Chương 12: Thần Linh

01/07/2026  ·  phuongle

Rừng thông tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy mùi nhựa cây.

Những tia nắng buổi sáng xuyên qua lớp tán dày, rơi xuống mặt đất thành từng cột sáng vàng — lơ lửng đầy bụi li ti và những hạt phấn thông vo ve trong không khí. Chim hót xa — một vài tiếng — rồi ngừng. Im lặng lại tràn về.

Tô Mặc ngồi dưới gốc thông già — lưng dựa vào thân cây sần sùi — đầu gối co lên, tay ôm bọc hành lý như một đứa trẻ ôm gối. Tử Dạ nằm cuộn tròn bên cạnh, mắt nhắm hờ, tai vẫn động đậy theo từng âm thanh nhỏ nhất.

Cô không ngủ.

Cô nhìn lên bầu trời qua những kẽ lá — mảnh ghép của bầu trời xanh — và nghĩ.

*Thần tích.*

Từ đó — cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô.

*Một tia sáng từ trời — một đạo phù xuất hiện giữa không trung — người dân quỳ lạy — Lục Trần lùi lại.*

*Tất cả — nghe theo giọng nói đó.*

*Giọng nói của Hoàng.*

**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**

**Viewers: 2,847**

**Cuội:** căng thẳng qua rồi — giờ mới thở được
**Gió Đông Về:** cảnh quay trong rừng đẹp thật — như phim vậy
**HoaVôƯu:** cô ấy ngồi yên từ nãy giờ — chắc kiệt sức rồi
**CoderKhang:** Cần kiểm tra tình trạng của Tô Mặc. Cô ấy vừa chạy gần 10 dặm với Phong Phù — cơ thể chưa quen với tốc độ đó.
**ModLam:** Và còn bị thương ở vai từ chương 8 — vết thương chưa lành hẳn.
**Cuội:** tội cô ấy quá — bị săn đuổi suốt

Hoàng nhìn hình ảnh trên màn hình.

Tô Mặc — dưới gốc thông — nhỏ bé đến lạ. Trong thế giới của cô, cô là một tu sĩ Luyện Khí trung kỳ — đủ mạnh để sống sót qua bao lần truy đuổi. Nhưng anh thấy cô chỉ là một cô gái mười tám tuổi, tay còn run, mắt còn hoảng, ngồi co ro dưới một gốc cây giữa khu rừng xa lạ.

*”Mặc Nhi.”*

Cô giật mình — ngước lên.

*”Sao?”*

*”Cô ổn không?”*

Một câu hỏi đơn giản. Nhưng Tô Mặc nhìn lên bầu trời — nơi giọng nói đó vọng xuống — và mắt cô bỗng long lanh.

*”Ta không biết…”* Cô thì thào. *”…có ổn không. Nhưng — ta còn sống. Nhờ ngươi.”*

*”Không — nhờ Bá Vương Biệt Cơ mới đúng. Người đó donate — không phải tôi.”*

*”Nhưng ngươi đã bảo ta kích hoạt nó.”*

*”…Cũng đúng.”*

*”Và nếu không có ngươi — ta đã không biết có cửa sổ tầng hai. Đã không biết đường qua ngõ hẻm. Đã không biết rẽ vào chợ cá.”*

Cô ngừng lại — hít một hơi sâu.

*”Ngươi đã cứu ta. Lần này — và nhiều lần trước đó.”*

Hoàng không trả lời ngay.

Anh nhìn vào chat — mọi người đều im lặng lạ thường. Không troll. Không spam. Chỉ có những dòng chữ lặng lẽ hiện lên rồi trôi đi.

**Cuội:** …
**CoderKhang:** …
**ModLam:** Khoảnh khắc này — nên để họ nói chuyện.

*”Hoàng.”*

*”Hử?”*

*”Bên đó — thế giới của ngươi — có nhiều người như ngươi không?”*

Hoàng nhướn mày.

