Chương 9: Đòn Phủ Đầu

29/06/2026  ·  phuongle

Ba tuần sau cuộc gặp với Nguyễn Văn Hùng.

Lăng Tuyết Dao ngồi trong phòng làm việc, trước mặt là ba tờ giấy trải dài trên bàn. Bản danh sách cổ đông nhỏ lẻ — Hoàng Dĩnh đã hoàn thành trong hai tuần. 22% cổ phiếu đang nằm rải rác trong tay mười bảy người — cựu nhân viên, đối tác cũ, người nhà đã bán hết cổ phần từ đời trước.

Mỗi cái tên đều có ghi chú bên cạnh. *Ông Nguyễn Văn Lợi — 73 tuổi, đang cần tiền chữa bệnh cho vợ. Bà Trần Thị Mai — 68 tuổi, muốn bán vì con cái ở nước ngoài. Ông Lê Văn Tùng — 56 tuổi, giám đốc công ty vận tải nhỏ, từng là đối tác thân thiết của Lăng Chấn Đông.*

Cô dừng lại ở cái tên cuối cùng.

*Ông Lê Văn Tùng — từng là đối tác thân thiết của Lăng Chấn Đông.*

Ngón tay cô lướt nhẹ lên tờ giấy.

*Có thể đây là người đầu tiên.*

Cô gấp danh sách lại, đặt vào túi xách. Đã có 200 tỷ trong tài khoản — Trình Dịch Phàm chuyển khoản ngay trong chiều hôm đó, không giấy tờ, không thế chấp, chỉ một tin nhắn: *”Sẵn sàng khi em cần.”* Nhưng anh ta cũng đã nói rõ — đây là khoản đầu tư, không phải từ thiện. Nếu cô thất bại, anh ta sẽ mất tiền.

Nhưng chưa phải lúc.

Trước khi mua cổ phần — cô cần dọn đường.

Cô nhấn nút liên lạc nội bộ.

“Dĩnh — vào đây.”

Cánh cửa mở ra. Hoàng Dĩnh bước vào, tay cầm một tập tài liệu mỏng.

“Chị — em đã liên hệ với phóng viên Phan Anh của báo Kinh tế Thị trường. Như chị yêu cầu.”

“Anh ta nói gì?”

“Anh ta nói — nếu thông tin đủ nóng, anh ta sẽ đăng trang nhất. Nhưng anh ta cần nguồn tin đáng tin cậy.”

“Đã có nguồn. Nói anh ta — báo cáo tài chính của Quỹ Giáo dục Hoa Thịnh, có chữ ký của phó chủ tịch Hoa Thịnh.”

Hoàng Dĩnh ghi chú. “Và chủ đề bài báo?”

“Hai chủ đề. Một — sự thật về Lâm Niệm. Hai — mối liên hệ giữa thiên kim nhà họ Lăng và đối thủ cạnh tranh.”

Lăng Tuyết Dao gật đầu. Phan Anh là một trong những phóng viên điều tra có uy tín nhất trong giới tài chính. Từng lật tẩy ba vụ bê bối lớn của các tập đoàn trong thành phố. Nếu anh ta đăng — mọi người sẽ đọc.

“Còn chuyện kia?”

Hoàng Dĩnh đặt tập tài liệu lên bàn. “Em đã sắp xếp xong. 10 giờ sáng mai — phòng họp tầng 38. Tất cả trưởng phòng và phó tổng đều có mặt.”

“Lăng Chấn Vũ?”

“Em đã gửi thư mời riêng cho chủ tịch.”

Lăng Tuyết Dao nhìn đồng hồ. 8 giờ 45 tối.

“Ngày mai — sẽ là một ngày dài.”

Sáng hôm sau, 9 giờ 45.

Phòng họp tầng 38 — căn phòng lớn nhất của Lăng Thị tập đoàn, nơi từng diễn ra những cuộc họp hội đồng quản trị quan trọng nhất. Bàn gỗ óc chó dài 12 mét, ghế da đen xếp đều hai bên.

Mười hai trưởng phòng, ba phó tổng, và hai thành viên hội đồng quản trị có mặt.

Lăng Chấn Vũ ngồi ở đầu bàn — mặt nặng như chì. Ông ta chưa biết nội dung cuộc họp. Thư mời chỉ ghi: *”Công bố kế hoạch tái cấu trúc Lăng Thị tập đoàn.”*

Lăng Tuyết Dao bước vào.

