Chương 9: Lên đường

29/06/2026  ·  phuongle

Bình minh len qua kẽ lá.

Lâm Vân mở mắt, lập tức cảm nhận được cái lạnh ẩm của sương sớm. Lưng đau, vai cứng, từng khớp kêu lục cục khi hắn ngồi dậy. Ngủ trên mặt đất dưới gốc cây — không phải trải nghiệm thoải mái.

Bên cạnh, Tiểu Thạch đã thức. Cậu đang ngồi xổm cạnh đống lửa tàn, tay vo tròn mấy viên đá, mắt nhìn vào khoảng không giữa những thân cây.

— Có gì không?

Tiểu Thạch giật mình, quay lại.

— Không. Con đang nghe. Rừng sáng yên tĩnh hơn đêm. Nhưng phía đông nam — tiếng chim kêu lạ, không phải chim thường. Có thể có yêu thú.

Lâm Vân đứng dậy, vươn vai. Xương sống kêu răng rắc.

— Mấy con?

— Một, hai con. Xa. Cách đây khoảng một dặm.

— Sao ngươi biết?

Tiểu Thạch chỉ vào tai.

— Nghe. Mỗi con chim kêu khác nhau. Nếu chúng im, có nghĩa thú săn mồi đang đến gần. Nếu chúng kêu mà không bay đi — thú đó nhỏ, không đe dọa tổ của chúng.

Lâm Vân nhìn cậu một lúc. Rồi gật.

— Có ích.

Họ ăn sáng bằng bánh khô và nước suối. Lâm Vân lấy bản đồ da thú ra, mở dưới ánh sáng ban ngày lần đầu tiên.

Đường đỏ rõ hơn trong nắng. Từ vị trí hiện tại — một chấm tròn nhỏ ở góc trái — đường kéo dài qua một vùng rừng, băng qua một con sông, men theo chân một dãy núi. Điểm đến là ba ngọn núi xếp liền nhau, phía dưới có ba chữ cổ.

Hắn chỉ vào đường đi.

— Theo bản đồ, chúng ta cần băng qua khu rừng này, qua sông, rồi đi dọc theo chân núi phía bắc. Đến Thanh Phong Tông — khoảng bảy ngày nếu đi bộ nhanh.

— Bảy ngày? Tiểu Thạch tròn mắt. — Xa vậy?

— Xa. Nhưng đến được.

Lâm Vân gấp bản đồ, nhét vào ngực. Hắn đứng dậy, nhìn về hướng mặt trời mọc.

— Đi thôi.

Rừng hoang khác với rừng ven làng.

Cây cao hơn. Tán rậm hơn. Dưới chân — lớp lá mục dày đến nửa gang tay, mỗi bước chân lún xuống, phát ra tiếng ọp ẹp ẩm ướt. Mùi đất, mùi nấm mốc, mùi nhựa cây hòa vào nhau, đặc quánh trong không khí.

Tiểu Thạch đi trước, tay cầm một cành cây vót nhọn. Cậu bước nhẹ, chân đặt xuống đất không phát ra tiếng — dù là trên lá mục. Thỉnh thoảng cậu dừng, nghiêng đầu nghe, rồi tiếp tục.

Lâm Vân đi sau. Hắn thử tập trung, để ý từng chi tiết. Nhưng so với Tiểu Thạch, hắn như con voi giẫm lên thủy tinh. Mỗi lần hắn đạp phải cành khô — tiếng răng rắc vang lên, và Tiểu Thạch lại quay đầu nhìn với ánh mắt không chê nhưng rõ ràng đang đánh giá.

— Đi nhẹ thôi, Vân ca. Yêu thú nghe được từ xa.

— Ta biết.

Hắn biết. Nhưng biết và làm được là hai chuyện khác nhau. Thân xác này từng là thiếu niên gia tộc nhỏ, không phải thợ săn. Cơ bắp chưa quen với việc di chuyển im lặng.

Hắn điều chỉnh hơi thở, thả lỏng đầu gối, đặt chân từ gót đến ngón. Vài bước đầu — vẫn ồn. Nhưng dần dần, hắn bắt đầu cảm nhận được lớp lá dưới chân, biết chỗ nào cần tránh, chỗ nào có thể đặt chân.

Tiểu Thạch nhìn hắn, khẽ gật, rồi quay đi.

Rừng ngày một rậm hơn.

