—
Hoàng hôn buông xuống Vân Lai Trấn.
Những mái ngói đỏ nhạt dần thành màu nâu sẫm dưới ánh chiều tà. Khói bếp bắt đầu bay lên từ những ống khói thấp — mùi cơm cháy, mùi dầu mỡ, mùi thảo mộc khô hòa vào không khí.
Trong góc tối giữa những thùng gỗ mốc — Tô Mặc vẫn ngồi — lưng dính vào tường đá lạnh — đầu gối co lên ngực.
Cô đã ngồi đây gần một canh giờ.
Đủ lâu để bóng tối dày lên. Đủ lâu để đám đông trong chợ tan đi. Đủ lâu để cô cảm nhận từng thớ thịt đau nhức sau cuộc rượt đuổi.
*\\\”Mặc Nhi.\\\”*
Tiếng Hoàng — vẫn đó — vẫn bên cạnh cô trong bóng tối.
*\\\”Hửm?\\\”*
*\\\”Có thể ra được rồi. Khu chợ vắng — Lục Trần đã rời khỏi khu vực này từ lâu.\\\”*
Cô không trả lời ngay. Mắt cô — vẫn nhìn qua khe hở giữa những thùng gỗ — quan sát — đợi — như một con thú nhỏ đã học được cách không tin vào bất kỳ sự an toàn nào.
*\\\”…Chắc chắn?\\\”*
*\\\”Tôi đã quan sát stream liên tục. Không thấy hắn trong bán kính năm dãy phố.\\\”*
Cô thở ra — hơi thở đầu tiên thực sự kể từ lúc chui vào góc tối này.
*\\\”Còn Trần Phong?\\\”*
*\\\”Hắn đi về hướng đông — lối ra khỏi trấn. Có vẻ — hắn đợi cô ở đó.\\\”*
*\\\”Tất nhiên.\\\”* Cô cười nhạt. *\\\”Hắn không bao giờ bỏ cuộc dễ dàng.\\\”*
Cô đứng dậy — xương khớp kêu lụp cụp — đôi chân tê cứng sau một giờ ngồi bất động. Tử Dạ cũng đứng — vươn mình — mắt xanh lục sáng lên trong bóng tối.
*\\\”Ta phải ra khỏi Vân Lai Trấn.\\\”*
*\\\”Ừ — nhưng không qua cổng chính. Cả Lục Trần và Trần Phong đều đang canh ở đó — mỗi người một hướng.\\\”*
*\\\”Còn đường nào?\\\”*
Hoàng im lặng — năm giây — mười giây.
*\\\”Phía tây nam trấn — có một con sông chảy qua. Bờ sông dốc — nhiều bụi rậm — có thể men theo đó ra ngoài.\\\”*
*\\\”Sông?\\\”*
*\\\”Ừ — nước chảy xiết. Nguy hiểm — nhưng ít người canh gác hơn.\\\”*
Tô Mặc không do dự.
*\\\”Đi.\\\”*
—
**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**
**Viewers: 8,034**
**Cuội:** cô ấy ra rồi — cuối cùng cũng ra
**Gió Đông Về:** trời tối rồi — tối thế này ra ngoài có ổn không
**HoaVôƯu:** còn hơn ở lại trong trấn — Lục Trần mà lục soát từng góc là tèo
**CoderKhang:** Hoàng chỉ dẫn cô ấy ra sông phía tây nam — thông minh. Sông chảy xiết sẽ xóa dấu vết linh khí.
**ModLam:** Nhưng nước lạnh — cô ấy đang kiệt sức — cần cẩn thận.
**Cuội:** mà Hắc Bào đâu rồi — nhân vật từ chương 13?
**Gió Đông Về:** chắc đang ở đâu đó — hy vọng đừng gặp
Hoàng nhìn chăm chú vào màn hình — tay đặt trên bàn phím — sẵn sàng chỉ dẫn bất cứ lúc nào.
*Cảnh stream — tối dần — nhưng mắt Hoàng đã quen với ánh sáng yếu từ thế giới bên kia.*
*Tô Mặc đang men theo bóng tối của những bức tường — lách qua những con hẻm nhỏ — im lặng — nhanh — như một cái bóng.*
Đây là lúc cô giỏi nhất — trong bóng tối — một mình — không ai nhìn thấy.
