Chương 3: Lưỡi dao đầu tiên

29/06/2026  ·  phuongle

Ánh sáng rọi qua kẽ gỗ, vạch một vệt trắng trên mặt đất.

Lâm Vân mở mắt. Cổ cứng, vai đau. Hắn ngồi dậy, xương sống kêu răng rắc.

Một đêm trong gốc cây mục — lưng tê, bụng đói, miệng khô khốc. Hắn thò tay ra ngoài. Gió mát, trời vừa hửng. Rừng sâu Vân Khuyết trải dài xanh thẫm.

**【Check-in hôm nay: 0/3】**
**【Chuỗi ngày thứ hai — còn 2 ngày mở khóa Bản Đồ】**

Hắn vỗ túi. Tám viên linh thạch. Mảnh da thuê phù lục. Không thức ăn. Không nước.

— Cần ưu tiên: nước, thức ăn, vũ khí.

Một giờ sau, hắn tìm được suối. Nước chảy qua kẽ đá, trong vắt. Hắn quỳ uống, rửa mặt. Lạnh thấu da.

Ngồi bên suối, hắn lấy mảnh da thuê ra. Mười hai nét chữ Tụ. Hắn vẽ lên đất bằng ngón tay, lặp lại năm lần.

— Cần bút, giấy phù, chu sa. Không có.

**【Hệ thống: Phát hiện dao động linh khí — hướng tây bắc +300m】**

Hắn đứng dậy, men theo suối.

Địa hình thay đổi sau hai trăm mét. Một vách đá granit lộ ra, chân vách sạt lở để lộ lớp đá xám nhạt, óng ánh dưới nắng.

Lâm Vân móc một mảnh, xoa giữa ngón tay. Hút nhẹ linh lực.

— Linh thạch phẩm chất thấp. Mỏ lộ thiên.

Vết xói mòn dài ba thước — nước mưa khoét đất, để lộ mạch quặng. Hắn không có cuốc, không thể phá đá bằng linh lực tầng hai.

— Nhưng ta có thể check-in.

**【Check-in tại: Mạch linh thạch lộ thiên — Vân Khuyết sơn mạch?】**

— Check-in.

**【Check-in thành công! Địa danh: Mạch linh thạch phẩm cấp thấp】**
**【Phần thưởng: Phi đao «Phong Nhận» (Hoàng cấp hạ)】**
**【Linh thạch hạ phẩm x 5】**
**【Kỹ năng: «Phi đao cơ bản» (truyền thụ nhất thời — còn 0:59:59)】**

Một thanh dao nhỏ dài bằng gang tay hiện ra. Lưỡi lam nhạt, mỏng, cán quấn vải đen. Nặng chừng nửa cân.

Kiến thức ập vào đầu — cách cầm, cách xoay cổ tay, cách điều linh lực vào lưỡi dao.

Hắn xoay một vòng. Vừa tay.

Mười ba viên linh thạch. Một vũ khí thực sự.

— Ổn.

Một giờ trước khi kỹ năng biến mất.

Lâm Vân tìm bãi trống cách suối hai trăm mét. Chọn thân cây mục làm mục tiêu, cách mười lăm bước.

Ném. Dao chệch ba thước.

Ném. Lệch một thước.

Ném. Lệch nửa thước.

— Giống zeroing trong game. Tính sai số, chỉnh offset.

Hắn vẽ vòng tròn trên thân cây. Lùi xa — hai mươi bước.

Lần thứ bảy — dao cắm sát vòng tròn.

Kiến thức trong đầu mờ dần. Phát cuối — phi đao xé gió, cắm trúng tâm, lưỡi ngập đến cán.

Trong game, thanh weapon proficiency vừa tăng. Trong đời thực — lưỡi dao rung nhẹ trên thân gỗ.

Hắn rút dao, lau lưỡi. Vẫn chưa thấy máu.

Buổi trưa. Nắng gắt.

Lâm Vân tìm được mấy trái rừng — đắng, chát, nhưng ăn được. Hắn đang ngồi nghỉ dưới gốc cây thì nghe tiếng động từ bụi rậm.

Hắn đứng dậy, tay nắm phi đao.

Một con thú cao ngang đầu gối, dài hơn thước, đang ủi đất tìm rễ. Da xám đen cứng như sắt, hai răng nanh cong ra ngoài môi. Mắt đỏ.

Thiết Giáp Huyết Trư — yêu thú cấp một, tương đương Luyện Khí tầng ba đến bốn.

