Ba giờ chiều cùng ngày.
Địa chỉ trên phong bì là một căn hộ nhỏ ở quận 3 — khu vực cũ, những con hẻm nhỏ, nhà cửa xập xệ. Lăng Tuyết Dao đỗ xe cách đó một quãng, đi bộ đến.
Căn hộ nằm ở tầng 2 — cầu thang gỗ ọp ẹp, tường ố vàng. Cô leo lên, tim đập nhanh.
Gõ cửa.
“Vào đi.”
Cô đẩy cửa.
Nguyễn Văn Hùng nằm trên giường bệnh viện được đặt trong phòng khách. Máy thở oxy bên cạnh, người gầy guộc, da vàng như sáp.
“Cô đến rồi.”
“Ông cần nói gì với tôi?”
Ông Hùng chỉ vào ghế. “Ngồi.”
Cô ngồi.
“Cô biết Lăng Chấn Đông chứ?”
“Cha nuôi của tôi.”
“Cha nuôi.” Ông Hùng cười — nụ cười đắng. “Đó là cách Lăng Chấn Vũ gọi ông ấy. Nhưng sự thật thì khác.”
Ông ta nhìn Lăng Tuyết Dao.
“Cô biết mình là ai không?”
“Tôi là Lăng Tuyết Dao.”
“Đúng. Nhưng cô cũng là con gái của Lăng Chấn Đông.”
Lăng Tuyết Dao sững sờ.
“Ông nói gì?”
“Lăng Chấn Đông không phải cha nuôi của cô. Ông ấy là cha ruột. Và mẹ cô — đã mất khi sinh cô.”
Tim cô như ngừng đập.
“Tại sao… tại sao tôi không biết?”
“Vì Lăng Chấn Vũ muốn cô nghĩ như vậy.” Ông Hùng nói, giọng yếu. “25 năm trước, ông ta phản bội em trai mình. Gây ra cái chết của Lăng Chấn Đông. Và sau đó — nhận nuôi cô như đứa trẻ mồ côi không ai nhận.”
Lăng Tuyết Dao run.
“Ông có bằng chứng?”
“Có.” Ông Hùng chỉ vào tủ đầu giường. “Hồ sơ trong đó. Và cả kết quả ADN mới nhất — tôi đã lấy mẫu tóc của Lăng Chấn Đông từ 25 năm trước, đối chiếu với mẫu tóc của cô.”
Cô đứng dậy, mở tủ đầu giường.
Bên trong — một tập hồ sơ dày. Và một tờ giấy A4.
Kết quả xét nghiệm ADN. 99.97%. Cha — con.
“Tại sao ông làm điều này?” Cô hỏi, giọng run.
“Vì tôi sợ.” Ông Hùng nhìn cô. “25 năm trước, tôi biết sự thật nhưng không dám nói. Tôi sợ Lăng Chấn Vũ. Sợ Hoa Thịnh. Sợ mất mạng. Nhưng bây giờ tôi sắp chết — và tôi muốn cô biết sự thật.”
“Hoặc ông đang nói dối.”
“Tôi có thể nói dối.” Ông Hùng cười yếu. “Nhưng kết quả ADN không nói dối. Và cô có thể tự kiểm tra.”
Lăng Tuyết Dao nhìn tờ giấy. Rồi nhìn ông Hùng.
“Còn Lâm Niệm?”
“Giả.” Ông Hùng nói thẳng. “ADN của cô ta — làm giả. Hoa Thịnh đã thuê người làm giả kết quả để đưa cô ta vào Lăng Thị.”
“Có thể làm giả ADN sao?”
“Có. Bằng cách sử dụng mẫu tóc của một người khác — người thực sự có quan hệ huyết thống với Lăng Chấn Vũ. Và Hoa Thịnh đã tìm được người đó.”
“Ai?”
“Một người họ hàng xa của nhà họ Lăng — sống ở tỉnh, không ai biết. Họ đã mua mẫu tóc của người đó, và sử dụng trong xét nghiệm.”
Lăng Tuyết Dao ngồi im.
“Người đó có biết không?”
“Tôi không biết. Nhưng tôi biết Hoa Thịnh có thể làm được nhiều điều — kể cả mua chuộc người kém may mắn hơn.”
“Vậy Lâm Niệm — cô ta không phải cháu gái của Lăng Chấn Vũ?”
“Không. Cô ta chỉ là một công cụ — được đào tạo và lên kế hoạch bởi Hoa Thịnh. Mục tiêu của họ là đưa cô ta vào vị trí cao trong Lăng Thị — và kiểm soát tập đoàn từ bên trong.”
Lăng Tuyết Dao nhắm mắt.
*Sự thật.*
*Cô ta giả.*
*Và tôi — không phải thiên kim giả.*
*Cô là thiên kim thật.*
Cô mở mắt.
“Cảm ơn ông.”
“Không cần cảm ơn.” Ông Hùng nhìn cô. “Có một điều nữa cô cần biết.”
“Gì?”
“Lăng Chấn Đông — cha cô — không chết.”
Lăng Tuyết Dao sững sờ.