*”Ý cô là… streamer? Hay — người có thể nhìn xuyên thế giới?”*

*”Cả hai.”*

*”Streamer thì nhiều. Hàng triệu người. Họ chơi game, hát, nấu ăn, nói chuyện — đủ thứ. Còn nhìn xuyên thế giới…”* Anh cười nhạt. *”…chắc chỉ có mình tôi. Và tôi cũng không hiểu tại sao.”*

*”Vậy tại sao ngươi — trong hàng triệu người — lại là người duy nhất? Tại sao ngươi lại thấy ta?”*

Hoàng im lặng.

Câu hỏi đó — anh tự hỏi mỗi đêm kể từ chương 1. Tại sao? Anh không giàu. Không đẹp trai. Không tài năng. Một streamer thất bại trong căn hộ studio 20m² với hóa đơn tiền điện còn chưa trả xong.

*”…Tôi không biết,”* cuối cùng anh nói. *”Có thể — vì tôi đang ở đúng nơi, đúng lúc. Hoặc — vì tôi không có gì để mất.”*

*”Không có gì để mất?”*

*”Trước khi gặp cô — tôi chẳng có gì cả. Công việc — chẳng ra gì. Tương lai — mờ mịt. Mỗi ngày trôi qua đều như nhau — thức dậy, stream, ngủ, rồi lại thức dậy.”* Anh ngừng lại. *”Nhưng từ khi gặp cô — mọi thứ thay đổi.”*

*”Thay đổi thế nào?”*

*”…Tôi có lý do để thức dậy mỗi sáng.”*

Gió thổi qua rừng thông — một làn gió nhẹ mang theo mùi nhựa ấm — làm những tán lá xào xạc. Tô Mặc ngồi im — mắt nhắm — như đang cảm nhận từng lời của Hoàng thấm vào người.

*”Ta không hiểu hết những gì ngươi nói,”* cô nói — giọng khẽ. *”Ngươi nói về một thế giới có hàng triệu người — nhưng ta chỉ hình dung được một thành trì lớn hơn Thanh Thành mười lần. Ngươi nói về ‘stream’ — ‘màn hình’ — ‘internet’ — ta không biết đó là gì. Nhưng có một điều ta hiểu.”*

Cô mở mắt — nhìn thẳng lên bầu trời.

*”Ngươi là người duy nhất — trên thế giới này hay thế giới khác — đã giúp ta mà không đòi hỏi gì. Ngươi không muốn mảnh kính. Ngươi không muốn linh khí của ta. Ngươi không muốn ta làm nô lệ hay tôi tớ. Ngươi chỉ — giúp.”*

Giọng cô run nhẹ.

*”Sư phụ ta từng nói — trên đời này, không ai cho không ai thứ gì. Ai cũng có mục đích. Ai cũng có toan tính. Nhưng ngươi — ngươi khác.”*

*”…Tôi không phải là—”*

*”Ngươi là thần sao?”*

Câu hỏi — thẳng thắn — bất ngờ — cắt ngang lời Hoàng.

**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**

**Viewers: 3,124**

**Cuội:** ÔI TRỜI
**Cuội:** CÔ ẤY HỎI THẲNG LUÔN
**Gió Đông Về:** trời ơi — căng thẳng quá — Hoàng sẽ trả lời thế nào?
**HoaVôƯu:** Mặt Hoàng đơ luôn kìa
**CoderKhang:** Đây là khoảnh khắc quyết định — Hoàng nên nói thật hay không?
**ModLam:** Cô ấy cần một điểm tựa. Nếu Hoàng nói ‘không’ — cô ấy có thể suy sụp.
**Cuội:** nhưng nói dối thì cũng tội mà

Hoàng nhìn màn hình — miệng khô khốc.

*”Ta — tức là—”* Anh lúng búng. *”Tôi không—”*

Anh không biết trả lời thế nào.

*Thần?*

Anh — một thằng thất bại hai mươi sáu tuổi, nợ tiền nhà ba tháng, sống nhờ mì gói và tương ớt — là thần?

