Chương 3: Đòn Thăm Dò

29/06/2026  ·  phuongle

Một tháng sau khi Lâm Niệm về.

Sáng hôm đó, bảy rưỡi.

Lăng Tuyết Dao ngồi trong phòng làm việc tầng ba mươi tám. Ly cà phê đen trên bàn đã nguội. Màn hình hiển thị báo cáo tài chính quý — nhưng mắt cô không nhìn vào đó.

Cô đang nhìn ra cửa kính, nơi thành phố trải dài dưới lớp sương mỏng.

Trong một tháng qua, kể từ ngày Lâm Niệm được nhận về, Lăng Tuyết Dao đã chứng kiến một loạt động thái đáng lo ngại. Lâm Niệm được đưa vào vị trí thực tập tại phòng Hành chính — theo lệnh trực tiếp của Lăng Chấn Vũ. Nhưng thay vì làm những công việc đơn giản như phân loại tài liệu, cô ta đã được phép tham dự các cuộc họp phòng ban, tiếp cận những báo cáo mà thực tập sinh bình thường không bao giờ được đọc.

*Có ai đó đang đẩy nhanh quá trình của cô ta.*

Hoàng Dĩnh gõ cửa bước vào. Bộ vest đen, tóc búi cao, mặt không biểu cảm.

“Thưa chị. Chủ tịch vừa gọi. Ông ấy muốn Lâm Niệm được đưa vào phòng Phân tích Chiến lược — không phải thực tập nữa, mà là vị trí chính thức. Ông ấy đề nghị một cuộc họp sáng nay để bàn bạc.”

Lăng Tuyết Dao không quay đầu. “Biết rồi.”

“Phòng Phân tích Chiến lược là vị trí then chốt. Có quyền truy cập vào tất cả dữ liệu chiến lược của tập đoàn.”

“Tôi biết.”

Hoàng Dĩnh im lặng một chút. “Thưa chị, em có thông tin mới. Về khoảng thời gian trống của Lâm Niệm sau khi tốt nghiệp.”

Cô xoay ghế lại. “Nói đi.”

“Năm đó — 2022 — cô ta không làm việc ở bất kỳ công ty nào trong nước. Không có hồ sơ thuế, không có bảo hiểm xã hội. Nhưng em tìm thấy một khoản thanh toán từ nước ngoài — chuyển khoản qua một ngân hàng trung gian, số tiền khoảng 50 triệu đồng mỗi tháng. Kéo dài trong sáu tháng.”

“Từ nước ngoài?”

“Dạ. Không thể truy nguồn được.”

Lăng Tuyết Dao ngồi im. “Sáu tháng. Cô ta được tài trợ âm thầm trong sáu tháng. Ai trả tiền cho cô ta?”

“Em không tìm được. Nhưng —” Hoàng Dĩnh do dự. “Có một chi tiết khác. Trong khoảng thời gian đó, cô ta có đăng ký một khóa học online với một tổ chức giáo dục ở nước ngoài. Chứng chỉ về phân tích tài chính cao cấp.”

Lăng Tuyết Dao nheo mắt. “Cô ta tự học?”

“Hoặc được ai đó cho học.”

Chín giờ kém năm.

Lăng Tuyết Dao đứng ở cửa thang máy tầng trệt. Không phải để đón — cô có việc đi ngang qua. Ít nhất, đó là vẻ ngoài cô muốn tạo ra.

Cửa thang máy mở. Lăng Chấn Vũ bước ra, bộ vest màu xám đậm, tóc chải chuốt gọn gàng. Sau lưng ông — Lâm Niệm.

Hôm nay cô ta mặc áo sơ mi trắng, chân váy đen dài quá đầu gối, giày bệt. Tay xách một túi vải nhỏ. Tóc buộc đuôi ngựa thấp. Trông như một sinh viên mới ra trường đi xin việc.

Không trang điểm. Không phụ kiện. Đơn giản đến mức lạc lõng giữa sảnh đá hoa cương và quầy lễ tân bằng kính.

“Tuyết Dao.” Lăng Chấn Vũ gật đầu. “Cháu xuống đón à?”

“Cháu có việc với phòng Tài chính.” Lăng Tuyết Dao nhìn Lâm Niệm. “Chào em.”

Lâm Niệm cúi đầu nhẹ. “Chào chị.”

Giọng nhỏ, như sợ làm phiền ai.

Lăng Chấn Vũ đặt tay lên vai Lâm Niệm, dẫn cô ta về phía quầy lễ tân. “Để ông giới thiệu cháu với mọi người.”

Lăng Tuyết Dao đứng im, nhìn theo.

