Chương 6: Bắt Đầu Đánh Trả

29/06/2026  ·  phuongle

Hai tuần sau khi bài phỏng vấn đăng tải.

Thứ Hai, 6:30 sáng.

Lăng Tuyết Dao ngồi trong phòng làm việc tại căn hộ, trước mặt là máy tính xách tay và ba tập tài liệu. Bên ngoài trời còn mờ tối. Cô đã thức từ 4 giờ.

Hoàng Dĩnh gọi đến đúng 6:30.

“Chị — tôi tìm được thứ này rồi.”

“Tiep.”

“Tôi lần theo quỹ học bổng. Quỹ Giáo dục Hoa Thịnh — một quỹ nhỏ, không nổi bật, nhưng có tài trợ cho một số sinh viên xuất sắc từ vùng nông thôn. Tên Lâm Niệm có trong danh sách năm 2019.”

Lăng Tuyết Dao đặt tách cà phê xuống. Tay cô dừng lại giữa không trung.

“Bao nhiêu tiền?”

“Toàn phần. Học phí, sinh hoạt phí, tài liệu — 4 năm đại học. Và cả một khóa thạc sĩ ngắn hạn ở nước ngoài.”

“Cô ta tốt nghiệp năm nào?”

“2023. Cử nhân Tài chính — Đại học Kinh tế Quốc dân. Xếp hạng nhất toàn khóa.”

Lăng Tuyết Dao nhắm mắt. Mọi thứ bắt đầu khớp.

“Quỹ đó có liên kết gì với Hoa Thịnh?”

“Có. Quỹ Giáo dục Hoa Thịnh được thành lập năm 2010, vốn ban đầu từ một công ty con của tập đoàn Hoa Thịnh. Trên giấy tờ là quỹ độc lập, nhưng dòng tiền — tôi đã kiểm tra — 80% từ Hoa Thịnh.”

“Bằng chứng?”

“Tôi có báo cáo kiểm toán nội bộ của quỹ năm 2022. Một bản sao — không chính thức, nhưng đủ để thấy dòng tiền.”

“Bản sao đó lấy ở đâu?”

Hoàng Dĩnh do dự. “Em có người quen trong công ty kiểm toán — người đã từng làm kiểm toán cho quỹ. Ông ta đã nghỉ việc năm ngoái, nhưng vẫn giữ lại một số tài liệu.”

“Tại sao ông ta lại đưa cho em?”

“Vì… em đã cho ông ta xem ảnh chụp Lâm Niệm với luật sư Hoa Thịnh. Ông ta nhận ra ngay — và nói rằng mình có trách nhiệm với sự thật.”

Lăng Tuyết Dao đứng dậy, bước đến cửa sổ. Thành phố bắt đầu thức dậy — những ánh đèn vàng rải rác trên các tòa nhà.

“Gửi cho tôi. Và tiếp tục đào — tôi muốn biết ai đã ký duyệt hồ sơ của Lâm Niệm.”

“Đã có tên. Một người tên Trần Minh — giám đốc quỹ năm 2019. Hiện tại ông ta đã nghỉ việc, sống ở Đà Lạt.”

“Tìm số điện thoại của ông ta.”

“Tôi đang làm.”

Lăng Tuyết Dao cúp máy. Cô đứng yên, nhìn ra ngoài.

*Quỹ học bổng Hoa Thịnh.*

*18 tuổi — đúng tuổi vào đại học.*

*Họ đã chuẩn bị cô ta từ lúc đó. Thậm chí sớm hơn.*

*Và số tiền họ bỏ ra — không chỉ là học phí. Mà là cả một chiến dịch đào tạo kéo dài nhiều năm.*

Cô quay lại bàn, mở máy tính, gõ tên Trần Minh. Màn hình hiện ra một bài báo cũ — “Quỹ Giáo dục Hoa Thịnh trao học bổng cho 50 sinh viên xuất sắc” — kèm ảnh chụp một người đàn ông trung niên đang trao giấy chứng nhận.

*Trần Minh. 55 tuổi. Giám đốc quỹ 2010-2021.*

Lăng Tuyết Dao lưu ảnh lại. Rồi cô mở điện thoại, gọi một số.

