Trời chưa sáng hẳn, Lâm Vân đã thức.
Hắn nằm trên giường, mắt mở, nhìn lên xà nhà mờ tối. Đêm qua không ngủ được. Mỗi lần nhắm mắt, hắn lại thấy mặt Trịnh Hổ — nụ cười nhăn nhó, giọng khản đặc: *Ngươi chỉ là một con tốt khác trên bàn cờ thôi.*
Hắn ngồi dậy. Vận chuyển linh khí một vòng — kinh mạch thông suốt, vết thương trên ngực đã lành hơn phân nửa. Thể chất tu luyện khiến vết thương nhẹ phục hồi nhanh, nhưng vết bầm sâu trong lồng ngực vẫn còn.
Tiếng gõ cửa.
— Lâm sư đệ? — giọng Lục Trần.
Lâm Vân mở cửa. Lục Trần đứng ngoài, áo xanh chỉnh tề, mặt không biểu cảm.
— Tông chủ cho gọi. Đi theo ta.
—
Đại sảnh Thanh Phong.
Lâm Vân chưa từng đặt chân vào nơi này. Cánh cửa gỗ lim cao ba trượng, chạm trổ hình chim hạc và mây bay. Bên trong, tám cột đồng xanh chống mái, trên mỗi cột khắc đầy linh văn phát ra ánh sáng vàng nhạt. Hai bên tường, hàng ghế gỗ tử đàn xếp dọc, chừng ba chục cái — chỗ cho trưởng lão và đệ tử nội môn.
Đã có người đông đủ.
Hắn thấy Lưu trưởng lão — người đàn ông tóc hoa râm, mặc áo bào xám, ngồi ở hàng ghế đầu bên trái, mắt lim dim nhưng hắn biết lão đang quan sát mình. Mấy đệ tử nội môn khác đứng dựa tường, thì thầm.
Cuối đại sảnh, trên bệ cao, một người đàn ông ngồi trên ghế chạm rồng.
Tô Hồng.
Tông chủ Thanh Phong Tông.
Ông ta gầy. Gương mặt hốc hác, da vàng như sáp, hai gò má nhô cao. Trên người khoác trường bào xanh thêu hình Thanh Phong — loại chỉ tông chủ mặc trong đại lễ. Nhưng tấm áo rộng thùng thình, che đi thân thể tiều tụy.
Đôi mắt ông ta — sáng.
Sáng lạ thường.
Lâm Vân cảm nhận ngay: ông ta bị thương nặng, linh lực suy kiệt, nhưng ánh mắt ấy không phải của kẻ bại trận. Nó xoáy vào hắn, quét từ đầu đến chân, như thể nhìn xuyên qua da thịt.
— Lâm Vân? — giọng Tô Hồng khàn, yếu, nhưng đủ vang.
— Bẩm tông chủ.
— Lại gần đây.
Lâm Vân bước lên. Mười bước. Gần hơn, hắn thấy rõ tay Tô Hồng đặt trên thành ghế — những ngón tay gầy guộc, khớp nổi cộm, hơi run.
— Trịnh Hổ — Tô Hồng nói, giọng chậm, từng chữ — đệ tử nội môn Thanh Phong, tu vi Luyện Khí tầng bảy. Ngươi, Luyện Khí tầng năm. Đánh bại hắn, vạch trần thân phận nội gián của Huyết Y Môn. Có đúng không?
— Đúng.
Tiếng xì xào nổi lên sau lưng.
— Im — Tô Hồng nói, không lớn, nhưng đám đông im bặt. Ông nhìn Lâm Vân — Ta muốn hỏi ngươi một câu.
— Xin tông chủ cứ hỏi.
— Khi ngươi biết Trịnh Hổ là nội gián, sao không báo cho Lục Trần? Sao không báo cho một vị trưởng lão? Mà tự mình điều tra, tự mình đối đầu?
Câu hỏi treo lơ lửng.
Lâm Vân biết đây là lúc quyết định. Hắn có thể nói dối. Hoặc nói thật một phần.
