—
Bình minh ở Thanh Thành không ồn ào như trong tưởng tượng của Tô Mặc.
Nó đến nhẹ nhàng — một dải sáng màu hổ phách len qua khe cửa sổ gỗ, vẽ một đường vàng lên nền nhà bụi bặm. Ngoài kia, gà gáy từ xa vọng lại — không phải tiếng gà nhà quê rời rạc, mà là một giọng trầm, kéo dài, như thể con gà ở thế giới này cũng có linh khí trong họng.
Tô Mặc mở mắt.
Cô nằm yên vài giây — cảm nhận tấm đệm cứng dưới lưng, cái chăn mỏng đắp qua người, hơi ấm của Tử Dạ cuộn tròn dưới chân giường. Đèn dầu trên bàn đã tắt từ lúc nào — chỉ còn mùi dầu cháy thoảng trong không khí.
*Ta đang ở trong một căn phòng. Trong một tửu quán. Trong một thành trì tu đạo thật sự.*
Cô thở ra — chậm rãi — và cảm thấy một cảm giác kỳ lạ: sự an toàn tạm thời.
*Tạm thời.* Cô nhắc mình. *Chỉ là tạm thời.*
Cô ngồi dậy — kiểm tra vết thương vai. Lớp băng vẫn khô. Cử động — hơi nhức, nhưng không còn buốt như mấy ngày trước. Cô có thể dùng tay phải để cầm đồ nhẹ được rồi.
*Đủ để đọc sách.*
Cô rửa mặt qua loa bằng chậu nước trên bàn — nước lạnh, làm cô tỉnh hẳn — rồi thay một bộ y phục sạch từ bọc hành lý. Một bộ đồ vải thô màu lam nhạt — rẻ tiền, nhưng sạch sẽ. Cô chải lại tóc, búi gọn ra sau — nhìn mình trong gương đồng mờ, thấy một khuôn mặt gầy hơn trước, mắt sâu hơn, nhưng môi đã hồng trở lại.
*Còn sống là còn hy vọng.*
Tử Dạ thức dậy — vươn mình — ngáp — để lộ hàm răng trắng nhọn hoắt. Nó nhìn cô, vẫy đuôi.
*”Tìm được gì chưa?”* — ánh mắt nó hỏi.
*”Sắp rồi,”* cô trả lời — dù biết nó không hiểu hết lời. *”Hôm nay chúng ta đi thư viện.”*
—
**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**
**Viewers: 687**
**Cuội:** sáng sớm — 687 người — cũng đông
**CoderKhang:** cuối tuần mà — dậy sớm xem mới kịp
**Gió Đông Về:** tôi vừa uống cà phê vừa mở — chuẩn bị tinh thần
**Cuội:** hôm nay có gì hay không — đi thư viện à
**ModLam:** Sáng nay tôi đã phân tích thêm dữ liệu từ hôm qua. Kết luận vẫn giữ nguyên.
Hoàng ngồi trước màn hình — cốc cà phê đen đặt bên cạnh — nhìn Tô Mặc bước ra hành lang.
*”Chào buổi sáng,”* anh nói, giọng còn hơi ngái ngủ.
*”Ngươi mới dậy à?”* Tô Mặc vừa đi vừa đáp, giọng tỉnh bơ. *”Ta đã thức dậy từ lúc gà gáy.”*
