Ba ngày.
Ba ngày băng qua sông, men theo chân núi, ngủ trong bụi rậm và ăn bánh khô cứng như đá. Ba ngày Tiểu Thạch không rời tay khỏi mảnh đá mài, và Lâm Vân — lặng lẽ dạy cậu cảm nhận linh khí giữa những bước đi.
— Tập trung vào hơi thở. Không phải không khí — mà là thứ chảy trong cơ thể ngươi. Dòng ấm. Mảnh. Như tơ.
Tiểu Thạch nhắm mắt, bước, suýt vấp vào rễ cây.
— Con không thấy gì cả.
— Không phải thấy. Là cảm nhận. Có một dòng năng lượng chạy từ đan điền lên ngực, ra tay. Thử tìm nó.
Tiểu Thạch cố gắng. Mặt căng thẳng, trán nhăn, tay nắm chặt đến trắng khớp. Nhưng không có gì xảy ra.
— Từ từ. Vài ngày nữa.
Lâm Vân không nói thêm. Hắn biết — tu luyện không phải chuyện một sớm một chiều. Bản thân hắn có hệ thống đánh dấu hỗ trợ, linh lực tăng nhanh nhờ các phần thưởng. Tiểu Thạch không có gì ngoài mấy lời hướng dẫn vụn vặt.
Nhưng cậu không bỏ cuộc. Đó là điều quan trọng nhất.
—
Ngày thứ ba, buổi trưa.
Con đường đất mòn dần nhường chỗ cho đá lát — từng phiến đá xám xếp khít nhau, rêu xanh mọc kẽ, dấu hiệu của một tuyến đường đã tồn tại từ rất lâu. Hai bên đường — những cánh đồng linh thảo xanh mướt, được chăm sóc cẩn thận, hàng rào gỗ bao quanh, trên mỗi cọc rào có khắc phù văn lóe sáng yếu ớt.
— Đẹp quá, Tiểu Thạch thì thầm.
Lâm Vân gật. Nhưng mắt hắn không nhìn cánh đồng. Hắn nhìn phía cuối đường, nơi bắt đầu hiện ra những mái nhà — không phải mái tranh thấp lè tè như làng Thạch Đầu, mà là ngói xanh, cao, xếp lớp. Và xa hơn nữa — ba ngọn núi vươn lên từ mặt đất như ba ngón tay khổng lồ, sừng sững giữa trời.
Thanh Phong Tông.
Trên đỉnh núi — mây trắng vờn quanh, lấp ló những góc mái cong vút, những tháp canh bằng đá xanh. Trong ánh nắng, toàn bộ quần thể phát ra ánh sáng nhè nhẹ — không phải ảo giác, mà là linh khí đậm đặc đến mức có thể thấy bằng mắt thường.
— Vân ca… tông môn đó… lớn quá.
— Ừ.
Lâm Vân đứng yên, quan sát. Gió từ phía núi thổi xuống, mang theo mùi thông, mùi đất ẩm và một thứ gì đó tinh khiết hơn — linh khí. Hít sâu một hơi, hắn cảm nhận được linh lực trong đan điền dao động nhẹ, như thể đáp lại.
Một tông môn thực sự.
Không phải game. Không phải giấc mơ. Là thật.
— Vào thôi.
—
Thanh Phong trấn không lớn, nhưng đông.
Đường chính rộng, lát đá xanh, hai bên là những dãy nhà hai tầng san sát — tiệm bán đan dược, tiệm bán vũ khí, tiệm bán phù lục, quán rượu, trà lâu. Trên vỉa hè — những quầy hàng tạm bợ của tán tu, bày bán linh thảo, yêu thú tài liệu, mảnh bí tịch cũ nát. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng kim loại va chạm từ lò rèn — tất cả hòa vào nhau, ồn ào và sống động.
