhưng cái miệng thì cứ trực cười toe toét. Anh bước nhanh ra phía xe, nơi cả nhà đang đợi.
Vừa thấy mặt anh, chú Năm lại được đà bồi thêm một câu: — “Lấy được số rồi là mặt mũi sáng láng hẳn lên nhỉ! Thôi lên xe, không người ta lại tưởng mình định ở lại trực đêm cho nhà gái luôn.” Cả nhà cười ồ lên làm Minh chỉ biết cúi đầu cười trừ, mặt đỏ lựng như gấc chín. Trên suốt quãng đường về, Minh ngồi im lặng nhìn ra cửa sổ, nhưng thực chất tâm trí anh đang để hết vào cái tên mới xuất hiện trong danh bạ.
Anh lén mở màn hình lên xem đi xem lại dãy số ấy, trong lòng thầm tính toán xem bao lâu nữa thì nhắn tin “chào sân” là hợp lý nhất. Minh không biết cô gái đó đang nghĩ gì. Anh cũng không biết mình đang nghĩ gì. Chỉ là khi nhớ lại khoảnh khắc ngồi trong căn phòng khách đó, với vị bánh in ngọt bở vẫn còn vương nơi đầu lưỡi, lần đầu tiên sau bốn năm…Nó vẫn khóa. Nhưng ở đâu đó bên trong, có cái gì đó vừa khẽ cựa mình.
PHUONG NAM
Technology Solutions