Ánh sáng lọt qua khe cửa — xám xịt, lạnh, chưa có nắng.
Lâm Vân tỉnh trước khi gà gáy. Hắn ngồi dậy, xoa mặt. Một đêm tu luyện — mười hai vòng tuần hoàn Thanh Phong Quyết, gấp rưỡi đêm trước. Linh lực trong đan điền đặc hơn, chảy êm hơn. Cảm giác như vừa chạy xong một vòng debug — mệt, nhưng code chạy mượt hơn.
Tiểu Thạch vẫn nằm, mắt nhắm, thở đều. Cậu ôm mảnh đá mài trong lòng, như giữ vật báu.
Lâm Vân không gọi. Hắn xuống giường, rửa mặt bằng nước lạnh trong chậu, mặc lại bộ áo vải thô đã cũ — bộ duy nhất còn tươm tất. Phi đao Phong Nhận thắt bên hông trái. Dao găm thường bên hông phải. Năm mũi tên cột trong túi vải, treo sau lưng.
Hắn nhìn mình trong vũng nước — mặt trẻ, mắt già. Một thằng nhóc hai mươi tuổi, nhìn như mười tám, nhưng trong đầu là hai mươi bảy năm kiếp trước cộng thêm mấy tháng kiếp này. Đủ để biết — hôm nay là ngày quan trọng.
— Tiểu Thạch. Dậy.
Tiểu Thạch mở mắt, ngồi bật dậy. Cậu dụi mắt, nhìn quanh, rồi nhìn Lâm Vân.
— Vân ca… hôm nay đi gặp người đó hả?
— Ừ.
— Con đi cùng.
— Biết. Nhưng vào trong tông môn, ngươi không được nói nhiều. Chỉ đi theo ta. Ai hỏi gì — ta trả lời. Hiểu?
— Dạ.
Tiểu Thạch rửa mặt nhanh, buộc lại tóc. Cậu mặc bộ quần áo sạch nhất — cũng là bộ duy nhất, vải nâu, vá chỗ khuỷu tay. Nhìn cậu, Lâm Vân chợt nhớ mình kiếp trước, ngày đầu đi làm — áo sơ mi ủi thẳng, hồi hộp, không biết điều gì đang chờ.
— Đi.
—
Cổng chính Thanh Phong Tông nằm ở cuối con dốc đá, cách quảng trường chừng nửa dặm. Hai trụ đá cao chừng ba trượng, khắc đầy phù văn, trên đỉnh trụ — hai con thú đá, mắt đỏ, nhìn xuống như thể đang canh gác. Giữa hai trụ — một cánh cổng gỗ lim, dày, cánh mở rộng, để lộ con đường lát đá dẫn sâu vào trong núi.
Phía trước cổng — một khoảng đất trống, rộng. Vài chục người đang đứng đó, thành từng nhóm nhỏ. Tán tu. Áo vải thô, mặt mũi phong trần, người nào người nấy đeo binh khí. Họ đứng, ngồi, dựa vào tường, ai cũng có vẻ sốt ruột.
Giữa đám đông — một người đàn ông mặc đạo bào xanh, đứng thẳng, hai tay chắp sau lưng. Hắn cao, vai rộng, tóc búi gọn, mặt chữ điền, mắt sáng. Trên ngực — phù văn ba ngọn núi, nhưng viền bạc, không phải chỉ thêu thường.
Lục Trần.
Lâm Vân nhận ra ngay — không cần ai chỉ. Người đàn ông này có khí chất của kẻ đứng đầu. Một đệ tử nội môn, tu vi Luyện Khí tầng bảy hoặc tám, đang đứng giữa đám tán tu như một ngọn tháp canh — vững, lạnh, không nao núng.
Lâm Vân dẫn Tiểu Thạch đến gần. Hắn không chen lên trước — đứng ở rìa ngoài, quan sát.
Lục Trần đang nói chuyện với một tán tu trạc ba mươi, mặt có sẹo, tay cầm đại đao.
—…ngươi nói ngươi Luyện Khí tầng bốn? Lục Trần hỏi. Giọng trầm, đều, không cảm xúc.
— Đúng.
— Thị phạm.
