—
Vân Lai Trấn — không giống Thanh Thành.
Không có tường thành cao vút, không có phù hiệu canh gác nghiêm ngặt. Cổng thành chỉ là hai cột đá nâu dựng sơ sài, mái ngói đỏ đã bạc màu nắng mưa. Người ra vào tự do — thương nhân, tán tu, lão già chống gậy, trẻ con chạy nhảy — tất cả hòa vào dòng chảy ồn ào, bụi bặm.
Tô Mặc bước qua cổng — Tử Dạ sát gót — mắt cô lia nhanh qua từng góc chợ.
*Cảm giác này.*
Không phải linh khí. Không phải âm thanh. Một thứ gì đó — như kim châm vào gáy — báo hiệu nguy hiểm.
Cô đã học được cách tin vào bản năng — từ cái ngày sư phụ mất.
*\”Có gì đó không ổn,\”* cô khẽ nói — đủ để mic thu lại.
Hoàng không trả lời ngay.
Cô nhướn mày — nhưng không hỏi lại. Cô biết — nếu im lặng quá lâu — nghĩa là có chuyện.
—
**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**
**Viewers: 6,104**
**Cuội:** trời ơi cô ấy vào rồi
**Cuội:** mà sao Hoàng không nói gì thế — bảo cô ấy quay đầu đi
**Gió Đông Về:** Hoàng ơi — nói gì đi — đừng im
**HoaVôƯu:** căng quá — cô ấy không biết Lục Trần ở trong
**CoderKhang:** Hoàng đang tính toán — nếu nói ngay, cô ấy giật mình — có thể bị lộ. Hãy để cô ấy vào sâu hơn — tìm chỗ đông người.
**ModLam:** Khu chợ trung tâm — cách cổng 200m — đông nhất. Nếu cô ấy vào được đó — có thể hòa vào đám đông.
**Cuội:** 200m — xa vãi — Lục Trần chỉ cách vài dãy nhà thôi
Hoàng nhìn màn hình — tay đặt trên bàn phím — mồ hôi lấm tấm trên trán.
*Góc nhìn từ stream — quét qua khu chợ.*
*Một bóng áo đen viền đỏ — đang đứng ở sạp vải — lưng quay về phía cổng.*
Hắn chưa thấy cô.
Chưa.
*\”Mặc Nhi,\”* Hoàng nói — giọng thấp, gấp — *\”vào khu chợ trung tâm. Chậm thôi — đừng chạy. Cứ như đang dạo chợ.\”*
Tô Mặc không hỏi — cô liếc nhanh sang trái, phải — rồi bước theo hướng người đông nhất.
Bước chân cô đều — nhưng trong lòng — tim đập như trống.
—
Khu chợ trung tâm Vân Lai Trấn — là một mê cung.
Những sạp hàng chen chúc dưới những tán bạt vải thô — màu sắc lộn xộn: vải đỏ, rau xanh, cá tươi lấp lánh dưới nắng — mùi thảo mộc, mùi cá khô, mùi dầu mỡ từ quán xá ven đường.
Người mua kẻ bán — tiếng trả giá inh ỏi.
Tô Mặc len lỏi qua đám đông — Tử Dạ ép sát chân cô — mắt xanh lục liên tục quét hai bên.
*\”Đến sạp vải màu đỏ,\”* Hoàng nói. *\”Rẽ trái.\”*
Cô rẽ — lách qua một người đàn ông đang vác bao gạo — đến một sạp vải lớn, những tấm lụa đỏ treo lủng lẳng như rèm.
*\”Dừng lại. Giả vờ xem vải.\”*
Cô đưa tay chạm vào một tấm lụa — mắt nhìn qua kẽ hở giữa những tấm vải.
*Cách ba sạp hàng — bóng áo đen đã quay lại.*
Không còn quay lưng nữa.
Hắn đang nhìn về phía cổng — nơi cô vừa đi qua.
Tim cô — ngừng một nhịp.
