Chương 4: Bạn đường đầu tiên

29/06/2026  ·  phuongle

Tiếng côn trùng rỉ rả trong bụi tối.

Lâm Vân ngồi xổm cạnh thiếu niên. Vết thương vai rộng bốn đốt ngón tay — răng sói cắn xé, máu chảy chậm dần, tĩnh mạch quanh đó thâm tím.

Hắn rút dao găm từ thắt lưng — thứ còn sót lại của thân xác cũ. Xé vạt áo trong thành băng. Nhúng vào nước suối.

Thiếu niên mơ màng, môi mấp máy.

— Đừng nói.

Hắn lau sạch máu. Vết thương sâu nhưng không chạm xương — cơ thể tu sĩ Luyện Khí tầng một có sức hồi phục hơn người thường.

Hắn lấy một viên linh thạch, kẹp trong lòng bàn tay, đặt lên vết thương. Linh lực từ viên đá thấm vào — thúc đẩy hồi phục. Viên linh thạch vỡ vụn thành bột trắng.

Cậu thiếu niên rùng mình, mở mắt.

— Tại sao… cứu con?

— Vì ngươi sắp chết.

Lâm Vân ngồi xuống đối diện, phi đao đặt trên đầu gối.

— Tên?

— Tiểu… Tiểu Thạch.

— Làng ở đâu?

Thiếu niên chỉ về phía tây — qua hai ngọn đồi, dọc suối cạn.

— Làng Thạch Đầu. Cách đây nửa ngày đi bộ.

Lâm Vân xé miếng thịt từ gói, đưa cho cậu.

— Ăn đi.

Tiểu Thạch nhai chậm, mắt vẫn dõi theo Lâm Vân.

— Người mạnh hơn con tưởng. Một phát hạ gục Dạ Minh Lang.

Lâm Vân không đáp. Hắn hỏi:

— Bóng người trong rừng. Kẻ thổi còi điều khiển lũ sói — ngươi nói hắn theo ngươi từ hôm qua?

Tiểu Thạch ngừng nhai. Mặt trắng bệch.

— Hôm qua con vào rừng săn cùng cha. Cha đi trước, con đi sau. Rồi nghe tiếng còi lạ… lũ sói xuất hiện. Cha bảo con chạy.

Cậu nuốt nước bọt.

— Cha con… chưa về.

Lâm Vân nhìn về phía bóng người biến mất.

— Đường về làng an toàn không?

— Đi theo suối cạn, qua hai ngọn đồi.

— Đợi trời sáng. Nghỉ đi.

Họ đợi bốn giờ trong bụi cây.

Lâm Vân không ngủ. Hắn ngồi dựa gốc cây, phi đao trong tay, tai lắng nghe từng tiếng động. Tiểu Thạch thiếp đi — hơi thở yếu nhưng đều.

Không tiếng còi. Không bóng người.

Khi ánh sáng đầu tiên rọi qua kẽ lá, Lâm Vân lay vai cậu.

— Đi.

Hai người men suối cạn.

Tiểu Thạch yếu — mất máu nhiều, mặt tái xanh. Lâm Vân đỡ cậu nửa đoạn đường. Rừng già im ắng — từng tiếng chim, tiếng lá rơi đều khiến hắn dừng lại quan sát.

Không có gì.

Họ vượt ngọn đồi lúc mặt trời lên cao. Từ đỉnh đồi, Lâm Vân thấy một thung lũng nhỏ — ruộng lúa xanh, mấy nóc nhà tranh, khói bếp bay lên.

— Làng con đó.

Mắt Tiểu Thạch sáng lên.

Làng Thạch Đầu nhỏ, chừng ba mươi nóc nhà, nép dưới chân đồi. Dân làng làm việc ngoài đồng — người cấy lúa, người sửa bờ. Mấy đứa trẻ chạy quanh gốc đa.

Khi thấy Tiểu Thạch bị thương, một người đàn ông trung niên chạy tới.

— Tiểu Thạch! Ba mày đâu?

Tiểu Thạch lắc đầu. Mắt đỏ hoe.

Người đàn ông nhìn Lâm Vân đầy cảnh giác, tay nắm chặt cuốc.

— Ngươi là ai?

— Cứu nó khỏi bầy sói. Tán tu đi ngang.

