Mờ sáng, tiếng gõ cửa vọng vào.
— Lâm công tử.
Giọng Tô Nguyệt. Ngoài trời vẫn tối.
Hắn mở cửa. Nàng đứng ngoài, áo choàng mỏng, tay cầm đèn.
— Cha ta gọi.
—
Phòng Tô Hồng. Mùi thuốc và mồ hôi. Ông nằm ngửa, mắt mở nhìn trần.
— Ngồi.
Lâm Vân ngồi xuống chiếu cạnh giường.
— Đêm qua ta nghĩ nhiều — giọng Tô Hồng khàn — Con hỏi nhiều chuyện. Nhiều hơn người bình thường nên hỏi. Nhưng không sao. Ta không còn sống bao lâu nữa.
Ông ngồi dậy, chống tay run. Tô Nguyệt đỡ ông, kê gối.
— Ngươi thấy Thanh Phong Tông bây giờ chứ? Hai mươi năm trước, nó từng đứng đầu ba quận. Linh mạch cấp hai, năm Trúc Cơ, ba mươi Luyện Khí tầng bảy trở lên. Giờ chỉ còn ta tàn phế, Nguyệt Nhi Trúc Cơ chưa vững, và mấy trưởng lão già yếu.
— Tại sao lại suy?
— Tại ta. Tại ta đi di tích đó, tại ta nhặt thứ không nên nhặt.
Tô Hồng đưa tay sờ ngực.
— Cấm chế không chỉ ăn mòn linh mạch ta. Nó rỉ ra, lan vào linh mạch tông môn. Linh khí ở đây chỉ còn một phần ba so với hai mươi năm trước.
Lâm Vân giật mình.
— Ta đã tính sai — Tô Hồng nhìn hắn — Kẻ áo bào đen nói đúng. *Chưa đến lúc.* Ta mở thứ không nên mở.
Im lặng.
— Con có biết tại sao ta cho ngươi vào nội môn, ban thưởng, gặp ta?
Lâm Vân lắc đầu.
— Vì mắt ngươi. Khi ta thấy nó, ta biết ngươi có liên quan đến thứ đó. Đến kẻ áo bào đen. Đến Mục.
Tim Lâm Vân đập mạnh.
— Ta không biết ngươi là gì của hắn — Tô Hồng rút từ dưới gối hộp gỗ nhỏ, đặt lên chăn — Cầm lấy.
Lâm Vân mở hộp. Một viên đan trắng đục, to bằng ngón tay cái. Mùi thơm nhẹ thoát ra, linh khí trong người hắn xao động.
— Tụ Khí Đan thượng phẩm. Bảo vật cuối cùng từ thời tông môn hưng thịnh. Ta giữ nó hai mươi năm, định dành cho Nguyệt Nhi. Nhưng giờ nó cần cho ngươi hơn.
Ông nhắm mắt.
— Ngươi Luyện Khí tầng năm, muốn lên tầng sáu cần một năm. Với viên đan này, ba ngày.
Lâm Vân nhìn viên đan.
— Sao tông chủ tin con sẽ dùng nó đúng mục đích?
Tô Hồng mở mắt, cười — nụ cười đầu tiên hắn thấy trên mặt ông.
— Vì ngươi sợ. Sợ thứ đang đến. Và người sợ thì không dám lãng phí thời gian.
—
Lâm Vân về phòng với hộp gỗ.
Sáng, hắn ghé khu tạp dịch. Tiểu Thạch quét sân, thấy hắn chạy ra.
— Vân ca, tối qua anh đi đâu?
— Có việc. Ta bế quan ba ngày. Đừng tìm.
— Em canh cửa cho.
Lâm Vân nhìn nó — quần áo vá, tay cầm chổi tre.
— Ừ.
—
Phòng tu luyện cuối dãy nhà đá, sát vách núi. Trần thấp, tường đá xám, nền phẳng.
Hắn ngồi xếp bằng, viên đan trong lòng bàn tay.
*Ba ngày.*
Nuốt. Đừng nghĩ.
Hắn bỏ viên đan vào miệng.
—
Đan tan trên lưỡi, vị đắng nhẹ, rồi nóng. Nóng từ cổ họng lan xuống ngực, xuống bụng, ra từng thớ thịt.
Lâm Vân vận Thanh Phong Quyết. Linh khí từ đan dược cuộn trào như nước lũ, xông vào kinh mạch. Các đường dẫn quen với linh khí loãng bị đẩy căng, đau nhức.
Răng hắn nghiến chặt. Mồ hôi chảy dài theo thái dương.
Một vòng. Hai vòng.
Linh khí quá mạnh, như rót nước sôi vào ống tre khô. Hắn cảm nhận từng tấc kinh mạch rạn nứt, rồi tự hàn gắn dưới áp lực mới.
Ba vòng. Bốn vòng.
Cơn nóng biến thành thiêu đốt. Hắn cảm giác da sắp nứt, linh khí tràn ra ngoài qua lỗ chân lông. Nhưng hắn giữ Thanh Phong Quyết, không xả.
*Giữ.*
Năm vòng. Sáu vòng.