“Anh Trình.”

“Tuyết Dao?” Giọng Trình Dịch Phàm còn ngái ngủ. “6:40 sáng — có chuyện gì?”

“Anh có biết ai từng làm việc với quỹ Giáo dục Hoa Thịnh không?”

Im lặng một lúc. Tiếng sột soạt — anh ta đang ngồi dậy.

“Hoa Thịnh có quỹ giáo dục?”

“Quỹ nhỏ. Thành lập 2010. Tài trợ sinh viên xuất sắc từ nông thôn.”

“Em đang điều tra chuyện gì?”

“Lâm Niệm. Cô ta được quỹ đó tài trợ toàn phần 4 năm đại học.”

Một tiếng huýt sáo nhẹ ở đầu dây bên kia.

“Độc đáo. Thiên kim thật được đối thủ tài trợ học vấn.”

“Tôi cần thông tin về người điều hành quỹ — Trần Minh. Ông ta nghỉ việc năm 2021, sống ở Đà Lạt.”

“Để tôi hỏi vài người. Gọi lại cho em sau.”

Lăng Tuyết Dao cúp máy. Cô nhìn đồng hồ — 6:48.

*Còn thời gian. Nhưng không nhiều.*

Cùng buổi sáng đó, tại một quán cà phê nhỏ ở quận 3.

Lâm Niệm ngồi đối diện ông Lưu Văn Quang và ông Trịnh Quốc Cường. Bàn cà phê sạch sẽ, yên tĩnh — không ai để ý đến ba người đang nói chuyện.

Lâm Niệm mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, tóc buộc thấp. Trông cô như một sinh viên mới ra trường đi xin việc. Ánh mắt trong veo, nụ cười nhẹ nhàng.

“Cảm ơn hai chú đã dành thời gian.”

Ông Lưu — đầu hói, mắt kính dày — nhìn cô với vẻ dò xét. “Cháu nói có chuyện quan trọng?”

“Vâng.” Lâm Niệm đặt tách cà phê xuống. “Cháu biết hai chú đã đọc bài báo trên Kinh tế & Đầu tư.”

Ông Trịnh — gầy, tóc bạc — gật đầu. “Bài phỏng vấn của Lăng tổng. Ấn tượng.”

“Chị Tuyết Dao rất giỏi. Cháu không phủ nhận.” Lâm Niệm mỉm cười. “Nhưng cháu nghĩ hai chú cũng hiểu — một bài phỏng vấn không thay đổi được bản chất vấn đề.”

Ông Lưu nheo mắt. “Ý cháu là?”

Lâm Niệm không trả lời ngay. Cô đưa tay vuốt nhẹ tách cà phê, như đang suy nghĩ cách diễn đạt.

“Cháu không muốn nói xấu chị Tuyết Dao. Chị ấy đã làm việc cho tập đoàn 10 năm, đó là sự thật. Nhưng —” Cô ngước lên, mắt chạm mắt từng người. “— tập đoàn Lăng Thị là công ty gia tộc. Hội đồng quản trị là những người gắn bó với dòng họ Lăng từ nhiều thế hệ. Hai chú có nghĩ rằng — về lâu dài — một người ngoài dòng họ có thể đại diện cho lợi ích của gia tộc?”

Ông Trịnh đẩy kính. “Cháu đang nói đến chuyện huyết thống?”

“Cháu đang nói đến lòng trung thành.” Lâm Niệm nhẹ nhàng. “Khi khó khăn, người ta thường ưu tiên gia đình trước. Đó là bản chất con người.”

Ông Lưu im lặng một lúc. Rồi ông nói: “Cháu có đề xuất gì?”

“Cháu không đề xuất gì cả. Cháu chỉ muốn hai chú biết — nếu có cơ hội, cháu sẵn sàng học hỏi và đóng góp. Cháu mang dòng máu Lăng. Cháu muốn tập đoàn này phát triển.”

Cô dừng lại, mỉm cười ngọt ngào.

“Và cháu biết ơn vì hai chú đã cho cháu cơ hội được nói chuyện này.”