*\”Hắn đang tìm ta.\”*
*\”Ừ.\”*
*\”Hắn — biết ta vào?\”*
*\”Không — hắn đợi. Nhưng nếu cô đứng đây lâu — hắn sẽ quét đến.\”*
*\”Bảo ta làm gì.\”*
Hoàng im lặng — hai giây — dài như vô tận.
*\”Đi sâu vào chợ cá. Chỗ đó đông — mùi nồng — khó đánh hơi. Tử Dạ có thể ẩn dưới sạp.\”*
Tô Mặc buông tấm lụa — bước tiếp.
—
**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**
**Viewers: 6,547**
**Cuội:** tim tôi đập nhanh quá — mà sao Lục Trần chưa phát hiện ra
**Gió Đông Về:** hắn đang quét — cẩn thận
**HoaVôƯu:** chợ đông thế này mà — khó thấy lắm
**CoderKhang:** Hắn có tu vi cao hơn — có thể cảm nhận linh khí vi tế từ mảnh kính. Khoảng cách càng gần — càng dễ phát hiện.
**ModLam:** Cô ấy đang đi vào chợ cá — mùi cá sẽ che lấp một phần linh khí. Nhưng không phải là vĩnh viễn.
**Cuội:** mà sao Vô Danh không donate gì đi — lúc này cần lắm
Hoàng không rời mắt khỏi màn hình.
*Góc quay — đang lia theo Tô Mặc.*
*Phía sau — cách ba dãy sạp — Lục Trần đang di chuyển.*
Hắn — không phải đang đứng yên.
Hắn đang đi — chậm — theo một đường thẳng — về phía khu chợ cá.
*Trùng hợp?*
*Hay — hắn đã cảm nhận được?*
Hoàng cắn môi.
*\”Mặc Nhi — tăng tốc.\”*
Cô bước nhanh hơn — gần như lách qua từng khe hở giữa đám đông.
Chợ cá hiện ra — mùi tanh nồng xộc vào mũi — những sạp cá xếp dài, nước cá chảy lênh láng trên nền đất. Ruồi vo ve. Tiếng người bán rao to — át hết mọi âm thanh khác.
Nơi hoàn hảo để trốn.
*\”Chỗ này —\”* cô thở gấp — *\”—ta có thể—\”*
*\”Mặc Nhi.\”*
Giọng Hoàng — đột ngột — cắt ngang.
*\”Hắn đang rẽ vào chợ cá.\”*
—
Tô Mặc đứng cứng.
Cô đang đứng giữa hai sạp cá — người che khuất bởi những tấm bạt cũ. Qua khe hở — cô có thể thấy lối vào chợ cá.
Một bóng người bước vào.
Áo đen. Viền đỏ.
Lục Trần.
Hắn bước chậm — nhưng mắt không nhìn vào hàng hóa. Mắt hắn — nhìn vào đám đông — từng người — từng khuôn mặt.
*Hắn đang rà soát.*
*\”Đừng cử động,\”* Hoàng nói khẽ. *\”Hắn cách cô — bốn sạp. Nếu cô chạy — hắn sẽ thấy.\”*
Tô Mặc nín thở.
Tử Dạ — dưới chân cô — cũng đứng im — không một tiếng động — mắt xanh lục nhìn chằm chằm về phía bóng đen.
Một giây.
Hai giây.
Lục Trần đi ngang qua sạp cá thứ ba — cách cô một sạp — khoảng ba trượng.
Hắn dừng lại.
*Hắn đang — ngửi.*
Mũi hắn khẽ động — như một con thú đang đánh hơi — và mắt hắn — chậm rãi — quay về phía sạp cá nơi cô đứng.
*\”Hắn cảm nhận được,\”* Hoàng nói — giọng gấp. *\”Chuẩn bị—\”*
Lục Trần quay người — hẳn — mặt đối diện với sạp cá của cô.
Mắt họ chạm nhau.
—
*Lần đầu tiên — không qua cửa sổ, không qua khe hở, không qua những tấm bạt che — Tô Mặc và Lục Trần đối mặt.*
Mắt hắn — đen kịt — như một vũng nước sâu không đáy — không cảm xúc, không do dự.
Hắn mỉm cười.
Một nụ cười — như mèo vờn chuột.