*”Gà gáy ở thế giới của cô lúc mấy giờ?”*
*”…Khoảng giờ Mão.”*
*”Giờ Mão là mấy giờ?”*
*”…”* Cô dừng lại — nhăn mặt. *”Sao ta biết được? Đồng hồ của ngươi có kim mà.”*
**Cuội:** cổ bảo sao biết được =))))))
**Cuội:** dễ thương quá trời
**Gió Đông Về:** tương tác dễ thương ghê — như hai đứa bạn thân
**CoderKhang:** giờ Mão là 5-7h sáng — nhưng cổ đâu có đồng hồ
**ModLam:** Câu hỏi hay: làm sao Tô Mặc đo thời gian khi không có đồng hồ? Có thể họ dùng nhang hoặc đồng hồ nước.
*”Tôi hỏi Khang — giờ Mão là 5 đến 7 giờ sáng,”* Hoàng nói sau khi đọc chat. *”Cô dậy sớm thật đấy.”*
*”Thường thôi. Quen rồi.”*
Cô bước xuống cầu thang — Tử Dạ chạy theo — vào đại sơn của Túy Hương Lâu. Bên dưới đã có vài bàn khách — đang ăn sáng — mùi cháo và bánh bao thơm phức. Chủ quán thấy cô, gật đầu chào:
*”Cô nương dậy sớm thế. Có cần điểm tâm không?”*
*”Có,”* Tô Mặc ngồi xuống bàn gần cửa sổ. *”Cho ta một tô cháo hành — một dĩa bánh bao — với một ấm trà.”*
Cô ngừng lại — nhìn Tử Dạ đang ngồi bên cạnh, mắt nhìn chằm chằm vào mấy cái bánh bao trên bàn bên cạnh.
*”— và một cân thịt kho. Cho nó.”*
Chủ quán cười — nếp nhăn hằn sâu — gật đầu rồi quay vào bếp.
**Cuội:** cháo hành + bánh bao + thịt kho cho Tử Dạ
**Cuội:** biết cách sống đấy chứ
**CoderKhang:** hỏi Hoàng dùm — cổ có bao nhiêu Linh Thạch?
**Hoàng:** Cô còn bao nhiêu Linh Thạch?
**Tô Mặc:** Bốn viên. Hôm qua tiêu một viên trả phòng.
*”Bốn viên. Cô tính tiêu thế nào?”*
*”Tiêu hết rồi tính.”* Cô nhún vai. *”Lâu lâu mới có tiền — xài cho đã.”*
—
Nửa giờ sau — ăn sáng xong — Tô Mặc đứng trước cửa Túy Hương Lâu, nhìn ra đường phố Thanh Thành buổi sớm.
Thành trì đã thức giấc. Những sạp hàng dọc phố chính đã mở cửa — bán đủ thứ: từ bùa chú, linh dược, pháp khí cấp thấp, đến đồ ăn, vải vóc, đồ trang sức bằng ngọc. Người đi lại đông hơn hôm qua — nhưng không vội vã. Họ đi chậm, nói cười, mặc cả — cuộc sống thường nhật của một thành trì tu đạo nhỏ.
*”Tàng kinh các ở đâu nhỉ?”* Tô Mặc lẩm bẩm.
Một người bán hàng rong gần đó — bà lão ngồi sau sạp bánh — nghe thấy, ngước lên:
*”Cô muốn tìm tàng kinh các hả? Đi thẳng cuối phố chính, rẽ phải — thấy một tòa tháp đá xám ba tầng. Đó.”*
*”Cảm ơn bà.”*
*”Mua cái bánh không? Nóng hổi vừa ra lò.”*
Tô Mặc nhìn những chiếc bánh bao trắng tinh, mới nguyên — mùi hành phi thơm phức — và nuốt nước bọt.
*”…Bao nhiêu?*
*”Một đồng.”*
Cô móc túi — tìm thấy mấy đồng tiền đồng lẻ còn sót lại từ bọc hành lý — đưa cho bà lão một đồng, nhận hai cái bánh. Một cho mình — một cho Tử Dạ.
*”Từ từ điệu bộ đó,”* Hoàng nhận xét. *”Cô mà sống ở thế giới này chắc làm dân văn phòng cũng giỏi.”*
*”Dân văn phòng là cái gì?”*
*”— Không có gì.”*
—
Tàng kinh các hiện ra sau khúc quanh — và Tô Mặc phải ngước lên mới thấy hết nó.