—
Tô Mặc di chuyển như một con mèo hoang.
Cô biết Vân Lai Trấn — không phải thuộc từng con đường — nhưng cô biết *cách* di chuyển trong bóng tối. Sư phụ đã dạy cô — trước khi ông mất.
*\\\”Khi ngươi không thể mạnh — hãy biến mất.\\\”*
Câu nói đó — cô nhớ — như in.
Cô luồn qua một con hẻm nữa — rẽ trái — trèo qua một hàng rào gỗ mục — đáp xuống một khu vườn sau nhà ai đó. Một con chó sủa vang — cô nín thở — đứng im — chờ.
Con chó im bặt.
Cô tiếp tục.
Phía trước — tiếng nước chảy — ngày càng rõ hơn.
Sông.
—
Bờ sông Vân Lai — dốc đứng — đất đá lởm chởm — những bụi lau sắc mọc um tùm như những lưỡi dao.
Tô Mặc đứng ở bờ — nhìn xuống dòng nước đen ngòm dưới ánh trăng non. Nước chảy xiết — cuồn cuộn — những bọt nước trắng xóa nổi lên rồi vỡ tan.
*\\\”Đi men theo bờ sông — ngược dòng — về phía thượng nguồn,\\\”* Hoàng nói. *\\\”Cách đó một dặm có một làng nhỏ — có thể ẩn nấp qua đêm.\\\”*
*\\\”Ngược dòng?\\\”* Cô nhíu mày. *\\\”Không phải xuôi dòng sẽ nhanh hơn?\\\”*
*\\\”Xuôi dòng — Lục Trần có thể suy luận ra. Hắn biết cô yếu — sẽ nghĩ cô chọn đường dễ nhất.\\\”*
*\\\”…Ngươi nghĩ như một kẻ săn đuổi.\\\”*
*\\\”Tôi học từ hắn.\\\”*
Tô Mặc cười — một nụ cười mệt mỏi — rồi bắt đầu men theo bờ sông.
—
**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**
**Viewers: 8,157**
**Cuội:** cô ấy đi ngược dòng — thông minh đấy
**Gió Đông Về:** mà sao tối thế — stream tối quá — không thấy gì
**HoaVôƯu:** trăng non nên tối — mà cô ấy đi nhanh ghê — mắt cô ấy tốt thật
**CoderKhang:** Tu sĩ Luyện Khí trung kỳ có thị lực tốt hơn người thường. Nhưng nếu trời tối hơn nữa — cô ấy cũng sẽ gặp khó khăn.
**ModLam:** Tôi thấy phía trước có bụi rậm — cô ấy nên chui vào đó nghỉ một lát
**Cuội:** nghỉ gì — chạy đi — Lục Trần đuổi theo kìa
Hoàng nhìn — nhưng anh thấy điều mà chat chưa thấy.
*Góc quay của stream — phía sau Tô Mặc — xa xa — một bóng đen.*
*Không phải Lục Trần.*
*Nhỏ hơn — thấp hơn — nhưng di chuyển — cùng hướng với cô.*
*\\\”Mặc Nhi — cô có cảm thấy ai đó phía sau không?\\\”*
Tô Mặc dừng — không quay đầu — chỉ lắng nghe.
Nước chảy. Gió thổi qua lau sậy. Tiếng ếch nhái.
*\\\”…Không.\\\”*
*\\\”Tôi thấy một bóng — cách cô khoảng hai trăm bước.\\\”*
Cô không trả lời — nhưng bước chân cô nhanh hơn.
—
Hai trăm bước — trong bóng tối — là khoảng cách chết người.
Đủ xa để không bị phát hiện — đủ gần để không mất dấu.
Tô Mặc tăng tốc — chân đạp lên đá sỏi — cố gắng tạo ra ít tiếng động nhất có thể. Tử Dạ chạy phía trước — đôi tai vểnh — thỉnh thoảng quay đầu nhìn về phía sau — mắt xanh lục sáng rực trong đêm.