Ánh sáng mặt trời xuyên qua tán cây thành từng cột vàng, chiếu xuống mặt đất thành những đốm sáng lung linh. Một con sóc — không, một con thú nhỏ lông xanh — chạy vụt qua thân cây, để lại vệt sáng lấp lánh trên vỏ cây.

Thế giới tu tiên. Yêu thú, linh khí, pháp bảo. Mỗi thứ đều mới, đều lạ. Nhưng cũng đều nguy hiểm.

*[Hệ thống: Phát hiện địa điểm có thể check-in — khu rừng linh khí tụ, cường độ thấp. Check-in ngẫu nhiên khả dụng.]*

Lâm Vân dừng. Check-in ở giữa rừng?

— Tiểu Thạch, dừng một lát.

— Sao vậy?

— Có thứ cần làm.

Hắn đứng yên, quan sát xung quanh. Một tảng đá lớn phủ rêu, bên cạnh là gốc cây cổ thụ với bộ rễ nổi trên mặt đất. Dưới gốc cây — một mầm cây nhỏ, lá màu tím, phát ra ánh sáng yếu.

*[Check-in khu rừng linh khí tụ. Phần thưởng ngẫu nhiên đang quét… Nhận được: Linh thảo Tử Linh Diệp (phẩm chất thấp). Công dụng: hỗ trợ hấp thu linh khí, hiệu quả yếu. Hoặc bán với giá 2-3 hạ phẩm.]*

Một cọng cỏ tím hiện ra trong tay hắn. Lá nhỏ, mềm, tỏa mùi thơm nhẹ.

— Cái gì vậy? Tiểu Thạch tò mò lại gần.

— Thuốc. Loại rẻ tiền.

Hắn cất vào túi. Check-in ngẫu nhiên giữa rừng — không nhiều giá trị, nhưng miễn phí. Có còn hơn không.

Họ tiếp tục đi.

Đến trưa, rừng thưa dần.

Những thân cây cao nhường chỗ cho bụi rậm và lau sậy. Phía trước — một con đường mòn, rộng hơn lối họ đi, có dấu vết xe cộ và giày dép. Con đường chính.

Lâm Vân dừng, quan sát.

Dấu giày — nhiều người, nhiều hướng. Dấu bánh xe — hai loại: một loại nhỏ, nhẹ; một loại to, sâu, chở nặng. Trên mặt đất còn vài vệt máu khô.

— Đường này có người qua lại thường xuyên, nói với Tiểu Thạch.

— Vậy là gần đến thị trấn nào đó?

— Không. Còn xa. Nhưng có thể là đường thương nhân.

Hắn nhìn về phía xa. Con đường uốn lượn giữa những đồi thấp, biến mất sau một lùm cây.

— Đi theo đường này?

— Ừ. Nhanh hơn.

Họ men theo con đường chính. Mặt đường đất nện cứng, có chỗ còn rải sỏi — dấu hiệu của một tuyến đường được bảo trì thường xuyên. Có lẽ là tuyến nối giữa các thị trấn nhỏ trong khu vực.

Đi thêm một giờ, họ nghe thấy tiếng động.

Xa. Không rõ. Nhưng có âm vực cao — tiếng thét.

Lâm Vân giơ tay ra hiệu dừng. Tiểu Thạch lập tức nép vào bụi cây bên đường, tai vểnh lên.

— Phía trước — khoảng ba trăm thước, Tiểu Thạch nói nhỏ. — Có người. Nhiều người. Và… tiếng thú.

— Yêu thú?

— Không rõ. Nhưng âm to, trầm — không phải thú thường.

Lâm Vân im lặng, căng tai nghe. Tiếng thét nữa — đau đớn. Tiếng kim loại va chạm. Tiếng hô — không rõ lời, nhưng là giọng đàn ông, khàn đặc.

Hắn nghĩ nhanh.

Có hai lựa chọn: Đi vòng, tránh nguy hiểm — an toàn, chậm. Hoặc lại gần xem xét — có thể là cơ hội, có thể là họa.

— Đi xem, hắn quyết định. — Nhưng không lao vào ngay. Quan sát trước.

Hai người rời đường chính, men theo bụi cây tiến về phía phát ra tiếng động.

Đến gần, cảnh tượng hiện ra rõ ràng.

Một đoàn xe — ba chiếc xe gỗ kéo bởi thú kéo giống ngựa nhưng to hơn, có sừng — bị chặn giữa đường. Hai chiếc đã bị lật. Một chiếc còn đứng, nhưng nghiêng hẳn một bên.

Hàng hóa vương vãi — vải vóc, lương thực, mấy cái lọ sành vỡ. Mùi máu tanh nồng.