Một tòa tháp đá xám — ba tầng — mái cong vút — trên đỉnh có một quả cầu pha lê màu lam nhạt, tỏa ra ánh sáng dịu dù trời vẫn sáng. Mặt ngoài tường phủ đầy dây leo — những dây leo già cỗi, thân to như cổ tay — bám chặt vào đá như những mạch máu xanh. Cánh cửa — bằng gỗ mun đen — hai cánh — trên mỗi cánh chạm khắc một con vật kỳ dị: một con báo có cánh, một con rắn ba đầu.
Không có người canh gác.
Nhưng trên khung cửa — một phù văn màu vàng phát quang nhè nhẹ — như một lời cảnh báo.
*”Đây rồi,”* Tô Mặc thì thào — giọng pha lẫn sợ hãi và háo hức.
Cô bước lên ba bậc thềm đá — mòn vẹt vì bao thế hệ đã đi qua — và đặt tay lên cánh cửa.
Nặng.
Nhưng cô đẩy — và nó mở ra với một tiếng kẽo dài, trầm đục, như một lão già thức dậy sau giấc ngủ dài.
Bên trong — tối.
Nhưng không phải cái tối đáng sợ.
Đó là cái tối ấm áp của bụi thời gian — một không gian rộng lớn với trần nhà cao vút — những kệ sách gỗ đen chạy dài từ sàn lên đến tận trần — xếp đầy sách, cuộn giấy, da thú cuộn tròn. Ánh sáng từ những ngọn đèn dầu treo trên tường — mỗi ngọn cách nhau khoảng ba trượng — hắt ra những vùng sáng vàng vọt, để lại những bóng tối dày đặc giữa các kệ.
Mùi — giấy cũ, mực khô, bụi, gỗ mục, và một thứ gì đó như long diên hương — mùi của tri thức ngàn năm.
Tô Mặc đứng ở ngưỡng cửa — lặng người.
Tử Dạ — cũng im lặng — ngồi bên cạnh, tai vểnh — mắt đen nhìn vào bóng tối trước mặt.
*”Lớn quá,”* cô thì thào.
**Cuội:** trời ơi cái thư viện này
**Cuội:** ước gì có thư viện như này ở thế giới mình
**Gió Đông Về:** nếu là CGI thì render cái này mất mấy tháng
**Gió Đông Về:** với mức độ chi tiết này — từng vết nứt trên kệ — từng hạt bụi trong không khí
**CoderKhang:** Gió Đông Về — mày đã đầu hàng từ hôm qua rồi mà
**Gió Đông Về}: tôi biết — nhưng vẫn không tin nổi
**ModLam:** Đang ghi lại toàn bộ cảnh quay. Ánh sáng từ các ngọn đèn dầu — nếu để ý — không tạo ra bóng kép như đèn nhân tạo. Đây là nguồn sáng thật.
*”Có ai không?”* Tô Mặc gọi — giọng vang nhẹ trong không gian rộng.
Không ai trả lời.
Cô bước vào — bước chân vang trên nền gỗ cũ kỹ — và đi dọc theo dãy kệ sách đầu tiên. Những cuốn sách trên kệ — đủ loại — vài cuốn còn mới, bìa da cứng — vài cuốn đã rách nát, sắp rã ra thành bụi.
Cô lướt tay qua gáy sách — đọc tên:
– *Phàm Nhân Tu Hành Chỉ Nam* — một cuốn dày, cũ
– *Luyện Khí Cơ Bản Yếu Quyết* — một cuốn mỏng hơn, da bọc
– *Thanh Thành Ức Niên Ký* — một cuốn bìa nâu, cũ kỹ
– *Dược Thảo Toàn Thư* — cuốn này mới
– *Phong Thủy Tạp Lục* — cuộn giấy da
*”Nhiều quá,”* cô lẩm bẩm. *”Ta không biết bắt đầu từ đâu.”*
*”Tìm phần lịch sử — hoặc cổ sử,”* Hoàng gợi ý. *”Có thể tìm thấy thông tin về mảnh kính trong đó.”*
Cô gật đầu — rẽ vào một lối đi nhỏ giữa hai kệ sách — và biến mất trong bóng tối.