*\\\”Nó vẫn theo,\\\”* Hoàng nói — giọng thấp. *\\\”Khoảng cách — không đổi.\\\”*
*\\\”Hắn đang chơi trò mèo vờn chuột?\\\”*
*\\\”Không — hắn đang chờ. Chờ cô kiệt sức. Chờ cô sơ hở.\\\”*
Tô Mặc nghiến răng.
*Kiệt sức — cô đã kiệt sức từ lâu.*
*Nhưng cô không thể dừng lại.*
Cô chạy.
—
**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**
**Viewers: 8,302**
**Cuội:** bóng đó là ai vậy — Lục Trần không phải đang ở cổng chính sao
**Gió Đông Về:** có thể là tay sai — Hắc Bào — nhân vật được nhắc đến chương 13
**HoaVôƯu:** trời ơi — cô ấy kiệt sức rồi — còn chưa kịp hồi phục
**CoderKhang:** Tô Mặc vừa chạy hơn một canh giờ — từ lúc bị rượt ở chợ cá đến giờ. Thể lực của Luyện Khí trung kỳ có hạn.
**ModLam:** Cô ấy cần một chỗ ẩn nấp — hoặc một cách để loại bỏ kẻ theo đuôi.
**Cuội:** nhảy xuống sông đi — bảo nó nhảy xuống sông, nó biết bơi không? — =)))
Một dòng chat — tưởng như đùa — nhưng Hoàng nhìn vào nó — và đồng tử anh — co lại.
*\\\”…Cuội ơi — mày là thiên tài.\\\”*
—
Tô Mặc chạy — bờ sông dốc đứng dưới chân — bụi lau sắc cứa vào tay cô — nhưng cô không cảm thấy đau.
*\\\”Mặc Nhi — dừng lại!\\\”*
Cô dừng — thở dốc.
*\\\”Phía trước — có một khúc quanh — nước xoáy. Cô có thấy không?\\\”*
Cô nhìn về phía trước — dòng sông uốn cong — nước chảy xiết hơn — tạo thành những xoáy nước nhỏ màu trắng xóa dưới ánh trăng.
*\\\”Thấy.\\\”*
*\\\”Kẻ theo đuôi — Hắc Bào — hắn cách cô khoảng trăm bước. Cô không thể chạy thoát bằng chân.\\\”*
*\\\”Vậy—\\\”*
*\\\”Nhảy xuống sông.\\\”*
Cô sững người.
*\\\”…Gì?\\\”*
*\\\”Nhảy xuống sông — dòng nước sẽ đưa cô ra xa. Nhanh hơn bất kỳ đường chạy nào.\\\”*
*\\\”Ngươi — điên rồi?\\\”* Cô nói — giọng không tin nổi. *\\\”Nước này — lạnh — chảy xiết — ta sẽ—\\\”*
*\\\”Cô biết bơi không?\\\”*
*\\\”…Biết — nhưng—\\\”*
*\\\”Thế thì không có nhưng. Hắc Bào sẽ đến trong vòng ba mươi giây. Quyết định đi.\\\”*
Cô nhìn xuống dòng sông đen ngòm — những xoáy nước trắng — không thấy đáy — chỉ thấy dòng chảy cuồn cuộn như một con quái thú đang há miệng.
Phía sau — tiếng bước chân — gần hơn — rõ hơn.
*\\\”Tiểu cô nương — chạy mệt chưa?\\\”*
Một giọng nói — khàn — như giấy ráp — vang lên từ bóng tối phía sau.
Tô Mặc quay đầu.
Một bóng người bước ra từ bóng tối — áo bào đen — rộng thùng thình — che kín từ đầu đến chân. Trên mặt hắn — một chiếc mặt nạ bằng đồng — không có đường nét — chỉ có hai lỗ nhỏ để nhìn.
Hắc Bào.
Hắn đứng cách cô khoảng bảy trượng — hai tay buông thõng — nhưng cô có thể cảm nhận được áp lực linh khí tỏa ra từ hắn.