Ông Trịnh nhìn ông Lưu. Một trao đổi ngầm.

Ông Lưu gật đầu. “Chúng tôi sẽ cân nhắc.”

Lâm Niệm cúi đầu cảm ơn. Trong lòng cô — một nụ cười khác, lạnh lùng hơn nhiều.

*Chậm nhưng chắc. Họ sẽ ngả về phía có lợi nhất.*

Chiều cùng ngày, Lăng Tuyết Dao ngồi trong phòng làm việc, trước mặt là ba màn hình máy tính.

Màn hình thứ nhất: báo cáo kiểm toán quỹ Giáo dục Hoa Thịnh.

Màn hình thứ hai: hồ sơ học tập của Lâm Niệm.

Màn hình thứ ba: ảnh chụp Lâm Niệm với luật sư Hoa Thịnh.

Cô đã xem đi xem lại tài liệu hàng giờ. Mỗi lần xem, một chi tiết mới hiện ra.

*Học bổng toàn phần — 4 năm đại học — thạc sĩ ngắn hạn.*

*Tổng chi phí: khoảng 500 triệu.*

*Ai bỏ ra 500 triệu để tài trợ cho một cô gái nông thôn không quen biết?*

Cô mở danh sách người nhận học bổng của quỹ. 50 người mỗi năm. Đa số là sinh viên yếu thế, học giỏi — nhưng không ai được tài trợ toàn phần như Lâm Niệm.

*Cô ta là trường hợp đặc biệt.*

*Và điều đó có nghĩa — cô ta được chọn từ trước.*

Điện thoại rung. Trình Dịch Phàm.

“Tôi có thông tin về Trần Minh.”

“Nghe.”

“Ông ta không chỉ là giám đốc quỹ. Trước đó, ông ta làm việc cho một công ty bảo hiểm thuộc hệ thống Hoa Thịnh. Chuyển sang quỹ năm 2010 — đúng năm quỹ thành lập.”

“Có gì bất thường?”

“Có. Ông ta nghỉ việc năm 2021 — ngay sau khi Lâm Niệm tốt nghiệp. Không ai biết lý do. Và hiện tại, ông ta sống ở Đà Lạt, không dính líu đến bất cứ hoạt động kinh doanh nào.”

Lăng Tuyết Dao nhíu mày. “Như thể ông ta đã hoàn thành nhiệm vụ.”

“Chính xác. Và có một chi tiết nữa — con gái ông ta đang làm việc cho một công ty con của Hoa Thịnh ở Singapore.”

Im lặng.

“Em có cần tôi liên hệ với ông ta không?”

“Để tôi tự làm.” Lăng Tuyết Dao cầm bút, ghi số điện thoại Trần Minh vào giấy note. “Cảm ơn anh.”

“Tuyết Dao.”

“Gì?”

“Cẩn thận. Nếu Lâm Niệm có liên hệ với Hoa Thịnh từ 5 năm trước — thì kế hoạch này đã được chuẩn bị từ rất lâu. Em không chỉ đối đầu với một cô gái.”

“Tôi biết.”

Cô cúp máy. Nhìn số điện thoại trên giấy.

*Trần Minh. Đà Lạt.*

*Người duy nhất có thể xác nhận — Lâm Niệm có phải là sản phẩm của Hoa Thịnh hay không.*

Cô do dự. Gọi hay không?

*Nếu ông ta từ chối nói — mọi thứ sẽ chỉ là suy luận.*

*Nếu ông ta nói — tôi có bằng chứng sống.*

Cô nhấc máy, bấm số.

Một giọng đàn ông già, khàn: “Alo?”

“Xin chào, tôi là Lăng Tuyết Dao — CEO tập đoàn Lăng Thị. Tôi muốn nói chuyện với ông Trần Minh.”

Im lặng. Rất lâu.

“Tôi là Trần Minh. Cô muốn gì?”

“Tôi muốn hỏi về một học sinh từng nhận học bổng của quỹ Giáo dục Hoa Thịnh — Lâm Niệm.”