Giữa đám hỗn độn — một con thú.

To. Cao hơn hai thước, dài hơn bốn. Lông xám tro, điểm những đốm đen như vết cháy. Đầu lớn, mõm dài, răng nanh nhọn hoắt lộ ra khi nó gầm — âm thanh trầm, rung cả mặt đất. Đuôi dài, kết thúc bằng một chùm lông cứng như chông. Mắt — xanh dương lạnh, không đồng tử rõ ràng.

Liệt Phong Báo.

Lâm Vân nhận ra từ ký ức của thân xác cũ — một loại yêu thú cấp hai, tương đương Luyện Khí tầng năm. Nhanh, mạnh, có thể phong phụ — tạm thời tăng tốc độ bằng gió.

Bốn người đang chống trả. Ba người mặc áo vải, tay cầm đao kiếm thường, linh lực yếu — Luyện Khí tầng một, hai. Một người mặc giáp da, tay cầm trường đao, linh lực mạnh hơn — Luyện Khí tầng sáu. Hắn đứng trước, chặn các đòn tấn công chính của Liệt Phong Báo.

Nhưng rõ ràng không trụ được lâu.

Trên mặt đất — hai người nằm bất động, máu chảy ra từ dưới thân, loang thành vũng.

Một trong ba người áo vải kêu lên:

— Vương đại ca! Không xong rồi! Cầm cự thêm chốc lát nữa!

Người mặc giáp da gầm lên, đao vung ngang, chém vào chân trước của Liệt Phong Báo. Lưỡi đao cắt qua lớp lông dày, để lại một vệt máu — nhưng nông, không đủ làm con thú chùn bước.

Liệt Phong Báo gầm, lao tới, hàm rộng mở.

Vương Kỳ — người mặc giáp da — lăn sang một bên, tránh được cú cắn nhưng vai đập mạnh xuống đất. Thanh đao văng khỏi tay.

— Chết tiệt!

Liệt Phong Báo quay đầu, mắt xanh ánh lên sát khí. Nó chuẩn bị lao.

Lâm Vân không còn thời gian để suy nghĩ.

— Tiểu Thạch, ở yên trong bụi.

Hắn đạp chân, lao ra.

Vô Ảnh Bộ — bước thứ nhất, khởi.

Cơ thể hắn lao về phía trước, nhanh hơn chạy thường. Bước thứ hai — ỷ — chân trái đạp xuống một tảng đá bên đường, đổi hướng. Bước thứ ba — chuyển — thân xoay, đà lao chuyển từ ngang sang dọc.

Hắn đến gần con báo, tay rút phi đao Phong Nhận.

Bước thứ tư — đoạn. Chân phải hãm lại đột ngột, cơ thể nghiêng, toàn bộ lực dồn vào cánh tay.

Hắn ném.

Phi đao xé không khí, vẽ một đường bạc. Không phải nhắm vào đầu hay mắt — mà vào chân sau bên trái của con báo, nơi gân chân lộ rõ dưới lớp lông căng.

Mũi dao cắm phập. Máu bắn.

Liệt Phong Báo gầm lên đau đớn, quay ngoắt về phía hắn. Đôi mắt xanh dương lạnh lẽo khóa chặt vào người vừa xuất hiện.

— Mày là… Vương Kỳ nhặt thanh đao lên, nhìn Lâm Vân. — Ai?

— Người đi đường. Lâm Vân. Hỗ trợ sau.

Hắn không nói nhiều. Mắt không rời con báo.

Chân sau của nó đang chảy máu, tốc độ sẽ giảm. Nhưng nó vẫn nguy hiểm. Và phi đao duy nhất của hắn đang cắm ở chân nó.

— Nó sắp lao, cẩn thận! Vương Kỳ hét.

Liệt Phong Báo lao.

Không phải bằng bốn chân — nó lao bằng hai chân sau, thân hình vươn dài, móng vuốt trước xòe ra, mỗi móng dài như lưỡi dao. Tốc độ — nhanh hơn hắn tưởng.

Lâm Vân dậm chân — Vô Ảnh Bộ, bước thứ nhất, lùi. Nhưng không kịp. Móng vuốt vụt qua — một vệt máu trên cánh tay trái.

Đau. Rát.

Hắn nghiến răng, lăn sang một bên, bước thứ hai và ba liên tiếp. Cơ thể hắn lướt trên mặt đất, đổi hướng ba lần trong hai giây.