*”Không,”* cuối cùng anh nói — giọng nhỏ. *”Tôi không phải thần.”*

*”Nhưng ngươi có thể gửi vật phẩm từ trên trời xuống.”*

*”Đó là — nhờ người khác — họ donate — tôi không tự—”*

*”Donate là gì?”*

*”Là — họ cho tôi tiền — và tiền đó — biến thành vật phẩm — ở bên đó.”*

Tô Mặc nhíu mày — không hiểu.

*”Tiền — biến thành vật phẩm — từ trên trời rơi xuống?”*

*”…Nghe điên rồ nhưng đúng vậy.”*

*”Vậy — ngươi không phải thần — nhưng ngươi có thể làm những điều thần mới làm được.”*

Hoàng mở miệng — định nói — nhưng không có lời nào thoát ra.

Bởi vì — từ góc nhìn của cô — anh chính là thần.

*”Để tôi giải thích thế này,”* Hoàng nói — giọng cố gắng bình tĩnh. *”Thế giới của tôi — nó khác lắm. Chúng tôi có những cỗ máy gọi là máy tính — có thể nhìn thấy và nghe thấy những thứ ở xa. Vô cùng xa. Xa hơn cả — xa hơn cả khoảng cách mà cô có thể tưởng tượng.”*

*”Xa hơn cả chân trời?”*

*”Xa hơn cả bầu trời.”*

Tô Mặc im lặng — cố hình dung.

*”Và — bằng một cách nào đó — tôi có thể nhìn thấy cô qua một trong những cỗ máy đó. Cô ở bên kia — tôi ở bên này — nhưng có một ‘tấm gương’ vô hình nối hai chúng ta lại.”*

*”Tấm gương?”*

*”Mảnh kính của cô — nó là cầu nối. Tôi thấy cô qua nó. Và cô nghe thấy tôi qua nó.”*

Tô Mặc đưa tay vào bọc hành lý — lấy ra mảnh kính vỡ. Nó nằm gọn trong lòng bàn tay cô — ánh sáng xuyên qua lớp kính mờ — phát ra một tia tím nhạt.

*”Vậy…”* Cô nhìn vào mảnh kính. *”…ta có thể thấy ngươi không? Nếu ta nhìn vào nó — ta có thấy thế giới của ngươi không?”*

Hoàng chưa bao giờ nghĩ đến điều đó.

*”…Tôi không biết. Chưa ai thử.”*

*”Để ta thử.”*

Cô giơ mảnh kính lên — ngửa mặt lên bầu trời — nhìn xuyên qua lớp kính mờ.

Mọi thứ — biến dạng. Ánh sáng xanh của bầu trời trở nên đục — những đám mây hòa vào nhau — không có gì đặc biệt.

*”Không thấy gì cả,”* cô nói — giọng hơi thất vọng.

*”Chắc — chỉ một chiều thôi,”* Hoàng nói. *”Tôi thấy cô — nhưng cô không thấy tôi.”*

*”Vậy — ngươi thấy ta — nhưng ta không thấy ngươi. Ngươi nghe ta — nhưng ta chỉ nghe thấy giọng ngươi từ trên trời vọng xuống.”*

Cô ngừng lại — khẽ cười.

*”Giống một vị thần thật đấy. Ở trên cao — nhìn xuống — phán truyền — nhưng không ai thấy mặt.”*

*”…Tôi không cố tỏ ra là thần.”*

*”Ta biết. Nhưng từ góc nhìn của ta — ngươi gần như thế.”*

Hoàng dựa lưng vào ghế — nhìn trần nhà.

Căn phòng của anh — tối om — chỉ có ánh sáng từ màn hình máy tính hắt lên mặt. Một chồng ly mì tôm chưa rửa trên bàn. Một cái quạt cây kêu lạch cạch ở góc phòng.

*Mình — thần?*

Anh bật cười — nhưng không vui.