Im lặng dài hơn. Lăng Tuyết Dao có thể nghe tiếng thở của ông ta — chậm, đều.

“Cô Lăng. Tôi đã nghỉ việc 3 năm rồi.”

“Tôi biết. Nhưng ông là người ký duyệt hồ sơ của cô ta.”

“Tôi ký duyệt rất nhiều hồ sơ.”

“Lâm Niệm là trường hợp đặc biệt. Học bổng toàn phần — hiếm có.”

Im lặng.

“Tôi không thể giúp cô.”

“Có thể ông không muốn giúp. Nhưng tôi cần biết — Hoa Thịnh đã đào tạo cô ta từ bao giờ?”

“…”

“Ông Trần. Tôi không yêu cầu ông làm chứng trước tòa. Tôi chỉ cần sự thật.”

Một tiếng thở dài.

“Cô Lăng. Cô có biết tại sao tôi nghỉ việc không?”

“Tôi muốn nghe.”

“Vì tôi đã già. Vì tôi mệt mỏi. Vì —” Ông ta ngừng lại. “— vì tôi không muốn chết với những bí mật trên vai.”

Lăng Tuyết Dao nín thở.

“Lâm Niệm —” Giọng ông ta nhỏ đi. “— được giới thiệu cho quỹ từ năm 17 tuổi. Một người đàn ông — tôi không biết tên — đã đến gặp tôi, nói rằng cô bé này có tiềm năng, cần được đầu tư.”

“Ai giới thiệu?”

“Tôi không biết tên. Nhưng ông ta đến từ Hoa Thịnh. Tôi biết điều đó vì —” Ông ta dừng lại. “— vì hợp đồng tài trợ được ký bởi phó chủ tịch Hoa Thịnh.”

Lăng Tuyết Dao siết chặt điện thoại.

“Phó chủ tịch nào?”

“Tôi không thể nói.”

“Ông Trần —”

“Cô Lăng. Tôi đã nói quá nhiều rồi. Nếu Hoa Thịnh biết tôi nói chuyện này —”

“Tôi sẽ bảo vệ ông.”

Ông ta cười khẩy. “Bảo vệ? Cô không biết Hoa Thịnh là gì đâu.”

“Tôi biết họ là kẻ thù. Và tôi biết họ đã cài người vào Lăng Thị.”

“Tôi không biết gì về kế hoạch đó.” Giọng ông ta cứng lại. “Tôi chỉ biết mình đã ký một hồ sơ học bổng. Ai được nhận học bổng đó sẽ làm gì sau này — không thuộc phạm vi trách nhiệm của tôi.”

Đường dây ngắt.

Lăng Tuyết Dao nhìn điện thoại. Cuộc gọi kéo dài 4 phút 27 giây.

Cô ngồi lặng, tay vẫn cầm điện thoại.

*Phó chủ tịch Hoa Thịnh.*

*Hoa Thịnh đã đầu tư vào Lâm Niệm từ năm cô ta 17 tuổi.*

*5 năm trước khi cô ta được nhận về nhà họ Lăng.*

*Có thể — từ lúc cô ta còn là một đứa trẻ.*

Cô đặt điện thoại xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ. Hoàng hôn đang buông xuống thành phố — những tòa nhà cao tầng chìm trong ánh cam đỏ.

*Đây không phải là một cô gái về quê tìm lại gia đình.*

*Đây là một mũi dao — đã được mài suốt 5 năm.*

*Và ai đó đã cắm nó vào tim Lăng Thị.*

Một tuần sau.

Phòng họp hội đồng quản trị, tầng 40, Lăng Thị tập đoàn.

Căn phòng rộng, sang trọng — bàn gỗ dài, ghế da đen, đèn chùm pha lê. Tám người ngồi quanh bàn. Lăng Chấn Vũ ở vị trí chủ tọa. Bên trái ông — Lăng Tuyết Dao. Bên phải — ba thành viên hội đồng gia tộc: ông Lưu, ông Trịnh, ông Đỗ. Phía cuối bàn — hai thành viên độc lập.

Lâm Niệm không có mặt. Đây là cuộc họp hội đồng — cô ta chưa có tư cách tham dự.

