Chương 11: Thần Tích

01/07/2026  ·  phuongle

Tô Mặc thức dậy khi bình minh còn chưa kịp chạm vào ô cửa sổ.

Cô mở mắt trong bóng tối xám nhạt — cảm nhận: Tử Dạ vẫn nằm cuộn tròn dưới chân giường, hơi thở đều; cuốn sách cổ nằm dưới gối, góc bìa da cộm vào má cô; vết thương vai— nhói nhẹ khi cô cử động, nhưng đã lành thêm một đêm nữa.

Cô ngồi dậy — lặng lẽ — và nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mặt trời chưa mọc. Những mái ngói cong vút của Thanh Thành chìm trong sương sớm — từng vệt khói bếp bắt đầu bay lên từ các ống khói nhỏ. Một ngày mới. Một ngày Lục Trần sẽ hành động.

*Hắn nói ‘ngày mai’. Hôm nay là ngày mai.*

Cô thở ra — chậm, dài — để ép trái tim đang đập loạn nhịp vào khuôn.

*”Ngươi thức rồi à?”*

Giọng Hoàng — khàn khàn vì thức cả đêm — vang lên trong đầu cô.

*”Ngươi không ngủ?”*

*”Có ngủ — nhưng dậy sớm hơn cô.”* Hoàng ngáp. *”Mới 5 giờ sáng — mà đã có 300 người vào xem rồi. Không biết họ thức từ tối qua hay dậy sớm.”*

**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**

**Viewers: 312**

**Cuội:** chào buổi sáng — ai thức đây
**CoderKhang:** tôi chưa ngủ
**Gió Đông Về:** tôi vừa ngủ dậy — mở lên thấy stream đã bật
**ModLam:** Tôi đã phân tích xong lớp ký tự thứ hai trong hình khắc. Kết quả — không thể công bố ngay. Cần kiểm tra lại.
**Cuội:** Mod Lam nói không thể công bố — nghe ghê vậy
**HoaVôƯu:** sáng sớm đã căng thẳng rồi

*”Đông vậy?”* Tô Mặc hỏi, trèo xuống giường.

*”Ừ. Người ta quan tâm đến hình xoắn đó.”*

Cô rửa mặt nhanh — không xuống ăn sáng — chỉ nhai qua hai cái bánh khô còn lại từ hôm qua, uống vài ngụm nước từ ấm trên bàn. Tử Dạ cũng được phần — ít thịt khô cô gói từ chiều.

*”Hôm nay ta sẽ đến tàng kinh các sớm,”* cô nói. *”Còn nhiều sách chưa đọc.”*

*”…Cô không sợ sao?”*

*”Sợ.”* Cô đeo bọc hành lý lên vai — cuốn sách cổ nằm gọn trong đó, sát nách. *”Nhưng ở trong phòng mãi cũng không giải quyết được gì.”*

*”Để tôi nhờ Khang — ghim giúp một bản đồ trong chat. Nếu cô phải chạy — tôi sẽ chỉ đường cho cô qua những ngõ hẻm.”*

*”Ngươi biết đường ở đây à?”*

*”Học thuộc bản đồ thành phố tối qua. Google Maps — không có dữ liệu — nhưng có mấy tấm ảnh chụp từ stream hôm qua, tôi ráp lại.”*

Cô nhướn mày — một nụ cười nhẹ thoáng qua môi.

*”Ngươi chịu khó thật đấy.”*

*”Có người nói— kiến thức là vũ khí duy nhất. Tôi cũng học theo thôi.”*

Tô Mặc rời Túy Hương Lâu lúc trời còn tờ mờ sáng.

Phố chợ Thanh Thành đã bắt đầu nhộn nhịp — những người bán hàng dựng sạp, chất hàng lên quầy, chuẩn bị cho một ngày buôn bán. Không khí đầy mùi bánh mới nướng, mùi thảo dược từ quầy thuốc bắc, mùi cá khô từ góc chợ hải sản. Một vài tu sĩ trẻ tuổi tập kiếm trong sân nhà — tiếng leng keng của thép vang lên từ xa.