—
Tô Mặc mất gần một giờ để tìm đúng kệ.
Cuối cùng — ở góc cuối cùng của tầng một, gần một cầu thang xoắn lên tầng hai — cô tìm thấy một kệ sách nhỏ, khuất trong bóng tối, chất đầy bụi. Những cuốn sách trên kệ — cũ nhất trong tất cả — bìa da đen, một số đã mủn, không còn đọc được chữ trên gáy.
Cô quỳ xuống — thổi bụi — và rút ra một cuốn dày nhất.
Bìa da — cũng đen — nhưng trên đó có khắc một hình tròn với những đường xoắn ốc từ tâm tỏa ra. Không chữ — chỉ hình.
*”Hình này…”* Tô Mặc nhướn mày. *”Trông quen quen.”*
*”Quen ở chỗ nào?”* Hoàng hỏi.
*”Không biết. Cảm giác thôi.”*
Cô mở sách.
Bên trong — chữ viết tay — cổ — bằng một thứ văn ngôn cô chỉ đọc được một nửa. Sư phụ từng dạy cô đọc cổ văn — nhưng chỉ đủ để hiểu bảng hiệu và phù chú — không đủ để đọc trơn tru một cuốn cổ thư.
Nhưng cô vẫn cố.
Trang đầu — nói về *Thiên Địa Khởi Nguyên* — việc hình thành thế giới — phân chia âm dương, ngũ hành. Trang hai — nói về *Linh Khí* — nguồn gốc và sự suy thoái. Trang ba — nói về *Thiên Kính*.
Cô dừng lại.
*”Thiên Kính,”* cô đọc to — thì thào. *”Bảo vật thượng cổ — do Tiên Tổ dùng tinh hoa của trời đất mà tạo — có khả năng kết nối vạn giới — xuyên qua màng ngăn giữa các thế giới song song.”*
Tim cô đập nhanh hơn.
*”Thiên Kính bị vỡ — vào thời kỳ Đại Hồng Hoang — thành bảy mảnh. Mỗi mảnh giữ một phần sức mạnh của nó — nhưng riêng lẻ — chỉ đủ để tạo một khe nứt nhỏ — không đủ mở thông đạo vĩnh viễn.”*
Cô ngước lên — mắt sáng rực.
*”Hoàng — ngươi có nghe thấy không? Mảnh kính của ta — nó là một trong bảy mảnh của Thiên Kính!”*
*”Tôi nghe thấy rồi,”* Hoàng nói — giọng cũng phấn khích. *”Đọc tiếp đi — có nói ai tạo ra nó không?”*
Cô lật thêm vài trang — tay run.
**Viewers: 1,234**
**Cuội:** THIÊN KÍNH VỠ LÀM BẢY
**Cuội:** GIỐNG DRAGON BALL THẾ
**Gió Đông Về:** bảy viên ngọc rồng =))
**CoderKhang:** tập hợp đủ 7 mảnh — điều ước thành sự thật
**ModLam:** Nghiêm túc nào các ông. Cô ấy vừa tìm ra thông tin quan trọng — mảnh kính là một trong bảy mảnh của một bảo vật thượng cổ có khả năng kết nối thế giới. Điều này giải thích tại sao kết nối stream tồn tại — và tại sao Huyết Ma Cung muốn nó.
**Cuội:** Mod Lam nói đúng — nhưng vui chút không được hả
**HoaVôƯu:** bảy mảnh — Huyết Ma Cung đã có hai mảnh — còn năm
**HoaVôƯu:** chuyện bắt đầu to rồi
Tô Mặc lật tiếp — mắt lướt qua những dòng chữ — nhưng rồi cô dừng lại.
Một trang — khác với những trang còn lại.
Nó không có chữ.
Chỉ có một hình khắc — lớn — chiếm gần hết trang giấy da.