Người qua lại đông. Phần lớn mặc áo vải thô — tán tu, dân thường. Một số mặc đạo bào xanh — đệ tử Thanh Phong Tông, ngực thêu phù văn hình ba ngọn núi. Họ bước đi, ngẩng cao đầu, người đi đường né tránh.
Tiểu Thạch đi sát Lâm Vân, mắt mở to, nhìn không chớp. Một người đàn ông mặc áo đen ngồi bên đường, trước mặt bày mấy lọ thủy tinh nhỏ, trong đó đựng chất lỏng phát sáng màu xanh. Một phụ nữ tu sĩ mặc y phục rực rỡ đứng trước tiệm vải, tay cầm một tấm vải mỏng như tơ trời, nhẹ đến mức bay trong gió.
— Cái gì cũng lạ hết, Tiểu Thạch nói nhỏ.
— Giữ bình tĩnh. Đừng nhìn chằm chằm vào người ta.
— Dạ.
Lâm Vân dẫn cậu đi dọc phố chính, vừa đi vừa quan sát. Mắt hắn lướt qua từng tiệm, từng quầy hàng, ghi nhớ giá cả. Kiếp trước là lập trình viên, hắn quen với việc quét thông tin nhanh — càng nhiều dữ liệu, càng ít sai lầm.
Một tiệm bán đan dược — phía trước đông người. Một tiệm vũ khí — bên trong treo đầy đao kiếm, trên lưỡi dao có khắc hoa văn linh lực. Một quán rượu — biển hiệu gỗ khắc ba chữ: Thanh Phong Lâu.
Hắn dừng.
Vương Kỳ nói — đến Thanh Phong Lâu nếu cần tin tức.
Nhưng trước đó, còn một việc.
*[Hệ thống: Phát hiện địa điểm check-in đặc thù — Quảng trường trung tâm Thanh Phong trấn. Cường độ linh khí: trung bình. Check-in lần đầu tại khu vực này khả dụng. Phần thưởng dự kiến: công pháp hoặc kỹ năng liên quan đến Thanh Phong Tông.]*
— Đi theo ta.
—
Quảng trường trung tâm nằm ở ngã tư chính, nơi giao nhau của bốn con phố lớn. Giữa quảng trường — một tảng đá lớn, cao hơn đầu người, mặt đá nhẵn bóng, khắc đầy phù văn cổ. Xung quanh — một vòng tròn đá nhỏ, vài tán tu đang ngồi thiền, hấp thu linh khí từ tảng đá.
— Ngồi xuống, nghỉ một lát. Lâm Vân chỉ vào góc quảng trường, gần một gốc cây cổ thụ. — Đợi ta.
Tiểu Thạch gật, ngồi xuống, dựa lưng vào gốc cây. Mắt vẫn dáo dác nhìn xung quanh.
Lâm Vân bước về phía tảng đá trung tâm. Hắn không ngồi thiền — hắn đứng trước tảng đá, như thể đang đọc những phù văn khắc trên mặt đá.
*[Check-in Quảng trường trung tâm Thanh Phong trấn. Đang quét môi trường… Xác nhận linh khí đạt yêu cầu. Check-in!]*
*[Phần thưởng: Công pháp Huyền cấp hạ phẩm — Thanh Phong Quyết (tàn khuyết, tầng 1-3).]*
Một luồng thông tin đổ vào đầu.
Không phải hình ảnh. Không phải âm thanh. Mà là một cảm giác — như thể có người cầm tay hắn, dẫn hắn chạy một đường linh lực qua các kinh mạch. Một vòng tuần hoàn. Một cách vận chuyển. Một phương pháp hấp thu linh khí vào đan điền, chuyển hóa thành linh lực.
Thanh Phong Quyết.
Huyền cấp hạ phẩm — cao hơn một bậc so với Hoàng cấp thường dùng trong tán tu. Nhưng tàn khuyết — chỉ có ba tầng đầu, dẫn đến Luyện Khí tầng ba. Sau đó — gãy.
Lâm Vân đứng yên, mắt nhắm, để dòng thông tin chảy qua. Hắn phân tích.