Cô thấy Lâm Niệm bước qua sảnh — chậm, từ tốn, mắt nhìn xuống sàn. Nhưng cô cũng thấy cách Lâm Niệm liếc nhanh lên trần nhà, quét qua camera an ninh ở góc trái, rồi lại cúi đầu.

Một động tác quá nhanh. Quá chính xác.

*Cô ta biết camera ở đâu.*

*Từ một người đã được đào tạo.*

Lăng Tuyết Dao nheo mắt.

Chín giờ rưỡi. Phòng họp nhỏ tầng ba mươi tám.

Lăng Chấn Vũ ngồi đầu bàn. Bên cạnh là Lâm Niệm. Đối diện — ba phó tổng giám đốc, trưởng phòng Nhân sự, và Lăng Tuyết Dao.

“Đây là Lâm Niệm,” Lăng Chấn Vũ nói, giọng đầy tự hào. “Cháu gái tôi. Đã làm việc ở phòng Hành chính được một tháng. Nay tôi muốn chuyển cháu sang phòng Phân tích Chiến lược — vị trí chính thức.”

Ba phó tổng nhìn nhau. Họ biết chuyện — tin tức về thiên kim thật đã lan khắp công ty.

Trưởng phòng Nhân sự — Nguyễn Văn Hùng, bốn mươi lăm tuổi, đầu hói — cười xã giao: “Chào cô Lâm. Rất hân hạnh.”

Lâm Niệm đứng dậy, cúi đầu chào từng người. “Cháu chào các chú, các bác. Cháu là Lâm Niệm. Cháu còn non trẻ, mong mọi người chỉ bảo thêm ạ.”

Giọng nhẹ, lễ phép. Đúng chuẩn “đứa cháu ngoan” vừa từ quê lên.

Một phó tổng gật đầu hài lòng. Người kia cười niềm nở.

Lăng Tuyết Dao quan sát. Cô thấy cách Lâm Niệm cúi đầu đúng độ — không quá thấp để mất tự nhiên, không quá cao để thiếu tôn kính. Một góc độ hoàn hảo.

*Được đào tạo.*

“Về việc chuyển phòng —” Lăng Tuyết Dao lên tiếng.

Mọi người quay sang.

Cô ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên bàn. Giọng đều đều.

“Em ấy đã làm ở Hành chính một tháng. Để đánh giá năng lực thực sự, tôi đề nghị giao cho em ấy một nhiệm vụ thử — phân tích thị trường Đông Nam Á, dự báo quý ba. Bốn mươi tám tiếng. Nếu làm được, chúng ta có cơ sở để bàn về vị trí chính thức.”

Im lặng.

Lăng Chấn Vũ nhíu mày. Ông nhìn Lâm Niệm, rồi nhìn Lăng Tuyết Dao.

“Niệm Niệm,” Lăng Chấn Vũ quay sang. “Cháu thấy sao?”

Lâm Niệm ngước mắt lên. Đôi mắt to, tròn, hơi ngập ngừng.

“Dạ… cháu sẽ cố gắng. Nếu chị Tuyết Dao tin tưởng, cháu xin phép thử.”

Lăng Tuyết Dao cười nhẹ.

“Tốt. Chiều nay em qua phòng ông Trần Trọng nhận việc.”

Mười một giờ trưa. Phòng làm việc của Lăng Tuyết Dao.

Hoàng Dĩnh đứng trước bàn, tay cầm iPad.

“Ông Trần vừa gọi. Ông ta không vui.”

“Tất nhiên.”

“Ông ta nói phòng ông ta không phải nơi giữ trẻ.”

Lăng Tuyết Dao nhìn lên. “Bảo ông ta giao cho cô ta một việc — phân tích thị trường Đông Nam Á, dự báo quý ba. Bốn mươi tám tiếng. Dữ liệu trong máy tính số bảy, góc cuối.”

Hoàng Dĩnh ghi chép. “Và nếu cô ta không làm được?”

“Thì cô ta tự rút lui. Không ai nói gì được.”

“Còn nếu làm được?”

Lăng Tuyết Dao nhấp cà phê. “Thì chúng ta biết cô ta là ai.”

Chiều cùng ngày.

Phòng Phân tích Chiến lược nằm ở tầng hai mươi lăm — một tầng kín cửa, yên tĩnh đến mức ngột ngạt. Bàn làm việc san sát, màn hình máy tính sáng xanh, không khí mùi giấy in và cà phê đặc quánh.

Ông Trần Trọng — năm mươi ba tuổi, kính hai tròng, áo sơ mi xám — đứng trước cửa phòng, tay cầm tập tài liệu.

“Lâm Niệm?”

“Dạ.”