Cô mặc vest trắng — màu sắc hiếm khi cô dùng. Áo sơ mi đen bên trong. Tóc búi cao, để lộ gương mặt sắc sảo, đường nét rõ ràng.

Cô đặt tập tài liệu xuống bàn, nhìn quanh một lượt.

“Cảm ơn mọi người đã đến đúng giờ.”

Giọng cô đều đều, không cảm xúc.

“Tôi sẽ đi thẳng vào vấn đề.”

Cô mở tập tài liệu, lật đến trang đầu tiên.

“Lăng Thị tập đoàn đang đối mặt với ba vấn đề. Thứ nhất — cơ cấu quản trị lỗi thời. Hội đồng quản trị hiện tại có 7 thành viên, trong đó 4 người trên 65 tuổi. Tỷ lệ đổi mới bằng không trong 5 năm qua.”

Tiếng xì xào nổi lên.

“Thứ hai — chiến lược đầu tư thiếu tập trung. Năm ngoái chúng ta đầu tư vào 5 lĩnh vực khác nhau, chỉ có 2 lĩnh vực sinh lời. Phần còn lại — lỗ.”

Cô lật sang trang tiếp theo.

“Thứ ba — và quan trọng nhất — vấn đề minh bạch thông tin. Có những thông tin về mối quan hệ giữa một số cá nhân trong tập đoàn với đối thủ cạnh tranh — mà hội đồng quản trị chưa được biết.”

Mắt cô lướt qua Lâm Niệm — người đang ngồi ở cuối bàn, mặt tái đi.

Cô không ngạc nhiên. Hôm nay Lăng Chấn Vũ đã cố tình đưa Lâm Niệm vào cuộc họp — có lẽ để cho thấy sự ủng hộ của ông ta.

“Vì những lý do này, tôi đề xuất —”

“Khoan đã.”

Lăng Chấn Vũ giơ tay. Giọng ông ta khàn đặc.

“Cô đang ám chỉ điều gì?”

“Tôi không ám chỉ gì cả.” Lăng Tuyết Dao nhìn thẳng vào mắt ông ta. “Tôi đang trình bày một bản báo cáo. Nếu chủ tịch muốn thảo luận sau — tôi sẵn sàng.”

Im lặng.

Cả phòng họp nín thở.

Lăng Chấn Vũ nhìn cô — đôi mắt già nua, sắc lạnh. Ông ta biết cô đang chơi trò gì đó. Nhưng ông ta không thể ngăn cô giữa đám đông này.

“Tiếp tục đi.”

“Cảm ơn.”

Lăng Tuyết Dao lật sang trang cuối cùng.

“Tôi đề xuất tái cấu trúc Lăng Thị tập đoàn theo ba hướng. Một — tinh gọn hội đồng quản trị, giảm từ 7 xuống 5 thành viên, bổ sung hai thành viên độc lập. Hai — thành lập ban kiểm toán nội bộ, báo cáo trực tiếp cho CEO. Ba — triệu tập đại hội cổ đông bất thường trong vòng 30 ngày để bỏ phiếu thông qua các thay đổi.”

Một tràng xì xào nổi lên khắp phòng.

Phó tổng thứ nhất — ông Trần Văn Huy — giơ tay.

“Lăng tổng — đề xuất của cô khá… triệt để. Chúng tôi cần thời gian để xem xét.”

“Tất nhiên. Tôi sẽ gửi tài liệu chi tiết cho mọi người trong hôm nay. Nhưng tôi muốn nhấn mạnh —” Cô ngừng lại, mắt lướt qua từng gương mặt. “— những thay đổi này là cần thiết nếu chúng ta muốn tồn tại trong 5 năm tới. Thị trường đang thay đổi. Đối thủ đang lớn mạnh. Và nếu chúng ta không thay đổi — chúng ta sẽ bị bỏ lại.”

Cô gấp tài liệu lại.

“Cuộc họp kết thúc. Tôi sẽ gửi email chi tiết trong chiều nay.”

10 giờ 30 sáng.

Cùng lúc cuộc họp kết thúc, bài báo của Phan Anh được đăng tải trên trang điện tử của báo Kinh tế Thị trường.

