Ba tuần sau.
Biệt thự nhà họ Lăng tọa lạc giữa khu đồi phía Tây thành phố. Khuôn viên ba nghìn mét vuông, cổng sắt rèn cao bốn mét, hàng cây xà cừ cổ thụ trồng từ thời ông nội Lăng còn sống.
Lăng Tuyết Dao dừng xe trước cổng. Bảy giờ tối, trời chưa tối hẳn. Qua hàng rào, cô thấy những chiếc xe hạng sang đậu dọc lối vào. Đèn trong biệt thự sáng rực.
Trong ba tuần qua, kể từ ngày Lăng Chấn Vũ tiết lộ chuyện Lâm Niệm, cô đã điều tra kỹ lưỡng. Kết quả — bức tranh càng ngày càng mờ.
Hoàng Dĩnh không tìm được thêm thông tin đáng kể. Không ai nhận ra người phụ nữ đã để phong bì hôm đó. Hồ sơ của Lâm Niệm — quá sạch, quá hoàn hảo, không có một vết trầy nào. Điều này càng khiến Lăng Tuyết Dao thận trọng.
Cô tắt máy, nhìn vào gương chiếu hậu. Mắt không quầng thâm, son môi vẫn đều. Bộ vest xám thanh — bộ cô mặc từ sáng — vẫn phẳng phiu.
*Cô ta không phải thiên kim đơn giản. Không ai xuất hiện từ hư không với hồ sơ hoàn hảo như vậy.*
Cô mở cửa bước ra. Không khí se lạnh. Mùi cỏ ướt từ khu vườn sau cơn mưa chiều.
—
Phòng khách chính rộng trăm mét vuông. Đèn chùm pha lê treo giữa trần, tỏa ánh sáng vàng ấm. Bên dưới, hơn ba mươi người đã tụ họp — họ hàng nội ngoại nhà họ Lăng.
Lăng Tuyết Dao bước vào, không gây tiếng động.
Cô nhìn lướt qua căn phòng. Dì Út đang nói chuyện với bà Tuyết. Cậu Hai đứng cạnh bàn rượu. Mấy đứa em họ chơi điện thoại ở góc sofa.
Và ở trung tâm — nơi mọi ánh mắt đổ dồn — là Lâm Niệm.
Cô gái trong tấm ảnh, nhưng khác.
Trong ảnh, cô ta mặc áo sơ mi trắng, quần jean xanh, đứng trước nhà cấp bốn. Hiền lành, e dè.
Tối nay, Lâm Niệm mặc váy trắng dài tay, cổ tròn, đơn giản đến mức khiêm tốn. Không trang sức. Không phấn son. Tóc xõa ngang vai, mái hơi rối — cố ý.
Cô ta đứng cạnh Lăng Chấn Vũ, hai tay đan trước bụng, mắt nhìn xuống sàn. Thi thoảng ngước lên, cười nhẹ, rồi lại cúi đầu.
Hệt một chú nai con lạc vào rừng người.
Lăng Tuyết Dao nheo mắt.
*Xuất sắc.*
*Đây là một màn trình diễn được tập luyện kỹ lưỡng.*
—
“Cô Tuyết Dao đến rồi!”
Giọng dì Út — Lăng Tuyết Hồng, năm mươi sáu tuổi, tóc uốn xoăn, ngọc trai trắng quanh cổ — cắt ngang không khí.
Mọi người quay lại.
Lăng Tuyết Dao bước vào trung tâm phòng khách. Gót giày gõ nhẹ trên sàn gỗ.
“Chào mọi người. Xin lỗi, tôi đến hơi muộn.”
Dì Út cười xòa: “Không sao. Làm CEO bận rộn mà.”
Ánh mắt dì ta lướt qua Lăng Tuyết Dao — từ đầu đến chân. Một thoáng đánh giá. Rồi dì nắm tay Lâm Niệm, kéo về phía trước.
“Niệm Niệm, đây là chị Tuyết Dao — CEO của Lăng Thị tập đoàn. Cũng là… à, cũng là người trong nhà.”
