Chương 1C

21/04/2026  ·  phuongle

“Rồi.”

Minh đáp dứt khoát. Khác hẳn với vẻ bối rối thường ngày, lần này anh tự tin móc ngay điện thoại từ trong túi quần ra như đã chuẩn bị sẵn kịch bản. Ngón tay lướt nhanh trên màn hình Zalo, anh bấm chọn một cái tên rồi ấn thẳng vào biểu tượng gọi video call. Cả mâm nhậu bỗng chốc im bặt, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào chiếc màn hình đang đổ chuông, chờ xem anh chàng kỹ sư khô khan này định “làm màu” đến mức nào.

Tút… tút…

Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối. Một khuôn mặt xinh xắn, trang điểm nhẹ nhàng với hai má ửng hồng hiện ra. Kèm theo đó là một giọng nói trong trẻo, ngọt ngào vang lên lanh lảnh giữa bầu không khí tĩnh lặng: “Ủa, anh Minh hả? Gọi em có gì hông dạ?”

Vừa dứt lời, cô gái chợt chớp mắt, lấp ló nhận ra phía sau lưng Minh là hàng loạt những bóng dáng người lớn đang căng mắt ra nhìn. Rất nhanh nhảu và chuyên nghiệp, cô nàng lập tức đổi tông, vẫy tay cười tươi rói: “Dạ, con chào cô chú, con chào cả nhà mình ạ!”

Minh tằng hắng một tiếng, cố giữ cơ mặt thật điềm tĩnh để vào vai cho trót. Anh hướng màn hình về phía mâm nhậu, từ tốn nói: “Giới thiệu với em, đây là…” Minh cầm điện thoại lia một vòng rồi dừng lại ở chỗ ba anh. Nét mặt ông lúc này đã giãn ra đầy thoải mái. Có lẽ, đây là lần thứ ba Minh thấy ba mình vui ra mặt như vậy kể từ lúc anh và em trai đỗ đại học điểm cao.

Ông tươi cười cất lời: — “Bác chào con. Hai đứa quen biết nhau lâu chưa? Giờ con đang làm nghề gì?…” Thấy ba lại chuẩn bị khởi động chế độ “phỏng vấn nhân sự” căng thẳng, Minh vội huých nhẹ tay má, nháy mắt cầu cứu. Má anh nãy giờ đang bận nghe mấy thím bàn tán khen ngợi nức nở, hiểu ý con trai liền lên tiếng giải vây: “Thôi, ông với mấy chú nhậu tiếp đi, hỏi dồn dập thế con bé nó sợ. Đưa điện thoại đây tui nói chuyện với con dâu tương lai coi nào.”

Nãy giờ cả bàn nhậu ai cũng nhao nhao háo hức, duy chỉ có Khoa — thằng em trai từ đầu buổi chỉ cắm mặt ăn — là bất chợt dừng đũa. Nó nheo mắt nhìn lướt qua màn hình điện thoại của Minh một cái, rồi rút điện thoại của mình ra bấm bấm. Vài giây sau, khóe môi Khoa giật giật, nó tủm tỉm cười đầy ẩn ý. Nó liếc ông anh trai đang thở phào nhẹ nhõm, nghĩ bụng: “Thôi, để cho ông anh vui nốt đêm nay. Mai lật kèo cũng chưa muộn.”

Sáng mùng ba. Minh dậy sớm, pha cà phê ngồi uống ngoài ban công với vẻ đắc thắng của một kẻ vừa “bypass” (vượt rào) thành công hệ thống tường lửa phức tạp nhất thế giới: gia đình. Cả nhà hôm nay vui vẻ lạ thường, ba má không còn thở dài nhắc chuyện ế vợ, chú Năm cũng hết cớ mỉa mai. Mọi thứ dường như đang chạy hoàn hảo đúng theo kịch bản mà anh đã bỏ tiền ra mua.

Khoa từ trong phòng bước ra, ngáp ngắn ngáp dài. Nó kéo ghế ngồi cái rịch đối diện Minh, trên tay cầm sẵn chiếc điện thoại. Ba má lúc này cũng đang lúi húi sắp xếp lại mấy hộp mứt ngoài phòng khách. “Anh Hai,” Khoa mở lời, giọng nhàn nhạt. “Hôm qua chị dâu tương lai tên gì ấy nhỉ? Tự dưng em quên mất.” “Thảo,” Minh đáp gọn lỏn, phong thái cực kỳ tự tin, nhấp một ngụm cà phê đen.