Người đàn ông mặt sẹo đặt đại đao xuống đất, hai tay kết ấn, linh lực hiện ra quanh người — một lớp ánh sáng mờ, vàng nhạt, dao động không đều. Tầng bốn thật, nhưng yếu — linh lực pha tạp, không tinh khiết, dấu hiệu của tán tu tu luyện công pháp rác.
Lục Trần nhìn, không nói gì. Hắn quay sang tán tu tiếp theo.
— Ngươi — tầng mấy?
— Tầng ba, đại ca.
Lục Trần nhíu mày.
— Ở đây không có đại ca. Gọi Lục sư huynh.
— Dạ, Lục sư huynh.
Lục Trần im lặng một lúc, nhìn người tán tu từ đầu đến chân. Rồi hắn nói:
— Được. Đứng qua bên phải.
Người tán tu mừng rỡ, bước sang. Những người khác nhìn theo, mắt đầy ghen tị.
Lâm Vân ghi nhớ. Quy trình: khai báo tu vi, thị phạm nếu cần, nếu đạt — đứng riêng một bên. Đơn giản. Thô sơ. Như phỏng vấn lấy người gấp.
Hắn chờ.
Đến lượt mười mấy người, Lục Trần chọn được bốn — ba tầng ba, một tầng bốn. Số còn lại bị từ chối — hoặc tu vi dưới tầng ba, hoặc tán tu già yếu không có giá trị chiến đấu.
— Còn ai nữa không? Lục Trần hỏi, mắt quét qua đám đông còn lại.
Lâm Vân bước lên.
— Ta.
Lục Trần nhìn hắn — từ đầu đến chân. Áo vải thô, phi đao bên hông, dao găm, túi tên. Một thằng nhóc gầy, mặt non, tuổi chưa tới hai lăm.
— Tên?
— Lâm Vân.
— Tu vi?
— Luyện Khí tầng ba.
Lục Trần không nói gì. Hắn nhìn Lâm Vân thêm một lúc, rồi hỏi:
— Công pháp gì? Tán tu hay từ tông môn nào?
— Tán tu. Công pháp — Thanh Phong Quyết, vừa học.
Mắt Lục Trần hơi nheo lại.
— Thanh Phong Quyết? Của tông môn ta?
— Mua được từ quảng trường.
Lục Trần im lặng. Công pháp Huyền cấp tàn khuyết của tông môn bị rò rỉ ra chợ đen — chuyện cũ, hắn biết. Nhưng một tán tu trẻ, vừa học Thanh Phong Quyết một đêm, đã đạt Luyện Khí tầng ba? Hoặc hắn nói dối, hoặc — có gì đó.
— Thị phạm.
Lâm Vân giơ tay, vận chuyển linh lực theo Thanh Phong Quyết. Linh lực xanh nhạt hiện ra quanh bàn tay, mỏng, nhưng đều, không gợn. Dòng chảy ổn định — không phải loại linh lực pha tạp của tán tu quen dùng công pháp rác.
Lục Trần nhìn, mặt không đổi. Nhưng trong mắt — một tia ngạc nhiên thoáng qua.
— Ngươi học Thanh Phong Quyết từ bao giờ?
— Tối qua.
Lục Trần nhìn hắn. Một lúc lâu.
— Tối qua. Học một đêm. Linh lực ổn định, thuần khiết, như đã tu luyện một tháng.
— Tôi có nền tảng từ trước — thân pháp, linh lực cơ bản. Thanh Phong Quyết chỉ là cách vận chuyển mới.
— Thân pháp gì?
— Vô Ảnh Bộ.
Lục Trần khựng lại. Cái tên đó — hắn biết. Một chiến kỹ hiếm, cấp thấp nhưng tinh diệu, không phải thứ tán tu tầm thường có được.
— Ngươi lấy Vô Ảnh Bộ từ đâu?
— Nghĩa địa cổ, phía đông Thanh Giang.
Lục Trần nhìn Lâm Vân thêm vài giây. Rồi hắn gật.
— Được. Đứng sang bên phải.
Lâm Vân không tỏ vẻ mừng. Hắn quay sang, gật nhẹ với Tiểu Thạch — cậu đang đứng nép sau lưng hắn, im lặng như đã dặn.
Lục Trần nhìn Tiểu Thạch.
— Thằng nhóc này là ai?
