Giọng nói già khàn tắt.
Câu hỏi treo lơ lửng — *ngươi có xứng đáng không* — không ai trả lời.
Lâm Vân đứng trước bia đá đen, cơ thể đông cứng. Phổi không giãn. Tay dán trên mặt bia. Hắn chỉ còn đôi mắt và ý thức.
*— Ngươi không trả lời được. Không sao. Ta sẽ xem.*
Dòng chữ đỏ sẫm từ bia mộ rời khỏi mặt đá, xoáy trong không khí thành vòng tròn. Chữ cổ — lần này hắn đọc được.
*KHẢO NGHIỆM.*
Vòng tròn xoay — không gian vỡ vụn.
—
Hắn đứng trên mặt phẳng đá xám, rộng chừng mười trượng. Bốn phía khoảng trắng vô tận. Hắn giơ tay — cử động được. Linh lực còn bốn mươi phần trăm.
Trên cột đá ở trung tâm — một thanh đao. Cán gỗ quấn vải đen, lưỡi xám dài hai thước, cong nhẹ. Không linh khí. Vũ khí thường.
— Cầm nó.
Hắn cầm. Nặng. Tay hắn quen phi đao hơn.
— Đối thủ là ta. Cùng cảnh giới, cùng linh lực, cùng vũ khí. Ngươi thắng — đi tiếp. Thua — ở lại.
Trước mặt hắn, không khí vặn lại, đông đặc thành hình người. Cao hơn hắn một đầu, mặt không đường nét, tay cầm đao giống hệt.
— Bắt đầu.
Ảo ảnh động đậy — nhanh. Trong tích tắc, đã ở trước mặt, đao bổ thẳng đỉnh đầu.
Lâm Vân lăn sang phải — không kịp dùng Vô Ảnh Bộ, chỉ phản xạ sống còn. Đao chém xuống nền đá, rạch một đường dài.
Hắn suýt mất đầu trong một nhịp thở.
Ảo ảnh xoay người, đao chém ngang tầm eo. Lần này hắn dùng Vô Ảnh Bộ — Khởi, Ỷ — cơ thể nghiêng, đao lướt qua bụng cách một tấc. Hắn tiếp Chuyển, ra sau lưng ảo ảnh, vung đao chém vào lưng nó.
Tiếng kim loại — ảo ảnh đã xoay kịp, chặn ngang. Lực lớn, tay hắn tê. Nó đẩy — hắn lùi ba bước.
— Mạnh hơn ta.
Hắn siết chặt cán đao. Máu thấm qua vải quấn. Không phải ảo ảnh — đau thật.
—
Lần thứ hai — ảo ảnh tấn công ba đường liên tiếp: trên, ngang, chéo.
Lâm Vân né bằng Chuyển. Chém thứ nhất qua đầu. Thứ hai sượt vai trái, rách vải. Thứ ba cắt vào tay trái — nông, nhưng máu chảy.
Hắn lùi, nhìn vết thương.
— Pattern.
Ảo ảnh không đuổi. Nó đứng lại, đao hạ xuống, chờ. Giống bot.
Hắn nhíu mày. Ba đường chém — cùng khoảng cách, cùng tốc độ. Đòn đầu tiên là bổ dọc. Mẫu rõ ràng.
— Mày có bao nhiêu mẫu?
Ảo ảnh lại tấn công — tiến hai bước, chém chéo trái-phải. Hắn đón, chặn ngang. Linh lực dồn vào cánh tay — gân xanh nổi.
Hắn đọc: ảo ảnh không thở, không mệt, không do dự. Nó chỉ có các mẫu định sẵn. Giống dữ liệu huấn luyện.
—
Ba lần giao đấu. Bảy đường đao. Hai vết thương.
Lâm Vân ngồi thở dốc, đao cắm bên cạnh. Linh lực còn ba mươi phần trăm. Hắn xé vải quấn tay trái, máu thấm đỏ.
— Hai mẫu. Mẫu một: bổ dọc + chém ngang + chéo. Mẫu hai: tiến hai bước + chém chéo trái-phải.
Hắn đứng dậy. Linh lực không đủ cho trận dài. Cần kết thúc nhanh.
Hắn tấn công trước.
Khởi, Ỷ, Chuyển — lao vào tầm đao, giả vờ bổ dọc. Ảo ảnh giơ đao chặn. Hắn dùng Đoạn — dừng đột ngột, xoay mũi chân, đổi hướng chín mươi độ. Đao chém vào sườn ảo ảnh.
Một vệt sáng loé lên. Vết nứt mờ trên bề mặt cơ thể nó.
— Có hiệu quả.
Ảo ảnh phản đòn — chém ngang. Hắn né bằng Chuyển, tiếp Tục — bước này tập chưa vững, chân lung lay. Ảo ảnh thấy hở, bổ dọc.
Hắn không kịp né lên — hạ thấp người, lăn về phía trước dưới lưỡi đao. Đao sượt qua lưng, vải rách, da rách, máu.
Hắn lăn dậy, lưng bỏng rát, vung đao quét thô bạo — chạm vào chân ảo ảnh. Vết sáng thứ hai.
Ảo ảnh lùi. Hắn thở dốc. Linh lực còn mười tám phần trăm.