*Luyện Khí hậu kỳ — hoặc hơn.*
*Cao hơn cô — ít nhất một tiểu cảnh giới.*
*\\\”Mảnh kính trong tay ngươi — giao đây — ta sẽ để ngươi đi.\\\”*
Tô Mặc không trả lời.
Cô nhìn hắn — nhìn dòng sông — nhìn lại hắn — và trong đầu — cô tính toán.
*Hắn mạnh hơn — nhưng hắn không nhanh — vừa chạy nãy giờ hắn vẫn giữ khoảng cách — không phải vì hắn yếu — mà vì hắn không thể bắt kịp.*
*Nếu cô đánh — cô thua.*
*Nếu cô chạy — hắn đuổi kịp.*
*Nếu cô nhảy —*
*\\\”Nhảy.\\\”*
Giọng Hoàng — dứt khoát — như một mệnh lệnh.
Tô Mặc hít một hơi — sâu — và lao về phía bờ sông.
*\\\”Chết tiệt!\\\”*
Hắc Bào lao theo — nhanh hơn cô tưởng — tay hắn vươn ra — suýt chạm vào tóc cô.
Nhưng Tử Dạ — nhanh hơn — lao từ bóng tối — lao thẳng vào Hắc Bào — móng vuốt cào vào cánh tay đang vươn ra của hắn.
Một tiếng rít — vải rách — máu bắn.
Hắc Bào chửi thề — lùi lại nửa bước — đủ để Tô Mặc có thời gian.
Cô không nhảy.
Cô *lao* xuống sông.
—
Tiếng nước — ùa vào tai cô — như cả thế giới bỗng nhiên bị nhấn chìm.
Lạnh.
Lạnh đến tê tái — như hàng ngàn mũi kim đâm vào da thịt cô cùng lúc. Nước sông Vân Lai lạnh hơn cô tưởng — lạnh như nước từ núi tuyết tan — lạnh đến nỗi phổi cô — co thắt — suýt khiến cô hít vào một hơi đầy nước.
Cô ngoi lên — đầu nhô khỏi mặt nước — ho sặc sụa — tay quẫy đạp điên cuồng.
*\\\”Nín thở!\\\”* Hoàng hét — giọng anh vọng qua tiếng nước ồn ào. *\\\”Đừng chống lại dòng chảy! Thả lỏng! Để nước đưa đi!\\\”*
*Thả lỏng — trong khi nước lạnh như cắt da?*
*Thả lỏng — trong khi dòng nước xoáy đang kéo cô xuống đáy?*
Nhưng cô — không có lựa chọn.
Cô thả lỏng tay chân — để dòng nước cuốn mình đi — lao nhanh như một chiếc lá giữa cơn lũ.
—
**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**
**Viewers: 8,451**
**Cuội:** NHẢY THẬT — TÔI NÓI ĐÙA MÀ — TRỜI ƠI NHẢY THẬT
**Gió Đông Về:** CÔ ẤY NHẢY THẬT — CÔ ẤY NHẢY XUỐNG SÔNG
**HoaVôƯu:** NƯỚC LẠNH KHÔNG — CÓ SAO KHÔNG
**CoderKhang:** Đây là sông Vân Lai — nước từ dãy núi phía bắc chảy xuống — nhiệt độ khoảng 10-15 độ C — nguy hiểm nếu ở trong nước quá lâu.
**ModLam:** Nhưng đây là cách thoát thân tốt nhất — dòng nước sẽ đưa cô ấy ra xa — xóa dấu vết linh khí — Hắc Bào không thể đuổi theo.
**Cuội:** ỔNG CÓ NHẢY THEO KHÔNG — NHÌN ĐI — ỔNG CÓ NHẢY KHÔNG
**Gió Đông Về:** ỔNG ĐỨNG TRÊN BỜ — KHÔNG NHẢY — ỔNG SỢ
Hoàng không rời mắt khỏi màn hình — tay anh nắm chặt đến nỗi móng tay cắm vào lòng bàn tay.
*Màn hình — rung — nước — tối — chỉ thấy những bọt nước trắng xóa.*
*Cô ấy đang ở dưới nước — và mọi thứ — trượt qua quá nhanh.*
*\\\”Mặc Nhi — cô còn nghe tôi không?\\\”*
*\\\”…C·òn…\\\”* — giọng cô — ngắt quãng — lạnh — run — nhưng còn đó.