— Đệ của tôi. Tiểu Thạch. Không biết tu luyện. Tôi hứa dạy nó.
— Tông môn không nuôi người không có thực lực.
— Nó có thể làm tạp dịch. Quét dọn, nấu ăn, chăm linh thảo. Nó không sợ khổ.
Lục Trần nhìn Tiểu Thạch — cậu đứng thẳng, mắt không né tránh, dù tay hơi run.
— Bao nhiêu tuổi?
— Mười bảy, Tiểu Thạch nói.
Lục Trần gật.
— Cũng được. Nếu ngươi — hắn chỉ Lâm Vân — biểu hiện tốt trong tông môn, thằng nhóc sẽ có chỗ. Nếu không — cả hai cút.
— Rõ.
—
Buổi chiêu mộ kết thúc lúc xế trưa. Lục Trần chọn được chín người — tất cả đều Luyện Khí tầng ba hoặc bốn, và Lâm Vân là người trẻ nhất.
Lục Trần dẫn họ qua cánh cổng gỗ lim, vào con đường lát đá. Hai bên đường — rừng trúc, xanh mướt, cao vút, lá xào xạc trong gió. Giữa những thân trúc — những tấm bia đá nhỏ, khắc chữ, ghi tên những đệ tử đã hy sinh. Không khí — mát, trong, linh khí đậm hơn bên ngoài gấp đôi.
— Đây là khu vực ngoại môn, Lục Trần nói, vừa đi vừa chỉ. — Bên trái — khu luyện công. Bên phải — khu ở, mỗi người một phòng nhỏ. Phía trước — đại sảnh ngoại môn, nơi nhận nhiệm vụ và lĩnh lương.
Họ đi ngang qua một cánh đồng linh thảo — những luống đất được chia ô vuông, trồng đủ loại cây, xanh đỏ tím vàng, một số phát ra ánh sáng yếu ớt. Một vài đệ tử mặc đạo bào xanh đang cúi xuống chăm sóc, tay cầm cuốc nhỏ, cẩn thận nhổ cỏ.
— Mỗi ngày, các ngươi có ba việc: tu luyện, làm nhiệm vụ, và báo danh. Sáng — điểm danh ở đại sảnh. Trưa — làm nhiệm vụ được giao. Tối — tự do. Lương bổng mỗi tháng — mười hạ phẩm, ba viên Tụ Linh Tán. Ai làm thêm nhiệm vụ — thêm thù lao.
Lục Trần dừng trước một dãy nhà gỗ, thấp, mái ngói xanh.
— Đây là nhà ở. Mỗi người một phòng. Chọn đi.
Các tán tu vội vàng chọn phòng. Lâm Vân chọn cuối dãy — sát vách núi, ít người qua lại, cửa sổ nhìn ra rừng trúc. Yên tĩnh. Dễ quan sát.
— Thằng nhóc, Lục Trần gọi Tiểu Thạch. — Đi theo ta.
Tiểu Thạch nhìn Lâm Vân. Lâm Vân gật.
— Đi đi. Ta sẽ tìm ngươi sau.
Tiểu Thạch đi theo Lục Trần, bước chân rụt rè nhưng không quay đầu lại.
Lâm Vân đứng trước cửa phòng mới. Căn phòng nhỏ — ba bước dài, hai bước ngang. Một cái giường gỗ, một cái bàn, một cái ghế, một cái đèn dầu. Trên tường — một kệ sách rỗng. Nền đất nện, hơi ẩm. Có mùi gỗ thông cũ.
Hắn đặt túi xuống giường, cởi phi đao và dao găm, để lên bàn. Rồi hắn ngồi xuống ghế, hít một hơi sâu.
Vào rồi.
Thanh Phong Tông. Ngoại môn đệ tử.
Hắn nhìn ra cửa sổ — rừng trúc xanh bất tận, ngọn núi vươn lên giữa mây. Xa xa, trên đỉnh núi — những mái ngói cong vút, lấp ló sau lớp sương mờ.
Nội môn.
Chỗ hắn cần đến.
Nhưng trước mắt — ngoại môn. Bắt đầu từ dưới lên.
—
Buổi chiều — lễ nhập môn chính thức.