Cách dì ta ngập ngừng ở chữ “người trong nhà” — Lăng Tuyết Dao bắt được ngay.
Lâm Niệm ngước mắt lên. Đôi mắt to, tròn, long lanh như sắp khóc.
“Chị Tuyết Dao…” Giọng nhẹ, hơi run. “Em… em rất vui được gặp chị.”
Cô ta cúi đầu chín mươi độ — kiểu lễ phép của người tỉnh lẻ ra thành phố lớn, sợ làm sai.
Lăng Tuyết Dao nhìn cô ta ba giây.
“Chào em.”
Không thêm gì.
Một khoảng im lặng kỳ lạ. Dì Út cười gượng: “Hai chị em quen nhau đi, dì ra phụ bếp.” Bà ta rời đi. Mấy người họ hàng xung quanh tản dần. Lâm Niệm vẫn đứng đó, hai tay đan chặt hơn, mắt nhìn xuống.
Lăng Tuyết Dao bước về phía bàn rượu.
—
Cô rót một ly nước suối. Không uống rượu tối nay. Cần đầu óc tỉnh táo.
Từ góc phòng, cô quan sát.
Lâm Niệm đang nói chuyện với bà Tuyết. Bà Tuyết — bảy mươi tuổi, tóc bạc, ngồi xe lăn — là chị gái lớn của Lăng Chấn Vũ. Bà ít nói, khó tính.
Vậy mà bà đang nắm tay Lâm Niệm.
Lăng Tuyết Dao thấy bà Tuyết gật đầu, môi mấp máy hỏi han. Lâm Niệm nghiêng đầu lắng nghe, thi thoảng gật nhẹ, mỉm cười.
Rồi Lâm Niệm quỳ xuống.
Một đầu gối chạm sàn, ngang tầm mắt với bà Tuyết. Cô ta nói gì đó — Lăng Tuyết Dao không nghe rõ — nhưng bà Tuyết bỗng cười. Một nụ cười hiếm hoi.
Bà vỗ tay Lâm Niệm, gật đầu liên tục.
Lăng Tuyết Dao nhấp một ngụm nước.
*Giỏi.*
*Quá giỏi.*
—
Cậu Hai — Lăng Chấn Nghĩa, năm mươi tuổi, em trai Lăng Chấn Vũ — tiến lại gần.
“Tuyết Dao.”
“Chú Hai.”
Ông ta cầm ly rượu, nhìn về phía Lâm Niệm. “Cô bé dễ thương nhỉ. Hiền lành, lễ phép.”
“Vâng.”
“Trái ngược với mấy đứa trẻ thành phố bây giờ. Hỗn xược, vô lễ.”
Lăng Tuyết Dao không trả lời.
Chú Hai cười: “Cháu đừng lo. Dù có thêm đứa cháu gái mới, chú vẫn ủng hộ cháu. Cháu là CEO mà.”
Ông ta vỗ vai cô, bước đi.
Lăng Tuyết Dao nhìn theo. Câu nói “ủng hộ” — nghe như an ủi. Nhưng sao cô thấy giống thăm dò hơn?
*Lăng Chấn Vũ chắc chắn đã nói chuyện với họ hàng. Có thể ông ta đang tìm kiếm đồng minh.*
—
Bảy rưỡi tối. Bữa tối bắt đầu.
Bàn dài hai mươi chỗ. Lăng Chấn Vũ ngồi đầu bàn. Bên phải ông là Lâm Niệm. Bên trái — ghế dành cho Lăng Tuyết Dao.
Mọi người nói chuyện rôm rả — về Lâm Niệm. Cô ta học ngành gì? Kế toán, tại trường cao đẳng địa phương. Cô ta làm gì? Phụ bán tạp hóa cho bà ngoại. Cô ta thích gì? Nấu ăn, đọc sách.
Mỗi câu trả lời đều khiến họ hàng xuýt xoa.
“Thương quá, lớn lên thiếu thốn tình cảm gia đình.”
“Mà ngoan quá, không than vãn gì.”
“Từ nay có nhà rồi, không phải lo nữa.”