Tiêu đề: *”Thiên kim thật hay quân bài của đối thủ? Mối liên hệ giữa Lâm Niệm và tập đoàn Hoa Thịnh.”*

Nội dung — dựa trên nguồn tin nội bộ — tiết lộ Lâm Niệm từng được quỹ học bổng của Hoa Thịnh tài trợ toàn phần 4 năm đại học, có hợp đồng ký bởi phó chủ tịch Hoa Thịnh, và từng gặp luật sư của Hoa Thịnh ít nhất hai lần kể từ khi được nhận về nhà họ Lăng.

Bài báo không kết luận gì. Chỉ đặt câu hỏi.

Nhưng câu hỏi — đôi khi — còn nguy hiểm hơn câu trả lời.

11 giờ trưa.

Lâm Niệm đang ngồi trong phòng làm việc tạm thời ở tầng 15 — căn phòng nhỏ cạnh Phòng Phân tích Chiến lược — thì điện thoại reo.

Cô ta nhấc máy.

“Dạ?”

“Lâm tiểu thư — tôi là bảo vệ sảnh. Có một nhóm phóng viên đang tập trung ở cửa chính. Họ nói muốn gặp cô.”

Tim Lâm Niệm đập mạnh.

“Bao nhiêu người?”

“Khoảng — mười lăm, hai mươi người. Có cả máy quay.”

Lâm Niệm cúp máy. Cô ta mở điện thoại, lướt web.

Bài báo hiện ra trước mắt.

Cô ta đọc nhanh. Mặt tái dần.

Rồi cô ta đứng dậy, bước ra hành lang, đi thẳng về phía thang máy.

Nhưng cô ta không xuống sảnh.

Cô ta lên tầng 38.

Cửa phòng Lăng Tuyết Dao mở tung.

Lâm Niệm đứng ở ngưỡng cửa — mặt trắng bệch, mắt đỏ hoe, tay siết chặt điện thoại.

“Chị — tại sao?”

Lăng Tuyết Dao ngước lên từ bàn làm việc. Cô không ngạc nhiên.

“Cô đang nói về chuyện gì?”

“Cô biết tôi đang nói về chuyện gì mà.” Lâm Niệm bước vào, đóng cửa mạnh sau lưng. “Bài báo — chị đã rò rỉ thông tin cho báo chí.”

“Tôi không rò rỉ gì cả.”

“Đừng giả vờ!” Giọng Lâm Niệm vỡ ra, run rẩy. “Chỉ có chị biết về quỹ Hoa Thịnh. Chỉ có chị —”

“Cô quên rằng cô cũng biết à?” Lăng Tuyết Dao đặt bút xuống, nhìn thẳng vào mặt Lâm Niệm. “Cô biết rõ cô đã nhận học bổng từ Hoa Thịnh. Cô biết rõ cô đã gặp luật sư của họ. Nếu có ai rò rỉ — thì người đó có thể là tôi, hoặc —” Cô ngừng lại. “— là người của cô.”

Lâm Niệm sững lại.

“Ý chị là —”

“Tôi không có ý gì cả. Tôi chỉ nói rằng — nếu cô muốn đổ tội cho ai, hãy có bằng chứng.”

Im lặng.

Lâm Niệm nhìn Lăng Tuyết Dao — đôi mắt đỏ hoe bỗng nhiên khô lại. Lớp mặt nạ yếu đuối rơi xuống, để lộ một gương mặt sắc lạnh, tỉnh táo.

“Cô nghĩ cô thắng rồi à?”

“Tôi không nghĩ gì cả.”

“Cô nghĩ một bài báo có thể hạ được tôi?”

“Tôi không cần hạ cô.” Lăng Tuyết Dao đứng dậy, bước đến gần cửa sổ. “Tôi chỉ cần hội đồng quản trị thấy rằng — việc bổ nhiệm cô vào bất kỳ vị trí nào trong tập đoàn này đều là một rủi ro truyền thông.”

Lâm Niệm siết chặt tay.

“Chị —”

“Tôi khuyên cô nên về phòng.” Lăng Tuyết Dao không quay lại. “Phóng viên vẫn đang đợi ở sảnh. Nếu cô muốn trả lời — hãy chuẩn bị kỹ.”

Lâm Niệm đứng im một lúc. Rồi cô ta quay người, bước ra khỏi phòng, đóng cửa lại — nhẹ nhàng hơn lúc vào.