*\”Tìm được rồi,\”* hắn nói — giọng không to — nhưng đủ để Tô Mặc nghe thấy qua tiếng ồn chợ.
Tô Mặc không chờ.
Cô xoay người — lao vào giữa những sạp cá — chân đạp lên nền đất ướt nhầy — nước cá bắn tung.
*\”Chạy!\”* Hoàng hét.
—
**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**
**Viewers: 6,802**
**Cuội:** CHẠY ĐI CHẠY ĐI CHẠY ĐI
**Gió Đông Về:** ỔNG THẤY RỒI
**HoaVôƯu:** TRỜI ƠI ƠI ƠI
**CoderKhang:** Phát hiện — Lục Trần cách 3 trượng — Tô Mặc chạy về hướng tây chợ
**ModLam:** Khu tây có ngõ hẹp — dẫn ra đường sau — nếu cô ấy vào được đó
**Cuội:** TỬ DẠ ĐI THEO KÌA — NHANH LÊN CÔ ẦU ƠI
Cuộc rượt đuổi bắt đầu.
Tô Mặc lao qua những sạp cá — nhảy qua một thùng nước đầy cá trê — đạp lên một tấm ván gỗ — trượt — nhưng giữ được thăng bằng. Tử Dạ chạy song song — nhanh hơn — vượt lên trước — như đang dẫn đường.
Phía sau — tiếng bước chân — nhanh — đều — không hoảng loạn.
Lục Trần không chạy — hắn *lướt*. Từng bước — dài — uyển chuyển — như không chạm đất. Khoảng cách giữa họ — thu hẹp dần.
*\”Hắn nhanh hơn,\”* Tô Mặc thở gấp. *\”Nhanh hơn ta nhiều.\”*
*\”Ta biết — nhưng cô nhanh hơn ở chỗ hẹp. Rẽ phải!\”*
Cô rẽ — lao vào một con hẻm giữa hai dãy nhà gỗ — hẹp đến nỗi hai người không thể đi song song.
Lợi thế — tạm thời — thuộc về cô.
Nhưng phía cuối hẻm — một bức tường.
*\”Ngõ cụt!\”* Cô hoảng.
*\”Biết — leo lên mái!\”*
—
**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**
**Viewers: 6,935**
**Cuội:** NGÕ CỤT NGÕ CỤT
**Gió Đông Về:** LEO ĐI CÔ ƠI
**HoaVôƯu:** trời ơi ổng đang đến kìa
**CoderKhang:** Bức tường cao khoảng 3 mét — với tu vi Luyện Khí trung kỳ — cô ấy có thể nhảy lên — nhưng cần đà.
**ModLam:** Sử dụng sạp gỗ bên cạnh làm bệ đạp
**Cuội:** TỬ DẠ NHẢY LÊN TRƯỚC RỒI KÌA
Tử Dạ — không do dự — phóng lên bức tường — móng vuốt cắm vào khe gạch — đu người — trong một động tác mượt mà, nó đã ở trên mái nhà.
Tô Mặc không kém — cô đạp lên một sạp gỗ mục — bật người — tay với lên mép mái — Tử Dạ ngoạm lấy tay áo cô — kéo.
Cô lăn lên mái ngói — đúng lúc Lục Trần xuất hiện ở đầu hẻm.
Hắn ngước lên — nhìn cô — và lại cười.
*\”Trên mái nhà — không có chỗ trốn đâu.\”*
—
Mái nhà Vân Lai Trấn — là một thế giới riêng.
Những mái ngói đỏ nối tiếp nhau — thấp cao không đều — rêu xanh bám đầy — những khoảng trống giữa các mái là những con hẻm tối om.
Tô Mặc chạy — từ mái này sang mái kia — chân giẫm lên ngói — âm thanh lộp cộp vang lên.
Phía dưới — dân chúng ngước lên — chỉ trỏ — la hét.
*\”Trên mái! Có người trên mái!\”*
*\”Là tu sĩ!\”*
*\”Tránh ra! Tránh ra!\”*
*\”Hoàng — hướng nào?\”* Cô vừa chạy vừa hỏi.