Công pháp này — dựa trên nguyên lý hấp thu linh khí qua các huyệt đạo trên da, dẫn vào kinh mạch chính, tuần hoàn ba vòng quanh đan điền trước khi chuyển hóa. Cách này chậm nhưng ổn định, ít nguy cơ tẩu hỏa. Phù hợp cho người mới.
Nhưng tàn khuyết.
Ba tầng đầu — đến Luyện Khí tầng ba. Sau đó — không có. Muốn tu luyện tiếp, hắn phải kiếm đủ ba tầng còn lại, hoặc tìm công pháp khác.
Hắn mở mắt.
Trong tay — không có quyển sách nào. Nhưng trong đầu — toàn bộ công pháp đã được khắc vào trí nhớ, rõ ràng như vừa đọc xong.
— Công pháp Huyền cấp… mà tàn, hắn lẩm bẩm. — Như base game miễn phí, muốn bản full phải trả tiền.
Một tán tu gần đó nghe thấy, nhìn hắn với ánh mắt kỳ lạ.
Lâm Vân quay đi.
Hắn trở lại gốc cây, nơi Tiểu Thạch đang ngồi.
— Vân ca, huynh làm gì ở tảng đá đó vậy?
— Không gì. Xem phù văn.
Tiểu Thạch không hỏi thêm. Cậu đã quen với những hành động kỳ lạ của Lâm Vân.
— Tiếp theo đi đâu?
— Mua đồ. Rồi đến quán rượu.
—
Tiệm bán đan dược tên Linh Dược Đường — mặt tiền rộng, hai tầng, bên trong có năm sáu khách đang xem hàng. Quầy gỗ lim đánh bóng, sau quầy là kệ gỗ xếp đầy lọ sứ, mỗi lọ dán nhãn chữ đỏ.
Một người đàn ông trung niên mặc áo dài xám đứng sau quầy, tay cầm quạt giấy, vẻ mặt lười nhác.
— Khách quan cần gì?
— Ba viên Hồi Linh Đan phẩm chất thường. Một lọ thuốc bột cầm máu loại tốt.
Người đàn ông liếc nhìn Lâm Vân — từ bộ quần áo cũ, vết thương trên tay, đến phi đao thắt bên hông. Ánh mắt đánh giá nhanh, không thiện cảm, nhưng vẫn gật.
— Hồi Linh Đan — mười hai hạ phẩm ba viên. Bột cầm máu loại tốt — năm hạ phẩm một lọ. Tổng mười bảy.
Mười bảy. Toàn bộ linh thạch hạ phẩm của hắn — mười sáu — không đủ.
— Bột cầm máu loại thường giá bao nhiêu?
— Ba hạ phẩm.
— Lấy ba viên Hồi Linh Đan và một lọ bột cầm máu loại thường. Tổng mười lăm.
Người đàn ông nhướn mày, nhưng không nói gì. Hắn quay vào trong, lấy ra ba viên đan dược màu xanh nhạt bọc trong giấy dầu và một lọ sứ nhỏ, đặt lên quầy.
Lâm Vân đặt mười lăm hạ phẩm lên quầy. Đếm đủ.
— Còn thứ gì cho Luyện Khí tầng ba không? Đan dược hỗ trợ tu luyện, hoặc linh thảo?
— Tụ Linh Tán — mười hạ phẩm một gói. Dùng trong một tháng, tăng tốc hấp thu linh khí khoảng hai thành.
— Để sau.
Hắn cất đan dược vào túi, quay ra.
Một hạ phẩm còn lại. Và bốn trung phẩm.
Không nhiều. Nhưng còn đủ cho bữa ăn và một đêm trọ.
—
Tiếp theo — tiệm vũ khí.
Khác với tiệm đan dược yên tĩnh, tiệm vũ khí ồn ào hơn. Tiếng búa thép vang từ lò rèn phía sau. Tường treo đầy đao, kiếm, thương, kích. Trong tủ kính — những thanh vũ khí phẩm chất tốt hơn, trên thân có ánh linh quang nhè nhẹ.