Chiều cùng ngày.

Lâm Niệm không xuống sảnh.

Cô ta trốn trong phòng làm việc đến tận 6 giờ tối, khi phóng viên đã giải tán. Ra về qua cửa sau — lối dành cho nhân viên — dưới sự hộ tống của hai nhân viên bảo vệ.

Nhưng một phóng viên ảnh đã chờ sẵn ở đó.

Bức ảnh Lâm Niệm rời khỏi tòa nhà với khuôn mặt cúi gằm, tay che mặt — được đăng lên trang tin tức trong vòng 30 phút.

Chú thích: *”Thiên kim thật nhà họ Lăng rời trụ sở trong vòng vây bê bối.”*

8 giờ tối.

Lăng Tuyết Dao ngồi trong phòng làm việc, đọc lại bài báo lần thứ ba.

Hoàng Dĩnh gọi.

“Chị — em vừa nhận được tin. Ông Lê Văn Tùng — người mà chị muốn gặp đầu tiên — đã đồng ý gặp chị vào sáng mai.”

“Tốt.”

“Còn chuyện Lâm Niệm — chị nghĩ cô ta sẽ làm gì tiếp theo?”

Lăng Tuyết Dao nhìn ra cửa sổ. Thành phố đêm lấp lánh ánh đèn.

“Cô ta sẽ không ngồi yên. Cô ta sẽ gọi cho người của mình — và họ sẽ phản công.”

“Chị có cần em chuẩn bị gì không?”

“Chuẩn bị cho cuộc họp với ông Lê. Và —” Cô ngừng lại. “— chuẩn bị tinh thần. Mấy ngày tới sẽ rất hỗn loạn.”

9 giờ tối.

Lăng Tuyết Dao vẫn chưa rời khỏi tòa nhà.

Cô đang đọc lại tập hồ sơ của Nguyễn Văn Hùng — lần thứ tư trong ba tuần — thì tiếng gõ cửa vang lên.

“Vào.”

Cánh cửa mở ra.

Lăng Chấn Vũ đứng đó.

Ông ta không gõ cửa từ trước. Không báo trước. Ông ta đứng ở ngưỡng cửa, mặc áo sơ mi trắng, tay cầm một tờ báo in — bản in của bài báo Kinh tế Thị trường.

“Cô —” Giọng ông ta khàn đặc. “— cô đã làm gì?”

Lăng Tuyết Dao đặt tập hồ sơ xuống, nhìn ông ta.

“Tôi đang làm việc.”

“Đừng có đánh trống lảng với tôi!” Lăng Chấn Vũ bước vào, ném tờ báo lên bàn. “Bài báo này — cô đứng sau nó.”

“Ông có bằng chứng?”

“Tôi không cần bằng chứng. Tôi biết cô.”

“Vậy ông biết gì về tôi?”

Câu hỏi bất ngờ khiến Lăng Chấn Vũ khựng lại.

Ông ta nhìn cô — đôi mắt già nua, sắc lạnh, nhưng có một tia gì đó dao động.

“Tôi biết cô là đứa trẻ mà tôi đã nuôi dưỡng 25 năm. Tôi biết cô thông minh, tàn nhẫn, và không bao giờ chịu thua. Và tôi biết — cô đang chuẩn bị một điều gì đó.”

“Vậy ông có biết —” Lăng Tuyết Dao đứng dậy, chống hai tay lên bàn, nhìn thẳng vào mắt ông ta. “— tôi là ai không?”

Lăng Chấn Vũ nheo mắt.

“Cô là Lăng Tuyết Dao. CEO của Lăng Thị tập đoàn.”

“Còn gì nữa?”

Im lặng.

Căn phòng tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng đồng hồ treo tường tích tắc.

Lăng Chấn Vũ nhìn cô — và trong khoảnh khắc đó, ông ta thấy một điều gì đó trong mắt cô. Một thứ lạnh lẽo, xa lạ, không giống Lăng Tuyết Dao mà ông ta từng biết.

“Cô đang ám chỉ điều gì?”

Lăng Tuyết Dao nhìn ông ta một lúc lâu.

Rồi cô nói — giọng nhẹ, gần như thì thầm:

“Chính ông mới là người hủy hoại gia đình này — 25 năm trước.”

