19. Nội môn

29/06/2026  ·  phuongle

Bình minh, chuông đồng từ đỉnh Thanh Phong vọng xuống — chín tiếng, dồn dập.

Lâm Vân gấp mảnh da thú, nhét vào túi trong. Hắn nhảy xuống sân — linh khí tầng sáu lưu chuyển êm ru, khác hẳn cảm giác khô khốc của tầng năm.

Điện Nghị Sự nằm sát đại sảnh Thanh Phong. Hắn leo bậc thang đá, qua hai lớp cửa canh gác. Trong sân, khoảng ba chục người đứng — ngoại môn và tán tu.

Một lão giả áo xám ngồi sau bàn, cuộn giấy trắng trải dài.

— Tên?

— Lâm Vân.

Lão giả dừng bút, ngước mắt. Mấy người xung quanh quay lại.

— Lâm Vân? Thằng đánh bại Trịnh Hổ?

— Mới vào có vài tuần mà dám đăng ký nội môn?

Lâm Vân không quay lại.

— Ghi tên đi.

— Cảnh giới?

— Tầng sáu.

Tiếng xì xào vỡ ra. Có kẻ huýt sáo, kẻ lẩm bẩm không tin. Qua khe cửa điện Nghị Sự, hắn thoáng thấy bóng Lưu Huyền ngồi trong — mặt lão tối lại.

Ra khỏi sân, Lục Trần đứng tựa cột đá, tay ôm kiếm.

— Đăng ký rồi?

— Rồi.

— Tốt. — Hắn đẩy người khỏi cột — Ta làm người hướng dẫn cho ngươi.

Lâm Vân khựng lại. Trong quy tắc, người hướng dẫn thường chọn sau khi đậu.

— Trước khảo hạch?

— Ta đăng ký với chấp sự rồi. Nếu ngươi đậu, ta dẫn ngươi vào nội môn.

Giọng Lục Trần lạnh, không chút nhiệt tình.

*Hắn muốn ở gần. Muốn biết ta làm gì.*

— Tuỳ Lục sư huynh.

Hai người đứng đối diện. Gió cuốn lá khô qua sân.

— Ngươi lên tầng sáu nhanh đấy. — Lục Trần nhìn thẳng mặt hắn — Tụ Khí Đan của tông chủ?

— Phải.

— Tốc độ đó, không phải ai cũng chịu nổi.

— Tôi chịu được.

— Ừ. — Lục Trần gật, xoay người bỏ đi — Ngươi chịu được thật.

Câu cuối — không biết khen hay cảnh cáo.

Lâm Vân nhìn bóng hắn khuất sau tường đá.

*Hắn đã đọc ghi chép. Hắn biết ta đang điều tra Mục Hoàng.*

Đầu giờ chiều, điện Nghị Sự mở cửa.

Lần đầu Lâm Vân thấy bên trong — gian rộng, tường treo bảng hiệu ba chữ **Thanh Phong Nghị**, chính giữa bệ đá cao. Lưu Huyền ngồi trên bệ, chống gậy, hai bên là năm trưởng lão.

Dưới sảnh, mười lăm ngoại môn đệ tử đã đăng ký đứng im.

Lưu Huyền gõ gậy.

— Khảo hạch nội môn mở sau nửa tháng. Ai qua ba vòng thì vào nội môn.

Ông ngừng, mắt lướt qua đám đông — dừng ở Lâm Vân.

— Nhưng ta nói trước một việc.

Giọng ông vang vọng:

— Một số người mới vào tông chưa bao lâu, cống hiến chưa có, đã leo lên nội môn. Ta phản đối.

Cả sảnh im phăng phắc.

— Khảo hạch là quy tắc. Ta không bỏ nó. Nhưng ta công khai ý kiến: nội môn cần người có công lao, có trung thành — không phải kẻ được voi đòi tiên.

— Đại trưởng lão — một trưởng lão lên tiếng — Lâm Vân vừa lập công vạch mặt Trịnh Hổ.

— Một việc. — Lưu Huyền bỏ qua — Ta cần thấy thêm.

Mắt ông nhìn thẳng vào Lâm Vân:

— Trong khảo hạch, ai đủ thực tài, ta không cản. Nhưng nếu chỉ dựa vào cơ duyên nhất thời — ta sẽ phản đối việc công nhận kết quả.

