6 giờ 45 sáng. Quán cà phê Sài Gòn Xưa — căn nhà phố cũ, mùi cà phê rang xộc vào mũi. Lăng Tuyết Dao ngồi bàn cuối, tập tài liệu mở sẵn.
“Ông ấy đến đúng giờ chứ?”
“7 giờ.” Hoàng Dĩnh nhìn đồng hồ. “Còn mười phút.”
Lăng Tuyết Dao gật đầu. Lê Văn Tùng — 56 tuổi, giám đốc công ty vận tải nhỏ, từng là đối tác thân thiết của Lăng Chấn Đông. Sau khi cha cô mất tích, ông ta rút khỏi mọi hợp đồng với Lăng Thị, giữ lại 3% cổ phần.
Cánh cửa gỗ mở ra. Một người đàn ông bước vào — dáng thấp, gầy, áo sơ mi trắng ngả màu. Khuôn mặt khắc khổ, tóc muối tiêu.
“Lăng tổng?”
“Dạ. Ông Lê?”
“Phải.”
Bàn tay ông ta thô ráp. “Tôi không ngờ Lăng tổng lại muốn gặp một người như tôi.”
“Tôi nghĩ ông biết tại sao.”
Ông Lê ngồi xuống, gọi cà phê đen. “Cô giống ông ấy.” Mắt ông ta chăm chú. “Mắt cô — sắc như dao. Tôi đã chờ cô đến.”
—
Lăng Tuyết Dao kể về vụ phản bội 25 năm trước — những gì cô đã biết, những gì cô nghi ngờ. Ông Lê lắng nghe, mắt đỏ hoe.
“Tôi không có bằng chứng,” cô nói. “Và tôi sợ.”
Ông Lê nhìn cô. “Sợ điều gì?”
“Tôi sợ mình sai. Sợ rằng tôi đang đánh cược tất cả vào một sự thật không đúng.”
“Tôi không biết sự thật có đúng không.” Ông Lê nhìn ra ngoài cửa kính. “Nhưng tôi biết — 25 năm trước, Lăng Chấn Đông là người tốt. Và Lăng Chấn Vũ — không phải.”
Lăng Tuyết Dao im lặng.
“Và tôi biết —” Ông Lê quay lại, nhìn cô. “— cô không phải là đứa trẻ mồ côi được nhận nuôi. Cô là con gái của Lăng Chấn Đông.”
Lăng Tuyết Dao sững sờ.
“Ông biết?”
“Tôi biết từ ngày đầu tiên.” Ông Lê cười — nụ cười buồn. “Tôi đứng trong đám tang của vợ Lăng Chấn Đông — người mất khi sinh cô. Và tôi thấy Lăng Chấn Vũ nhận đứa bé về, nói rằng đó là đứa trẻ mồ côi không ai nhận.”
“Tại sao ông không nói gì?”
“Vì tôi sợ. Như tôi sợ suốt 25 năm.” Ông Lê lắc đầu. “Nhưng bây giờ tôi già rồi. Và tôi không muốn mang bí mật này xuống mồ.”
Lăng Tuyết Dao nhìn ông.
“Ông muốn gì?”
“Tôi muốn cô thắng.” Ông Lê rút từ túi trong một phong bì cũ — giấy chứng nhận cổ phần đã ố vàng. “Tôi giữ nó 25 năm. Chờ ngày ai đó đến xin.”
Ông ta đặt giấy chứng nhận lên bàn.
“3% cổ phần. Tôi bán cho cô — với giá cô đưa ra.”
Lăng Tuyết Dao nhìn giấy chứng nhận. Rồi nhìn ông Lê.
“Tại sao ông tin tôi?”
“Vì tôi tin cha cô.” Ông Lê đứng dậy. “Và vì cô có đôi mắt của ông ấy.”
Ông ta bước ra khỏi quán — lưng còng, bước chân chậm rãi.
Lăng Tuyết Dao nhìn theo. Tay cô run nhẹ khi cầm giấy chứng nhận.
*3%.*
*Từ 15% lên 18%.*
—
9 giờ sáng. Lăng Tuyết Dao vừa về đến văn phòng thì Hoàng Dĩnh bước vào.
“Chị — em vừa chuyển khoản cho ông Lê — 18 tỷ. Giá thị trường cộng thêm 20%.”
Lăng Tuyết Dao gật đầu. “Còn ba cổ đông nhỏ lẻ khác đồng ý gặp chị chiều nay.”
“Tốt. Sắp xếp đi.”
“Còn chị Lâm Niệm?”
Lăng Tuyết Dao nheo mắt. “Cô ta ở đâu?”