“Ông ấy còn sống?”
“Tôi không biết. Nhưng tôi nhận được thư từ ông ấy — một lần duy nhất — khoảng 20 năm trước. Ông ấy nói ông ấy sống ở nước ngoài, đang xây dựng lại cuộc đời. Và ông ấy dặn tôi — nếu cô tìm đến, hãy nói cho cô biết sự thật.”
“Tại sao ông không nói sớm hơn?”
“Vì tôi sợ.” Ông Hùng cười. “Và vì — tôi không biết cô có đủ mạnh để đối mặt với sự thật không.”
“Giờ thì sao?”
“Bây giờ cô đã mạnh.” Ông Hùng nhìn cô. “Cô đã đánh bại Lâm Niệm trong hội đồng. Cô đã đứng vững trước Lăng Chấn Vũ. Cô không còn là đứa trẻ mà tôi từng thấy 25 năm trước.”
—
Lăng Tuyết Dao bước ra khỏi căn hộ.
Bên ngoài, trời đã tối. Ánh đèn đường le lói, tiếng xe cộ ồn ào.
Cô đứng trước cửa, nhìn lên trời.
*Cha tôi còn sống.*
*Lăng Chấn Vũ giết cha tôi.*
*Tôi không phải thiên kim giả.*
*Tôi là con gái của Lăng Chấn Đông.*
*Cô ta giả.*
Cô cười — nụ cười đắng.
*Bây giờ tôi biết.*
*Và tôi sẽ trả thù.*
—
Cô về đến căn hộ lúc 8 giờ tối.
Ngồi trong phòng khách, cô mở tập hồ sơ ra đọc.
Bên trong — những bản photocopy mờ, những ghi chép tay, những bài báo cũ. Tất cả xoay quanh một chủ đề: *Lăng Thị tập đoàn — giai đoạn chuyển giao 25 năm trước.*
Có tên của ba thành viên hội đồng quản trị cũ — tất cả đều đã qua đời hoặc rời công ty. Có bản sao hợp đồng liên doanh với đối tác nước ngoài — chữ ký của Lăng Chấn Đông ở cuối trang. Có một bức ảnh chụp hai anh em Lăng Chấn Vũ và Lăng Chấn Đông đứng cạnh nhau trong lễ ký kết — Lăng Chấn Đông trẻ hơn, cao hơn, mỉm cười rạng rỡ.
Cô nhìn vào gương mặt trong bức ảnh.
*Đây là cha tôi.*
*Người đàn ông này — là cha tôi.*
Cô gấp tập hồ sơ lại, đặt lên ghế phụ.
Rồi cô lấy điện thoại, mở danh bạ, nhấn vào số của Trình Dịch Phàm.
Máy đổ chuông ba hồi.
“Tuyết Dao?” Giọng anh ta — tỉnh táo, như mọi khi.
“Anh đang ở đâu?”
“Ở văn phòng. Có chuyện gì?”
“Tôi cần gặp anh.”
“Có gấp không?”
“Gấp.”
Im lặng một nhịp.
“Được. 9 giờ — quán cà phê cũ?”
“Không. Ở văn phòng anh.”
“Có ai nghe không?”
“Không. Chỉ hai chúng ta.”
Một nhịp im lặng nữa. Rồi Trình Dịch Phàm nói, giọng trầm hơn:
“Tuyết Dao — em ổn không?”
Lăng Tuyết Dao nhìn qua kính lái. Con hẻm vẫn yên tĩnh. Bà cụ bán trái cây vẫn ngồi nhặt rau. Cuộc sống vẫn trôi.
“Tôi ổn,” cô nói. “Tôi chỉ cần — sắp xếp lại mọi thứ.”
“9 giờ. Phòng làm việc của anh.”
“Cảm ơn.”
Cô cúp máy.
Ngồi thêm một phút trong xe, nhìn vào khoảng không.
Rồi cô khởi động máy, lái ra khỏi con hẻm, hòa vào dòng xe cộ đông đúc.
—
9 giờ.
Lăng Tuyết Dao đỗ xe ở hầm gửi xe của tòa nhà Trình Thị.
Cô bước vào sảnh, đi thẳng lên thang máy riêng của CEO.
Lên tầng 42.
Phòng làm việc của Trình Dịch Phàm rộng hơn phòng cô — trang trí theo phong cách hiện đại, tường kính, sofa trắng, một bộ bàn trà bằng đá cẩm thạch. Anh ta đang đứng ở cửa sổ, quay lưng về phía cửa, tay cầm tách cà phê.
Khi cô bước vào, anh ta quay lại.
Anh ta nhìn cô một lúc — lâu hơn bình thường.
“Em không ổn,” anh ta nói. Không phải câu hỏi.
Lăng Tuyết Dao ngồi xuống sofa, đặt túi xách bên cạnh.
“Tôi có chuyện cần nói với anh.”
Trình Dịch Phàm bước đến, ngồi xuống ghế đối diện, đặt tách cà phê lên bàn.
“Anh nghe đây.”
Lăng Tuyết Dao nhìn anh ta.