Lâm Niệm cúi đầu, đũa gắp một hạt cơm, bỏ vào miệng nhai chậm. Nước mắt rơi xuống bát.
Dì Út vội đưa khăn giấy. “Ôi trời, đừng khóc. Mọi người thương cháu mà.”
Lăng Tuyết Dao nhìn cảnh tượng. Cô thấy Lâm Niệm lau nước mắt — nhưng khóe môi cô ta, trong một phần nghìn giây, hơi nhếch lên.
Một nụ cười.
Quá nhanh để ai kịp thấy.
Nhưng Lăng Tuyết Dao thấy.
—
Cô đặt đũa xuống.
“Xin phép mọi người, tôi ra ngoài một lát.”
Không đợi ai trả lời, cô đứng dậy, bước ra vườn sau.
Không khí đêm lạnh hơn. Sân vườn rộng, hồ cá koi lấp lánh dưới ánh đèn. Mấy cây mai già đứng im lìm.
Cô rút điện thoại, bấm số.
“Hoàng Dĩnh.”
“Thưa chị.” Giọng tỉnh táo — dù đã gần tám giờ tối.
“Tiến triển thế nào?”
“Đang thu thập. Học bạ, lý lịch, tài khoản ngân hàng. Cơ bản thì sạch — quá sạch.”
“Quá sạch?”
“Tốt nghiệp cao đẳng loại giỏi. Không nợ nần. Không tiền án. Không quan hệ phức tạp. Hồ sơ như một tấm gương. Và thưa chị —” Hoàng Dĩnh dừng lại. “Cô ta tốt nghiệp cao đẳng năm 2022, tức là cô ta đã làm việc được một năm trước khi về đây. Không ai biết cô ta làm gì trong năm đó.”
Lăng Tuyết Dao im lặng.
“Thưa chị, có gì bất thường ạ?”
“Không biết nữa.” Cô nhìn vào bóng tối. “Nhưng tôi không thích ‘quá sạch’. Và năm trống không đó — có thể là chìa khóa.”
“Tôi sẽ đào sâu hơn.”
“Được. Có gì báo ngay. Và Dĩnh —”
“Dạ?”
“Thận trọng. Ai đã dàn dựng một màn như tối nay — không phải kẻ nghiệp dư.”
Cô gác máy. Gió thổi qua, làm mặt hồ gợn sóng.
—
Khi cô quay vào, bữa tối đã gần xong.
Mọi người đang uống trà. Lâm Niệm ngồi cạnh Lăng Chấn Vũ, tay cầm tách trà, mắt nhìn ông với vẻ ngưỡng mộ.
Lăng Chấn Vũ cười. Một nụ cười ấm áp — thứ cười ông dành cho Lăng Chấn Đông, con trai ruột, chứ chưa bao giờ dành cho cô.
“Niệm Niệm, mai ông đưa cháu đi thăm công ty.”
“Dạ…” Lâm Niệm rụt rè. “Nhưng cháu sợ làm phiền mọi người.”
“Không phiền gì hết. Cháu là cháu gái ông, xứng đáng được biết về tập đoàn.”
Lăng Tuyết Dao bước vào, không ai để ý.
Cô đứng ở cửa, nhìn cảnh tượng.
*Ngày đầu tiên. Cô ta đã chiếm được bà Tuyết, làm dì Út mủi lòng, khiến chú Hai thăm dò, và bây giờ — đang ngồi cạnh Lăng Chấn Vũ như một đứa cháu ngoan.*
*Trong vòng hai tiếng.*
Lăng Tuyết Dao bước lại bàn, ngồi xuống.
Lâm Niệm ngước mắt lên, bắt gặp ánh nhìn của cô.
Một giây. Hai giây.
Lâm Niệm cười — nụ cười hiền lành, e thẹn. “Chị Tuyết Dao, chị ăn ít quá. Không ngon ạ?”
“Ngon.” Lăng Tuyết Dao nhấp một ngụm trà. “Tôi ăn ít vào buổi tối.”