*\”Phía trước — hai mái nữa — có khu chợ lớn. Nếu cô nhảy xuống đó — hòa vào đám đông—*”
*\”—thì sao?\”*
Một tiếng động — sau lưng.
Lục Trần — đã ở trên mái — cách cô bốn, năm mái nhà.
Hắn không chạy — hắn đứng — hai tay buông thõng — mắt nhìn cô.
*\”Chạy nữa đi.\”*
Giọng hắn — nhẹ — nhưng xuyên qua tiếng ồn — xuyên qua gió.
*\”Để ta xem — ngươi có thể chạy bao xa.\”*
—
**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**
**Viewers: 7,201**
**Cuội:** ổng đang chơi đùa với cô ấy
**Gió Đông Về:** tu vi chênh lệch quá — cô ấy không có cửa
**HoaVôƯu:** ổng muốn bắt sống — nên mới không ra tay ngay
**CoderKhang:** Đúng — nếu muốn giết — hắn đã ra tay từ lúc ở chợ cá. Hắn muốn cô ấy kiệt sức — để hỏi về giọng nói từ trên trời.
**ModLam:** Cô ấy cần một đòn đánh lạc hướng — thứ gì đó phá vỡ thế trận này.
**Cuội:** VÔ DANH ƠI — DONATE ĐI — CẦN LẮM RỒI
**HoaVôƯu:** gọi Vô Danh — gọi Vô Danh
Hoàng cắn chặt môi — mắt không rời màn hình.
*Tô Mặc đang đứng trên mái nhà — lưng khom — hai tay nắm chặt.*
*Lục Trần — cách bốn mái — đang tiến lại gần — từng bước — chậm — cố tình.*
*Và — Hoàng thấy — một bóng người khác.*
*Từ phía bên kia của khu chợ — một bóng áo bào xanh — đang đứng trên mái nhà thấp hơn — không nhìn về phía Tô Mặc — nhưng — rõ ràng — đang quan sát.*
*Trần Phong.*
*Hắn cũng tìm thấy cô.*
Lồng ngực Hoàng — thắt lại.
*Kẹp giữa Lục Trần — và Trần Phong.*
*Không lối thoát.*
—
Tô Mặc nhìn thấy hắn — cùng lúc.
*Trần Phong.*
Không phải cô tình cờ nhìn thấy — mà là — hắn muốn cô thấy.
Hắn đứng trên mái nhà thấp — cách ba dãy phố — tay cầm trường kiếm — mỉm cười gật đầu với cô — như thể *chào hỏi*.
*Hắn ở đây.*
*Hắn đã đợi sẵn.*
*\”Mặc Nhi,\”* Trần Phong nói — không hét — nhưng giọng hắn vọng qua khoảng không nhờ linh khí khuếch đại — *\”có vẻ muội đang gặp rắc rối.\”*
Lục Trần — dừng lại — nhìn về phía Trần Phong.
Mắt hắn — hẹp lại.
*\”Ngươi quen hắn?\”* Lục Trần hỏi — hất đầu về phía Trần Phong.
Tô Mặc không trả lời.
*\”Để ta giúp muội một tay,\”* Trần Phong nói — giọng ngọt — *\”chạy về phía ta — ta sẽ bảo vệ muội khỏi tên Huyết Ma Cung đó.\”*
*\”Hắn nói dối,\”* Hoàng nói gấp trong tai cô. *\”Hắn muốn cô đến gần hắn — để cướp kính.\”*
*\”Ta biết.\”*
*\”Nhưng nếu cô không đến — Lục Trần sẽ bắt cô.\”*
*\”Ta biết.\”*
Tô Mặc đứng giữa hai mái nhà — hai con sói — hai cái bẫy.
Một bên — kẻ thù rõ ràng — áp đảo — chưa ra tay.
Một bên — kẻ từng là sư huynh — giả vờ giúp đỡ — chờ cô sơ hở.
Cô im lặng — ba giây.