Cô len qua đám đông — Tử Dạ lặng lẽ theo sát — giữ bọc hành lý chặt bên hông, mắt đảo liên tục.

Không thấy áo đỏ.

Nhưng cô biết — hắn ở đâu đó. Trong đám đông này. Trên mái nhà kia. Trong bóng tối của một ngõ hẻm — đang nhìn cô.

*”Vào tàng kinh các mau lên,”* Hoàng nói — giọng căng. *”Tôi có cảm giác không lành.”*

Tô Mặc tăng tốc — gần như chạy.

Cô đến cổng tàng kinh các khi ánh nắng đầu tiên vừa chạm vào quả cầu pha lê trên đỉnh tháp.

Cánh cửa gỗ mun vẫn đóng — nhưng không khóa. Cô đẩy — bước vào bóng tối ấm áp của thư viện — thở phào nhẹ nhõm.

*”An toàn rồi.”*

*”Chưa chắc đâu.”*

Giọng Hoàng lạnh đi.

*”Quay lại — ra khỏi đó ngay.”*

*”Sao—”*

Một tiếng động.

Không phải từ ngoài cửa — mà từ bên trong.

Ở cuối dãy kệ sách — nơi bóng tối dày nhất — một bóng người đứng đó, dựa vào kệ, tay khoanh trước ngực, như thể đã đợi từ lâu.

Áo đỏ.

Lục Trần.

*”Chào buổi sáng, tiểu cô nương.”*

Giọng hắn — trầm, đều, không vội — vang nhẹ trong không gian yên tĩnh của tàng kinh các.

*”Ngươi—”*

*”Ta biết ngươi sẽ đến.”* Hắn bước ra khỏi bóng tối — từng bước chậm rãi, không tiếng động. *”Một kẻ yếu — vừa có được tri thức — sẽ luôn quay lại nơi có tri thức. Đó là bản năng của kẻ đói khát.”*

Tô Mặc lùi lại — tay đưa ra sau, tìm thanh đoản kiếm trong bọc hành lý.

*”Đừng,”* Lục Trần nói — giọng vẫn đều. *”Ngươi biết ta mạnh hơn ngươi bao nhiêu. Nếu ta muốn giết — ngươi đã chết từ lúc bước qua cửa.”*

*”Vậy sao ngươi chưa giết?”*

*”Vì ta muốn hỏi ngươi một câu.”*

Hắn dừng lại — cách cô khoảng năm trượng — ánh sáng từ ngọn đèn dầu trên tường hắt nửa khuôn mặt hắn ra khỏi bóng tối. Đôi mắt đỏ — không còn lạnh lẽo như lần đầu — mà mang một thứ gì đó… tò mò.

*”Giọng nói từ trên trời — nó là ai?”*

Tô Mặc im lặng.

**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**

**Viewers: 1,847**

**Cuội:** NÓ HỎI VỀ HOÀNG
**Cuội:** NÓ HỎI VỀ GIỌNG NÓI TỪ TRÊN TRỜI
**Gió Đông Về:** Lục Trần biết có người chỉ dẫn — hắn đang hỏi thẳng
**CoderKhang:** Tô Mặc đừng trả lời — đừng nói gì về Hoàng
**ModLam:** Cô ấy thông minh — cô ấy sẽ không nói

*”Không biết ngươi nói gì,”* Tô Mặc nói — giọng cố giữ bình tĩnh.

Lục Trần cười.

Một nụ cười không vui — chỉ là một đường cong khô khốc trên môi hắn.

*”Ngươi biết ta đã săn đuổi ngươi bao xa không? Từ rừng tre — qua khe núi — đến Vân Lai Trấn — rồi đến đây.”* Hắn bước thêm một bước — Tô Mặc lùi một bước. *”Mỗi lần ta sắp bắt được ngươi — ngươi lại rẽ đúng lúc, nhảy đúng chỗ, dùng phong chú đúng thời điểm. Một mình ngươi — Luyện Khí trung kỳ — không thể làm được điều đó.”*

*”Có thể ta giỏi hơn ngươi nghĩ.”*

*”Có thể.”* Hắn gật đầu — thừa nhận. *”Nhưng tối qua — khi ta đứng trên mái nhà — ta nghe thấy ngươi nói chuyện với… khoảng không. Ngươi nói — ‘Hoàng’. Ngươi gọi tên ai đó.”*

Tim Tô Mặc ngừng đập trong nửa nhịp.