Đại sảnh ngoại môn — một tòa nhà gỗ lớn, cao hai tầng, mái lợp ngói xanh, phía trước có sân rộng lát đá. Giữa sân — một bát hương đồng, cao ngang ngực, bên trong cắm đầy nhang, khói nghi ngút.
Chín tân đệ tử đứng thành hàng, mặt quay về phía đại sảnh. Trước mặt họ — ba người: Lục Trần ở giữa, hai trưởng lão ngoại môn hai bên — một già, một trung niên, đều mặc đạo bào xanh, mặt nghiêm.
— Các ngươi — Lục Trần nói, giọng vang, không lớn nhưng rõ — từ hôm nay là đệ tử Thanh Phong Tông. Không phải tán tu. Không phải người ngoài. Các ngươi mang danh tông môn, và các ngươi chịu trách nhiệm giữ danh đó.
Hắn dừng, mắt quét qua từng người.
— Tông môn đang khó khăn. Các ngươi biết. Ma giáo sắp đánh. Các ngươi cũng biết. Nhưng chính vì thế, tông môn cần người. Và các ngươi — nếu sống qua trận chiến — sẽ không chỉ là ngoại môn đệ tử. Sẽ là trụ cột.
Im lặng. Gió thổi qua sân, làm ngọn lửa trong bát hương chập chờn.
— Cúi đầu.
Chín người cúi đầu.
Một trưởng lão già bước lên, tay cầm một cành dương liễu, nhúng vào bát nước — thứ nước trong suốt, phát ra ánh sáng nhè nhẹ — rồi vẩy lên đầu từng người, vừa vẩy vừa đọc chú.
— Lấy nước linh tuyền Thanh Phong, rửa bụi trần thế tục. Từ nay về sau — ngươi là người của Thanh Phong Tông. Sống — là người của tông. Chết — là hồn của tông.
Lâm Vân đứng yên, để nước linh tuyền thấm qua tóc. Cảm giác — mát, không phải lạnh, mà mát như có gió thổi từ trong xương. Linh lực trong người dao động nhẹ, như thể chào đón.
Nghi thức kết thúc.
Lục Trần vỗ tay.
— Xong. Từ mai — bắt đầu lịch trình chính thức. Hôm nay — nghỉ ngơi, làm quen với tông môn. Không đi lung tung. Không vào khu vực cấm. Sáng mai— điểm danh ở đại sảnh, đúng giờ Mão.
Mọi người bắt đầu giải tán. Lâm Vân chuẩn bị quay về phòng, thì một đệ tử ngoại môn khác — người thanh niên trạc hai lăm, mặt hiền, mặc đạo bào xanh — đến gần.
— Ngươi là tân đệ tử hả? Tên gì?
— Lâm Vân.
— Ta là Trương Bình, ngoại môn đệ tử khóa trước. Đi, ta dẫn ngươi đi thăm một vòng. Lần đầu vào tông môn, đừng đi lạc.
Lâm Vân gật. Có thêm thông tin — luôn tốt.
—
Trương Bình dẫn hắn đi một vòng quanh khu ngoại môn. Một người nói nhiều, nhanh, kiểu người quen việc dẫn dắt tân đệ tử.
— Đây là linh dược viên — trồng linh thảo cấp thấp, chủ yếu cho ngoại môn dùng. Kia là luyện công trường — sân rộng, có bia đá để tập chiêu. Phía sau — rừng trúc, có đường mòn lên núi, nhưng đừng đi sâu, có trận pháp bảo vệ khu nội môn, người ngoài vào sẽ bị thương.
Lâm Vân vừa đi vừa ghi nhớ. Từng con đường, từng ngã rẽ. Bố trí phòng ốc. Vị trí cổng sau. Lối thoát hiểm.
Thói quen của lập trình viên — không bao giờ chỉ dùng một entry point.
— Kia là gì? Lâm Vân chỉ về phía cuối khu rừng trúc, nơi một tòa tháp đá cao vút, nằm biệt lập, xa các khu nhà khác.
— Tàng kinh các. Nơi chứa công pháp và bí tịch của tông môn. Ngoại môn chỉ được vào tầng một. Nội môn — tầng hai và ba. Nghe nói có tầng bốn, nhưng không ai lên được, trừ tông chủ.
— Có canh gác không?