— Bẩm tông chủ — hắn ngước mắt — con không có bằng chứng. Chỉ một mảnh vải. Nếu báo sai, đắc tội nội môn đệ tử, con sẽ bị đuổi khỏi tông. Nếu đúng, con sợ hắn kịp tẩu thoát trước khi người đến.
— Nên ngươi tự xử?
— Con liều.
Tô Hồng nhìn hắn một lúc. Rồi khóe miệng nhếch — một nụ cười méo xệch.
— Liều. Hay tính?
Lâm Vân không trả lời.
Tô Hồng gật đầu. Ông đưa tay ra hiệu — một đệ tử đứng cạnh bệ bước tới, tay bưng khay gỗ phủ nhung đỏ.
Trên khay: ba thứ.
Một túi vải nhỏ, căng tròn, đáy nặng trĩu — linh thạch. Một quyển sách da, bìa nâu sẫm, gáy rách, chữ trên bìa đã mờ. Và một tấm lệnh bài bằng đồng xanh, hình chữ nhật, khắc chữ *Tàng*.
— Năm trăm linh thạch — Tô Hồng chỉ vào túi vải — Phần thưởng cho công lao.
Tiếng ồ vang lên sau lưng. Năm trăm linh thạch — một ngoại môn đệ tử kiếm cả năm trời mới được từng ấy.
— Quyển này — Tô Hồng chỉ vào sách da — là Thanh Phong Dẫn, công pháp phụ trợ của Thanh Phong Tông, giúp ổn định kinh mạch khi vận chuyển linh khí, giảm nguy cơ tẩu hỏa. Huyền cấp hạ phẩm. Cho ngươi.
Lâm Vân cúi đầu. Hắn không ngờ tới quyển công pháp phụ trợ — thứ có thể giúp hắn tu luyện an toàn hơn, giảm áp lực lên kinh mạch khi check-in mang lại linh khí đột ngột.
— Và tấm lệnh bài này — Tô Hồng cầm lên, giơ cao — cho phép ngươi vào tàng kinh các tầng hai, đọc bất kỳ thư tịch nào trong ba ngày.
Giọng ông trầm xuống.
— Tầng hai lưu trữ công pháp và bí thuật cấp Huyền. Vài thứ còn sót lại từ thời tông môn còn thịnh. Hy vọng ngươi dùng tốt.
Lâm Vân nhận ba món, đặt vào tay nải. Năm trăm linh thạch, một công pháp phụ trợ, quyền vào tàng kinh các tầng hai — phần thưởng vượt xa mong đợi. Hắn cúi đầu thật sâu.
— Đa tạ tông chủ.
— Không tạ ta. Tự ngươi kiếm được.
Tô Hồng ngả người ra ghế, hơi thở gấp hơn. Mồ hôi lấm tấm trên trán. Ông ta đã gắng gượng quá sức.
— Lui ra.
—
Đám đông tản dần.
Lâm Vân bước ra khỏi đại sảnh, tay nải nặng trĩu bên hông. Hắn cảm nhận được những ánh mắt — bám trên lưng, trên vai, trên túi linh thạch. Có ánh mắt ghen tị, có ánh mắt dò xét, có ánh mắt lạnh lẽo.
Một đệ tử nội môn đứng dựa cột, nhìn hắn chằm chằm, môi mím chặt. Một người khác khẽ nói với đồng bọn: “Ngoại môn. Mới vào có mấy tháng.” Tiếng đáp: “Động vào nội gián của Huyết Y Môn. Không sợ chết à?”
Lâm Vân không quay lại. Hắn đi thẳng.
Ngoài cửa, Lục Trần đứng đợi.
Hai người nhìn nhau.
— Chúc mừng — Lục Trần nói. Giọng đều đều.
— Cảm ơn Lục sư huynh.
Lục Trần bước tới, đưa tay. Bắt tay.
Lâm Vân nắm lấy. Bàn tay Lục Trần khô, nóng, các khớp siết chặt — hơi quá mức cần thiết. Mắt hắn nhìn thẳng vào Lâm Vân, không chớp.