Cô có thể nói cho anh ta biết toàn bộ sự thật. Về Lăng Chấn Đông. Về bức thư. Về cuộc gặp với cựu luật sư. Về việc cô là con gái của người thừa kế hợp pháp.
Nhưng cô không làm vậy.
Không phải vì cô không tin anh ta. Mà vì bí mật này — nếu bị lộ — sẽ gây ra một cuộc địa chấn trong nội bộ Lăng Thị. Và cô cần kiểm soát nó hoàn toàn trước khi để bất kỳ ai biết.
“Tôi muốn mua lại toàn bộ cổ phần Lăng Thị đang nằm trong tay người khác.”
Trình Dịch Phàm nhìn cô, mắt không đổi.
“Bao nhiêu?”
“Tất cả những gì có thể. Cổ đông nhỏ lẻ — 22%. Ông Đỗ — 5%. Bất kỳ ai sẵn sàng bán.”
“Em có 15%. Nếu em mua thêm 10% — em sẽ có 25%, ngang bằng Lăng Chấn Vũ.”
“Tôi muốn nhiều hơn.”
“Bao nhiêu?”
“Đủ để kiểm soát hội đồng.”
Trình Dịch Phàm im lặng một lúc. Anh ta nhìn cô, như đang đọc một thứ gì đó trên gương mặt cô.
“Chuyện gì đã xảy ra, Tuyết Dao?”
“Chuyện đã xảy ra từ 25 năm trước.”
“Em không cần nói chi tiết. Nhưng anh cần biết — em đang chuẩn bị cho một cuộc chiến toàn diện hay chỉ là phòng thủ?”
Lăng Tuyết Dao nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Tôi đang chuẩn bị để giành lại những gì thuộc về tôi.”
Trình Dịch Phàm gật đầu. Anh ta không hỏi thêm.
“Anh có thể giúp em hai việc,” anh ta nói. “Một — anh có quỹ đầu tư riêng, khoảng 200 tỷ thanh khoản. Anh có thể cho em vay.”
“Lãi suất?”
“Thị trường.”
“Đồng ý. Việc thứ hai?”
“Hai — anh biết một số cổ đông nhỏ lẻ của Lăng Thị. Mấy người đó từng là đối tác cũ của Trình Thị. Anh có thể giúp em tiếp cận.”
Lăng Tuyết Dao nhìn anh ta.
“Tại sao anh giúp tôi?”
Trình Dịch Phàm nhìn cô một lúc. Rồi anh ta nói:
“Vì anh nghĩ em xứng đáng.”
Không có gì thêm.
Lăng Tuyết Dao gật đầu.
“Tôi sẽ gửi anh danh sách cổ đông mục tiêu trong hôm nay.”
“Được.”
Cô đứng dậy.
“Cảm ơn, Dịch Phàm.”
“Tuyết Dao —” Anh ta gọi cô lại.
Cô quay đầu.
“Em cẩn thận. Lăng Chấn Vũ không phải người dễ đối phó. Và nếu em định làm gì đó lớn — hãy nói cho anh biết trước.”
Lăng Tuyết Dao nhìn anh ta.
“Tôi sẽ nói cho anh — khi đến lúc.”
Cô bước ra khỏi phòng, cánh cửa đóng lại sau lưng.
—
Lăng Tuyết Dao ngồi trong xe, dưới hầm gửi xe của tòa nhà Trình Thị.
Cô mở điện thoại, gọi Hoàng Dĩnh.
“Dĩnh.”
“Dạ chị.”
“Chuẩn bị danh sách tất cả cổ đông nhỏ lẻ của Lăng Thị. Tôi cần tên, số cổ phần, giá mua đề xuất — và mức độ thiện chí bán.”
Im lặng. Rồi Hoàng Dĩnh nói:
“Chị — chị định mua lại cổ phần?”
“Đúng.”
“Bao nhiêu?”
“Càng nhiều càng tốt.”
Một nhịp im lặng dài hơn.
“Chị — em không biết chị đã tìm ra gì từ cựu luật sư — nhưng nếu chị định làm điều này, em sẽ đi cùng chị đến cùng.”
Lăng Tuyết Dao mỉm cười — nụ cười đầu tiên trong ngày.
“Cảm ơn em.”
“Em bắt đầu ngay.”
“Ừ.”
Cô cúp máy.
Ngồi trong xe, dưới ánh đèn hầm gửi xe mờ ảo, Lăng Tuyết Dao nhìn lên trần xe.
*Cha tôi — còn sống.*
*Tôi là con gái của Lăng Chấn Đông.*
*Và tôi sẽ giành lại những gì thuộc về ông ấy.*
Cô khởi động máy.
Xe lăn bánh ra khỏi bóng tối của hầm gửi xe, hướng về phía ánh sáng chói chang của đêm Sài Gòn.
Phía trước — một cuộc chiến không khoan nhượng.
Nhưng lần này, cô biết mình đang chiến đấu vì điều gì.
Và cô sẽ không dừng lại cho đến khi kết thúc.
PHUONG NAM
Technology Solutions