*”Không có ai cả.”*

*”Có.”* Lục Trần nhìn thẳng vào mắt cô — đôi mắt đỏ như máu. *”Và ta muốn biết — kẻ đó là ai. Một tu sĩ ẩn thân? Một lão tổ nào đó đang theo dõi? Hay—”*

Hắn ngừng lại — nheo mắt.

*\”—một thứ gì đó từ bên ngoài thế giới này?\”*

Không ai nói gì.

Khoảng trống kéo dài.

**Viewers: 2,134**

**Cuội:** hắn biết rồi — hắn biết Hoàng từ thế giới khác
**Gió Đông Về:** sao hắn biết được?
**HoaVôƯu:** Trúc Cơ hậu kỳ — cảm nhận được linh khí lạ
**CoderKhang:** Hắn suy luận từ hành vi của Tô Mặc — mỗi lần cô ấy rẽ đúng lúc là mỗi lần có chỉ dẫn
**ModLam:** Lần đầu kẻ thù chính diện thừa nhận sự tồn tại của thế giới bên kia. Đây là bước ngoặt.
**Cuội:** mà Tô Mặc đang ở trong tàng kinh các — lối thoát nào không?

Tô Mặc đánh giá tình hình.

Lục Trần — cách năm trượng. Cửa chính — sau lưng cô, khoảng bảy trượng. Cầu thang lên tầng hai — bên trái, ba trượng. Kệ sách hai bên — có thể dùng làm chướng ngại.

*Hắn nhanh hơn ta. Mạnh hơn ta. Nếu ta chạy thẳng ra cửa — hắn sẽ bắt được ta trong vòng ba bước.*

*”Này—”* Giọng Hoàng — nhỏ, nhưng rõ. *”Tôi vừa thấy có cửa sổ ở tầng hai, phía tây — nhìn xuống ngõ hẻm sau tàng kinh các. Nếu cô lên được đến đó—”*

*”Ngươi không trả lời ta à?”* Lục Trần cắt ngang — giọng vẫn đều, nhưng đã có chút mất kiên nhẫn.

Tô Mặc không trả lời.

Cô động thủ.

Tay phải cô rút đoản kiếm — tay trái vung ra một đạo Phong Chú — không nhắm vào Lục Trần, mà nhắm vào kệ sách bên phải hắn. Một cơn gió mạnh quét qua — hất đổ hàng loạt sách và cuộn giấy — tạo thành một bức tường giấy da và bụi che mắt tạm thời.

Cô xoay người — lao về phía cầu thang.

*”Khôn đấy.”*

Giọng Lục Trần vang lên ngay sau lưng — gần hơn cô tưởng.

Cô không dám quay đầu — chỉ cắm đầu chạy lên cầu thang xoắn — từng bước hai bậc — tay vịn vào lan can gỗ mục — Tử Dạ lao lên trước, đuôi dựng đứng.

Tiếng bước chân phía sau — nhẹ, đều — như một con mèo đang leo cầu thang.

*”Rẽ phải—”* Hoàng hét. *”—cuối hành lang—cửa sổ!”*

Tô Mặc lao qua hành lang tầng hai — băng qua những kệ sách xếp cao ngang đầu — đến cuối hành lang, nơi một ô cửa sổ gỗ mở ra khoảng không.

Cô nhảy lên bệ cửa — không do dự — lao ra ngoài.

Cô rơi.

Không phải rơi tự do — mà rơi có kiểm soát. Phong Linh Quyết — cô vận linh khí vào chân — giảm tốc độ — chạm xuống mái ngói của một căn nhà thấp hơn, lăn một vòng, đứng dậy, chạy tiếp.