*”Có một điều tôi muốn cô biết,”* anh nói — giọng trầm. *”Tôi không phải thần. Tôi chỉ là một người bình thường — đang ngồi trong một căn phòng nhỏ — nhìn cô qua màn hình. Tôi không có phép thuật. Tôi không có sức mạnh. Những vật phẩm đến với cô — là do người khác — họ có lòng tốt — hoặc có mục đích riêng.”*

*”Nhưng ngươi là người truyền đạt chúng.”*

*”…Ừ. Tôi là cầu nối.”*

*”Vậy — có thể ngươi không phải thần — nhưng ngươi là sứ giả của thần.”*

Hoàng không biết nên khóc hay nên cười.

**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**

**Viewers: 3,842**

**Cuội:** Hoàng ơi — mày là thần thật đấy — tao chưa thấy ai mà được tôn sùng như vậy
**Gió Đông Về:** cô ấy tin thật rồi — không thể lay chuyển được
**HoaVôƯu:** Hoàng có nên nói thật không? Hay cứ để cô ấy tin?
**CoderKhang:** Nếu nói thật — cô ấy có thể mất niềm tin vào người duy nhất đang giúp mình. Nếu không nói — chúng ta đang lừa dối cô ấy.
**ModLam:** Đây là vấn đề đạo đức. Cô ấy đang coi Hoàng như thần linh — nhưng Hoàng chỉ là người. Nếu sau này cô ấy biết sự thật — hậu quả sẽ rất nặng nề.
**Cuội:** nhưng nếu bây giờ nói thật — cô ấy sẽ suy sụp ngay lúc này — khi vừa thoát chết
**Gió Đông Về:** thôi cứ để từ từ — từ từ giải thích
**HoaVôƯu:** mà quan trọng — ‘thần’ hay không ‘thần’ — thì cô ấy vẫn cần người giúp. Vai trò của Hoàng vẫn thế.

Hoàng đọc chat — và thấy mình càng rối hơn.

*Từ từ giải thích — nhưng giải thích thế nào?*

*”Này,”* anh nói — giọng dịu hơn. *”Tôi không biết mình là gì trong mắt cô — thần, sứ giả, hay chỉ là một kẻ lạc lối tình cờ kết nối được với cô. Nhưng tôi biết một điều — tôi sẽ không bỏ mặc cô. Dù có chuyện gì xảy ra.”*

Tô Mặc im lặng — rồi khẽ mỉm cười.

*”Đó chính là điều một vị thần nên nói.”*

*”…Cô cứng đầu quá đấy.”*

*”Sư phụ ta cũng nói thế.”*

Cả hai cùng cười — nhẹ nhõm — như thể những căng thẳng vừa qua tan đi trong chốc lát.

Tử Dạ — nãy giờ nằm im — ngóc đầu dậy, nhìn quanh, rồi lại nằm xuống, gác mõm lên chân Tô Mặc.

*”Tử Dạ đói rồi,”* Tô Mặc nói, xoa đầu con yêu lang. *”Ta cũng đói. Nhưng không có gì để ăn.”*

*”Trong bọc hành lý của cô còn gì không?”*

*”Mấy cái bánh khô — nhưng ăn hết từ sáng.”*

*”…Chết thật.”*

*”Không sao — ta có thể săn thú nhỏ trong rừng. Chỉ là — không có lửa.”*

Hoàng nhìn quanh phòng — thấy cái bật lửa gas trên bàn.

*”Tôi có lửa — nhưng không gửi được. Chỉ — donate mới gửi được.”*

*”Vậy — kêu người ta donate lửa đi.”*

Hoàng bật cười.

*”Cô nghĩ ai donate lửa bao giờ?”*

**Cuội:** tôi donate 20k — mua bật lửa cho cô ấy
**Cuội:** *đã gửi 20,000₫*
**Gió Đông Về:** Cuội mày troll hay thật đấy
**HoaVôƯu:** =))) 20k ra cái bật lửa thật
**CoderKhang:** Cơ chế không hoạt động như vậy — tiền phải đủ lớn để chuyển hóa thành vật phẩm. 20k chắc không đủ.
**ModLam:** Ngưỡng tối thiểu hình như là 100k — từ lần donate Linh Thạch đầu tiên.