Lăng Chấn Vũ mở cuộc họp bằng những vấn đề thường lệ — báo cáo tài chính quý, kế hoạch đầu tư, tình hình thị trường. Lăng Tuyết Dao trình bày số liệu, giọng đều đều, chính xác. Mọi thứ diễn ra như thường lệ.

Cho đến khi Lăng Chấn Vũ đặt bút xuống.

“Có một vấn đề khác tôi muốn đưa ra thảo luận.”

Lăng Tuyết Dao ngước lên. Cô biết trước điều này — nhưng tim vẫn đập nhanh hơn.

“Về cháu gái tôi — Lâm Niệm.”

Ông Lưu và ông Trịnh trao đổi ánh mắt. Ông Đỗ — một người đàn ông 60 tuổi, mặt chữ điền — nhíu mày.

“Con bé đã làm việc ở Phòng Phân tích Chiến lược được ba tháng. Tôi đã xem báo cáo của cấp dưới — thành tích rất tốt.” Lăng Chấn Vũ nhìn quanh bàn. “Tôi đề nghị bổ nhiệm Lâm Niệm vào vị trí Phó tổng phụ trách Chiến lược — để con bé có cơ hội phát huy năng lực.”

Im lặng.

Ông Đỗ lên tiếng trước: “Chủ tịch, cô ấy mới vào công ty chưa đầy một quý. Phó tổng phụ trách Chiến lược là vị trí quan trọng — có ảnh hưởng trực tiếp đến định hướng phát triển của tập đoàn.”

“Tôi biết.” Lăng Chấn Vũ gật đầu. “Nhưng tôi tin vào năng lực của con bé. Và —” Ông nhìn Lăng Tuyết Dao. “— tôi nghĩ đã đến lúc tập đoàn có thêm tiếng nói mới.”

Tất cả ánh mắt đổ dồn về Lăng Tuyết Dao.

Cô không vội. Cô đặt tách trà xuống, ngước lên, nhìn thẳng vào Lăng Chấn Vũ.

“Ông nói đúng. Đã đến lúc có tiếng nói mới.”

Lăng Chấn Vũ nheo mắt.

“Và tôi nghĩ —” Lăng Tuyết Dao mở cặp, lấy ra một tập tài liệu dày. “— trước khi bổ nhiệm ai đó, hội đồng nên xem xét một số thông tin.”

Cô đặt tập tài liệu xuống bàn, đẩy về phía giữa.

“Đây là báo cáo về quỹ Giáo dục Hoa Thịnh — một quỹ nhỏ thuộc hệ thống tập đoàn Hoa Thịnh. Từ năm 2019 đến 2023, quỹ này đã tài trợ toàn phần cho một sinh viên xuất sắc — Lâm Niệm.”

Ông Lưu đưa tay lấy tập tài liệu. Ông lật nhanh, mặt tái đi.

Ông Trịnh cũng cầm một bản. Ông đọc — và im lặng.

Lăng Chấn Vũ nhìn quanh bàn. “Cô đang ám chỉ điều gì?”

“Tôi không ám chỉ. Tôi đang trình bày sự thật.” Lăng Tuyết Dao giọng bình thản. “Lâm Niệm — một cô gái từ vùng quê nghèo — được tập đoàn Hoa Thịnh tài trợ toàn phần 4 năm đại học. Hoa Thịnh — kẻ thù số một của Lăng Thị. Đối thủ cạnh tranh trực tiếp trong tất cả các lĩnh vực chúng ta hoạt động.”

Cô dừng lại, nhìn từng người.

“Và bây giờ, cô ta được đề xuất vào vị trí Phó tổng phụ trách Chiến lược — một vị trí có quyền truy cập vào tất cả kế hoạch phát triển, chiến lược thị trường, bí mật kinh doanh của Lăng Thị.”

Ông Đỗ đặt tài liệu xuống. Mặt ông tối sầm. “Cô có bằng chứng về mối liên hệ giữa quỹ này và Hoa Thịnh?”

“80% nguồn vốn của quỹ đến từ các công ty con của Hoa Thịnh. Báo cáo kiểm toán nội bộ năm 2022 — có trong tài liệu.”