Ông ta nhìn cô gái trước mặt từ đầu đến chân. Đánh giá. Không giấu vẻ coi thường.

“Tôi là Trần Trọng, trưởng phòng. Nghe nói cô được chủ tịch đích thân đề nghị vào đây.”

“Dạ.”

“Tôi không biết cô có quan hệ gì với cấp trên, nhưng ở phòng này, chỉ có năng lực mới giữ được chỗ.” Ông ta đưa tập tài liệu. “Phân tích thị trường Đông Nam Á, dự báo quý ba. Bốn mươi tám tiếng. Dữ liệu trong máy tính số bảy, góc cuối.”

Lâm Niệm nhận tài liệu, cúi đầu. “Dạ, cháu cảm ơn chú.”

Ông Trần quay lưng bỏ đi. Không thêm một lời.

Lâm Niệm đứng im giây lát. Nhìn quanh phòng — hai mươi nhân viên đang cắm cúi làm việc, không ai ngước lên.

Cô ta đi về góc phòng, ngồi xuống bàn số bảy. Máy tính đã mở sẵn. Màn hình hiển thị bảng dữ liệu thô — hàng trăm nghìn dòng số liệu xuất nhập khẩu, tỷ giá, chỉ số tiêu dùng các nước ASEAN.

Một người bình thường mất hai ngày chỉ để đọc hiểu dữ liệu.

Lâm Niệm đặt tay lên bàn phím. Mắt lướt qua màn hình.

Cô ta bắt đầu gõ.

Sáu giờ chiều ngày hôm sau.

Lăng Tuyết Dao chuẩn bị ra về thì Hoàng Dĩnh gõ cửa.

“Thưa chị.”

“Gì?”

“Ông Trần vừa gọi. Lâm Niệm đã nộp báo cáo.”

Lăng Tuyết Dao khựng lại. “Báo cáo gì?”

“Phân tích thị trường Đông Nam Á, dự báo quý ba.”

Cô nhìn đồng hồ. Sáu giờ mười lăm phút. Cô ta bắt đầu lúc một giờ trưa qua — khoảng hai mươi chín tiếng làm việc.

*Hai mươi chín tiếng.*

“Vâng.”

Lăng Tuyết Dao im lặng. Cô ngồi xuống lại ghế.

“Bảo ông Trần gửi báo cáo cho tôi.”

Mười phút sau, file PDF hiện trên màn hình.

Lăng Tuyết Dao mở ra.

Trang đầu — tóm tắt điều hành. Ngắn gọn, súc tích. Ba đoạn: tổng quan thị trường, cơ hội đầu tư, rủi ro tiềm ẩn.

Cô đọc tiếp.

Số liệu được trích dẫn chính xác. Biểu đồ so sánh rõ ràng. Dự báo tăng trưởng từng quốc gia — Thái Lan, Indonesia, Việt Nam, Malaysia — kèm phân tích yếu tố vĩ mô: chính sách thuế, biến động tỷ giá, chuỗi cung ứng hậu COVID.

Cô lướt đến phần dự báo rủi ro. Tác giả chỉ ra ba yếu tố: lạm phát Indonesia, bất ổn chính trị Thái Lan, và sự phụ thuộc của Việt Nam vào thị trường Trung Quốc.

Không chỉ là sao chép số liệu. Có phân tích. Có nhận định. Có góc nhìn.

Lăng Tuyết Dao đọc lại từ đầu.

Cô tìm lỗi. Một con số lệch. Một biểu đồ sai. Một nhận định thiếu căn cứ.

Không có.

Cô đọc lần thứ ba.

Ở trang cuối, phần phụ lục — nguồn dữ liệu tham khảo. Mười hai nguồn: báo cáo Ngân hàng Thế giới, Quỹ Tiền tệ Quốc tế, Cục Thống kê các nước, và ba bài báo học thuật từ tạp chí kinh tế.

Một sinh viên cao đẳng kế toán — biết tra cứu IMF và World Bank? Và viết bằng tiếng Anh? Trong khi hồ sơ ghi cô ta chỉ tốt nghiệp cao đẳng địa phương?

Lăng Tuyết Dao ngả lưng ra ghế.

*Hai mươi chín tiếng. Không ngủ. Không nghỉ.*

*Cô ta không phải sinh viên cao đẳng bình thường.*

Màn hình sáng trong bóng tối. Báo cáo vẫn hiện ra đó — hai mươi trang, hoàn chỉnh, chuyên nghiệp.

*Cô ta giỏi hơn nhiều so với những gì hồ sơ cho thấy.*

*Cô ta được đào tạo. Và ai đó đã đào tạo cô ta rất kỹ.*

Bảy giờ tối. Lăng Tuyết Dao vẫn ngồi trong phòng.