“Vậy để hôm khác em nấu cho chị món canh bí đỏ — bà ngoại em hay nấu, bổ dạ dày lắm.”
Dì Út chen vào: “Ôi giỏi quá! Biết nấu ăn nữa! Niệm Niệm nhà mình đúng là…”
Lăng Tuyết Dao đặt tách trà xuống.
“Cảm ơn em. Nhưng tôi có đầu bếp riêng.”
Im lặng.
Dì Út cười gượng. Lâm Niệm cúi đầu, hơi đỏ mặt. “Dạ… em xin lỗi, em vô ý quá.”
“Không sao.” Lăng Tuyết Dao đứng dậy. “Mọi người cứ tự nhiên. Tôi về trước, mai còn họp.”
—
Cô đi ra cửa. Đằng sau, tiếng nói chuyện lại rôm rả — nhưng nhỏ hơn.
“Tuyết Dao vẫn lạnh lùng thế nhỉ…”
“Thương Niệm Niệm quá, bị nạt ngay ngày đầu…”
“Thôi kệ, từ từ rồi quen.”
Lăng Tuyết Dao không quay đầu.
Cô ra đến cổng, thì nghe tiếng bước chân vội vã sau lưng.
“Chị Tuyết Dao!”
Cô dừng lại. Quay đầu.
Lâm Niệm chạy ra, tay cầm một túi nhỏ. Thở hổn hển.
“Chị… chị quên này.”
Cô ta đưa túi. Bên trong — hộp bánh trung thu thủ công, gói giấy dầu, cột dây gai.
“Em tự làm. Không nhiều, nhưng em muốn tặng chị.”
Lăng Tuyết Dao nhìn hộp bánh. Rồi nhìn Lâm Niệm.
Trong bóng tối, dưới ánh đèn cổng, gương mặt Lâm Niệm không còn vẻ e dè. Mắt cô ta sáng, bình thản.
“Chị không nhận ạ?” Giọng vẫn nhẹ nhàng.
Lăng Tuyết Dao cầm túi.
“Cảm ơn.”
Cô định quay đi, thì Lâm Niệm nói tiếp — giọng rất nhỏ, chỉ đủ hai người nghe.
“Em không đến để cướp gì của chị đâu.”
Lăng Tuyết Dao khựng lại.
Cô quay đầu.
Lâm Niệm vẫn đứng đó, hai tay đan trước bụng, dáng vẻ hiền lành. Nhưng trong mắt cô ta — dưới ánh đèn vàng — Lăng Tuyết Dao thấy một tia sắc lạnh.
Một tia sáng không thể nhầm.
Cô ta cười. Nụ cười ngọt ngào.
“Chị về cẩn thận nhé.”
Rồi cô ta quay lưng, chạy nhẹ vào trong. Váy trắng bay trong gió đêm.
Lăng Tuyết Dao đứng im.
Hộp bánh trên tay nặng trịch.
*Em không đến để cướp gì của chị đâu.*
Câu nói ngọt như đường. Nhưng mắt thì không.
Lăng Tuyết Dao mở cửa xe, ngồi vào ghế lái. Đặt hộp bánh lên ghế phụ. Nhìn nó một lúc lâu.
*Cô ta không phải người nghiệp dư. Cô ta biết rõ mình đang làm gì.*
*Có điều cô ta chưa biết — tôi đã nhận ra.*
Cô bấm số Hoàng Dĩnh.
“Alo?”
“Điều tra sâu hơn nữa. Tìm mọi thứ — từ lúc cô ta còn trong bụng mẹ. Và đặc biệt — năm trống không sau khi tốt nghiệp.”
“Đã rõ.”
“Và Dĩnh.”
“Dạ?”
“Đừng để ai biết.”
Cô gác máy. Vô lăng siết chặt.
*Em không đến để cướp gì của chị đâu.*
*Thế à.*
Lăng Tuyết Dao nổ máy. Xe lao ra đường lớn.
Cười nhạt trong bóng tối.
*Thế thì tại sao mắt em lại nói ngược lại?*
PHUONG NAM
Technology Solutions