Mặt Lăng Chấn Vũ tái đi.

Ông ta lùi lại một bước — vô thức, nhưng đủ để thấy ông ta bị sốc.

“Cô — cô nói cái gì?”

“Ông nghe rõ rồi mà.”

“Tôi không biết cô đang nói về chuyện gì —”

“Ông biết.” Lăng Tuyết Dao bước ra khỏi bàn, tiến về phía ông ta. “Ông biết rất rõ tôi đang nói về chuyện gì. Về Lăng Chấn Đông. Về vụ làm giả hồ sơ. Về vụ đốt văn phòng. Về tất cả.”

Mỗi câu nói như một nhát dao.

Lăng Chấn Vũ đứng im — mặt trắng bệch, tay run run.

“Ai — ai nói với cô những chuyện này?”

“Không quan trọng ai nói. Quan trọng là — tôi biết.”

“Cô —” Giọng ông ta khàn đi. “Cô không thể —”

“Tôi không thể gì? Không thể biết sự thật? Hay không thể đứng đây và nói với ông rằng — ông đã sống 25 năm trên một lời nói dối?”

Lăng Chấn Vũ lùi thêm một bước, lưng chạm vào cửa.

“Tôi không biết cô đã nghe những chuyện tào lao nào — nhưng —”

“Nhưng sao?” Lăng Tuyết Dao cắt ngang. “Nhưng ông không làm những chuyện đó? Hay nhưng ông không ngờ rằng một ngày nào đó sự thật sẽ lộ ra?”

Im lặng.

Lăng Chấn Vũ nhìn cô — đôi mắt già nua, đầy tơ máu, ánh lên sự hoảng loạn và tức giận.

“Cô nghĩ cô là ai mà dám —”

“Tôi là người đã sống 25 năm trong căn nhà của ông. Tôi là người đã gọi ông là ông nội suốt 25 năm. Và tôi là người —” Cô ngừng lại, giọng hạ thấp. “— vừa biết rằng tôi không thuộc về nơi này.”

Lăng Chấn Vũ sững sờ.

“Cô — ý cô là —”

“Tôi không có ý gì thêm.” Lăng Tuyết Dao quay lưng lại, bước về phía cửa sổ. “Tôi chỉ muốn ông biết rằng — cuộc chơi này sắp kết thúc. Và ông —” Cô quay đầu nhìn ông ta. “— không phải là người quyết định kết cục.”

Lăng Chấn Vũ đứng im trước cửa.

Tay ông ta run lên. Môi mấp máy như muốn nói điều gì đó — nhưng không thành lời.

Lần đầu tiên trong đời, Lăng Tuyết Dao thấy ông ta — kẻ đã thống trị Lăng Thị suốt 25 năm, kẻ đã phản bội em trai mình, kẻ đã dựng lên cả một đế chế trên sự dối trá — trông thật già nua, yếu ớt.

“Cô không có bằng chứng,” cuối cùng ông ta nói, giọng khàn đặc.

“Tôi không cần bằng chứng để nói với ông điều đó. Tôi chỉ cần ông biết rằng — tôi biết.”

“Cô nghĩ cô có thể làm gì?”

“Tôi không nghĩ.” Lăng Tuyết Dao nhìn thẳng vào mắt ông ta. “Tôi đang làm.”

Im lặng.

Lăng Chấn Vũ nhìn cô một lúc lâu. Rồi ông ta mở cửa, bước ra ngoài — không nói thêm lời nào.

Cánh cửa đóng lại.

Lăng Tuyết Dao đứng yên trước cửa sổ, nhìn xuống thành phố đêm.

Tay cô siết chặt.

*Đây mới chỉ là bắt đầu.*

Cô lấy điện thoại, nhắn tin cho Hoàng Dĩnh:

*”Ngày mai — 7 giờ sáng — gặp ông Lê Văn Tùng. Chuẩn bị xong chưa?”*

Tin nhắn trả lời ngay lập tức:

*”Xong. Địa chỉ: quán cà phê Sài Gòn Xưa, đường Nguyễn Văn Thủ, quận 1. 7 giờ sáng.”*

Lăng Tuyết Dao tắt điện thoại, nhìn ra ngoài một lần cuối.

*Cuộc chiến vừa bắt đầu.*

*Và lần này — tôi sẽ không dừng lại.*

← Quay lại bài viết