Liệt Phong Báo lao qua, móng vuốt cắm vào khoảng không. Nó quay lại, chân sau kéo lê, máu nhỏ giọt.

— Đánh vào chân nó! Vương Kỳ hét, lao lên. — Chân phải trước!

Hắn vung đao, nhắm vào chân trước của con báo. Lưỡi đao cắt qua — máu phun.

Liệt Phong Báo gầm lên. Nó quay người, đuôi quét ngang — chùm lông cứng cứa vào sườn Vương Kỳ, rách áo giáp da, rách cả thịt.

— Khặc…

Vương Kỳ lảo đảo lùi.

Lâm Vân thấy cơ hội.

Con báo đang xoay — chân sau bị thương, chân trước vừa bị chém. Nó mất thăng bằng. Trong một nhịp, phần bụng dưới của nó lộ ra — không có lông dày, không có da dày.

Hắn không có phi đao. Nhưng hắn có thứ khác.

Hắn lao tới — Vô Ảnh Bộ, ba bước liên hoàn. Đến gần, tay phải nắm chặt — không phải đấm, mà là một mảnh đá vụn hắn nhặt được khi lăn. Linh lực hắn dồn vào tay, không nhiều, nhưng đủ.

Hắn đâm mảnh đá vào phần bụng dưới — chỗ yếu nhất — khi con báo vừa xoay người.

Đá xuyên qua da. Máu đen phun ra.

Liệt Phong Báo gầm — âm thanh không phải giận dữ mà là đau đớn tột cùng. Nó giãy dụa, móng vuốt quét loạn xạ. Một móng cứa vào vai Lâm Vân — hắn ngửi thấy mùi máu của chính mình.

Nhưng hắn không buông. Tay vẫn ấn mảnh đá sâu hơn, vặn.

Con báo lảo đảo. Đầu gục xuống. Hơi thở khò khè — máu từ mõm chảy ra, hòa với bọt.

Một nhịp. Hai nhịp. Nó ngã.

Mặt đất rung lên.

Lâm Vân thở dốc, rút tay ra khỏi bụng con thú. Máu che kín cả bàn tay — đen, nóng, tanh.

Hắn lùi lại, ngồi phịch xuống đất.

— Giết… giết rồi? Một trong ba người áo vải lắp bắp.

— Chết rồi.

Vương Kỳ đến gần, nhìn con báo, nhìn Lâm Vân. Mắt hắn có gì đó — vừa kinh ngạc, vừa dè dặt.

— Luyện Khí tầng mấy?

— Ba.

— Mẹ kiếp. Tầng ba, giết Liệt Phong Báo? Chỉ bằng một phi đao và một mảnh đá?

Lâm Vân không trả lời. Hắn đưa tay lên, kéo mảnh áo rách, băng tạm vết thương trên tay. Tay run nhẹ — không phải sợ, mà là dư chấn sau chiến đấu.

— Còn hai đồng bọn của ngươi — hắn nhìn về phía xác nằm dưới đất — còn sống?

Vương Kỳ quay lại, nhìn. Mặt hắn tối lại.

— Một người chết rồi. Cổ bị cắn đứt. Người kia — còn thở, nhưng nặng lắm.

— Đưa hắn lên xe. Nhanh. Máu mất nhiều quá sẽ không cứu được.

Vương Kỳ gật đầu, quay sang hô đám thuộc hạ. Họ nhấc người bị thương lên xe, lấy vải băng bó, đổ thuốc.

Lâm Vân ngồi thêm vài nhịp, để hơi thở ổn định. Rồi đứng dậy, đi về phía con báo. Phi đao Phong Nhận vẫn cắm ở chân sau. Hắn rút ra, lau sạch máu trên lưỡi dao.

Trong bụi — Tiểu Thạch chui ra, mặt tái mét.

— Vân ca… huynh bị thương.

— Nhẹ.

— Nhưng máu chảy nhiều quá…

— Cầm được.

Hắn nhìn vào tay mình. Vết cắt trên cánh tay trái — sâu, nhưng không đụng xương. Vai — vết móng vuốt, rách da thịt nhưng nông hơn. Chưa nguy hiểm.

Vương Kỳ đi tới, tay cầm một cái lọ nhỏ.

— Thuốc cầm máu. Loại tốt. Bôi đi.

Lâm Vân nhận, không khách sáo. Đổ bột trắng lên vết thương — một cảm giác buốt, rồi tê. Máu ngừng chảy.

— Cảm ơn.