*\”Ta chọn hướng thứ ba.\”*
—
**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**
**Viewers: 7,334**
**Cuội:** cô ấy nói gì thế — hướng thứ ba là gì
**Gió Đông Về:** hai bên đều kẹp — cô ấy tính làm gì
**HoaVôƯu:** mái nhà mà — không còn đường nào khác
**CoderKhang:** Khu chợ trung tâm — nếu cô ấy nhảy xuống đúng chỗ đông — có thể hòa vào đám đông. Nhưng Lục Trần và Trần Phong đều có tu vi cao — có thể lần ra linh khí.
**ModLam:** Cô ấy cần một thứ gì đó — một vật phẩm — để che dấu linh khí — hoặc tạo hỗn loạn — để chạy.
**Cuội:** Vô Danh ơi — 5 triệu — 10 triệu — gì cũng được — CỨU CÔ ẤY VỚI
Hoàng nhìn chằm chằm vào màn hình.
*Nếu có thể móc ví — anh sẽ donate hết số tiền ít ỏi trong tài khoản.*
*Nhưng anh không thể.*
*Chỉ có — Vô Danh — mới có thể.*
Và rồi —
**TING.**
Giữa tiếng ồn của stream, giữa tiếng tim đập của hàng nghìn người đang xem, giữa tiếng gió và tiếng mái ngói kêu răng rắc dưới chân —
Âm thanh donate vang lên.
—
**🔔 DONATE**
**Vô Danh Thí Chủ** đã gửi 5,000,000₫
*\”Cầm lấy. Dùng ngay.\”*
Một vật thể nhỏ — màu đen — rơi từ bầu trời — xuyên qua tầng mây — rơi thẳng xuống mái nhà trước mặt Tô Mặc.
Cô đưa tay bắt — một quả cầu nhỏ — bằng nắm tay — vỏ ngoài sần sùi — phát ra mùi thuốc súng khô.
*Trên quả cầu — chữ nhỏ: “Yên Khói Đạn — Hạ Phẩm.”*
Mắt cô sáng lên.
*\”Vô Danh…\”*
*\”KHÔNG CÓ THỜI GIAN!\”* Hoàng hét. *\”NÉM NÓ XUỐNG DƯỚI CHÂN — NHẢY XUỐNG CHỢ!\”*
—
Tô Mặc không nghĩ.
Cô kéo chốt nhỏ trên quả cầu — và ném mạnh xuống dưới chân mình — xuống khu chợ bên dưới.
Một tiếng nổ — *xịt* — không lớn — nhưng ngay lập tức — một làn khói dày đặc — màu xám trắng — bùng lên như một bức tường — bao phủ cả một góc chợ.
*\”Khói!\”*
*\”Có khói!\”*
*\”Cháy! Cháy!\”*
Tiếng la hét từ phía dưới — tiếng người chạy tán loạn — tiếng sạp hàng đổ — tiếng chén bát vỡ.
Màn khói dày — đến nỗi không thể thấy gì xa hơn một cánh tay.
Tô Mặc hít một hơi — lao xuống.
Cô nhảy khỏi mái nhà — đáp xuống một sạp vải — lăn — đau — nhưng còn sống — và không dừng lại.
Cô chạy.
Xuyên qua màn khói — xuyên qua những tiếng la hét — xuyên qua đám đông hoảng loạn — mắt cô mở to — tìm đường ra.
*\”RẼ PHẢI!\”* Hoàng hét. *\”RẼ VÀO HẺM!\”*
Cô rẽ — lao vào một con hẻm khác — tối hơn — hẹp hơn — những bức tường gỗ hai bên cao vút, rêu phủ đầy.
Phía sau — tiếng bước chân — nhưng xa hơn.
*Cô đã tạo ra khoảng cách.*
*Nhưng chưa đủ.*
—
**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**
**Viewers: 7,589**
**Cuội:** KHÓI — KHÓI MÙ MỊT — CÔ ẤY NHẢY XUỐNG
**Gió Đông Về:** TRỜI ƠI CÔ ẤY THOÁT ĐƯỢC KHÔNG
**HoaVôƯu:** VÔ DANH LẠI GỬI ĐỒ — LẠI ĐÚNG LÚC
**CoderKhang:** Yên Khói Đạn — vật phẩm tạo khói — Hạ Phẩm — thời gian tồn tại khoảng 30 giây. Vừa đủ để cô ấy tạo khoảng cách.