— Trận pháp. Cả đêm lẫn ngày. Muốn vào — cần lệnh bài. Không có — đừng hòng.
Lâm Vân gật, không hỏi thêm.
Tàng kinh các. Ghi nhớ.
Họ đi qua một khu nhà nhỏ, nằm nép mình dưới chân vách núi. Từ bên trong — tiếng nước chảy, tiếng búa gõ nhịp nhàng.
— Luyện khí phòng. Chỗ mấy sư huynh rèn vũ khí và pháp bảo. Ngoại môn đệ tử có thể đến nhờ sửa đồ, nhưng phải trả linh thạch.
— Còn đan dược?
— Có luyện đan phòng ở phía đông. Nhưng thuốc cho ngoại môn — phát theo lương. Muốn thêm — phải mua từ nội môn, hoặc tự kiếm linh thảo nhờ người luyện hộ.
Lâm Vân gật. Không khác gì một công ty — có phòng ban, có quy trình, có thứ bậc.
Họ dừng lại ở một khoảng đất trống, nơi có tầm nhìn ra toàn bộ khu ngoại môn và xa hơn — ba ngọn núi chính của Thanh Phong Tông.
— Đẹp, Trương Bình nói, tay chỉ ra xa. — Ngày nào ta cũng ra đây ngắm. Nhắc ta nhớ — ta đang ở trong một tông môn tu tiên. Không phải giấc mơ.
Lâm Vân nhìn theo hướng tay hắn. Ba ngọn núi — Thanh Phong, Bạch Vân, Tử Tuyền — vươn lên giữa biển mây trắng. Trên đỉnh Thanh Phong — một tòa đại điện nguy nga, mái ngọc bích, phát ra ánh sáng tím nhạt trong nắng chiều.
Lâm Vân đứng yên, im lặng.
Hắn đang ở đây. Trong thế giới này. Một tông môn tu tiên thực sự.
Và hắn chỉ mới bắt đầu.
— Về thôi, Trương Bình nói. — Trời sắp tối.
—
Hoàng hôn.
Lâm Vân ngồi trên một tảng đá cạnh rừng trúc, lưng dựa vào thân cây. Trong tay — ba hạ phẩm, ba trung phẩm. Toàn bộ tài sản.
Hắn nhìn những đồng linh thạch, lật qua lật lại. Đủ sống một tháng. Nhưng không đủ mua thứ gì có giá trị.
Hắn cần điểm tích lũy. Cần check-in. Cần tìm ra những địa điểm đặc thù trong tông môn.
*[Hệ thống: Phát hiện khu vực mới — Thanh Phong Tông, ngoại môn. Mở khóa chức năng check-in hàng ngày tại ngoại môn. Phần thưởng cơ bản: 2-5 linh thạch hạ phẩm/ngày, tỷ lệ nhỏ nhận vật phẩm ngẫu nhiên.]*
Check-in hàng ngày. Ổn định. Như lương cơ bản.
*[Phát hiện địa điểm check-in đặc thù trong phạm vi: Tàng kinh các (cần phá giải trận pháp), Luyện công trường (khả dụng), Đỉnh Thanh Phong (cảnh giới không đủ), Suối nước nóng sau núi (khả dụng).]*
Bốn địa điểm. Hai khả dụng ngay.
Lâm Vân cất linh thạch, đứng dậy. Hắn phải lên kế hoạch.
– Sáng — điểm danh, nhận nhiệm vụ.
– Trưa — làm nhiệm vụ, kiếm thêm linh thạch.
– Chiều — check-in tại các địa điểm khả dụng.
– Tối — tu luyện Thanh Phong Quyết.
Lịch trình tối ưu. Như chạy một project — quản lý thời gian, phân bổ tài nguyên, tối đa hóa output.
Hắn quay về phòng, đi ngang qua đại sảnh. Bên trong — vài đệ tử ngoại môn đang ngồi, nói chuyện. Một số nhìn hắn, đánh giá, rồi quay đi.
Kẻ mới — luôn bị nhìn.
Đến trước cửa phòng, hắn thấy Tiểu Thạch đang ngồi dưới bậc thềm, tay ôm một bọc vải nhỏ.
— Vân ca.
— Vào đi.