Chủ tiệm — một người đàn ông tráng kiện, cởi trần, tạp dề da, tay đen kịt vì than. Hắn đang ngồi uống trà, thấy khách vào thì ngẩng đầu.
— Cần gì?
— Một con dao găm. Loại thường. Và mười mũi tên sắt.
Chủ tiệm nhìn Lâm Vân.
— Dao găm —— bảy hạ phẩm. Tên sắt —— một hạ phẩm một mũi, mười mũi —— tám hạ phẩm vì mua nhiều.
Lâm Vân không có bảy hạ phẩm. Hắn chỉ còn một.
— Dao găm loại rẻ nhất?
— Năm hạ phẩm. Không có linh lực, chỉ là thép thường, nhưng sắc.
— Lấy dao. Và năm mũi tên.
— Tám hạ phẩm.
Lâm Vân rút từ túi ra một viên linh thạch trung phẩm. Đặt lên quầy.
Chủ tiệm nhìn viên linh thạch, mắt hơi nheo lại. Trung phẩm — không phải thứ tán tu tầm thường hay xài.
— Không có tiền lẻ? Một trung phẩm bằng mười hạ phẩm. Tao thối lại hai hạ phẩm.
— Được.
Chủ tiệm nhận viên linh thạch, lấy từ ngăn kéo ra hai hạ phẩm, đặt cạnh con dao găm và năm mũi tên sắt.
Dao găm — cán gỗ bọc da, lưỡi dài gang tay, sắc, không hoa văn. Vũ khí thường — không phép, không linh lực — nhưng trong tay kẻ biết dùng, vẫn có thể giết người.
Lâm Vân cầm dao, thử độ nặng. Nhẹ. Cân bằng tạm được. Hắn giắt vào thắt lưng, cạnh phi đao.
— Cảm ơn.
Hắn ra ngoài, ba hạ phẩm trong túi. Tổng tài sản hiện tại — ba hạ phẩm, ba trung phẩm, ba viên Hồi Linh Đan, một lọ bột cầm máu, một con dao găm thường, năm mũi tên. Và phi đao Phong Nhận.
Tiểu Thạch đang đứng đợi ngoài cửa, tay cầm một cái bánh bao — mua từ quầy hàng bên đường, giá một đồng tiền thường. Cậu đưa cho Lâm Vân.
— Con mua hai cái. Một của huynh.
Lâm Vân nhận bánh bao. Nóng. Thơm mùi hành và thịt mỡ. Hắn cắn một miếng — vỏ mềm, nhân đậm đà. Lần đầu tiên từ khi xuyên không, hắn ăn thứ gì đó ra hồn.
— Ăn xong rồi đến Thanh Phong Lâu.
—
Thanh Phong Lâu không phải quán rượu lớn nhất trấn, nhưng là nơi đông nhất.
Tầng một — một đại sảnh rộng, bày chục cái bàn gỗ, ghế dài. Trên tường — mấy bức tranh phong cảnh thô sơ. Góc phải — quầy rượu, sau quầy là một người đàn ông già, râu bạc, ngồi gảy đàn tỳ bà. Tiếng đàn không hay, nhưng có hồn.
Không khí trong quán — khói thuốc, mùi rượu, mùi mồ hôi. Đa số khách là tán tu — áo vải thô, mặt mũi phong trần, bên hông đeo binh khí. Họ ngồi thành từng nhóm nhỏ, vừa uống vừa nói chuyện.
Lâm Vân chọn bàn góc khuất, gần cửa sổ, có thể nhìn thấy cả cửa chính và cầu thang lên tầng hai. Hắn gọi hai bát mì và một bình rượu nhỏ — tổng năm đồng, đỡ tốn linh thạch.
— Ngồi ăn đi, hắn nói với Tiểu Thạch. — Vừa ăn vừa nghe.