— Tao mới phải cảm ơn mày. Vương Kỳ ngồi xuống bên cạnh. — Nếu không có mày, cả bọn tao đã nằm dưới hàm con báo rồi.

— Ngươi cầm cự được lâu. Nếu ta không ra, ngươi vẫn có thể chạy.

— Chạy? Vương Kỳ cười khẩy. — Chạy thì hàng hóa mất. Xe hỏng. Đi về tay không — vợ con ăn gì?

Lâm Vân im.

— Mày tên Lâm Vân? Vương Kỳ hỏi.

— Ừ.

— Tao là Vương Kỳ. Buôn đồ giữa các thị trấn — lương thực, thuốc men, linh thảo. Từ Thanh Phong trấn qua bốn thị trấn nhỏ phía nam.

— Thanh Phong trấn?

— Ừ. Dưới chân Thanh Phong Tông. Mày chưa nghe?

— Có nghe. Nhưng chưa đến.

— Mày đi đường đó à?

— Định đến Thanh Phong Tông.

Vương Kỳ nhướn mày. Mắt hắn lướt qua người Lâm Vân — từ vết thương, bộ đồ rách, đến phi đao trong tay.

— Tán tu?

— Ừ.

— Đến Thanh Phong Tông làm gì? Học tu luyện?

— Tìm cơ hội.

Vương Kỳ gật, không hỏi thêm. Hắn là loại người biết điểm dừng trong câu hỏi.

— Dù sao, tao nợ mày một mạng. Nếu mày đến Thanh Phong trấn, tìm Vương Kỳ ở đội buôn Phương Bắc. Tao sẽ trả.

— Không cần.

— Tao biết. Nhưng tao vẫn trả. Đó là cách của tao.

Chiều muộm, Vương Kỳ quyết định dừng chân.

Xe hư hai chiếc. Một người chết, một người bị thương nặng. Không thể đi tiếp trong tối. Họ dựng trại bên đường, nhóm lửa, sửa xe.

Lâm Vân ngồi bên đống lửa, tay quấn vải băng. Tiểu Thạch ngồi cạnh, đang hì hục mài một mảnh đá thành mũi tên.

— Mài làm gì?

— Phòng thân. Con thấy cái báo to quá. Nếu huynh không kịp ra… ít nhất con có thứ để ném.

Lâm Vân nhìn cậu. Tiểu Thạch mười bảy tuổi, không tu vi, lần đầu thấy yêu thú cấp hai, tay vẫn run. Nhưng cậu ngồi mài đá.

— Đưa ta xem.

Tiểu Thạch đưa. Lâm Vân cầm, xoay vài vòng. Mảnh đá vừa tay, một đầu sắc, đầu kia hơi tù. Không sắc bằng dao, nhưng có thể gây sát thương.

— Được. Nhưng ném cần lực. Ngươi có lực không?

— Con giết được lợn rừng bằng lao. Cách mười lăm thước.

— Ừ. Tập thêm.

Hắn trả lại, nhìn vào lửa.

Vương Kỳ đi tới, ngồi xuống bên cạnh, đưa cho hắn một bát cháo thịt khô.

— Ăn đi. Còn đường dài.

Lâm Vân nhận bát. Nóng. Thơm mùi thịt và gừng — thứ gia vị hiếm trong thế giới này. Hắn húp một ngụm, cảm giác ấm lan từ dạ dày ra toàn thân.

— Vương đại ca, Thanh Phong Tông… bây giờ thế nào?

Vương Kỳ không trả lời ngay. Hắn khuấy đống lửa, nhìn những tàn lửa bay lên trời.

— Suy yếu. Nói thẳng là suy yếu nhiều.

— Vì sao?

— Trận chiến với Ma giáo cách đây nửa năm. Tông chủ Thanh Phong Tông — Tô Hồng — bị thương nặng, nghe nói không thể vận linh lực được nữa. Mấy trưởng lão chết ba người. Đệ tử nội môn tổn thất hơn phân nửa. Tông môn chỉ còn cái vỏ.

Lâm Vân nghe, không ngắt.

— Ma giáo bên kia — bọn Huyết Y Môn — cũng không khá hơn. Nhưng chúng đông hơn. Và chúng có thế lực chống lưng từ phía bắc. Nghe nói sắp tới, chúng sẽ tấn công lại.

— Nếu suy yếu vậy, sao còn mở chiêu thu đệ tử?

Vương Kỳ cười — nụ cười không vui.