“Thảo hở?” Khoa nhếch mép, đẩy từ từ chiếc điện thoại của mình sang sát mặt Minh. “Ủa, sao trên group ‘Booking PG & Cho thuê người yêu ra mắt ngày Tết’, chị Thảo này lại có nghệ danh là ‘Bé Na – Nhận gọi video call đóng giả bạn gái 500 cành/15 phút’ vậy anh?”

Minh sững người. Khung hình trong não anh như bị đứng máy. Anh hạ ly cà phê xuống, trố mắt nhìn vào màn hình điện thoại của Khoa. Rõ rành rành là một bài đăng báo giá dịch vụ, kèm theo hàng loạt ảnh selfie góc nghiêng, góc thẳng y chang “cô Thảo” tối qua. Một lỗi bảo mật chí mạng mà anh không lường trước được: anh quên mất thằng Khoa là chúa tể nằm vùng mấy group linh tinh trên Facebook.

Chưa kịp để Minh khởi động lại não bộ tìm cách vá lỗi, Khoa đã quay ngoắt ra phòng khách, dõng dạc hô to: “Ba má ơi! Đừng có mừng vội! Anh Hai ổng tốn năm trăm ngàn thuê người ta gọi điện tối qua kìa, chứ gái đâu ra mà yêu ổng!” Tiếng lách cách xếp hộp mứt ngoài phòng khách bỗng chốc im bặt. Minh nhắm nghiền mắt lại, đưa tay lên vuốt mặt. Toang. Toàn bộ hệ thống chính thức sập nguồn.

“Bốp! Bốp!” Hai cái bạt tai nổ đom đóm mắt giáng thẳng xuống. Minh ngẩng mặt lên, chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra thì đã thấy ba đứng sừng sững kế bên, bàn tay thô ráp đang giương cao chuẩn bị trực chờ thêm cái vuốt má đầy tình thương thứ ba. Má anh và chú Năm hốt hoảng lao vào can.

“Thằng Minh! Ra ngoài cho ba mày nguôi giận rồi hẵng về!” giọng má vang lên lanh lảnh, vừa dứt khoát vừa mang ý che chở. Chú Năm đứng chắn ngang, khẽ huých cùi chỏ vào mạn sườn anh, thì thầm nửa đùa nửa thật: “Thằng cháu khá phết, dám chơi cả cú lừa thế kỷ luôn.”

Minh lảo đảo chạy vội vào nhà tắm. Soi mình trong gương, anh cay đắng nhìn hai bên má sưng vù, in hằn rõ mồn một dấu vết mười ngón tay của “nhà tài trợ”. Cắn răng chịu đau, anh vớ lấy cái khẩu trang y tế đeo kín mít lên tận mắt rồi chuồn lẹ ra ngõ. Rút điện thoại định gọi mấy thằng bạn ra quán cà phê giải sầu, nhưng hỡi ôi, mùng Ba Tết đứa nào cũng báo bận chở vợ, chở người yêu đi chúc họ hàng.

Cuộc đời của một gã IT ế vợ lúc này ráo hoảnh và bi đát đến tận cùng. Bí bách, Minh đành dắt con “chiến mã” xe đạp cọc cạch đậu ở xó cổng, đạp bừa ra hướng công viên gần nhà cho khuây khỏa. Vừa rẽ qua ngã tư, một tiếng thét thất thanh xé toạc không khí yên bình của buổi sáng: “Cướp! Cướp túi xách!”

Theo phản xạ tự nhiên của một người đàn ông Việt Nam chân chính (dù đang mang hai cái má sưng), Minh đánh tay lái. Não bộ anh nhanh chóng tính toán quỹ đạo. Anh gò lưng, đạp hết tốc lực, lao cả người lẫn xe thẳng vào tên cướp đang cắm đầu chạy bộ phía trước.

“Rầm!” Cú va chạm vật lý khiến cả hai ngã sóng soài văng ra mặt đường nhựa. Tên cướp bị tông bất ngờ, cuống cuồng lồm cồm bò dậy. Thấy có người can thiệp liều mạng, hắn hoảng hồn vứt lại chiếc túi xách, ba chân bốn cẳng chuồn mất dạng vào con hẻm nhỏ.