“Trong phòng từ sáng. Không ra ngoài.”
*Cô ta đang chờ.*
—
2 giờ chiều. Phòng họp tầng 38.
Bảy thành viên hội đồng quản trị quanh bàn gỗ óc chó — Lăng Chấn Vũ ở đầu bàn, mặt xám xịt. Hai người ủng hộ trung thành: ông Lưu, ông Trịnh. Ba thành viên trung lập. Và ở cuối bàn — Lăng Tuyết Dao.
Cuộc họp đã kéo dài hai tiếng.
“Tôi đã nói rồi —” Lăng Chấn Vũ đập tay xuống bàn. “— đây là cách để cô ta nắm toàn bộ quyền lực!”
“Thưa chủ tịch —” Ông Lưu lên tiếng. “— chúng ta cần thời gian xem xét.”
“Thời gian?” Lăng Tuyết Dao ngước lên. “Ba tháng kể từ khi Lâm Niệm xuất hiện — chúng ta làm được gì? Một đề xuất bổ nhiệm thất bại. Một bài báo tai tiếng. Và —” Cô nhìn thẳng vào Lăng Chấn Vũ. “— một chủ tịch để tình cảm gia đình chi phối quyết định kinh doanh.”
“Cháu —!”
“Tôi có bằng chứng chủ tịch đã cố đưa người liên quan đến Hoa Thịnh vào quản lý cấp cao. Nếu không có tôi — Lăng Thị đã có gián điệp trong phòng họp.”
Cả phòng im phăng phắc.
Ông Trịnh Quốc Cường — người từng ủng hộ Lâm Niệm — lên tiếng: “Lăng tổng nói có lý. Tôi đề nghị tạm thời miễn nhiệm chủ tịch khỏi các quyết định điều hành, trong thời gian điều tra mối quan hệ giữa Lâm Niệm và Hoa Thịnh.”
“Tôi ủng hộ.” Một thành viên trung lập.
“Tôi cũng vậy.”
Ông Lưu nhìn quanh, biết thế đã nghiêng. “Tôi bỏ phiếu trắng.”
Bốn phiếu ủng hộ, một trắng, hai chống. Quyết định thông qua.
Lăng Chấn Vũ đứng im — mặt trắng bệch, tay run. Ông ta nhìn căn phòng mình đã thống trị 25 năm, rồi nhìn Lăng Tuyết Dao.
Cô đứng ở cuối bàn — thẳng lưng, mắt lạnh.
“Cuộc họp kết thúc.”
—
4 giờ chiều. Lăng Tuyết Dao đang trong phòng làm việc thì Hoàng Dĩnh bước vào.
“Chị — có tin từ bên ngoài. Lăng Chấn Vũ đã bị tạm đình chỉ khỏi các quyết định điều hành.”
Lăng Tuyết Dao gật đầu.
“Còn Lâm Niệm?”
“Nhận được điện thoại cách đây một tiếng. Cô ta đang thu dọn đồ đạc.”
Lăng Tuyết Dao đứng dậy, bước ra hành lang.
Cô đi về phía phòng làm việc tạm của Lâm Niệm ở tầng 15. Khi cô đến, cửa đã đóng.
Nhìn qua kính — phòng trống.
Một túi xách, một laptop, một cuốn sổ tay — tất cả đã biến mất.
Cô bước ra sảnh, nhìn lên tầng cao nhất — nơi văn phòng của cô nằm.
*Lâm Niệm — cô thắng ván này.*
*Nhưng ván cờ chưa kết thúc.*
—
6 giờ chiều. Sân thượng tầng 40.
Lăng Tuyết Dao đứng ở lan can, nhìn xuống thành phố. Gió thổi mạnh, tóc bay lòa xòa. Phía dưới, những dòng xe nhỏ như kiến, ánh đèn bắt đầu lên.
Cô đã thắng. Nhưng cô không cảm thấy gì.
*Cha — con đã làm được.*
*Nhưng ông ở đâu?*
Tiếng bước chân sau lưng.
“Em biết tìm chị ở đâu mà.”
Trình Dịch Phàm bước đến, tay cầm hai ly cà phê giấy. “Cà phê đen, không đường — đúng gu chị chứ?”
Cô nhận lấy. “Cảm ơn.”
Họ đứng im lặng, nhìn thành phố.
“Chị không vui.”
“Không.”
“Tại sao?”
Cô nhìn xuống ly cà phê. “Bởi vì tôi không biết mình đang chiến đấu vì điều gì nữa.”
“Chị đang chiến đấu vì cha chị.”