Hai vết nứt — eo và chân. Đang phục hồi chậm.
—
Lần thứ tư — ảo ảnh đổi mẫu: tiến hai bước, chém chéo, xoay người, chém vòng cung tầm cổ. Mẫu mới.
Hắn né bằng Ỷ — cơ thể nghiêng tối đa, lưỡi đao lướt qua mặt, cách sống mũi hai phân. Lạnh phả vào da.
Cơ thể tự động phản ứng — Đoạn, xoay, đao quét thấp — trúng vết nứt chân.
Vết nứt loé sáng lan rộng. Một mảnh từ chân ảo ảnh vỡ ra, tan thành bụi. Nó chao đảo.
Lâm Vân lao vào — Khởi, Ỷ, Chuyển, Đoạn — bốn bước nối tiếp, đao chém vào eo — đúng vết nứt cũ.
Ảo ảnh loạng choạng. Cơ thể nó nhấp nháy, méo mó.
Gần rồi.
—
Hắn lùi, thở. Linh lực còn mười hai phần trăm.
Đủ cho ba bước cuối.
Hắn lao — bước thứ nhất, thứ hai, thứ ba — cơ thể lướt chéo, xuống dưới tầm đao. Ảo ảnh xoay theo nhưng chậm hơn, đường đao trễ nửa nhịp.
Lâm Vân dùng Đoạn — dừng, hạ trọng tâm, mũi đao nhắm vào vết nứt giữa ngực ảo ảnh — nơi các vệt sáng hội tụ, nơi yếu nhất.
Lưỡi đao cắm vào.
Ảo ảnh cứng đờ. Vết nứt lan từ điểm đâm ra toàn bộ cơ thể — như kính vỡ. Từng mảng sáng rơi xuống, tan thành bụi.
Khuôn mặt không đường nét — hốc mắt như nhìn hắn lần cuối. Rồi biến mất.
Lâm Vân đứng đó, đao cắm vào khoảng không, thở dốc. Máu từ lưng nhỏ xuống sàn đá.
Hắn thắng.
—
Mặt phẳng đá rung nhẹ. Ánh sáng trắng thu lại, co dần. Khung cảnh vỡ vụn.
Hắn lại đứng trước bia mộ đen, tay vẫn chạm mặt đá lạnh. Lần này hắn cử động được.
Hắn rút tay về.
*— Ngươi qua.*
Giọng nói yếu hơn, xa hơn.
*— Cảnh giới thấp. Kỹ năng thô. Đao cầm sai. Nhưng ngươi biết nhìn.*
Hắn đưa tay sờ lưng — vết thương đã se lại. Thời gian trong khảo nghiệm khác bên ngoài.
*— Ngươi muốn phần thưởng?*
Hắn gật.
Mặt bia mở ra — hai nửa đá trượt sang hai bên. Trong khoang rỗng — hai thứ.
Một viên nội đan. Màu xám đục, trông như đá cuội. Không tỏa dao động. Nhưng khi mắt hắn chạm vào — một luồng lạnh từ trong đầu.
Và một tấm bản đồ da thú vàng úa. Nét vẽ màu nâu đen, đường đỏ chạy từ góc trái lên phải, điểm cuối đánh dấu vòng tròn. Góc phải — ba ngọn núi, dòng suối phía dưới.
Thanh Phong Tông.
— Bản đồ đến Thanh Phong Tông.
*— Phải.*
Giọng nói im lặng.
*— Nội đan — không phải của thế giới này. Ta giữ nó từ lâu. Chờ người.*
Lâm Vân cầm viên nội đan. Nhẹ. Trơn. Trong lòng bàn tay — một nhịp đập. Yếu. Đều. Như tim thai.
— Của thế giới nào?
*— Đến Thanh Phong Tông. Đến đó, ngươi sẽ tìm được câu trả lời.*
— Câu trả lời cho cái gì?
*— Cho thân phận của ngươi.*
Hắn khựng lại.
— Ta là ai?
*— Ngươi nghĩ ngươi là ai?*
Lâm Vân mím môi. Hắn là lập trình viên 27 tuổi, chết vì làm việc quá sức, xuyên không vào thân xác thiếu niên bị trục xuất.
— Ta là người xuyên không.
Im lặng.
*— Ngươi nghĩ thế.*
Chỉ ba chữ. Lạnh sống lưng.
— Ý ngươi là —
*— Ta đã nói đủ. Đi đi.*
Không gian rung lên. Ý chí tàn dư rút lui như thủy triều. Bia mộ đóng lại. Ánh sáng lân tinh từ các bia khác sáng dần.
Lâm Vân đứng một mình, tay cầm nội đan và bản đồ. Lưng hết đau. Tay hết chảy máu. Nhưng trong đầu — câu nói cuối vẫn vang vọng.
*Ngươi nghĩ ngươi là ai.*
Hắn cất nội đan vào túi áo, gấp bản đồ nhét trong ngực.
Hắn quay lưng khỏi bia trung tâm, bước qua các hàng mộ.
Giữa đường, hắn dừng trước bia Phương Chấn Vũ.
Đứng im vài giây.
— Cảm ơn.
Rồi hắn đi.
PHUONG NAM
Technology Solutions