Cô mở lại báo cáo lần thứ tư. Lần này, cô đọc từng câu, từng chữ.

Đến đoạn giữa, cô dừng lại.

Một câu về tác động của thuế quan Mỹ-Trung lên chuỗi cung ứng điện tử Thái Lan. Cách lập luận — logic, chặt chẽ, dùng đúng thuật ngữ chuyên ngành.

*Đây không phải kiến thức từ trường cao đẳng.*

Cô nhìn ra cửa sổ. Thành phố đã lên đèn.

*Vậy cô ta học ở đâu?*

Tám giờ tối.

Lăng Tuyết Dao về đến căn hộ. Cô mở cửa, bật đèn. Căn phòng rộng, yên tĩnh, lạnh lẽo.

Cô vào bếp, rót một ly nước. Đứng đó, nhìn ra ban công.

Báo cáo hiện ra trong đầu. Những con số. Những biểu đồ. Cách lập luận.

*Không thể là người thường.*

Điện thoại rung.

Cô nhấc máy. “Dĩnh.”

“Thưa chị, tôi có kết quả điều tra sơ bộ.”

“Nói.”

“Tôi đã lần theo toàn bộ hồ sơ của Lâm Niệm — từ lúc sinh ra đến nay. Học bạ, bệnh án, tài khoản ngân hàng, lý lịch tín dụng, bảo hiểm y tế, đăng ký hộ khẩu…”

“Và?”

“Quá sạch, thưa chị. Quá hoàn hảo.”

Lăng Tuyết Dao không nói gì.

“Tối qua tôi mới xem sơ qua. Hôm nay tôi đào sâu.” Giọng Hoàng Dĩnh trầm xuống. “Càng đào sâu, càng thấy… quá hoàn hảo. Một người hai mươi ba tuổi, sống ở vùng quê nghèo — nhưng hồ sơ sức khỏe không có một lần khám bệnh nào đáng kể. Học bạ không có một điểm nào dưới trung bình. Lịch sử tín dụng trống rỗng — cô ta không vay mượn, không thẻ tín dụng, không nợ nần.”

“Người nghèo thì không có thẻ tín dụng.”

“Đúng. Nhưng cũng không có dấu vết gì về cuộc sống của cô ta. Không ảnh chụp với bạn bè trên mạng xã hội. Không bài đăng. Không check-in. Cô ta gần như vô hình trên internet.”

Lăng Tuyết Dao siết nhẹ điện thoại.

“Tiếp tục đào. Tìm người từng học cùng cô ta. Hàng xóm cũ. Giáo viên cũ.”

“Đã làm. Tôi gọi vào trường cao đẳng — họ nói cô ta học online, chỉ đến thi cuối kỳ. Tôi tìm hàng xóm cũ — nhà cô ta ở cuối làng, ít người qua lại. Bà ngoại cô ta mất năm ngoái, từ đó cô ta sống một mình.”

“Một mình?”

“Vâng. Không người thân. Không bạn bè thân thiết. Hàng xóm nói cô ta hiền lành, ít nói, hay ở trong nhà.”

Lăng Tuyết Dao nhìn ra cửa sổ. Thành phố sáng đèn.

“Một người hai mươi ba tuổi — không bạn bè, không mạng xã hội, không dấu vết cuộc sống — và đột nhiên xuất hiện, mang theo kết quả ADN chứng minh mình là cháu gái thất lạc của một gia tộc giàu có?”

“Vâng.”

“Cô ta có thể viết báo cáo phân tích thị trường bằng tiếng Anh trong hai mươi chín tiếng.”

Im lặng đầu dây bên kia.

“Thưa chị, ý chị là…”

“Ý tôi là — hồ sơ của cô ta không phải ‘sạch’. Mà là được lau chùi.”

Lăng Tuyết Dao đặt ly nước xuống bàn. Tiếng thủy tinh chạm mặt đá hoa cương khô khốc.

“Có người đã chuẩn bị cô ta cho việc này. Trong nhiều năm.”

“Tôi sẽ đào tiếp.”

“Đừng để lộ.”

“Đã rõ.”

Lăng Tuyết Dao gác máy.

Cô đứng trong bếp, một mình. Căn hộ rộng, im ắng.

*Cô ta là ai?*

*Và ai đang đứng sau cô ta?*

Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn sáng đèn. Hàng triệu người đang sống cuộc sống của họ.

Còn Lăng Tuyết Dao — đang đối mặt với một kẻ thù không nhìn thấy.

Và lần đầu tiên sau rất lâu, cô không chắc mình sẽ thắng.

← Quay lại bài viết