**Cuội:** vậy tôi donate 100k — mua bật lửa cho cô ấy
**Cuội:** *đã gửi 100,000₫*

Một tia sáng nhỏ lóe lên — và một vật thể nhỏ rơi xuống từ tán cây — rơi thẳng vào lòng Tô Mặc.

Một cái bật lửa đá — loại rẻ tiền — vỏ nhựa đỏ — còn mới.

Tô Mặc nhìn cái bật lửa trong tay — rồi nhìn lên trời — mắt mở to.

*”Đây là…”*

*”…bật lửa,”* Hoàng nói — giọng không giấu nổi sự ngạc nhiên. *”Của Cuội — người xem vừa donate.”*

*”Bật… lửa?”*

*”Cô bật cái nút đó — nó sẽ tạo ra lửa.”*

Tô Mặc ấn thử — một ngọn lửa nhỏ bùng lên từ đầu bật lửa — cô giật mình — suýt làm rơi.

*”Thần kỳ…”* cô thì thào. *”Một cái hộp nhỏ — có thể tạo lửa?”*

*”Ở thế giới của tôi — ai cũng có thể mua nó với giá rẻ.”*

*”Rẻ?\”*

*”Rất rẻ.”*

Tô Mặc nhìn cái bật lửa — như nhìn một bảo vật.

**Cuội:** BẬT LỬA ĐÃ ĐẾN TAY CÔ ẤY
**Cuội:** TÔI LÀ ANH HÙNG
**Cuội:** TỐI NAY CÔ ẤY CÓ CƠM NÓNG ĂN RỒI
**Gió Đông Về:** Cuội làm được việc có ích đấy =)))
**HoaVôƯu:** lần đầu thấy Cuội donate không troll
**CoderKhang:** Ghi nhận: ngưỡng donate tối thiểu có hiệu lực ~100k. Vật phẩm nhỏ — rẻ tiền — xuất hiện nhanh, gọn, không hoành tráng.
**ModLam:** Đúng — khác với Phong Phù 5 triệu — bật lửa 100k chỉ xuất hiện một tia sáng nhỏ. Cơ chế tỷ lệ thuận với số tiền.
**Cuội:** thế mà mấy ông còn bảo 20k không đủ =((

Tô Mặc thuần thục bật lửa thêm vài lần — rồi cất vào bọc hành lý.

*”Cảm ơn người tên Cuội,”* cô nói — ngước lên trời. *”Và cảm ơn ngươi — Hoàng — vì đã truyền đạt.”*

Hoàng mỉm cười — nhưng mắt anh vẫn có một tia lo lắng.

Anh nhìn vào danh sách viewer — tìm kiếm một cái tên.

*Vô Danh Thí Chủ.*

Có mặt. Im lặng. Như mọi khi.

Nhưng lần này — có điều gì đó khác.

Số lần donate của tài khoản đó — đã lên đến bốn lần. Mỗi lần — một thông điệp kỳ lạ. Mỗi lần — như thể hắn biết nhiều hơn những gì hắn nói.

*Hắn là ai?*

Tô Mặc đứng dậy — phủi lá thông trên áo.

*”Ta đi kiếm củi,”* cô nói. *”Và tìm chỗ có nước. Phải ở lại đây ít nhất một ngày — nghỉ ngơi — rồi tính tiếp.”*

*”Tôi nghĩ cô nên đến Vân Lai Trấn,”* Hoàng nói. *”Đó là kế hoạch ban đầu — tìm thông tin về mảnh kính.”*

*”Nhưng Lục Trần—”*

*”—không biết cô đi đâu. Cô đã thoát khỏi hắn — chạy vào rừng — không để lại dấu vết. Hắn sẽ mất ít nhất một ngày để lần ra.”*

*”Ngươi nghĩ vậy sao?”*

*”Tôi hy vọng vậy.”*

Cô gật đầu — không nói thêm — bắt đầu thu gom củi khô xung quanh gốc thông. Tử Dạ đứng dậy — vươn vai — rồi chạy đi đâu đó trong bụi rậm.