Lâm Vân cảm nhận ánh mắt đổ dồn vào mình. Hắn không né — nhìn lại Lưu Huyền, thẳng, lặng.

Đại trưởng lão khẽ nhếch mép, gõ gậy, tuyên bố giải tán.

Xế chiều, Lâm Vân đến khu tạp dịch.

Tiểu Thạch ngồi dưới gốc cây, tay cầm miếng bánh khô. Thấy hắn, nó đứng bật dậy.

— Vân ca! Em nghe nói hôm nay anh đăng ký khảo hạch?

— Ừ.

— Sắp lên nội môn rồi!

— Chưa xong mà.

Tiểu Thạch cười, rồi mặt tối lại.

— Vân ca… em có chuyện.

Nó ngồi xuống bậc thềm, Lâm Vân ngồi cạnh.

— Mấy hôm trước em xuống phố mua gạo. Gặp đệ tử nội môn ở quán rượu. Hắn nói to — Từ Hổ sư huynh sắp có trận hay. Tuyên bố sẽ *dạy dỗ* cái tên mới vào dám nhảy lên nội môn.

Mặt Tiểu Thạch nhăn lại.

— Họ cười. Bảo Từ Hổ Luyện Khí tầng tám, hung hãn nhất nội môn. Năm ngoái có người bị hắn đánh gãy ba xương sườn trong tỷ thí.

Lâm Vân im lặng.

— Vân ca… hắn là đệ tử ruột của Lưu Huyền.

— Ta biết.

— Anh tầng sáu, hắn tầng tám…

— Biết.

Tiểu Thạch cắn môi.

— Em lo quá.

Lâm Vân vỗ vai nó — gầy, cứng.

— Lo tốt. Nhưng đừng sợ.

Hắn đứng dậy.

— Vào ngủ đi. Mai còn việc.

Tối.

Lâm Vân ngồi trên nóc phòng — nhìn xuống Thanh Phong Tông trong bóng đêm. Mảnh da thú nằm yên bên cạnh.

*Từ Hổ. Luyện Khí tầng tám.*

Hắn bắt đầu phân tích — thói quen cũ từ kiếp lập trình viên, gỡ lỗi một module phức tạp.

Thông tin có: cảnh giới tầng tám, công pháp cương mãnh, đánh gần, là đệ tử ruột của Lưu Huyền. Mục tiêu: làm nhục hắn trước mặt tông môn.

Thông tin thiếu: công pháp cụ thể, tính cách thực sự, điểm yếu kỹ thuật.

Tài nguyên: Vô Ảnh Bộ cơ động cao, Trảm Phong tập trung sát thương, Thanh Phong Quyết hồi phục nhanh. Nguyệt Ảnh Bộ và Khống Vật chưa thuần thục.

Vấn đề: chênh lệch hai tầng. Từ Hổ có kinh nghiệm nội môn nhiều năm.

Giải pháp: không đấu sức. Tận dụng tốc độ né tránh, kéo dài trận. Quan sát tìm điểm yếu từ xa. Dùng Trảm Phong tập trung một đòn quyết định.

Còn nửa tháng — đủ để luyện Nguyệt Ảnh Bộ, đủ để quan sát Từ Hổ tỷ thí với người khác, đủ để tìm kẽ hở.

Hắn đứng dậy, nhìn về phía khu nội môn tối om.

*Hai tầng chênh lệch.*

Kiếp trước, hắn từng chơi game mà boss cao hơn mười cấp vẫn thắng — nhờ biết pattern, biết khi nào né, khi nào đánh.

Nhưng đây là thật. Thua thì gãy xương. Có khi chết.

Nhưng không có lựa chọn. Ở lại ngoại môn — không tài nguyên, không địa vị, không thể điều tra Mục Hoàng.

Hắn cần vào nội môn.

Lâm Vân quay vào phòng, mảnh da trong tay. Đặt lên bàn.

Bắt đầu từ ngày mai: luyện Nguyệt Ảnh Bộ, quan sát Từ Hổ, chuẩn bị cho trận đấu.

Nửa tháng.

Hắn tắt đèn. Trong bóng tối, mảnh da nằm yên, không phát sáng.

← Quay lại bài viết