— Ngươi làm tốt — Lục Trần nói, thấp hơn — Nhưng đừng nghĩ mọi chuyện đã kết thúc.
— Tôi biết.
— Huyết Y Môn không phải băng đảng tán tu. Bọn chúng có tổ chức, có người khắp nơi. Ngươi vạch trần một nội gián — nhưng nếu còn mười tên khác, ngươi tìm được không?
Lâm Vân không trả lời.
Lục Trần buông tay. Quay lưng, bước vào đại sảnh. Bóng hắn khuất sau cánh cửa.
Lâm Vân đứng lại một mình.
—
Hắn về phòng, đóng cửa.
Trải túi vải lên bàn. Năm trăm linh thạch — linh thạch hạ phẩm, xếp thành từng lớp, ánh sáng trắng đục tỏa ra mờ mờ. Tay hắn lướt qua, cảm nhận linh khí nhè nhẹ từ những viên đá. Nhiều hơn tất cả những gì hắn từng có trong tay từ khi xuyên không.
Kế bên, quyển *Thanh Phong Dẫn*. Hắn mở ra, lướt qua vài trang — chữ viết tay, nét chữ thô mộc, nhưng rõ ràng. Mô tả cách dẫn linh khí qua các huyệt đạo phụ, tạo thành lưới bảo vệ kinh mạch chính. Hắn gấp lại, để sang một bên.
Tấm lệnh bài đồng xanh nằm dưới cùng. Hắn cầm lên, vuốt mặt chữ *Tàng* — bề mặt lạnh, trơn, nặng tay. Tàng kinh các tầng hai. Nơi cất giấu những bí mật cũ.
Hắn nhớ tới cuộn da thượng cổ — thứ hắn tìm thấy ở tầng một. Nếu tầng một đã có thứ như vậy, tầng hai còn thứ gì?
Nhưng trước mắt, có chuyện khác.
Hắn đặt tay lên túi linh thạch — cơ hội để check-in.
【Check-in tại địa điểm: Phòng riêng — không phát hiện năng lượng đặc thù. Check-in hàng ngày: nhận 5 linh thạch hạ phẩm.】
Hệ thống vẫn vô cảm. Không có buff, không có bất ngờ. Hắn nhận thêm năm viên linh thạch, cất vào tay nải.
Bên ngoài, mặt trời lên cao. Ánh nắng chiếu qua khe cửa, vẽ một vệt sáng vàng trên nền đất.
—
Đầu giờ chiều, có tiếng gõ cửa.
Nhẹ. Cách quãng. Không phải Lục Trần.
Lâm Vân mở cửa. Một thị nữ đứng ngoài — áo vải xanh nhạt, tay bưng khay trà, mặt cúi thấp.
— Lâm công tử — giọng nàng nhỏ, gần như thì thầm — có người nhờ tiện tỳ gửi thứ này.
Nàng đặt lên tay hắn một tờ giấy gấp, rồi lui nhanh, không nói thêm.
Lâm Vân cầm tờ giấy, đóng cửa.
Giấy trắng, gấp tư. Nếp gấp sắc. Hắn mở ra — nét chữ thanh tú, mảnh, nhưng cứng cáp, không giống chữ nữ nhi thường thấy:
*Mời Lâm công tử đến Nguyệt Minh Hiên sau giờ Tý, có việc quan trọng cần bàn.*
Không ký tên.
Nhưng hắn biết.
Mùi giấy. Mùi đàn hương — nhẹ, thanh, thoảng qua. Cùng một mùi hắn ngửi thấy hôm nhập môn, khi thiếu nữ áo trắng đứng trên đài cao nhìn xuống đám đông.
Tô Nguyệt.
Hắn gấp tờ giấy lại, giấu vào tay áo.
—
Chiều tà, Lâm Vân xuống khu tạp dịch.
Tiểu Thạch đang ngồi dưới gốc cây bạch quả, tay cầm thanh đoản đao — thứ Lâm Vân cho hắn hôm đi làm nhiệm vụ. Cậu lau lưỡi đao bằng giẻ cũ, động tác chậm rãi.