Ông Lưu ngước lên. “Nhưng cô Lâm Niệm có biết điều này không? Cô ta chỉ là người nhận học bổng.”

Lăng Tuyết Dao nhìn ông Lưu — người đã ăn trưa với Lâm Niệm nhiều lần trong những tháng qua.

“Ông Lưu, một cô gái 18 tuổi từ vùng quê nghèo — không quen biết ai — tự nhiên được một quỹ học bổng tài trợ toàn phần. Cô ta không thấy bất thường? Không hỏi tại sao?”

Ông Lưu im lặng.

“Và —” Lăng Tuyết Dao tiếp tục. “— sau khi tốt nghiệp, cô ta xuất hiện đúng lúc nhà họ Lăng tìm kiếm cháu gái thất lạc. Trùng hợp? Tôi không tin vào sự trùng hợp.”

Lăng Chấn Vũ đập tay xuống bàn. “Đủ rồi!”

Tiếng động vang lên trong căn phòng yên tĩnh.

“Cô đang nói cháu gái tôi là gián điệp của Hoa Thịnh?”

Lăng Tuyết Dao không nao núng. Cô nhìn thẳng vào mắt ông — thứ mà cô hiếm khi làm.

“Tôi đang nói — trước khi bổ nhiệm một người vào vị trí nhạy cảm, hội đồng cần có đủ thông tin. Và tôi vừa cung cấp thông tin đó.”

Im lặng.

Căn phòng như đông cứng.

Ông Đỗ lên tiếng — giọng trầm, chậm. “Tôi đề nghị hoãn đề xuất bổ nhiệm cho đến khi có kết quả điều tra làm rõ mối quan hệ giữa cô Lâm Niệm và tập đoàn Hoa Thịnh.”

Ông Lưu nhìn ông Trịnh. Ông Trịnh gật đầu.

“Tôi tán thành.” Ông Trịnh nói.

Ông Lưu do dự một lúc — rồi cũng gật đầu. “Tôi cũng tán thành.”

Lăng Chấn Vũ nhìn quanh bàn. Năm người — bốn người đã đồng ý hoãn. Ông không còn lựa chọn.

“Được.” Giọng ông khô khốc. “Hoãn đề xuất. Sẽ thảo luận lại khi có kết quả.”

Ông đứng dậy, không nhìn Lăng Tuyết Dao. Ông bước ra khỏi phòng, cửa đóng sầm sau lưng.

Các thành viên hội đồng lần lượt đứng dậy. Ông Lưu nhìn Lăng Tuyết Dao với ánh mắt phức tạp — pha lẫn giữa ngưỡng mộ và cảnh giác. Ông Trịnh gật nhẹ với cô trước khi ra về.

Cuối cùng, chỉ còn Lăng Tuyết Dao trong phòng họp.

Cô ngồi lại, nhìn tập tài liệu trên bàn.

*Tôi đã thắng trận này.*

*Nhưng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc.*

*Có thể ông Lưu và ông Trịnh đã ngả về phía tôi hôm nay. Nhưng họ sẽ không ở đó mãi. Lâm Niệm biết cách thuyết phục người khác.*

Cô đứng dậy, thu dọn tài liệu. Khi cô bước ra cửa, điện thoại rung.

Tin nhắn từ Hoàng Dĩnh: *”Chị — vừa nhận được thông tin. Lăng Chấn Vũ đã gọi điện cho luật sư riêng. Ông ấy sắp chuyển 15% cổ phần cho Lâm Niệm.”*

Lăng Tuyết Dao dừng lại giữa hành lang.

*15%.*

*Bằng số cổ phần tôi đang nắm giữ.*

Cô nhắm mắt, hít một hơi thật sâu.

*Cuộc chiến này — mới chỉ bắt đầu.*

*Có thể hội đồng đã đồng ý hoãn hôm nay. Nhưng Lăng Chấn Vũ sẽ không dừng lại. Ông ta đã thống trị Lăng Thị 25 năm — ông ta biết cách giành lại quyền lực.*

← Quay lại bài viết