**ModLam:** Tôi thấy một con hẻm bên phải — dẫn ra phía sau chợ. Nếu cô ấy vào được đó — có thể ẩn nấp.
**Cuội:** TỬ DẠ ĐI THEO KÌA — CÒN CÓ TỬ DẠ NỮA
**Gió Đông Về:** cô ấy thông minh quá — tự tin quá — làm tôi cũng thấy hồi hộp
Hoàng thở không ra hơi.
Anh nhìn Tô Mặc chạy qua con hẻm tối — tay cô vẫn nắm chặt quả cầu khói đã cạn — mắt nhìn thẳng — không hoảng loạn — tập trung.
Khói phía sau — đang tan.
*Nhanh hơn dự kiến.*
*\”Mặc Nhi — đến cuối hẻm — có một góc tường — rẽ trái — rồi dừng.\”*
*\”Dừng?\”*
*\”Phải — ẩn nấp — chờ thời cơ.\”*
—
Tô Mặc đến cuối hẻm — rẽ trái — và thấy một góc khuất giữa hai bức tường đá — nơi những thùng gỗ rỗng chất chồng — mùi mốc — tối om.
Cô chui vào — Tử Dạ theo sát — cả hai nín thở.
Ba giây.
Năm giây.
Tiếng bước chân — từ ngoài hẻm.
*Dừng lại.*
Tô Mặc nghe thấy tiếng thở — nhẹ — đều — của một người đang đứng yên — lắng nghe.
Lục Trần.
Hắn đang đứng ở đầu hẻm — không vào sâu — chỉ đứng — như đang xác định phương hướng.
*Một giây.*
*Hai giây.*
*Ba giây.*
Rồi — tiếng bước chân — tiếp tục — xa dần.
Hắn — đã rẽ hướng khác.
Tô Mặc để lưng chạm vào bức tường đá lạnh — nhả ra một hơi mà cô đã nín từ lúc nào.
*\”…Thoát rồi.\”*
*\”Tạm thời,\”* Hoàng nói — giọng vẫn căng. *\”Đừng ra ngoài vội. Chờ — để chắc chắn.\”*
Cô gật đầu — không nói — tay vẫn ôm chặt bọc hành lý.
Nhưng tay cô — đang run.
—
Năm phút sau.
Ánh nắng chiều vàng vọt — chiếu qua khe hở của những thùng gỗ — vẽ ra những vệt sáng mảnh trên mặt đất bụi bặm.
Tô Mặc vẫn ngồi — lưng dựa tường — Tử Dạ nằm cạnh — tai vểnh — lắng nghe từng âm thanh từ ngoài hẻm.
*\”…Có một chuyện,\”* Hoàng nói — giọng trầm.
*\”Gì?\”*
*\”Khi cô suýt ngã — lúc nhảy từ mái nhà xuống — mảnh kính — nó — lóe sáng.\”*
*\”Sáng?*\” Cô nhíu mày — lấy mảnh kính từ trong bọc hành lý.
Nó vẫn là một mảnh thủy tinh vỡ — xám xịt — vô tri.
*\”Tôi thấy — một tia sáng tím — rất ngắn — khi nó rơi ra khỏi bọc. Khoảng — một nhịp thở.\”*
*\”Và—*\” Cô ngập ngừng. *\”—Lục Trần có thấy không?\”*
Hoàng im lặng — hai giây.
*\”…Tôi không biết.\”*
—
Cách đó — một dãy phố.
Lục Trần đứng trước một quán trà nhỏ — tay cầm một tách trà nóng — mắt nhìn về hướng khu chợ đã tản khói.
Hắn không nhìn vào chỗ Tô Mặc đang ẩn nấp.
Hắn nhìn — vào một người.
Một người đàn ông mặc áo bào xanh — trường kiếm — đang đi về phía hắn từ phía cuối con phố.
Trần Phong.
Hai người — cách nhau một sạp hàng rong — không khí xung quanh bỗng ngưng đặc.