*\\\”Giữ chặt mảnh kính. Đừng để mất.\\\”*
*\\\”…Bi·ết.\\\”*
—
Trên bờ — Hắc Bào đứng nhìn dòng sông đen — tay trái vẫn chảy máu sau vết cào của Tử Dạ.
Hắn không nhảy.
Hắn chỉ đứng — nhìn theo dòng nước — nơi bóng Tô Mặc đã biến mất sau khúc quanh.
*\\\”…Con nhỏ — liều thật.\\\”*
Hắn lẩm bẩm — rút từ trong áo một miếng vải — băng qua vết thương trên tay.
*\\\”Nhưng — không sao. Không cần bắt sống cô nữa.\\\”*
Mắt hắn — qua hai lỗ nhỏ trên mặt nạ đồng — ánh lên một tia sáng lạnh.
*\\\”Chỉ cần — xác nhận hướng đi — là đủ.\\\”*
Hắn quay người — biến mất vào bóng tối của bờ sông.
—
Dưới nước — Tô Mặc không biết mình đã trôi bao xa.
Thời gian — như ngừng lại trong dòng nước lạnh — mỗi giây dài như vô tận — mỗi nhịp thở là một cuộc chiến.
Cô ngoi lên — hít một hơi chật vật — lại bị dòng nước kéo xuống — nước vào mũi — vào miệng — mặn — tanh — lạnh — phổi cô như muốn nổ tung.
*\\\”Mặc Nhi — cố lên — còn bao xa nữa?\\\”*
*\\\”T·a — không — bi·ết—\\\”*
Cô không thấy gì — chỉ thấy bọt nước trắng xóa — chỉ thấy bầu trời đen và những vì sao lóe lên rồi tắt giữa những cơn xoáy.
Tay cô — tê cóng — suýt buông mảnh kính — nhưng cô giữ — nắm chặt — đến nỗi móng tay rách da.
Bên cạnh — Tử Dạ — nó bơi — mạnh mẽ — đôi mắt xanh lục sáng rực trong làn nước đen — thỉnh thoảng nó ngoạm vào vai áo cô — kéo — như muốn giữ cô nổi lên.
*Con yêu lang — đang cứu cô.*
*Giữa dòng nước lạnh — giữa bóng tối — nó vẫn ở bên cô.*
—
**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**
**Viewers: 8,598**
**Cuội:** NƯỚC VÀO MŨI — TRỜI ƠI CÔ ẤY SẮP CHẾT ĐUỐI
**Gió Đông Về:** CÓ TỬ DẠ — TỬ DẠ ĐANG GIỮ CÔ ẤY
**HoaVôƯu:** Con chó sói đó — nó đang kéo cô ấy
**CoderKhang:** Tử Dạ là yêu lang — bơi tốt hơn người thường. Nhưng nếu Tô Mặc bị hạ thân nhiệt quá lâu — sẽ rất nguy hiểm.
**ModLam:** Cần tìm chỗ cạn — nơi nước chảy chậm — để cô ấy lên bờ.
**Cuội:** Phía trước kìa — khúc sông rộng hơn — có bãi đá — CÔ ẤY LÊN ĐƯỢC KHÔNG
Hoàng nhìn — và anh thấy.
*Màn hình — qua những bọt nước — qua những cơn xoáy — phía xa — nơi dòng sông chảy chậm lại — một bãi đá — trắng — hiện ra dưới ánh trăng.*
*\\\”Mặc Nhi — phía trước — bãi đá — cố lên — thêm một chút nữa — cố lên—\\\”*
*\\\”…T·a—\\\”*
*\\\”Cố lên — tôi biết cô làm được — thêm mười trượng nữa — mười trượng thôi—\\\”*
Cô không thể trả lời.
Nhưng cô — vẫn cố.
Tay cô — tê cứng — nhưng vẫn quẫy — từng nhát — yếu ớt — nhưng không dừng.
Chân cô — nặng như chì — nhưng vẫn đạp.