Minh lầm bầm chửi thề, tính rướn người đuổi theo, nhưng vừa nhổm dậy thì một cơn đau nhói xộc thẳng lên từ mắt cá chân, kéo anh ngã phịch xuống lại. Từ đằng xa, tiếng bước chân vội vã dồn dập chạy tới. Hai cô gái trẻ thở hồng hộc lao đến bên cạnh anh. “Anh ơi, anh không sao chứ? Có bị thương ở đâu không ạ?” một giọng nữ trong trẻo, nghe thoang thoảng chút quen thuộc cất lên đầy lo lắng.

Minh ngước lên nhìn. Lớp khẩu trang che kín nửa khuôn mặt làm anh hơi ngộp thở, nhưng đôi mắt anh thì mở to. Cô gái vừa lên tiếng mặc chiếc áo dài cách tân màu xanh nhạt, khuôn mặt thanh tú đang nhíu lại vì hoảng hốt. Kế bên là một cô bạn trạc tuổi đang vội vàng nhặt lại chiếc túi xách rơi trên đất. Nhờ trí nhớ của một nhân viên kỹ thuật, Minh nhận ra ngay lập tức: đó là cô gái ở phòng chờ phỏng vấn của công ty anh dạo trước.

“Tôi… không sao. Túi xách của hai cô đây à?” Minh nói, cố ép giọng cho trầm xuống để che giấu sự lúng túng. “Dạ vâng, may nhờ có anh dũng cảm giúp đỡ. Để em đỡ anh dậy nha, chân anh trầy máu hết rồi kìa!” Cô gái áo xanh ân cần đưa tay ra.

“Không cần đâu, xước da xíu thôi,” Minh vội vàng xua tay, tự mình chống người đứng dậy. Nếu để cô ấy thấy hai cái má đang sưng vù như bánh bao dưới lớp khẩu trang này, chắc anh sẽ đào hố chôn mình ngay tại chỗ mất. “Đồ đạc còn nguyên là tốt rồi. Tôi có việc, đi trước đây.” Nói rồi, Minh cắn răng chịu đau, dựng chiếc xe đạp trầy xước lên, khập khiễng đạp đi thật nhanh, để lại hai cô gái vẫn còn đang ngơ ngác nhìn theo bóng dáng người hùng giấu mặt.

Gần trưa hôm đó. Minh dắt chiếc xe đạp tơi tả về đến cổng nhà. Cơn giận của ba chắc cũng đã nguôi ngoai phần nào. Khổ nỗi cái chân đau làm anh bước đi chấm phẩy, bộ quần áo lại lấm lem bụi đường. Anh tháo khẩu trang, thở dài sờ lên hai má đã bớt đỏ nhưng vẫn còn hơi ê ẩm, hít một hơi thật sâu để chuẩn bị tâm lý đón nhận màn giáo huấn “tăng hai”.

Bước vào phòng khách, anh thấy cả nhà đang ngồi đông đủ quanh bàn trà. Ba, má, chú Năm, và thằng Khoa đang cười nói rôm rả. Thấy bộ dạng thê thảm của Minh, cả nhà bỗng chốc im lặng. Giọng ba Minh cất lên, nghiêm nghị nhưng tuyệt nhiên không có vẻ gì là sắp nổi trận lôi đình: “Mày xem vô thay đồ, lát cùng ba và chú Năm qua thăm nhà chú Hải đầu hẻm.”

Giọng ba uy quyền làm anh cũng chẳng dám hé răng phản bác nửa lời, chỉ nhỏ giọng cất lên: “Vâng ạ.” Má anh thì xót con, vội vàng đi tới hỏi han xem mặt mũi anh có việc gì không rồi mắng nhẹ: “Đi đứng kiểu gì không biết, mà để quần áo rách rưới thế này rồi chiều có đi được không đây?” Minh nhỏ giọng, cười khúc khích nịnh má: “Mấy vết thương này có đáng là gì so với những trận đòn của ba, con vẫn chịu được mà.”