Hắn — tầng hai. Có phi đao.

Tỷ lệ thắng: chưa rõ.

Hắn hạ thấp người. Linh lực chảy xuống cánh tay, quấn lấy lưỡi dao. Nhắm hõm cổ — chỗ da mỏng.

Ném.

Dao lao đi — con thú quay đầu đúng lúc. Lưỡi cắm vào vai, không phải cổ. Sâu hai đốt ngón tay.

Con thú hét lên như tiếng cưa xé gỗ. Nó văng người, hất văng phi đao, quay lại với mắt đỏ rực.

— Miss. Tính sai quỹ đạo.

Hắn lùi nhanh. Tay không có vũ khí dự phòng.

Con thú lao tới — nhanh hơn hắn tưởng. Hai chân sau bậm đất, răng nanh nhắm bụng hắn.

Lâm Vân nhảy sang trái, vớ phi đao trên đất. Lưỡi dính máu — nóng, ướt.

Con thú lao qua, quay đầu, lao lại.

Lần này hắn không ném. Hắn đợi — mắt dán vào đường chạy.

Khoảng cách: mười bước. Năm. Ba.

Hắn nghiêng người sát đất, đưa dao lên — sống dao dựa hõm tay, lưỡi ngửa ra.

Cổ con thú quẹt vào lưỡi dao — một đường cắt từ dưới cằm đến ngực.

Máu bắn.

Nó sủa một tiếng ướt át, chao đảo, ngã vật. Chân đạp không trung vài giây, rồi đứng im.

Lâm Vân ngồi phệt xuống đất, lưng dựa gốc cây. Tim đập nhanh. Tay run.

Hắn nhìn tay mình. Máu đỏ sẫm giữa kẽ ngón tay. Còn nóng.

Lần đầu tiên trong hai kiếp, hắn giết một sinh vật sống.

Không hối hận. Không buồn nôn.

Chỉ một sự chấp nhận lạnh: ở thế giới này, hoặc ngươi giết, hoặc ngươi chết.

Hắn lau tay vào áo.

— Xem có gì ăn được.

Hắn mổ xác. Mười lăm phút — lột tấm da xám, lọc hai cân thịt, móc ra viên nội đan xám nhạt bằng hạt đậu.

【Phát hiện: Nội đan yêu thú cấp một (hạ phẩm) — bán 2-3 linh thạch】

Hắn gói thịt trong lá chuối, bỏ nội đan vào túi.

Mặt trời xế chiều. Rừng đổ bóng dài.

Hắn quay lại suối rửa tay — thì nghe tiếng người. Tiếng chân dồn dập, thở gấp.

Lâm Vân nép vào bụi cây, tay nắm phi đao.

Một thiếu niên lao ra từ bụi rậm. Mặt tái nhợt, áo rách, máu loang khắp vai phải. Tay trái ôm vết thương, ngón tay đỏ lòm.

Phía sau — sáu con Dạ Minh Lang phóng ra. Mắt xanh sáng trong bóng chiều.

Thiếu niên vấp chân, ngã sóng soài. Một con sói lao lên, hàm há rộng nhắm gáy cậu.

Lâm Vân phi đao xé gió.

Lưỡi dao cắm vào mắt con sói. Nó tru lên, lăn ra, giãy giụa.

Năm con còn lại dừng, quay đầu.

Lâm Vân lao ra, vớ phi đao từ xác sói, quay người đối mặt bầy.

Một người — năm con sói.

Im lặng trong hai giây.

Rồi tiếng còi vang lên từ sâu trong rừng.

Bầy sói đồng loạt cụp đuôi, quay đầu, biến mất vào bụi rậm.

Lâm Vân nhìn theo, rồi quay lại thiếu niên. Cậu nằm bất động, máu từ vai thấm ướt cả mảng đất.

Hắn cúi xuống. Còn thở — yếu, nhưng còn.

Trong rừng sâu, bóng chiều tối dần. Hắn nhìn về phía tiếng còi.

Một bóng người đứng giữa hai thân cây, cách chừng trăm thước. Dáng mờ nhạt, bất động.

— Ngươi cũng thấy…

Thiếu niên mở mắt, môi run:

— …từ hôm qua… luôn theo con…

Máu từ miệng cậu trào ra.

Lâm Vân kéo cậu vào bụi cây, tay nắm chặt phi đao.

Bóng đen đã biến mất.

Nhưng hắn không nghĩ nó đã đi xa.

← Quay lại bài viết