Phía sau — Lục Trần đã đứng trên bệ cửa sổ, nhìn xuống.

*”Chạy giỏi đấy.”*

Hắn nhảy — không dùng phong chú — chỉ nhảy. Trúc Cơ hậu kỳ cho phép thân thể hắn vượt xa giới hạn con người — hắn đáp xuống mái nhà cách đó ba trượng, chân không run, mắt không chớp.

*”Tôi thấy hắn rồi,”* Hoàng nói — giọng căng như dây đàn. *”Trên mái nhà phía sau cô — cách khoảng bốn mái. Rẽ xuống ngõ hẻm bên trái — chạy về hướng chợ cá.”*

Tô Mặc không trả lời — cô nhảy xuống khỏi mái ngói, rơi vào một ngõ hẻm hẹp, đất nện ẩm mốc, hai bên là tường gạch cao. Cô lao đi — Tử Dạ chạy trước, đánh hơi tìm đường.

*”Rẽ phải—”*

Cô rẽ.

*”—rẽ trái—”*

Cô rẽ.

*”—chui qua sạp hàng đó—”*

Cô khom người — chui qua một sạp vải đang treo đầy những tấm lụa màu — làm đổ vài cuộn vải — người bán hàng la oai oái — nhưng cô không dừng lại.

Phía sau — một tiếng động lớn — như ai đó vừa đập vỡ thứ gì đó bằng gỗ.

Lục Trần không thèm chui — hắn nhảy qua sạp hàng, đáp xuống mặt đất, tiếp tục truy đuổi.

**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**

**Viewers: 3,847**

**Cuội:** TRỜI ƠI NHANH QUÁ
**Cuội:** tim tôi đập nhanh quá mấy ông ơi
**Gió Đông Về:** Lục Trần chỉ cách cô ấy khoảng 5 trượng thôi
**HoaVôƯu:** Tô Mặc chạy nhanh thật — nhưng không thoát được nếu cứ thế này
**CoderKhang:** Hoàng — chỉ đường gấp — đưa cổ vào khu đông người
**ModLam:** Khu chợ trung tâm — cách hai dãy phố — nếu cô ấy vào được đó thì có thể hòa vào đám đông

*”Nghe tôi nói—”* Hoàng gần như hét. *”—phía trước có một ngã ba — rẽ trái — chạy thẳng qua khu bán đồ gốm — rồi rẽ phải vào chợ cá. Đám đông sẽ làm hắn chậm lại.”*

Tô Mặc lao qua ngã ba — bám theo chỉ dẫn — nhưng chân cô đã mỏi. Vết thương vai bắt đầu nhói — từng bước chạy đau buốt lên cánh tay phải.

Cô không thể chạy mãi được.

*”Nhanh lên—hắn đang đến gần—”*

Cô biết. Cô có thể nghe thấy tiếng áo đỏ phất trong gió — một âm thanh đặc trưng, như máu chảy.

Cô rẽ vào khu chợ cá — và thế giới bỗng trở nên hỗn loạn.

Chợ cá Thanh Thành — buổi sáng — đông nghẹt người.

Những sạp cá xếp thành dãy — cá tươi ướp đá, mực còn sống, tôm nhảy tanh tách trong những thùng gỗ mùn cưa. Mùi tanh nồng nặc hòa với mùi nước mắm, mùi rau thơm, mùi khói từ lò nướng cá bên đường.

Người mua kẻ bán chen chúc — mặc cả — nói cười — không ai để ý đến một thiếu nữ áo lam đang lao qua đám đông, mặt tái mét, tay ôm chặt bọc hành lý.

Cho đến khi Lục Trần xuất hiện.

Hắn không chạy qua đám đông — hắn nhảy lên một sạp cá — chân đạp lên thùng tôm — làm nước bắn tung tóe — rồi nhảy tiếp lên nóc một quầy hàng — từ trên cao nhìn xuống, mắt đỏ lướt qua đám đông.

Một người bán cá giơ tay chửi — nhưng chưa kịp nói hết câu thì đã thấy khí tức lạnh lẽo tỏa ra từ người áo đỏ — và im bặt.