Tiểu Thạch vào phòng, đặt bọc vải lên bàn. Bên trong — hai cái bánh bao còn nóng, một bộ quần áo vải thô mới, và một cái lọ nhỏ.
— Lục sư huynh cho con chỗ ngủ ở khu tạp dịch, gần bếp. Sáng phải dậy từ giờ Dần, nhóm lửa, nấu cơm cho đệ tử ngoại môn. Tối được về phòng riêng.
— Có cho ngươi thời gian tu luyện không?
— Tối. Sau khi rửa bát xong. Con có thể tập cảm nhận linh khí trước khi ngủ.
Lâm Vân gật.
— Được. Ăn đi.
Họ ăn bánh bao trong im lặng. Bánh bao nóng, nhân thịt mỡ và hành, thơm. Lâm Vân nhai, nhìn ra cửa sổ. Trời tối dần. Rừng trúc chìm vào bóng xám.
— Vân ca, Tiểu Thạch nói, giọng nhỏ. — Ở đây… tốt hơn làng nhỉ?
— Ừ.
— Con nghĩ… có thể ở lại đây lâu không?
— Nếu ta làm được — ngươi sẽ ở lại.
Tiểu Thạch nhìn hắn. Mắt cậu sáng hơn một chút.
— Con tin huynh.
—
Sau khi Tiểu Thạch về phòng tạp dịch, Lâm Vân ra ngoài.
Trời tối. Trăng khuyết, sáng mờ, đổ bóng lên những tán trúc. Gió từ núi thổi xuống, mát lạnh, mang theo mùi đất ẩm và mùi nhang từ đại sảnh.
Hắn đi dọc theo rừng trúc, đến Luyện công trường — một sân rộng, trống trải, giữa sân có vài bia đá cao ngang người, trên mặt bia có vết chém, vết đập, vết lõm sâu.
Hắn đứng giữa sân.
*[Check-in Luyện công trường Thanh Phong Tông. Đang quét môi trường… Xác nhận: linh khí nồng độ trung bình, có dấu vết chiến đấu lưu lại. Check-in!]*
*[Phần thưởng: Mảnh lĩnh ngộ — «Cơ sở đấu kỹ: Trảm Phong». Một thức đơn giản, dùng linh lực tăng cường uy lực cho vũ khí cầm tay. Thi triển nhanh, hao linh lực thấp. Thích hợp cho người mới.]*
Một luồng thông tin đổ vào đầu — cách vận chuyển linh lực từ đan điền lên cánh tay, tập trung vào lưỡi đao hoặc mũi phi đao, phóng ra một luồng cắt. Đơn giản. Trực quan. Như một cái combo cơ bản trong game.
Lâm Vân rút phi đao Phong Nhận, thử nghiệm. Linh lực chạy theo đường dẫn — lên tay, vào phi đao, phát ra ngoài. Một tia sáng xanh nhạt lóe lên từ mũi đao, rồi tắt.
— Một thành. Cần luyện thêm.
Hắn cất phi đao, định quay về.
Thì thấy ánh sáng.
Ở phía xa, trên đỉnh Thanh Phong — nơi tòa đại điện nguy nga sừng sững — một bóng người đứng đó. Nhỏ, xa, nhưng rõ ràng là một người — đang đứng trên lan can cao nhất, nhìn xuống.
Không phải Lục Trần. Không phải trưởng lão.
Một thiếu nữ.
Áo trắng. Tóc dài. Trong ánh trăng, nàng đứng yên như tượng, mặt hướng về phía khu ngoại môn — nơi hắn đang đứng.
Lâm Vân nheo mắt.
Quá xa. Không thấy rõ mặt. Nhưng hắn cảm nhận được — nàng đang nhìn. Không phải nhìn chung. Mà nhìn một điểm.
Có thể là hắn.
Có thể là ngẫu nhiên.
Nhưng linh cảm của một người đã sống hai kiếp — không bao giờ coi trùng hợp là vô nghĩa.
Lâm Vân đứng yên thêm một lúc, rồi quay vào bóng tối của rừng trúc, đi về phòng.
Trên đỉnh núi, bóng trắng vẫn đứng đó, nhìn theo.
Và khi Lâm Vân khuất hẳn, nàng khẽ nghiêng đầu, như thể vừa ghi nhớ một cái tên mới.
PHUONG NAM
Technology Solutions