Một vòng tròn — với những đường xoắn ốc tỏa ra từ tâm — giống như một cơn lốc — hay một thiên hà thu nhỏ. Và ở chính giữa — nơi tâm của vòng xoắn — ba chấm tròn nhỏ xếp thành hình tam giác đều.
Cô nhìn nó — và một cảm giác kỳ lạ chạy dọc sống lưng.
*Không phải lạnh — mà là một thứ gì đó sâu hơn — như thể hình ảnh này đã chạm vào một ký ức cô không có.*
*”Hình này,”* cô thì thào. *”Ngươi thấy nó không, Hoàng?”*
*”Thấy rồi. Cái vòng tròn xoắn với ba chấm ở giữa?”*
*”Phải.”* Cô đưa tay chạm vào hình khắc — ngón tay lướt trên bề mặt giấy da khô ráp. *”Ngươi có cảm giác gì không?”*
*”…Cảm giác gì?”*
*”Ta không biết — như thể ta đã thấy nó ở đâu rồi. Nhưng ta chưa từng thấy nó trong đời.”*
Cô nhìn chằm chằm vào hình khắc — mắt nheo lại — ngón tay vẫn đặt trên tờ giấy, như thể muốn cảm nhận một thứ gì đó ẩn sâu dưới lớp da.
Nhưng không có gì xảy ra.
*”Có chú thích gì bên dưới không?”* Hoàng hỏi.
Cô nghiêng đầu — nhìn xuống cuối trang — nơi có một dòng chữ nhỏ, viết bằng mực đỏ đã ngả nâu.
*”Chỉ có một dòng — cổ văn — ‘Đấng Tạo Hóa vẽ nên vòng xoay — vạn giới quy về một tâm.'”*
*”…Có nghĩa là gì?”*
*”Không biết.”* Cô đóng sách lại — cẩn thận — và đút vào bọc hành lý. *”Nhưng ta sẽ giữ cuốn này.”*
*”Cô mà lấy trộm sách à?”*
*”Mượn. Tạm thời.”*
*”…Cô nghĩ đó là mượn à?”*
*”Nếu có ai hỏi — ta sẽ trả.”*
**Cuội:** cổ vừa ăn cướp sách từ thư viện =))))
**Cuội:** MƯỢN — tạm thời
**CoderKhang:** cái biểu tượng đó — tôi chưa thấy bao giờ
**CoderKhang:** cần tìm hiểu thêm
**ModLam:** Tôi đã chụp lại màn hình chính xác frame hình khắc đó. Đang phân tích — sẽ update sau.
**Gió Đông Về:** mạch truyện bắt đầu căng rồi — Thiên Kính vỡ — bảy mảnh — biểu tượng lạ
—
Cùng lúc đó — ở một nơi khác trong Thanh Thành.
Lục Trần đứng trên một mái ngói cao — gió chiều thổi nhẹ vào tà áo đỏ — mắt nhìn xuống những dãy phố đang chìm dần trong ánh hoàng hôn. Mã Tam ngồi xổm bên cạnh — la bàn trong tay — kim đồng đang quay chậm, đều.
*”Trong thành rồi,”* Mã Tam nói — giọng khàn. *”Kim chỉ phía tây bắc. Cách đây không xa.”*
Lục Trần không trả lời.
Hắn nhìn xuống — nơi những người dân cuối cùng đang vội vã về nhà trước khi trời tối — mấy đứa trẻ chạy quanh một gánh hàng rong — một người phụ nữ vừa gọi chồng về ăn cơm. Hắn nhìn tất cả — và không thấy gì.
*”Con nhỏ đã tìm đến tàng kinh các,”* hắn nói — giọng trầm đều. *”Thông minh đấy. Đến nơi có tri thức — để tìm câu trả lời.”*
*”Có cần —”*
*”Không.”* Lục Trần đưa tay — ngăn Mã Tam giữa chừng. *”Để nó tìm. Để nó biết. Khi nó đã hiểu được giá trị của thứ nó giữ — thì nỗi sợ của nó càng lớn hơn.”*
Hắn quay người — áo đỏ phất nhẹ trong gió.