Cả khu chợ — trong một giây — như ngừng lại.

Rồi — hỗn loạn.

Người ta la hét — bỏ chạy — đổ vỡ sạp hàng — cá tôm văng tung tóe dưới chân. Cảnh tượng trở thành một mớ hỗn độn giữa phố chợ sáng sớm.

*”Cô vào đám đông!”* Hoàng hét. *”Trà trộn vào — hắn không thể phân biệt được cô trong đám đông này!”*

Tô Mặc cố gắng — nhưng Lục Trần đã thấy cô.

Hắn nhảy — từ sạp cá sang sạp cá — vun vút như một tia chớp đỏ — và đáp xuống trước mặt cô — chặn đường đi.

*”Chạy nữa không?”*

Tô Mặc lùi lại — tay siết chặt đoản kiếm — môi run.

*”Đưa mảnh kính đây — và ta sẽ để ngươi sống.”*

*”…”*

*”Ngươi không thể thắng ta. Ngươi biết điều đó.”*

Tô Mặc nhìn quanh — tìm đường thoát — nhưng không có. Trái — phải — sau — đều là người đang chạy tán loạn, sạp hàng đổ vỡ. Trước mặt — Lục Trần.

*”Ba giây — hoặc là ngươi đưa — hoặc là ta lấy.”*

Một.

*”—”*

Hai.

*”—”*

*”Hoàng—”* Tô Mặc thì thào — trong hơi thở cuối cùng trước khi hành động.

Và rồi — có thứ gì đó thay đổi.

**TING.**

Âm thanh quen thuộc của donate — nhưng lần này — to hơn. Vang hơn. Như thể nó không chỉ là một thông báo trên màn hình của Hoàng, mà là một tiếng chuông — vọng ra từ hư không — vào thế giới bên kia.

Trên màn hình Hoàng — một dòng chữ hiện ra:

**🔔 DONATE ĐẶC BIỆT**

**Bá Vương Biệt Cơ** đã gửi 5,000,000₫

*”Cầm lấy. Mau.”*

**Vật phẩm tương ứng: [Phong Phù Hạ Phẩm] — kích hoạt tức thì.**

Hoàng chưa kịp đọc to cho Tô Mặc — thì nó đã xảy ra.

Trên bầu trời Thanh Thành — giữa ánh nắng ban mai — một tia sáng xanh lục xé toạc không trung.

Nó đến từ trên cao — xuyên qua mây — xuyên qua sương sớm — như một mũi tên ánh sáng. Trong tích tắc, cả khu chợ cá — cả dãy phố — cả một góc thành trì — đều thấy nó.

Một đạo phù màu xanh — to bằng bàn tay — phát sáng rực rỡ — rơi xuống từ bầu trời.

Không chậm. Không lơ lửng. Nó rơi thẳng — như thể có một bàn tay vô hình đang ném nó xuống — và dừng lại đúng trước mặt Tô Mặc — lơ lửng trong không trung — cách mặt cô khoảng một gang tay.

Cả khu chợ im lặng.

Người ta ngừng chạy. Ngừng la hét. Họ đứng đó — miệng há hốc — nhìn lên đạo phù xanh đang phát sáng trên tay Tô Mặc — và nhìn lên bầu trời — nơi không có gì cả.

Một người đàn ông già — ngồi bên sạp cá đổ vỡ — thì thào:

*”Thần tích…”*

*”THẦN TÍCH!”* Một người khác hét lên.

Và rồi — cả khu chợ như vỡ òa. Người ta quỳ xuống. Người ta lạy. Người ta khóc. Người ta gọi tên các vị thần mà họ biết — và cả những vị thần họ không biết.