Lục Trần không chào. Hắn chỉ nói — giọng phẳng:
*\”Ngươi là sư huynh của nó?\”*
Trần Phong dừng lại — cười nhẹ.
*\”Là nhị sư huynh. Nhưng — không còn thân thiết nữa.\”*
*\”Vậy sao.\”*
Lục Trần nhấp một ngụm trà — mắt vẫn không rời Trần Phong.
*\”Nó có đồng bọn.\”*
*\”Đồng bọn?\”*
*\”Một kẻ — ở trên — ngoài tầm với. Ban pháp khí cho nó từ trên trời — Xuống đúng chỗ — đúng lúc.\”*
Hắn đặt tách trà xuống — nhìn Trần Phong — mắt đen kịt.
*\”Ngươi biết thứ gì có thể làm được việc đó không?\”*
Trần Phong — không trả lời ngay.
Hắn nhìn về phía tàn khói tan dần trên khu chợ — nhíu mày.
*\”…Không.\”*
Một câu trả lời ngắn.
Nhưng trong mắt hắn — một tia suy tư.
Lục Trần cười — nhẹ — như cười với chính mình.
*\”Có lẽ — ta đang truy đuổi thứ lớn hơn ta nghĩ.\”*
Hắn quay người — bước vào bóng chiều — để lại Trần Phong đứng đó — tay vẫn cầm chuôi kiếm — mắt nhìn theo bóng hắn.
—
**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**
**Viewers: 7,812**
**Cuội:** CÁI GÌ — HAI NGƯỜI HỌ — NÓI CHUYỆN VỚI NHAU
**Gió Đông Về:** chưa bắt tay — nhưng có vẻ đang dò xét nhau
**HoaVôƯu:** Lục Trần vừa nói “có kẻ đang ban pháp khí từ trên trời” — ổng biết rồi
**CoderKhang:** Đây là bước ngoặt — Lục Trần không còn nghĩ đây là chuyện đơn thuần giữa hắn và Tô Mặc nữa. Hắn biết có thế lực thứ ba.
**ModLam:** Và Trần Phong — hắn vừa nghe thấy điều đó. Hắn cũng sẽ bắt đầu nghi ngờ. Hai kẻ thù — cùng một mối nghi ngờ.
**Cuội:** cô ấy có biết chuyện này không?
**Gió Đông Về:** chắc không — cô ấy đang trốn trong góc tối
**HoaVôƯu:** mà cũng mừng — ít nhất cô ấy thoát được — tí nữa thì toi
Hoàng nhìn màn hình — cảnh Tô Mặc đang ngồi thu mình giữa những thùng gỗ — ánh sáng cuối ngày chiếu qua khe hở — tạo ra những vệt sáng mỏng manh trên mặt cô.
Cô an toàn — tạm thời.
Nhưng lời của Lục Trần — vọng lại trong đầu anh.
*”Có kẻ đang ban pháp khí cho nó từ trên trời.”*
Hắn không biết mình đúng đến mức nào.
Và cũng không biết — kẻ đó — đang ngồi trong một căn phòng trọ cách xa vô tận — mồ hôi ướt lưng — tay run run trên bàn phím.
*Chuyện này — đang vượt khỏi tầm kiểm soát.*
—
Hoàng nhắm mắt — thở ra một hơi dài.
Trong màn hình — Tô Mặc khẽ động — ngước lên nhìn qua khe hở những thùng gỗ — với đôi mắt vẫn còn ánh cảnh giác.
*\”Hoàng.\”*
*\”Sao?\”*
*\”Ngươi còn đó không?\”*
*\”…Còn.\”*
Cô gật đầu — như một sự xác nhận — rồi lại im lặng.
Bóng tối trong con hẻm — dần dày hơn — khi mặt trời khuất sau những mái ngói.
Vân Lai Trấn vẫn ồn ào bên ngoài — khu chợ đã ổn định lại — những tiếng người lại vang lên — như chưa từng có gì xảy ra.
Nhưng Tô Mặc biết — không thể ở lại đây.
Và Lục Trần — cũng biết — cô vẫn còn trong thành.
—
**HẾT CHƯƠNG 14**
PHUONG NAM
Technology Solutions