— Nghe gì ạ?
— Tất cả.
—
Bàn bên trái — ba người đàn ông trung niên, áo rách, mặt đỏ vì rượu.
— …bảo mày, Thanh Phong Tông không còn được bao lâu. Tông chủ nằm liệt, các trưởng lão chết gần hết, đệ tử nội môn chạy mất một nửa. Ma giáo mà đánh tới — chắc chắn tan.
— Thế sao mày không chạy?
— Chạy đi đâu? Ở đây ít ra còn kiếm được mấy việc lặt vặt. Ra ngoài kia — tán tu nghèo như tao, sống được mấy ngày?
— Nghe nói Lục Trần sư huynh đang chiêu mộ tán tu. Vào làm ngoại môn đệ tử, có lương bổng, có công pháp — còn hơn làm tán tu.
— Lục Trần? Đệ tử nội môn đó? Nghe đồn hắn cũng sắp chạy rồi, chiêu mộ tán tu để có người chết thay thôi.
— Mày nói nhỏ chứ…
Bàn bên phải — hai người, một già một trẻ, mặc đạo bào Thanh Phong Tông nhưng cũ.
— Sư phụ, người nói thật không? Ma giáo sắp đánh thật à?
— Thật. Tin từ nội môn. Huyết Y Môn đã tập kết nhân thủ ở phía bắc, cách đây ba ngày đường. Có thể trong vòng một tháng, bọn chúng sẽ đánh tới.
— Vậy chúng ta…
— Không đi đâu cả. Nếu chạy, mày sẽ là tán tu suốt đời. Ở lại, ít ra còn có tông môn. Có tông môn — còn hy vọng. Mất tông môn — mất tất cả.
Người trẻ im lặng. Rồi gật.
Bàn sau lưng — một người đàn ông độc nhãn, mặt có sẹo, uống rượu một mình. Hắn đột nhiên lên tiếng, không biết nói với ai:
— Lục Trần đang ở khu ngoại môn, cạnh cổng chính. Sáng nào hắn cũng ra đó, gặp gỡ tán tu có ý định gia nhập. Nghe nói hắn cần người gấp — chiêu thu không qua khảo hạch, chỉ cần có thực lực Luyện Khí tầng ba trở lên là được nhận ngay.
Lâm Vân không quay đầu. Nhưng tai hắn ghi nhớ từng chữ.
— Luyện Khí tầng ba — hắn vừa đủ.
Nhưng có nên không?
Một tông môn suy yếu. Ma giáo sắp đánh. Đệ tử nội môn chiêu mộ tán tu gấp rút. Nghe như một cái bẫy — hoặc ít nhất, một con thuyền sắp chìm.
Nhưng nếu không vào — hắn là tán tu, không công pháp hoàn chỉnh, không tài nguyên, bị truy sát. Một tháng, hai tháng, có thể sống. Nhưng lâu dài — không.
— Vân ca, Tiểu Thạch gọi nhỏ.
— Gì?
— Con nghe họ nói — tông môn sắp bị đánh. Có nguy hiểm không?
— Có.
— Vậy… sao huynh vẫn muốn vào?
Lâm Vân nhìn cậu.
— Vì ở ngoài còn nguy hiểm hơn.
Tiểu Thạch không hiểu, nhưng gật. Cậu cúi xuống, tiếp tục ăn.
—
Họ ăn xong, uống hết bình rượu nhỏ — Lâm Vân uống, Tiểu Thạch không được uống. Trả tiền, đứng dậy.
Lúc ra khỏi quán, trời đã xế chiều. Mặt trời nghiêng về phía tây, đổ bóng dài xuống mặt đường lát đá. Gió từ núi thổi xuống, mát lạnh.
— Tối nay ngủ ở đâu? Tiểu Thạch hỏi.
— Tìm nhà trọ. Rồi sáng mai — ra cổng chính.
— Đi đâu?
— Gặp Lục Trần.