Một lát sau — nó quay lại — miệng ngậm một con thỏ rừng đã chết — đặt dưới chân Tô Mặc.

*”Tử Dạ — giỏi quá.”*

Con yêu lang vẫy đuôi — kiêu hãnh.

**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**

**Viewers: 3,412**

**Cuội:** TỬ DẠ ĐI SĂN VỀ
**Cuội:** CON CHÓ NÀY GIỎI THẬT
**Gió Đông Về:** nó là yêu lang mà — đi săn là bản năng
**HoaVôƯu:** tối nay cô ấy có thịt nướng
**CoderKhang:** Tử Dạ chứng minh giá trị — không chỉ là thú cưng
**ModLam:** Mối quan hệ giữa Tô Mặc và Tử Dạ ngày càng sâu — con yêu lang coi cô ấy là chủ thật rồi

Hoàng nhìn Tô Mặc nhóm lửa — dùng bật lửa của Cuội — và bắt đầu làm thịt con thỏ dưới sự hướng dẫn từ xa của anh.

*”Cô phải lột da trước — không — để nguyên lông nướng sẽ hôi — cô phải cắt bỏ nội tạng — ít nhất phải rửa sạch — ừ — nước suối là được—”*

Đó là một cảnh tượng kỳ lạ.

Một streamer Việt Nam dạy một tu sĩ thế giới khác cách nướng thịt thỏ qua màn hình.

Nhưng nó ấm áp — theo một cách kỳ lạ.

Khi con thỏ bắt đầu chín — mùi thịt nướng lan tỏa trong khu rừng — Tô Mặc ngồi xổm bên đống lửa, tay quay que thịt — mắt nhìn vào ngọn lửa.

*”Hoàng.”*

*”Sao?”*

*”Ta có thể hỏi ngươi một câu — câu cuối cùng về chuyện này?”*

*”Cứ hỏi.”*

*”Ngươi có biết — tại sao ngươi lại thấy ta không? Có mục đích gì không?”*

Hoàng im lặng.

*”…Tôi không biết. Thật đấy. Tôi đã cố nghĩ — cố phân tích — hàng trăm lần. Nhưng không có câu trả lời.”*

*”Vậy — ngươi tin vào số phận không?”*

*”…Tôi không biết. Trước đây — tôi không tin. Mọi thứ đều ngẫu nhiên — vô nghĩa. Nhưng từ khi gặp cô — tôi bắt đầu nghĩ lại.”*

*”Vậy—”* Cô ngước lên — mắt phản chiếu ánh lửa. *”—coi như — số phận đã sắp đặt chúng ta gặp nhau. Có lẽ — không cần biết ngươi là thần hay người — chỉ cần biết — ta có thể tin tưởng ngươi.”*

Hoàng nuốt nước bọt — cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại.

*”…Cô tin tưởng tôi thật à?”*

*”Thật.”*

*”Dù tôi có thể đang nói dối cô?”*

*”Ngươi có nói dối ta không?”*

*”…Không.”*

*”Vậy ta tin.”*

**TING.**

Âm thanh donate quen thuộc vang lên — cắt ngang khoảnh khắc.

Hoàng nhìn xuống màn hình — và tim anh ngừng đập trong nửa nhịp.

**🔔 DONATE**

**Vô Danh Thí Chủ** đã gửi 2,000,000₫

*”Đừng nói cho cô ấy sự thật. Chưa đến lúc.”*

Hoàng nhìn chằm chằm vào dòng chữ — không thể tin vào mắt mình.