*”Khi hoàng hôn buông xuống — ta sẽ vào thành.”*
—
**Viewers: 1,687**
**Cuội:** LỤC TRẦN ĐÃ VÀO THÀNH
**Cuội:** MẤY ÔNG ƠI
**Gió Đông Về:** trời ơi hồi hộp quá
**HoaVôƯu:** hắn đang ở trên mái nhà — nhìn xuống
**HoaVôƯu:** Tô Mặc có phát hiện không?
**CoderKhang:** Cô ấy không biết — đang say sưa đọc sách
**CoderKhang:** Hoàng — mày thấy gì ở stream không?
**Hoàng:** Không — tôi chỉ thấy cô ấy đang lật sách — không thấy Lục Trần đâu
**ModLam:** Stream chỉ theo Tô Mặc trong bán kính ~50m. Lục Trần ở xa hơn thế.
**Cuội:** nói chung là cổ đang ở thư viện — hắn ở ngoài kia — mai mới gặp
**Cuội:** tối nay còn gì để xem không?
Hoàng nhìn dòng chat — tay siết nhẹ chuột.
Hắn đã vào thành.
Trong đầu anh, hình ảnh Lục Trần — đôi mắt đỏ — áo đỏ — khí tức lạnh lẽo — hiện lên rõ mồn một. Một kẻ sát thủ — đang ở cùng một thành trì với Tô Mặc.
*”Mặc Nhi.”*
Giọng anh trầm xuống — khiến Tô Mặc ngước lên ngay lập tức.
*”Sao giọng ngươi thay đổi?”*
*”…Cẩn thận. Khi ra khỏi tàng kinh các — phải cẩn thận.”*
Cô nhíu mày — nhìn chằm chằm lên trần nhà — nơi cô biết giọng nói đó đến từ.
*”Hắn đến rồi à?”*
*”Chưa rõ. Nhưng hắn đang ở trong thành.”*
Cô im lặng — tay đặt lên cuốn sách vừa lấy — mắt không chớp.
Một giây — hai giây — ba giây.
*”Ta biết rồi.”*
Giọng cô — bình thản đến lạ.
*”Không sợ à?”*
*”Sợ.”* Cô đứng dậy — bỏ cuốn sách vào bọc. *”Nhưng sợ không giải quyết được gì. Ta đến đây vì câu trả lời — và ta đã tìm được một phần. Nếu hắn đến — thì hắn đến.”*
Cô vỗ nhẹ lên bọc hành lý.
*”Ít nhất — ta biết mình đang cầm thứ gì. Và biết tại sao hắn muốn nó.”*
—
**TING.**
Một âm thanh quen thuộc — từ góc màn hình Hoàng.
Donate.
**—**
**Vô Danh Thí Chủ** đã gửi 1,000,000₫
*”Bảy mảnh — một tâm. Cẩn thận với hình xoắn đó.”*
**—**
Hoàng nhìn dòng chữ — mắt mở to.
*”Vô Danh vừa donate thêm — “*
*”Bao nhiêu? Và nói gì?”* Tô Mặc hỏi.
*”Một triệu. Và một câu — ‘Bảy mảnh — một tâm. Cẩn thận với hình xoắn đó.'”*
Tô Mặc đứng im.
Cả người cô — cứng đờ.