Tử Dạ — ngoạm chặt vai áo cô — kéo — kéo — lực của nó — cũng yếu dần — nhưng không buông.
—
Và rồi — tay cô — chạm vào đá.
Cảm giác — rắn — lạnh — nhưng thật hơn bất cứ thứ gì cô từng chạm vào trong đời.
Cô bám — móng tay cào lên bề mặt đá ướt — kéo cơ thể nặng trịch lên — người đầy nước — run bần bật.
Bãi đá — nhỏ — chỉ rộng chừng ba trượng — những viên đá tròn lăn lóc — rêu xanh bám đầy — ướt nhẹp.
Cô lết — từng tấc — ra khỏi mép nước — để toàn thân nằm phủ phục trên bãi đá — nước từ quần áo chảy ra — thấm vào đá — lạnh đến tận xương tủy.
Tử Dạ — cũng lết lên — lắc mình — nước bắn tung — rồi nằm xuống cạnh cô — thở hổn hển — lưỡi thè dài.
*\\\”…N·gươi…\\\”* — giọng cô — khản đặc — run rẩy — *\\\”…c·òn đó không?\\\”*
Im lặng.
Một giây.
Hai giây.
*\\\”…Còn.\\\”*
Giọng Hoàng — nhẹ — nhưng ấm — ấm hơn bất cứ thứ gì trong đêm lạnh này.
*\\\”Ta luôn ở đây.\\\”*
Cô không trả lời — chỉ khẽ gật đầu — nước mắt — nóng — lăn dài trên má lạnh.
—
Trên bờ sông — cách bãi đá chừng một dặm về phía thượng nguồn — hai bóng người đang đứng.
Lục Trần và Trần Phong.
Họ đã gặp lại nhau — lần này — trên một ngọn đồi nhỏ nhìn xuống dòng sông.
*\\\”Nó nhảy xuống sông,\\\”* Trần Phong nói — giọng không chắc chắn. *\\\”Tay sai của ngươi — Hắc Bào — đã thấy.\\\”*
*\\\”Biết rồi.\\\”*
Lục Trần nhìn xuống dòng sông — tối — cuồn cuộn — không thấy gì ngoài những bọt nước trắng xóa.
*\\\”Ngươi không đuổi theo?\\\”* Trần Phong hỏi — giọng châm chọc.
*\\”…Không cần.\\\”*
Lục Trần quay người — bước vào bóng tối — nhưng trước khi đi hẳn — hắn nói — giọng phẳng:
*\\\”Nước lạnh thế này — nếu nó sống — sẽ tự tìm chỗ ẩn nấp. Nếu nó chết — mảnh kính sẽ nổi lên.\\\”*
Hắn dừng lại — nửa quay đầu.
*\\\”Dù thế nào — ta cũng sẽ tìm thấy nó.\\\”*
—
**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**
**Viewers: 8,734**
**Cuội:** cô ấy sống — cô ấy sống rồi — trời ơi cô ấy sống
**Gió Đông Về:** tôi run hết cả người — tưởng cô ấy chết đuối rồi
**HoaVôƯu:** may có Tử Dạ — con chó sói đó đã cứu cô ấy
**CoderKhang:** Thoát. Nhưng chưa an toàn — cô ấy cần tìm nơi trú ẩn — lửa — quần áo khô — nếu không sẽ bị hạ thân nhiệt.
**ModLam:** Bãi đá đó ở ngoài Vân Lai Trấn — khoảng 3-4 dặm về phía hạ nguồn. Tạm thời an toàn — nhưng cần di chuyển trước bình minh.
**Cuội:** Mà các ông có thấy không — stream — hình như — đang yếu dần
Hoàng nhìn vào góc màn hình góc phải.
*Chất lượng hình ảnh — đang giảm.*
*Những điểm ảnh — nhiễu — như muốn tách rời.*
Kết nối — đang yếu đi.
*Thời gian stream — sắp hết.*
*\\\”Mặc Nhi — nghe tôi. Chất lượng stream đang giảm — tôi sắp mất kết nối.\\\”*
Cô — trên bãi đá — run rẩy — gật đầu — không nói.