Linh khí bắt đầu ổn định. Cơn nóng dịu xuống, thay bằng cảm giác no căng — từng sợi kinh mạch đầy ứ, đập nhẹ theo nhịp tim.
*Thiếu một cú đẩy.*
Lâm Vân dồn toàn bộ linh khí — từ đan dược, từ check-in hàng ngày vẫn chảy vào từng giọt — về đan điền. Một khối nóng hình thành dưới rốn. Lớn dần. Căng dần.
*Xong.*
Khối linh khí vỡ ra, tràn ngập toàn thân.
Luyện Khí tầng sáu.
—
Hắn mở mắt.
Không biết bao lâu. Nến cháy gần hết. Ngoài cửa sổ, trời tối.
Hắn giơ tay. Linh khí lưu chuyển trơn tru. Cảm giác khác hẳn — như vừa thay bộ xử lý mới cho một cái máy cũ.
Đứng dậy, thử một bước Vô Ảnh Bộ — thân lướt qua phòng, nhanh hơn trước một phần ba. Linh khí trong người tăng gấp rưỡi.
Hắn ngồi xuống, định kiểm tra Trảm Phong.
Hệ thống hiện ra.
*“Check-in địa điểm ẩn kích hoạt: Phòng tu luyện đặc thù. Đánh giá linh khí còn sót lại từ quá trình đột phá đạt đến ngưỡng. Đang phân tích…”*
Lâm Vân khựng lại.
*Check-in ẩn?*
Ánh sáng loé lên trong đầu. Một mảnh da thú — cũ kỹ, cháy xém cạnh, mặt khắc đầy chữ nhỏ và hình vẽ lò luyện đan.
*“Đã nhận được: Mảnh bí tịch luyện đan (tàn khuyết). Phẩm chất: không xác định.”*
Hắn nhặt mảnh da — trong tay, nó là thật. Mềm, mỏng, dính một lớp dầu mỡ đen xỉn. Chữ trên đó là cổ văn.
Hắn định đọc kỹ thì hệ thống hiện dòng tiếp.
Và hắn đông cứng.
*“Đã phát hiện vật phẩm mang năng lượng thượng cổ. Cảnh báo: vật phẩm này có liên quan đến nguồn gốc hệ thống. Không thể phân tích hoàn toàn tại thời điểm hiện tại.”*
Lâm Vân đọc lại ba lần.
Hệ thống — thứ từ ngày đầu trả lời mọi câu hỏi, xử lý mọi dữ liệu — đang nói *không thể*.
*“Cảnh báo cấp độ một: Khuyến nghị không kích hoạt vật phẩm cho đến khi có đủ dữ liệu phân tích.”*
Lần đầu tiên, Lâm Vân thấy hệ thống… sợ.
Không phải từ đó xuất hiện — nhưng *khuyến nghị không kích hoạt* cùng *không thể phân tích* tạo thành tổ hợp khiến hắn lạnh sống lưng.
Hắn nhìn mảnh da.
Nó liên quan đến nguồn gốc hệ thống. Nguồn gốc của thứ đang cột chặt linh hồn hắn với Mục Hoàng.
Và hệ thống không muốn hắn kích hoạt nó.
—
Lâm Vân ngồi đó, mảnh da trên tay, rất lâu.
Mở cửa.
Tiểu Thạch ngồi bó gối cạnh cửa, ngủ gục. Nghe tiếng cửa, nó giật mình.
— Vân ca! Anh xong rồi?
— Bao lâu?
— Hai ngày. Hôm nay là ngày thứ ba sắp tối.
Lâm Vân nhìn mắt đỏ của nó.
— Vào ngủ đi. Ta ổn.
— Anh lên tầng sáu thật à?
— Thật.
Tiểu Thạch cười, răng trắng, mặt dính bụi. Nó chạy biến trước khi hắn kịp nói thêm.
—
Lâm Vân trèo lên nóc phòng tu luyện.
Đêm. Trăng rằm. Gió từ núi thổi xuống mát lạnh. Thanh Phong Tông nằm dưới chân hắn — mái ngói lấp lánh, sân tập trống, tàng kinh các im lìm.
Hắn sờ mảnh da trong ngực áo.
*Năng lượng thượng cổ. Nguồn gốc hệ thống.*
Hai mảnh ghép vừa khớp: Tô Hồng kể về lồng đồng xanh, về kẻ áo bào đen — và giờ, mảnh bí tịch này đến từ cùng một nguồn.
Hệ thống không phải vô tri. Nó biết. Nó sợ. Và nó giấu.
Hắn nhìn lên trăng.
*Mục Hoàng. Ngươi là chủ nhân hệ thống. Nhưng hệ thống sợ thứ này. Vậy thứ này là gì — và nó đến từ đâu?*
Trong đầu, hệ thống im lặng. Không check-in. Không thông báo.
Lâm Vân nắm chặt mảnh da.
*Ta sẽ không kích hoạt nó. Chưa.*
Hắn đứng dậy, nhảy xuống sân.
Ba ngày nữa, khảo hạch nội môn. Hắn vừa lên tầng sáu. Từ Hổ — Luyện Khí tầng tám.
Hắn sẽ cần mọi thứ.
Và có thể, một thứ hắn chưa hiểu.
PHUONG NAM
Technology Solutions