— Chính vì suy yếu nên mới phải mở. Mất người, phải bù. Bằng không, khi Ma giáo đánh tới, Thanh Phong Tông chỉ còn là đống đổ nát. Tông chủ già yếu, con gái thì chưa đủ lông đủ cánh — nếu không có đệ tử mới, tông môn này sẽ tan trong vòng một năm.

Hắn ngừng, nhìn Lâm Vân.

— Mày hỏi làm gì? Định gia nhập?

— Có thể.

— Vậy thì đến sớm. Chiêu thu đệ tử sẽ mở trong vòng mười ngày tới. Nhưng…

Vương Kỳ nhìn vào lửa, giọng trầm xuống.

— Mày là tán tu. Không thế lực. Không người quen. Vào tông môn suy yếu giữa lúc Ma giáo đang nhòm ngó — vừa là cơ hội, vừa là họa. Cơ hội — vì tông môn thiếu người, tán tu như mày có thể leo lên nhanh nếu có thực lực. Họa — vì nếu Ma giáo đánh, mày sẽ là bia đỡ đạn đầu tiên.

Lâm Vân không nói.

Cơ hội và họa — hắn hiểu. Trong game, khi một phe suy yếu, phe kia sẽ tấn công. Người chơi gia nhập phe yếu — được tặng nhiều tài nguyên, nhiệm vụ, nhưng cũng đối mặt với nguy cơ bị tiêu diệt bất cứ lúc nào.

Nhưng hắn không có nhiều lựa chọn.

Là tán tu không công pháp, không thế lực, bị truy sát bởi chủ nợ — hắn cần một tông môn. Dù yếu, dù nguy hiểm, đó vẫn là nơi hắn có thể học, có thể phát triển.

— Cảm ơn.

Vương Kỳ vỗ vai hắn.

— Đừng cảm ơn. Mày cứu tao. Ít nhất tao có thể cho mày vài lời khuyên có ích.

— Vậy cho thêm một lời.

— Gì?

— Đường đến Thanh Phong Tông — có gì nguy hiểm?

Vương Kỳ nghĩ một lúc.

— Từ đây đến Thanh Phong trấn — ba ngày đường nếu đi nhanh. Qua sông, men núi. Yêu thú tầm trung — như con báo hôm nay — không nhiều, nhưng cũng không ít. Tránh đi đêm ở khu vực chân núi. Có một băng cướp nhỏ hoạt động ở đoạn gần sông — nhưng chúng chỉ nhắm vào thương đội đông người, không để ý tán tu lẻ.

Lâm Vân gật.

— Và thêm một chuyện.

— Gì?

— Ở Thanh Phong trấn, có một quán rượu tên Thanh Phong Lâu. Chủ quán là người quen cũ của tao. Nếu cần tin tức, đến đó. Nói tên tao, hắn sẽ giúp.

— Nhớ rồi.

Đêm xuống.

Lâm Vân nằm dưới một gốc cây gần trại, nhìn lên bầu trời. Sao nhiều hơn đêm qua. Trăng khuyết — một mảnh cong màu bạc.

Cánh tay đau âm ỉ. Vai — nhức. Nhưng hắn quen với cảm giác này. Kiếp trước, thức đêm code, đau lưng, đau cổ, tay chuột co giật — còn tệ hơn.

Hắn nghĩ về những gì Vương Kỳ nói.

Thanh Phong Tông suy yếu. Ma giáo sắp tấn công. Tông chủ bị thương. Đệ tử tổn thất nặng.

Nhưng cũng là cơ hội.

Hắn đưa tay sờ chiếc túi linh thạch. Mười sáu hạ phẩm, bốn trung phẩm. Mảnh bản đồ ghép đôi. Nội đan lạ. Mảnh bí tịch khống vật. Vô Ảnh Bộ — bốn bước.

Và phía trước — một tông môn đang hấp hối.

Liệu hắn có thể xoay chuyển tình thế? Hay sẽ chết như một tán tu vô danh trong đống đổ nát?

Hắn không biết.

Nhưng hắn biết một điều — hắn không đến đây để chết.

Bên cạnh, Tiểu Thạch đã ngủ, tay vẫn nắm mảnh đá vừa mài. Mặt cậu giãn ra trong giấc ngủ, trông trẻ hơn tuổi.

Lâm Vân nhìn cậu một lúc.

— Ngày mai, hắn nói nhỏ, như nói với chính mình. — Ngày mai ta sẽ dạy ngươi cảm nhận linh khí.

Rồi hắn nhắm mắt.

Sáng mai — lại lên đường.

← Quay lại bài viết