Thấy Lâm Vân, Tiểu Thạch đứng dậy.
— Vân ca! Nghe nói huynh được tông chủ khen thưởng? Năm trăm linh thạch?
— Ừ.
— Trời ơi — mắt cậu sáng lên — Năm trăm! Bằng cả gia tài của làng con đấy!
Lâm Vân ngồi xuống bên gốc cây. Tiểu Thạch ngồi cạnh.
— Lục sư huynh nói gì với huynh không? — Tiểu Thạch hỏi, giọng thận trọng.
— Chúc mừng.
— Chỉ thế thôi?
— Còn bảo Huyết Y Môn có thể còn nhiều nội gián.
Tiểu Thạch im lặng một lúc. Cậu cầm đoản đao, xoay trên tay.
— Vân ca… con sợ.
Lâm Vân nhìn cậu.
— Sợ cái gì?
— Huyết Y Môn. Họ có thể giết người. Ở thôn con, hồi nhỏ con từng thấy một người mặc áo đỏ đi qua — cả làng im lặng, không ai dám ra đường. Mẹ con bảo đó là Huyết Y Môn.
Giọng cậu nhỏ dần.
— Con không muốn mất huynh.
Lâm Vân đặt tay lên vai Tiểu Thạch.
— Sẽ không.
Cậu trai trẻ ngước lên, mắt đỏ hoe, nhưng không khóc.
— Huynh hứa?
— Không hứa — Lâm Vân nói thật — Nhưng ta sẽ cố.
Tiểu Thạch cười — nụ cười gượng, nhưng vẫn cười.
—
Trời tối hẳn.
Lâm Vân ngồi trong phòng, trước mặt là tờ giấy gấp. Hắn đã đọc đi đọc lại hàng chữ mấy lần, thuộc từng nét bút.
*Sau giờ Tý. Nguyệt Minh Hiên.*
Hắn chưa từng đến Nguyệt Minh Hiên, nhưng biết nó ở đâu — khu tư gia của tông chủ, phía sau núi, nơi ở của Tô Nguyệt và Tô Hồng. Một ngoại môn đệ tử đến đó giữa đêm khuya — nếu bị phát hiện, không cần giải thích cũng biết là chuyện không đơn giản.
Nhưng lời mời từ con gái tông chủ.
Cô ta muốn gì? Kiểm tra hắn? Cảm ơn? Hay — hắn nghĩ tới cuộn da thượng cổ, tới cái tên Mục — cô ta biết gì đó?
Hắn không có đủ thông tin.
Bên ngoài, gió thổi qua khe cửa, mang theo tiếng lá khô xào xạc. Đồng hồ nước trong góc đã cạn gần hết — gần giờ Tý.
Lâm Vân đứng dậy.
Hắn mặc lại áo ngoài, cài chặt. Kiểm tra phi đao trong tay áo. Vài tấm phù — thứ còn sót từ hồi ở thôn Hạc Điền.
Rồi hắn mở cửa.
Đêm lạnh. Trăng khuyết, mờ, treo lơ lửng giữa trời. Bóng cây đổ dài trên lối đá.
Hắn bước ra.
Phía trước, con đường mòn dẫn lên khu tư gia tối om. Đèn lồng thắp thưa thớt, ánh sáng vàng vọt hắt lên tường đá.
Hắn dừng lại.
Một câu hỏi treo lơ lửng trong đầu: đi, hay không?
Lý trí bảo hãy cẩn thận — cô ta là con gái tông chủ, Trúc Cơ sơ kỳ, hơn hắn cả một đại cảnh giới. Nếu có chuyện, hắn không thoát.
Nhưng trực giác — thứ từng giúp hắn sống sót qua bao lần nguy hiểm — nói hãy đi.
Hắn hít một hơi.
Rồi bước tiếp.
Bóng hắn khuất sau lùm cây, hòa vào màn đêm.
PHUONG NAM
Technology Solutions