Tiểu Thạch nhìn hắn. Mắt cậu có gì đó — lo lắng, nhưng cũng có tin tưởng.
— Con đi với huynh.
— Ừ.
—
Nhà trọ bình dân — năm đồng một đêm, hai giường, một ấm nước nóng. Phòng nhỏ, tường vôi tróc, sàn gỗ ọp ẹp. Nhưng có mái che, có cửa khóa — hơn hẳn ngủ ngoài rừng.
Tiểu Thạch nằm trên giường, mắt nhắm, nhưng chưa ngủ. Tay cậu vẫn nắm mảnh đá mài.
— Vân ca, tu luyện khó không?
— Khó.
— Nhưng huynh làm được, đúng không?
— Ta — khác. Ngươi — có thể sẽ lâu hơn.
— Bao lâu?
— Có thể vài tháng để cảm nhận được linh khí. Vài năm để vào Luyện Khí tầng một.
Tiểu Thạch im lặng. Rồi nói:
— Con không sợ lâu. Con chỉ sợ… không làm được.
— Ngươi sẽ làm được.
Lâm Vân không nói thêm. Hắn ngồi trên giường, xếp bằng, mắt nhắm. Trong đầu — dòng chữ của Thanh Phong Quyết hiện ra, từng đường kinh mạch, từng huyệt đạo.
Hắn bắt đầu thử.
Linh lực trong cơ thể vốn đã tồn tại — từ các lần check-in và tu luyện Vô Ảnh Bộ. Nhưng Vô Ảnh Bộ là thân pháp, chỉ dùng linh lực để gia tốc cơ thể. Còn Thanh Phong Quyết — là công pháp nền tảng, dạy cách hấp thu, chuyển hóa và tích trữ.
Hắn thử vận chuyển linh lực theo đường dẫn của Thanh Phong Quyết. Chậm. Từ đan điền lên ngực, qua vai, xuống cánh tay, ra đầu ngón tay. Rồi ngược lại — từ ngón tay vào, qua kinh mạch, về đan điền.
Một vòng đầu tiên — vướng. Có chỗ linh lực không chạy thông, như bị tắc. Hắn điều chỉnh, thả lỏng, hít sâu.
Vòng thứ hai — trôi hơn.
Vòng thứ ba — linh lực bắt đầu chảy tự nhiên, như nước theo rãnh.
Đan điền ấm lên. Một cảm giác dễ chịu lan ra khắp cơ thể. Vết thương trên tay — bớt đau.
*[Hệ thống: Phát hiện ký chủ tự tu luyện công pháp ngoài phạm vi hệ thống. Đề xuất: Sử dụng điểm tích lũy để mở khóa tu luyện tự động cho Thanh Phong Quyết, tiết kiệm 70% thời gian. Chi phí: 100 điểm tích lũy (hiện có: 0).]*
— Đã hiểu, Lâm Vân nghĩ thầm. — Mày muốn tao dùng điểm. Nhưng tao không có điểm. Và tao không định lệ thuộc vào mày ngay từ đầu.
Hắn tiếp tục tu luyện.
—
Đến nửa đêm, hắn hoàn thành được bảy vòng tuần hoàn. Linh lực tăng lên một chút — không đáng kể, nhưng cảm nhận được. Tốc độ này, nếu duy trì mỗi đêm, khoảng một tháng hắn có thể đạt đến Luyện Khí tầng ba đỉnh.
Nhưng hắn không có một tháng.
Hắn có — ngày mai. Gặp Lục Trần. Thử thách gia nhập tông môn.
Hắn nằm xuống, nhìn trần nhà tối om. Tiểu Thạch đã ngủ, thở đều.
Bên ngoài — tiếng ồn của Thanh Phong trấn đã lắng xuống. Chỉ còn tiếng gió từ núi thổi vào, vi vu qua khe cửa.
Lâm Vân nhắm mắt.
Ngày mai — bước tiếp theo.
PHUONG NAM
Technology Solutions