*”Cái—”*

**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**

**Viewers: 4,021**

**Cuội:** ???
**Cuội:** Ơ THẰNG NÀY BIẾT GÌ À?
**Gió Đông Về:** ĐỌC LẠI CHAT ĐI — ‘ĐỪNG NÓI CHO CÔ ẤY SỰ THẬT’
**Gió Đông Về:** Thằng Vô Danh biết Hoàng đang giấu chuyện gì
**HoaVôƯu:** NHƯNG MÀ HOÀNG CÓ GIẤU GÌ ĐÂU?
**HoaVôƯu:** Ý là — Hoàng không nói dối — chỉ không nói hết thôi
**CoderKhang:** Chờ đã — ‘sự thật’ — là sự thật nào? Rằng Hoàng chỉ là streamer? Rằng mảnh kính là Thiên Kính? Hay — còn gì khác?
**ModLam:** Tôi đã theo dõi tài khoản này từ chương 1. Hắn xuất hiện ngay từ đầu — không nói gì — chỉ nhìn. Lần đầu donate — là Linh Thạch cho Tô Mặc. Lần hai — donate cảnh báo về hình xoắn. Lần ba — hôm nay — bảo Hoàng đừng nói sự thật. Hắn biết nhiều hơn một người xem bình thường.
**Cuội:** Hay hắn là admin?
**Cuội:** Hay hắn là người của tổ chức nào đó?
**Gió Đông Về:** Hay hắn — là người như Hoàng — từ lần kết nối trước?
**HoaVôƯu:** TRỜI ƠI — GÓC DARK — TƯỞNG TƯỢNG GHÊ

Hoàng nhìn chat — nhưng đầu óc anh quay cuồng.

*Đừng nói cho cô ấy sự thật. Chưa đến lúc.*

*Sự thật nào? Anh không giấu gì cả — ngoại trừ việc anh là một streamer nghèo đang nói chuyện với cô qua màn hình.*

Hay — có thứ gì đó anh chưa biết — mà Vô Danh Thí Chủ biết?

*”Hoàng?”* Giọng Tô Mặc vọng lên từ thế giới bên kia. *”Có chuyện gì sao — ngươi im lặng?”*

*”…Không có gì,”* anh nói — giọng cố giữ bình thường. *”Chỉ — có người donate thôi.”*

*”Lại vật phẩm à?”*

*”Không — chỉ — tiền thôi.”*

*”À.”* Cô gật đầu — không hỏi thêm.

Hoàng thở ra — nhưng lòng anh không yên.

Anh nhìn vào dòng tên Vô Danh Thí Chủ trong danh sách viewer — vẫn sáng xanh — vẫn đang theo dõi.

*Mày là ai?*

Không có câu trả lời.

**Cuội:** nói nghiêm túc đấy — thằng Vô Danh này làm tao hơi sợ
**Cuội:** tao tưởng nó chỉ là thím nào đó giàu rảnh — hóa ra nó biết chuyện
**Gió Đông Về:** Vô Danh biết từ đầu — theo dõi từ chương 1 — nhưng không nói gì — chỉ donate đúng lúc
**HoaVôƯu:** đúng lúc thật — lần nào cũng chính xác
**CoderKhang:** Có thể hắn đã thấy điều gì đó từ trước — biết trước kết nối này sẽ xảy ra. Hoặc — hắn là người đã tạo ra kết nối này.
**ModLam:** Giả thuyết thú vị đấy Khang. Nhưng cẩn thận — đừng suy diễn quá xa khi chưa có dữ liệu.
**Cuội:** tôi sợ nhất mấy thằng im im thế này — lúc nào cũng biết nhiều hơn mình
**Gió Đông Về:** tin nhắn ‘chưa đến lúc’ — nghĩa là sẽ có lúc Hoàng phải nói thật
**HoaVôƯu:** và lúc đó — chắc không vui đâu

Hoàng tạm gác chuyện đó sang một bên — tập trung vào Tô Mặc.

Cô đã nướng xong con thỏ — xé ra từng miếng — ăn cùng Tử Dạ dưới ánh lửa bập bùng. Những tia nắng cuối ngày bắt đầu tắt dần — bóng tối tràn vào khu rừng từng chút một.