Giữa đám đông đang hoảng loạn vì sợ và vì tôn thờ — Tô Mặc đứng đó — tay cầm đạo phù xanh — mắt mở to — không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**

**Viewers: 4,562**

**Cuội:** CÁI GÌ CƠ
**Cuội:** CÁI GÌ VỪA XẢY RA THẾ
**Cuội:** TÔI VỪA THẤY PHONG PHÙ RƠI TỪ TRÊN TRỜI XUỐNG
**Gió Đông Về:** ÔNG TA VỪA GỬI ĐỒ THẬT QUA MÀN HÌNH
**HoaVôƯu:** KHÔNG THỂ NÀO — TÔI VỪA THẤY MỘT TIA SÁNG XANH XẺ ĐÔI BẦU TRỜI
**HoaVôƯu:** MỌI NGƯỜI Ở DƯỚI ĐÓ ĐỀU THẤY
**CoderKhang:** Khoan đã — bình tĩnh — để tôi check
**CoderKhang:** Donate 5 triệu từ tài khoản ‘Bá Vương Biệt Cơ’ — vật phẩm Phong Phù Hạ Phẩm
**CoderKhang:** NÓ HIỆN RA THẬT BÊN KIA
**ModLam:** Các ông thấy không? Người dân dưới đó đang quỳ lạy. Họ gọi đó là ‘thần tích’. Từ góc nhìn của họ — một tia sáng từ trời rơi xuống — đưa vật phẩm đến tay Tô Mặc. Đây là lần đầu tiên vật chất từ thế giới chúng ta xuất hiện công khai ở thế giới bên kia.
**Cuội:** VẬY LÀ CHÚNG TA CÓ THỂ GỬI ĐỒ THẬT
**Cuội:** BẰNG TIỀN THẬT
**Gió Đông Về:** Bá Vương Biệt Cơ là ai? Mới vào?
**CoderKhang:** Tài khoản mới — không lịch sử chat — không avatar — vừa vào là donate 5 triệu
**ModLam:** Giống một alt của Vô Danh Thí Chủ — hoặc — một người mới biết chuyện.

Hoàng nhìn màn hình — tay run — miệng khô khốc.

*”Mặc Nhi—”* Giọng anh khàn đặc. *”—cầm lấy đạo phù đó. Kích hoạt nó. Ngay.”*

Tô Mặc — vẫn còn choáng — nghe thấy giọng Hoàng và như tỉnh ra.

Cô nhìn xuống đạo phù trong tay — một lá bùa màu xanh lục — mặt trên vẽ những đường phù văn tinh xảo — linh khí từ nó tỏa ra ấm áp, như một luồng gió nhẹ.

Cô không biết nó là gì.

Nhưng cô tin Hoàng.

Cô vận linh khí — đẩy vào đạo phù.

Đạo phù phát sáng.

Không phải một tia sáng nhỏ — mà là một vụ nổ ánh sáng xanh lục — bao phủ cả khu vực trong một khoảnh khắc chói lòa. Mọi người — kể cả Lục Trần — phải che mắt.

Khi ánh sáng tan đi — một cơn gió mạnh cuộn lên từ dưới chân Tô Mặc.

Nó nâng cô lên — nhẹ nhàng — như một bàn tay vô hình đỡ lấy cô. Chân cô rời khỏi mặt đất — và cô cảm thấy cơ thể mình nhẹ bỗng — như một chiếc lá — như một cọng lông vũ — không còn trọng lượng.

*”Phong Phù…”* cô thì thào — nhận ra. *”Đây là Phong Phù — pháp phù gia tốc — ta có thể—”*

*”—chạy nhanh hơn hắn?”* Hoàng hỏi.

*”—bay.”*

Cô đạp chân — và cơ thể cô vọt đi.

Không phải chạy — mà là lướt — trên mặt đất — chân chạm đất từng nhịp nhẹ như chim chạm cành cây. Mỗi bước đưa cô đi xa gấp năm lần bước thường. Gió — thổi qua mặt — mát lạnh — làm tóc cô bay phấp phới.

Cô lao qua chợ cá — vượt qua đám đông — vượt qua những sạp hàng đổ vỡ — như một cơn gió xanh.

Phía sau — Lục Trần giật mình — nhưng chỉ trong tích tắc.

Hắn lao theo — nhưng lần này — hắn không thể đuổi kịp. Phong Phù — dù chỉ là Hạ Phẩm — đã đưa Tô Mặc lên một tốc độ vượt quá khả năng của một Trúc Cơ hậu kỳ thiên về công kích, không thiên về thân pháp.