*”Hắn — hắn biết về hình xoắn? Trong cuốn sách này?”*
*”Có vẻ vậy.”*
*”…”* Cô đưa tay siết chặt bọc hành lý — nơi cuốn sách nằm. *”Vô Danh Thí Chủ của ngươi — không phải người thường.”*
*”Tôi biết.”*
*”Hắn biết nhiều hơn chúng ta.”*
*”Tôi biết.”*
*”Và hắn đang — theo dõi.”*
*”…Tôi biết.”*
**Cuội:** TRỜI ĐẤT ƠI DONATE 1 CỦ
**Cuội:** MÀ SAO CÂU NÓI KỲ QUÁ
**Gió Đông Về:** ‘cẩn thận với hình xoắn đó’
**Gió Đông Về:** Vô Danh biết về cái hình trong sách?
**HoaVôƯu:** Vô Danh biết trước mọi thứ
**HoaVôƯu:** giống như — hắn đã đọc kịch bản
**CoderKhang: Không. Hắn không đọc kịch bản — hắn sống ở chung thế giới với chúng ta. Hắn chỉ — biết nhiều hơn.
**ModLam:** CoderKhang nói đúng. Vô Danh Thí Chủ xuất hiện từ chương 1 — im lặng — theo dõi — donate đúng lúc. Có thể hắn biết về thế giới kia từ trước — hoặc — hắn đã thấy những thứ chúng ta không thấy.
**Cuội:** ghê vậy — Vô Danh là chủ mưu à?
**CoderKhang:** Không vội kết luận. Cần thêm dữ liệu.
Hoàng nhìn vào số dư tài khoản — và cảm thấy lạnh sống lưng.
Số tiền này — nếu là thật — có thể đổi thành Linh Thạch cho Tô Mặc. Nhưng lần này — không có viên Linh Thạch nào hiện ra bên cạnh cô. Chỉ có dòng chữ.
*Có thể — không phải donate nào cũng chuyển thành vật phẩm. Có thể — những donate chỉ có chữ — không có chức năng chuyển hóa.*
Hoặc — Vô Danh Thí Chủ không muốn chuyển hóa lần này. Hắn chỉ muốn gửi một lời cảnh báo.
—
Tô Mặc rời tàng kinh các lúc hoàng hôn.
Ánh nắng cuối ngày nhuộm bầu trời màu cam đỏ — những đám mây màu tím xoáy chậm phía trên những mái ngói cong. Những ngọn đèn dầu trong thành đã bắt đầu được thắp lên — từng đốm sáng vàng nhỏ xuất hiện như những con đom đóm khổng lồ.
Cô đứng trước cửa tháp đá xám — một tay giữ bọc hành lý — một tay đặt trên đầu Tử Dạ.
*”Ngươi thấy gì không?”* cô hỏi — giọng nhẹ.
Tử Dạ không trả lời — nhưng tai nó vểnh lên. Nó nhìn về phía cuối phố — nơi bóng tối đang đổ dài từ chân tường thành — và gầm gừ — rất nhỏ — trong cổ họng.
Cô hiểu.
*”Về phòng thôi,”* cô nói. *”Tối nay — không đi đâu nữa.”*
Cô bước nhanh qua phố — hòa vào dòng người vội vã — Tử Dạ chạy sát gót. Nhưng mắt cô — không rời khỏi những mái ngói xung quanh.
—
**Viewers: 2,247**
**Cuội:** cổ đang bị theo dõi
**Cuội:** mấy ông thấy không — Tử Dạ gầm gừ
**Gió Đông Về:** thấy rồi — nó nhìn về mái nhà phía cuối phố
**HoaVôƯu:** Lục Trần đang ở đó
**CoderKhang:** không thấy rõ — nhưng cảm giác nguy hiểm
Trong căn phòng trọ tối om ở Sài Gòn, Hoàng nhìn chằm chằm vào màn hình — tim đập nhanh.
Anh thấy gì đó — một cái bóng — lướt qua mép trái màn hình. Một cái bóng đỏ.
Chỉ trong tích tắc.
Nhưng anh thấy nó.
*”Vào phòng ngay đi,”* anh nói — giọng gấp. *”Khóa cửa lại.”*
Tô Mặc không hỏi — cô rảo bước, leo lên cầu thang Túy Hương Lâu — mở cửa phòng 207, vào trong, khóa cửa — và đứng im, dựa lưng vào cánh cửa gỗ.
Tim cô đập thình thịch.