*”Ta nên ở lại đây qua đêm,”* cô nói — lau tay vào vạt áo. *”Sáng mai — tính tiếp.”*

*”Cô có chỗ nào an toàn để ngủ không?”*

*”Có một cái hốc dưới gốc thông kia — đủ cho ta và Tử Dạ chui vào. Không ấm — nhưng kín gió.”*

*”Tôi sẽ thức — canh chừng.”*

*”Ngươi không cần ngủ à?”*

*”…Tôi sẽ ngủ — nhưng stream vẫn bật — nếu có gì bất thường — tôi sẽ gọi cô dậy.”*

Tô Mặc mỉm cười — một nụ cười nhẹ.

*”Có ngươi — ta thấy an tâm hơn.”*

Cô kéo Tử Dạ vào hốc cây — nằm xuống trên lớp lá thông khô — kéo bọc hành lý làm gối.

*”Hoàng.”*

*”Sao?”*

*”Ngủ ngon.”*

*”…Ngủ ngon, Mặc Nhi.”*

Màn hình chuyển sang tối.

Hoàng chỉ còn nghe thấy tiếng thở đều của Tô Mặc — và thỉnh thoảng là tiếng Tử Dạ cựa mình.

Anh nhìn vào danh sách viewer.

*Vô Danh Thí Chủ* — vẫn còn đó.

Không chat gì thêm. Chỉ im lặng theo dõi.

Hoàng nhìn vào cái tên đó — một lúc lâu.

Trong đầu anh — những câu hỏi cứ xoay vòng.

*Hắn biết sự thật nào? Sự thật mà anh chưa biết? Và — đến lúc nào mới là ‘đúng lúc’?*

Đêm xuống hẳn.

Rừng thông tĩnh lặng — chỉ còn tiếng gió xào xạc qua tán cây, tiếng côn trùng kêu rả rích, tiếng lửa tí tách trên đống tro tàn.

Stream giảm dần người xem — từ 4,000 xuống 2,000 — xuống 800 — chỉ còn những người trung thành nhất.

Cuội vẫn còn đó.
CoderKhang — dấu hiệu đã ngủ gật.
ModLam — vẫn online — âm thầm.

Và Vô Danh Thí Chủ — vẫn sáng xanh.

Hoàng không ngủ được.

Anh nhìn ra cửa sổ căn phòng trọ — màn đêm của Sài Gòn — ánh đèn đường vàng vọt, tiếng xe máy xa xa, tiếng ồn ào không bao giờ dứt.

Và trong đầu anh — giọng Tô Mặc vẫn vang vọng.

*”Ngươi là thần sao?”*

Anh lắc đầu — tự cười nhạo mình.

*Thần — cái gì?*

Nhưng sâu trong lòng — một phần nào đó — anh cảm thấy gánh nặng.

*Nếu cô ấy tin — anh có trách nhiệm với niềm tin đó không?*

Bên kia — trong rừng thông.

Một bóng người đứng lặng ở rìa khu rừng — cách chỗ Tô Mặc ngủ khoảng trăm trượng.

Hắn mặc áo bào xanh — màu của Thanh Vân Tông — nhưng không phải loại đồng phục đệ tử ngoại môn. Đó là áo bào của nội môn — chất liệu cao cấp hơn — thêu hình mây bay trên cổ tay.

Hắn đứng đó — tay cầm một thanh trường kiếm — mắt nhìn về phía đống tro tàn còn âm ỉ — nơi Tô Mặc đang ngủ.

Gió thổi — làm tà áo bay nhẹ.

Hắn nheo mắt.

*”Tìm được rồi…”*

Giọng hắn — trầm, khàn — như thể đã đi rất xa để đến được đây.

*”…sư muội.”*

Hai chữ cuối — mang theo một nụ cười — không ấm áp — chỉ lạnh.

Trong mắt hắn — ánh lên thứ gì đó.

Không phải thù hận.

Cũng không phải tình thương.

Mà là — tham lam.

**HẾT CHƯƠNG 12**

← Quay lại bài viết