“Tôi biết. Nhưng ông ấy đã biến mất 20 năm. Tôi không biết ông ấy còn sống hay đã chết. Tôi thậm chí không biết tôi là ai nữa.”
Trình Dịch Phàm đặt tay lên vai cô — nhẹ, thoáng qua.
“Chị là Lăng Tuyết Dao. Người đã xây dựng Lăng Thị từ đống tro tàn. Người vừa đánh bại một âm mưu kéo dài 25 năm. Và —” Anh ta ngừng. “— là người phụ nữ mạnh mẽ nhất tôi từng biết.”
Cô nhìn anh ta. Trong mắt anh, cô thấy sự ngưỡng mộ, sự quan tâm, và một tia gì đó sâu hơn.
“Cảm ơn. Vì tất cả.”
“Không có gì.”
“Chị sẽ làm gì tiếp theo?” Anh hỏi.
“Tôi sẽ tiếp tục mua cổ phần. Triệu tập đại hội cổ đông bất thường. Và —” Cô ngừng lại. “— tôi sẽ tìm cha tôi.”
“Tôi sẽ giúp chị.”
“Tại sao?”
“Bởi vì tôi tin chị.”
Lăng Tuyết Dao không nói gì. Cô gật đầu, quay lại nhìn thành phố.
*Cuộc chiến vừa kết thúc.*
*Nhưng cuộc chiến mới — vừa bắt đầu.*
—
Cùng lúc đó, ở một căn hộ cao cấp tại quận 2.
Lâm Niệm ngồi trên sofa, trước mặt là điện thoại đã bảo mật. Cô ta nhấn nút gọi.
Một hồi chuông.
“Alo.”
“Sao rồi?” — giọng đàn ông trung niên.
“Kế hoạch A thất bại. Cô ta đã đẩy Lăng Chấn Vũ ra khỏi hội đồng quản trị.”
Im lặng.
“Cô ta biết về thân thế chưa?”
“Tôi nghĩ là có.” Lâm Niệm nhìn ra cửa sổ. “Có thể cô ta đã biết từ lâu.”
“Vậy chuyển sang kế hoạch B.”
“Tôi đã chuẩn bị sẵn.” Lâm Niệm mở cuốn sổ tay. “Tôi đã cài người vào hội đồng quản trị. Và tôi có thông tin về quá khứ của cô ta — thời đại học.”
“Cụ thể?”
“Có một vụ việc — liên quan đến một người đàn ông. Mối quan hệ không phù hợp với hình ảnh CEO hoàn hảo.”
“Và bằng chứng?”
Lâm Niệm nhìn xuống cuốn sổ tay. “Có ảnh. Có tin nhắn. Đủ để tạo ra nghi ngờ.”
“Tốt. Chờ thời cơ.”
“Bao lâu?”
“Để cô ta thắng trước. Để cô ta nghĩ mình an toàn. Rồi —” Giọng người đàn ông lạnh đi. “— chúng ta sẽ giáng đòn tiếp theo.”
Lâm Niệm gác máy, nhìn ra cửa sổ.
Thành phố đêm lấp lánh. Hàng triệu đèn, hàng triệu cuộc đời.
*Lăng Tuyết Dao — cô thắng ván này.*
*Nhưng ván cờ này — còn dài lắm.*
Cô ta đứng dậy, bước ra ban công. Gió đêm thổi mạnh, tóc bay.
*Hoa Thịnh đã đầu tư vào tôi từ năm 17 tuổi.*
*Họ đã dạy tôi mọi thứ — cách nói, cách cười, cách thuyết phục.*
*Họ đã biến tôi thành một vũ khí.*
*Và tôi sẽ không dừng lại.*
Cô ta mỉm cười — nụ cười lạnh lẽo, không chạm đến mắt.
*Bởi vì tôi biết sự thật mà cô không biết.*
*Lăng Tuyết Dao — cô không phải thiên kim giả.*
*Cô là thiên kim thật.*
*Nhưng tôi — tôi mới là kẻ thắng cuối cùng.*
Cô ta quay lưng, bước vào trong.
Trên bàn, một tấm ảnh cũ được đặt ngay ngắn. Trong ảnh: Lăng Tuyết Dao, khoảng 20 tuổi, đứng cạnh một người đàn ông trẻ — mặt sắc sảo, mặc vest đen. Phía sau ảnh có dòng chữ viết tay: *”Dao Dao và anh trai — kỷ niệm cuối cùng trước khi anh đi.”*
Lâm Niệm nhìn tấm ảnh.
*Và sự thật mà cô không biết — cô có một người anh trai.*
*Một người anh trai — đang chờ đợi.*
PHUONG NAM
Technology Solutions