Cô lao qua những con phố — qua những ngõ hẻm — qua những cây cầu đá bắc qua kênh nước — Tử Dạ chạy theo, cũng nhanh hơn thường lệ, đuôi kéo dài như một vệt khói đen.

*”Rẽ trái—vào ngõ số 3—”*

Cô rẽ.

*”—chui qua cửa sau của tửu quán—”*

Cô chui.

*”—rồi ra phố sau—hòa vào đám đông ở cổng thành—”*

*Cổng thành?*

*”Ra khỏi thành?\”*

*”Phải — ra khỏi Thanh Thành. Vào rừng. Ở đó cô có không gian để chạy. Ở trong thành — hắn sẽ lùng sục từng góc — và cô không thể chạy mãi bằng Phong Phù — nó sẽ hết hiệu lực.”*

Cô hiểu.

Cô lao qua cổng thành phía đông — lính canh chỉ kịp thấy một bóng xanh vụt qua — và một con chó đen chạy theo — rồi mất hút trong khu rừng thông bên ngoài.

Lục Trần dừng lại ở cổng thành.

Hắn đứng đó — áo đỏ phất nhẹ — mắt nhìn theo bóng Tô Mặc đang khuất dần giữa những hàng thông xa.

Mã Tam — chạy theo từ lúc nào — thở hổn hển — la bàn trong tay quay tít.

*”Nó—nó chạy nhanh quá—ta chưa thấy Luyện Khí trung kỳ nào chạy nhanh như vậy—”*

*”Đó không phải là tốc độ của nó.”* Lục Trần nói — giọng trầm, lạnh. *”Đó là tốc độ từ một đạo phù gia tốc vừa xuất hiện từ hư không.”*

*”Từ hư—”*

*”Ngươi thấy tia sáng trên trời không?”*

Mã Tam im lặng.

*”Ta thấy. Cả thành đều thấy.”*

Lục Trần quay lại — nhìn về phía khu chợ cá, nơi những người dân vẫn còn đang quỳ lạy — một số đã đứng dậy, chỉ trỏ — bàn tán — thì thào về ‘thần tích’ vừa xảy ra.

Hắn nheo mắt.

*”Không chỉ giọng nói…”*

Hắn lẩm bẩm — giọng nhỏ — chỉ đủ cho mình hắn nghe.

*”…hắn còn có thể gửi đồ.”*

Hắn ngước lên bầu trời — nơi đám mây vẫn còn lưu lại vệt sáng xanh lục — như một vết cắt trên nền trời xanh.

*”Hắn là thần thánh phương nào?”*

Trong khu rừng thông — cách cổng thành Thanh Thành khoảng mười dặm.

Tô Mặc dừng lại — ngồi phịch xuống dưới một gốc cây to — thở dốc — mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt. Phong Phù trong tay cô đã mờ đi — chỉ còn là một mảnh giấy vàng phai màu — linh khí đã cạn.

*”Hết rồi…”* cô thì thào. *”Nhưng—ta thoát rồi.”*

*”Thoát rồi,”* Hoàng nói — giọng cũng mệt mỏi. *”Tạm thời.”*

Tử Dạ nằm xuống bên cạnh — lè lưỡi thở — nhưng mắt vẫn sáng, vẫn canh chừng xung quanh.

Tô Mặc nhìn mảnh phù đã cháy hết trong tay — rồi ngước lên bầu trời.

*”Hoàng.”*

*”Sao?”*

*”Bên đó… vừa xảy ra chuyện gì thế?”*

Hoàng im lặng một lúc.

*”Có người donate 5 triệu. Xuất hiện vật phẩm — Phong Phù Hạ Phẩm — rơi từ trên trời xuống trước mặt cô. Giữa chợ đông người.”*

*”Vật phẩm — rơi từ trời?”*

*”Ừ.”*

*”Mọi người đều thấy?”*

*”Mọi người.”*

Tô Mặc nhắm mắt — dựa đầu vào thân cây — cảm thấy toàn thân mình vừa chạy xong một cuộc đua mà cô không hề chuẩn bị.