Người đàn ông nhìn Tiểu Thạch — thấy cậu gật đầu — mới thả lỏng tay.

— Vào làng đi.

Nhà Tiểu Thạch nằm cuối làng — nhà tranh ba gian, sân đầy củi khô và dụng cụ săn thú. Trên hiên treo mấy tấm da thú phơi khô.

Người hàng xóm tên Đại Thúc gọi thêm người. Một bà lão biết thuốc nam xem vết thương cho Tiểu Thạch, gật gù:

— May quá. Băng đúng cách, dùng linh thạch rồi. Nghỉ ba năm ngày.

Rồi họ hỏi về cha Tiểu Thạch. Không ai thấy ông từ hôm qua.

Đại Thúc dẫn ba người vào rừng tìm.

Lâm Vân ngồi ngoài hiên, nhìn về phía rừng.

Cảnh làng quê thanh bình — gà chạy loanh quanh, trẻ con chạy nhảy. Mùi rơm khô và bùn đất.

Nhưng sự bình yên này có bug. Bóng người trong rừng. Bầy sói bị điều khiển. Cha Tiểu Thạch mất tích.

Có thứ gì đó đang diễn ra.

Buổi trưa, Đại Thúc trở về — không tìm thấy cha Tiểu Thạch. Nhưng họ tìm thấy vết máu và dấu giày lạ gần khe núi phía tây.

— Giày gì?

— Giày đế bằng. Không phải giày thợ săn. Có người bảo giống giày tu sĩ từ thành trấn.

Lâm Vân gật đầu.

— Ta nghỉ lại đây một đêm. Được không?

— Được.

Buổi chiều, Lâm Vân đi quanh làng.

Hắn muốn hiểu thế giới này — không qua ký ức mơ hồ của thân xác cũ, mà qua mắt mình.

Ở bờ ruộng, một lão nông đang cấy lúa. Tay lấm bùn, nhưng mỗi động tác có linh khí nhẹ nhàng theo — một dạng hấp thụ thô sơ.

Lão kể: thế giới này có nhiều tông môn. Thanh Phong Tông ở phía bắc, cách mười ngày đi bộ. Vân La Tông phía nam, xa hơn. Dân làng không liên quan đến tranh chấp của họ.

— Muốn tu luyện thực sự phải có công pháp. Công pháp chỉ tông môn mới có. Tới Thanh Phong Tông mà thử vận may — nhưng tông chủ bị thương, tông môn suy yếu. Giờ mà đến chỉ làm bia đỡ đạn.

Lâm Vân cảm ơn, đi tiếp.

Giữa làng, phụ nữ tụ tập quanh giếng, bàn về thú rừng vào làng nhiều hơn, hào quang lạ phía tây, bọn buôn linh thạch qua lại thường xuyên.

Lâm Vân đi tiếp.

Cuối làng, gần chân đồi, hắn thấy ngôi miếu.

Nó nằm khuất sau mấy gốc cây cổ thụ — tường đá rêu phủ, mái ngói đổ nát, cửa gỗ mục một nửa. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, rọi lên bức tượng đá bên trong — người mặc áo choàng, tay cầm quyển sách, mặt mờ vì thời gian.

Lâm Vân đứng trước miếu.

Hệ thống rung lên — một lần, hai lần, rõ hơn mọi lần trước.

**【Địa điểm đặc thù: Cổ miếu vô danh】**
**【Check-in khả dụng — Phần thưởng tăng cường】**
**【Cảnh báo: Khu vực có dao động trận pháp cổ】**

Hắn đưa tay chạm vào cánh cửa. Đá lạnh, ẩm mốc.

Bên trong miếu tối om. Một mùi hương khô kỳ lạ — mùi giấy cổ, mực lâu năm, thời gian ứ đọng.

Trên bàn thờ, một cây nến đã cháy xuống gốc. Tro đóng thành lớp.

Lâm Vân đứng ở ngưỡng cửa, chưa vào.

**【Check-in hay không?】**
**【Phần thưởng ước tính: Cao】**
**【Độ nguy hiểm: Chưa xác định】**

Hắn nhìn bức tượng trong bóng tối.

Khuôn mặt mờ, nhưng hắn có cảm giác — bức tượng đang nhìn hắn.

← Quay lại bài viết