Sau khi tắm rửa và thay một chiếc áo sơ mi đàng hoàng, Minh đi thẳng lên chiếc xe hơi sáng loáng đang đậu ngoài cổng của chú Năm. Anh không quá ngạc nhiên khi thấy thằng em ngoan ngoãn Khoa ngồi chễm chệ ở ghế giữa, nở nụ cười tủm tỉm của kẻ vừa xem xong một vở kịch hay. Chuyến xe dừng lại ở trước một căn nhà lầu có cửa gỗ sơn đỏ.

Mọi người bước vào, hai bên gia đình chào hỏi, chúc Tết qua lại theo đúng nghi thức. Chú Hải và cô Hải niềm nở mời khách ngồi. Trà được rót ra, đĩa mứt Tết đủ màu sắc được bày giữa bàn. Minh ngồi thẳng lưng, tay đặt trên đùi, cố gắng không để lộ cái chân đang nhức.

Rồi từ phía trong, có tiếng lách cách của ấm trà. Linh bước ra. Sáng nay cô mặc chiếc áo dài cách tân màu xanh nhạt, mái tóc xõa ngang vai kẹp gọn một bên. Ngay khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, Minh sững lại. Đó không chỉ là cô gái hay ngồi gõ ngón tay trên tập hồ sơ ở phòng chờ công ty anh, mà chính là cô gái vừa bị giật túi xách ở công viên ban sáng!

Ánh mắt Linh cũng mở to đầy ngạc nhiên, cô khẽ chớp mắt, dường như đã nhận ra ân nhân dũng cảm giấu mặt sau lớp khẩu trang nhờ đôi mắt và dáng người quen thuộc. Ánh nhìn của cô vô tình lướt thêm qua những vết xước mờ mờ trên tay Minh và cái cách anh đang cố ngồi nghiêng để giấu đi cái chân đau nhức do cú ngã. Đôi mắt ấy, vóc dáng ấy, kết hợp với bước chân đi chấm phẩy lúc nãy… mọi thứ ráp lại hoàn hảo. Một nụ cười mỉm lấp lánh lóe lên trong mắt cô.

Nhưng trước mặt người lớn, cả hai đều giữ im lặng. Cô châm trà cho mọi người, nhẹ nhàng cất lời: “Con chào ba, mẹ, mấy chú, chào anh.” Sau đó, cô kéo ghế ngồi cạnh má mình. Ba anh và ông Hải bắt đầu vào chủ đề chính, giới thiệu hai đứa với nhau với mong muốn hai bên gia đình qua lại, để xui rủi trên thành phố còn có người hỗ trợ.

“Còn chuyện hai đứa có hợp nhau không, có muốn tìm hiểu nhau không — cái đó là quyền của tụi nó. Tụi tôi không có ép,” ông Hải chốt lại. Bà Hải nhìn sang con gái: “Con nghe ba má nói vậy, con thấy sao?” Linh ngước lên, lén nhìn Minh một cái với nụ cười thoảng qua rồi khẽ gật đầu: “Dạ, con hiểu.”

Mọi người quay sang nhìn Minh. Anh ngồi yên thêm một giây rồi gật đầu, mượn nguyên câu của cô gái đối diện: “Dạ, con hiểu.” Không khí giãn ra. Người lớn tiếp tục trò chuyện. Minh và Linh ngồi im lặng nhìn đĩa bánh in ở giữa bàn. Cả hai cùng đưa tay lấy một chiếc bánh, tay họ không chạm nhau nhưng rất gần.

“Anh lấy đi,” Linh nhường. Anh cắn một miếng. Ngọt và bở, đúng kiểu bánh in tết mà anh đã ăn từ nhỏ và chưa bao giờ thực sự thích. Nhưng anh vẫn ăn hết cái bánh đó, từng miếng nhỏ, trong im lặng — vì lúc này, cắn bánh là cách duy nhất anh tìm được để không phải nghĩ xem mình phải nói gì tiếp theo. Khi anh ăn xong miếng bánh cuối, anh tình cờ nhìn sang.