*”Bây giờ — cả thành đều biết rồi,”* cô nói — giọng khẽ. *”Cả thành đều thấy ‘thần tích’.”*

*”…Phải.”*

*\”Và chúng ta — không thể quay lại đó được nữa.\”*

Không gian lắng xuống.

Những tia nắng xuyên qua tán thông — rơi xuống mặt cô — ấm áp — trái ngược với cái lạnh trong lòng cô.

**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**

**Viewers: 5,213**

**Cuội:** cô ấy thoát rồi — thở phào nhẹ nhõm
**Gió Đông Về:** tôi cũng thở phào — hồi nãy tôi nín thở luôn
**HoaVôƯu:** pha đó căng thẳng quá — mà Bá Vương Biệt Cơ là ai mới được
**CoderKhang:** Đã check Bá Vương Biệt Cơ — tài khoản mới tạo 3 ngày trước — không follow ai — chỉ vào stream này và donate. Có thể là người quen biết chuyện từ trước.
**ModLam:** Điều quan trọng hơn: cơ chế donate đã thay đổi. Trước đây — donate chỉ ra Linh Thạch — xuất hiện gần Tô Mặc. Hôm nay — donate ra vật phẩm — và xuất hiện theo cách hoành tráng — từ trên trời rơi xuống — ai cũng thấy. Có thể — donate càng lớn — hiệu ứng càng mạnh — và càng công khai.
**Cuội:** Vậy nghèo không donate được à =(((
**Cuội:** tôi chỉ donate được 20k thôi
**Gió Đông Về:** Cuội — mày donate 20k chắc ra cái bật lửa
**HoaVôƯu:** =))))))
**CoderKhang:** Nghiêm túc — nếu cơ chế này hoạt động theo số tiền — thì những donate lớn sẽ tạo ra những thay đổi lớn. Và nếu ai cũng có thể donate để gửi vật phẩm — thì thế giới bên kia sắp có một cuộc cách mạng.
**ModLam:** Nhưng cũng có rủi ro. Nếu kẻ xấu donate — gửi vật phẩm nguy hiểm — thì sao?
**Cuội:** trời ơi — mấy ông nghĩ xa quá — mới có chương 11 mà
**Cuội:** để tận hưởng cảm giác chiến thắng đã

Hoàng nhìn chat — một nụ cười mệt mỏi thoáng qua mặt.

Anh nhìn lại stream — Tô Mặc đang ngồi dưới gốc thông, tay sờ lên đầu Tử Dạ — ánh nắng xuyên qua lá chiếu lên mặt cô những đốm sáng vàng — trông cô như đang ở trong một bức tranh.

Nhưng trong đầu anh, một nỗi lo khác đang hình thành.

*Bá Vương Biệt Cơ.*

Tài khoản mới — donate 5 triệu — và biết chính xác thời điểm cần gửi vật phẩm.

*Ai? Một người xem mới biết chuyện — hay một người đã theo dõi từ lâu, chỉ chờ thời cơ?*

Anh không biết.

Nhưng anh biết một điều: cánh cửa này — một khi đã mở — sẽ không thể đóng lại được nữa.

Cách đó — trên một mái ngói cao của Thanh Thành — Lục Trần vẫn đứng nhìn về khu rừng xa.

Mã Tam đã đi — điều tra tung tích Tô Mặc trong dân chúng. Hắn ở lại một mình — với những suy nghĩ không ai biết.

*Giọng nói từ trên trời. Vật phẩm từ trên trời.*

Hắn nhìn lên bầu trời — một lần nữa.

*Thần thánh — hay — một thế lực nào đó từ một thế giới khác?*

Hắn nhắm mắt.

*Dù là gì — ta sẽ tìm ra.*

Hắn mở mắt — và mỉm cười.

Một nụ cười lạnh — nhưng có chút hứng thú.

*”Cuộc săn này — bắt đầu thú vị rồi.”*

**HẾT CHƯƠNG 11**

← Quay lại bài viết