Tử Dạ nằm xuống bên chân cô — nhưng mắt nó — đen, sáng — vẫn nhìn chằm chằm vào khe cửa.
Im lặng.
Một phút.
Hai phút.
Không có gì xảy ra.
Nhưng trong đầu Tô Mặc — hình ảnh biểu tượng lạ vẫn hiển hiện. Vòng tròn xoắn — ba chấm ở tâm — và câu nói của sư phụ, từ rất lâu rồi, vọng về trong ký ức:
*”Có những thứ — không thể học từ sách. Phải tự đi mà thấy.”*
Cô mở bọc — lấy ra cuốn sách cổ — mở trang có hình khắc — và nhìn nó một lần nữa.
Dưới ánh đèn dầu vàng vọt — vòng tròn xoắn dường như… chuyển động?
Cô dụi mắt — nhìn lại.
Nó đứng yên.
*Chắc do mệt,* cô nghĩ.
Nhưng tay cô — vẫn run.
—
Cách đó ba dãy phố — trên một mái ngói cao — Lục Trần ngồi xếp bằng, mắt nhắm.
Hắn đang — ngửi.
Linh khí của mảnh kính. Một thứ mùi mà chỉ hắn — với tu vi Trúc Cơ hậu kỳ — mới cảm nhận được. Nó nhẹ — nhưng rõ — như một sợi tơ mỏng manh trong không khí.
*Con nhỏ đang ở trong tửu quán đó.*
Hắn mở mắt — nhìn về phía Túy Hương Lâu, nơi ánh đèn vàng hắt ra từ những ô cửa sổ.
*Ngày mai.*
Hắn đứng dậy — áo đỏ bay trong gió đêm — và nhảy sang mái nhà bên cạnh, biến mất giữa những bóng tối đan xen.
—
**Viewers: 2,413**
**Cuội:** sao im lặng thế
**Cuội:** mọi người còn đó không
**CoderKhang:** còn — nhưng không dám nói
**CoderKhang:** sợ làm ồn
**ModLam:** Tôi vừa check lại quang phổ của hình khắc trong sách — có một chi tiết kỳ lạ: ở vùng tia hồng ngoại — hình xoắn đó hiện ra một lớp ký tự thứ hai mà mắt thường không thấy. Đang cố gắng giải mã.
**Gió Đông Về:** CÁI GÌ CƠ
**Gió Đông Về:** có tầng thứ hai trong hình khắc?
**HoaVôƯu:** kênh này mỗi ngày một bí ẩn
**Cuội:** Mod Lam đúng là quái vật
Hoàng nhìn chat — rồi nhìn lại màn hình stream.
Tô Mặc đã tắt đèn. Cô nằm trên giường — Tử Dạ bên cạnh — mắt mở trong bóng tối.
*”Hoàng.”*
*”Sao?”*
*”Ngày mai — ta sẽ quay lại tàng kinh các. Còn nhiều thứ ta chưa đọc.”*
*”…Cô không lo Lục Trần sao?”*
*Có,”* cô nói — giọng đều. *”Nhưng ta còn lo hơn nếu ta không biết gì. Kiến thức — là vũ khí duy nhất ta có lúc này.”*
Im lặng.
*”Ngươi sẽ ở đó chứ?”*
*”…”* Hoàng nhìn màn hình — nhìn bóng tối nơi cô nằm — và nuốt nước bọt. *”Ở đó. Cho đến khi kết nối đứt.”*
*”Tốt.”*
Cô nhắm mắt.
Nhưng trong đầu cô — vòng tròn xoắn với ba chấm ở tâm vẫn quay — quay — quay — như một vòng xoáy kéo cô vào một thứ gì đó sâu thẳm, tối tăm, và không thể gọi tên.
*Đấng Tạo Hóa vẽ nên vòng xoay — vạn giới quy về một tâm.*
Cô không biết câu đó có nghĩa là gì.
Nhưng cô sẽ tìm ra.
—
**HẾT CHƯƠNG 10**
PHUONG NAM
Technology Solutions