Linh cũng vừa ăn xong phần của mình, đang khẽ phủi mấy hạt vụn bánh trên lòng bàn tay. Cô cảm nhận được ánh nhìn, ngước lên. Hai người nhìn nhau đúng một giây. Rồi cùng nhìn đi chỗ khác, gần như cùng lúc. Vài chục phút sau, khi cuộc nói chuyện của người lớn đã râm ran đi đến hồi kết, thằng Khoa mới huých nhẹ cùi chỏ vào tay anh.. “Ông anh để ý xem túi áo dính gì kìa? “ Chợt Minh nhìn nhanh xuống thì thấy một phong bao lì xì màu đỏ được nhét vô túi áo lúc nào không hay biết.

Em trai nhắc nhẹ thêm lần nữa “Anh còn không biết trao lễ ra mắt cho chị dâu tương lai của em nữa” Minh nhìn xuống, thấy phong bao lì xì đỏ má nhét vào từ lúc nào. Anh lúng túng đứng dậy, bước chân hơi tập tễnh tiến qua chỗ Linh. Tay anh đưa ra hơi run nhẹ: “Xin phép cô chú bữa nay cháu có món quà nhỏ tặng em. Chúc em năm mới công việc thăng tiến, sức khỏe dồi dào. Mong là mọi dự định của em đều được như ý nhé.”

Linh đón lấy món quà với ánh mắt lấp lánh niềm vui. Cô khẽ nghiêng đầu, nở một nụ cười rạng rỡ làm tim anh hẫng đi một nhịp, rồi đáp lời: — “Em cảm ơn anh Minh nhiều nhé! Mong là ‘bùa may mắn’ của anh sẽ giúp em cả năm suôn sẻ.” Minh vẫn còn đang lơ lửng, chìm đắm trong sự ngọt ngào của lời đáp ấy thì bỗng tiếng cười khà khà cùng giọng nói sảng khoái của chú Năm vọng vào, phá tan bầu không khí nhiệm màu: — “Gớm, nhìn cái mặt kìa! Chưa gì mà đã muốn vào làm rể nhà người ta lắm rồi hả con?”

Minh quay đầu lại thì thấy cả nhà đã rục rịch ra xe gần hết. Anh thoáng lúng túng, nhưng rồi vội vàng quay hẳn người lại phía Linh, hít một hơi trấn tĩnh – “Vậy Linh cho anh xin cái mã Zép lào nhé, hay số điện thoại cũng được để mình còn tiện bề giúp đỡ nhau trong công việc, em thấy thế nào nè” Linh khẽ nói – “Dạ cũng được á anh, mình trao đổi số điện thoại nhé, số của em cũng là số zép lun đó anh”

Linh vừa dứt lời, Minh đã nhanh tay rút chiếc điện thoại ra, ngón tay lướt trên màn hình mà cảm giác như đang gõ những dòng code quan trọng nhất cuộc đời. Anh cẩn thận lưu từng con số, không quên nhấn nút nháy máy để chắc chắn đầu dây bên kia đã nhận được tín hiệu từ mình. “Xong rồi nhé, có gì anh em mình nhắn tin sau nha,” Minh nói, cố giữ cho giọng thật bình thản nhưng cái miệng thì cứ trực cười toe toét. Anh bước nhanh ra phía xe, nơi cả nhà đang đợi.

Vừa thấy mặt anh, chú Năm lại được đà bồi thêm một câu: — “Lấy được số rồi là mặt mũi sáng láng hẳn lên nhỉ! Thôi lên xe, không người ta lại tưởng mình định ở lại trực đêm cho nhà gái luôn.” Cả nhà cười ồ lên làm Minh chỉ biết cúi đầu cười trừ, mặt đỏ lựng như gấc chín. Trên suốt quãng đường về, Minh ngồi im lặng nhìn ra cửa sổ, nhưng thực chất tâm trí anh đang để hết vào cái tên mới xuất hiện trong danh bạ.

Anh lén mở màn hình lên xem đi xem lại dãy số ấy, trong lòng thầm tính toán xem bao lâu nữa thì nhắn tin “chào sân” là hợp lý nhất. Minh không biết cô gái đó đang nghĩ gì. Anh cũng không biết mình đang nghĩ gì. Chỉ là khi nhớ lại khoảnh khắc ngồi trong căn phòng khách đó, với vị bánh in ngọt bở vẫn còn vương nơi đầu lưỡi, lần đầu tiên sau bốn năm…Nó vẫn khóa. Nhưng ở đâu đó bên trong, có cái gì đó vừa khẽ cựa mình.

← Quay lại bài viết