*\\\”Cô phải tìm chỗ ẩn nấp — kiếm lửa — giữ ấm. Đừng ở lại bãi đá quá lâu.\\\”*
*\\\”…T·a bi·ết…\\\”*
*\\\”Tôi sẽ cố kết nối lại — sớm nhất có thể.\\\”*
Im lặng.
*\\\”…Hoàng.\\\”*
*\\\”Sao?\\\”*
*\\\”…Cảm ơn.\\\”*
Giọng cô — nhẹ — như lời thì thầm trong gió — nhưng nghe rõ — rõ hơn cả tiếng nước chảy, hơn cả tiếng gió đêm.
Hoàng — không biết nói gì.
Anh chỉ nhìn vào màn hình — nơi Tô Mặc nằm co ro trên bãi đá — nước mắt vẫn lăn — nhưng môi cô — mỉm cười.
*\\\”…Không có gì.\\\”*
—
Hình ảnh nhiễu — một giây — hai giây — rồi tối đen.
**Stream đã kết thúc.**
Hoàng ngồi trước màn hình đen — tay vẫn đặt trên bàn phím — run.
Anh nhắm mắt — thở ra — hơi thở đầu tiên trong suốt mười lăm phút qua.
*Cô ấy sống.*
*Tạm thời.*
*Nhưng — sống.*
—
Cùng lúc đó — cách xa vô tận — trong một tòa nhà cao tầng ở một thành phố hiện đại — một căn phòng tối — tối đến nỗi chỉ có ánh sáng từ ba màn hình máy tính chiếu sáng.
Một người đàn ông ngồi trước màn hình.
Hắn mặc vest — sơ mi trắng — không cà vạt — cổ áo mở hai cúc. Tóc hắn — cắt ngắn — gọn gàng — không một sợi lệch.
Trên màn hình — một video đang phát chậm — cảnh streaming từ kênh Mắt Xuyên.
Cảnh dòng sông đen — cảnh Tô Mặc nhảy xuống nước — cảnh nước cuồn cuộn — rồi tối đen.
Người đàn ông tua lại — xem lại từ đầu — lần thứ ba.
Mắt hắn — không chớp.
Cuối cùng — hắn với tay — nhấc một chiếc điện thoại để trên bàn — bấm một số — đưa lên tai.
Một giọng nói — bình thản — nhưng lạnh — vang lên trong căn phòng tối:
*\\\”Xác nhận. Tín hiệu dị thường — xuất phát từ nguồn không xác định.\\\”*
Một khoảng dừng — người ở đầu dây bên kia nói gì đó.
*\\\”Không — không phải CGI. Chúng tôi đã phân tích quang phổ — cấu trúc hình ảnh — độ sâu trường ảnh. Không một studio nào trên thế giới — kể cả Hollywood — có thể tạo ra thứ này trong thời gian thực.\\\”*
Một khoảng dừng khác.
*\\\”Bắt đầu theo dõi. Tôi muốn tất cả thông tin về chủ kênh — Lê Hoàng — trong vòng 24 giờ. Mọi thứ. Từ lúc hắn sinh ra đến bây giờ.\\\”*
Hắn tắt máy — đặt điện thoại xuống — nhìn vào màn hình một lần nữa.
Màn hình — đen — nhưng hắn vẫn nhìn — như thể vẫn còn thấy hình ảnh Tô Mặc co ro trên bãi đá — run rẩy — mệt mỏi — nhưng vẫn sống.
*\\\”Thế giới khác…\\\”*
Hắn lẩm bẩm — giọng thấp — như nói với chính mình.
*\\\”…Thú vị.\\\”*
—
Cách đó — vài dặm — trên bãi đá giữa dòng sông Vân Lai — Tô Mặc vẫn nằm — nước trên người cô đã thấm vào đá — lạnh — ướt — nhưng cô không còn run nữa.
Cô nhìn lên trời.
Những vì sao — lấp lánh — như hàng ngàn con mắt đang nhìn cô từ trên cao.
*Còn đó không?*
Câu hỏi — cô đã hỏi — và đã nhận được câu trả lời.
Nhưng cô vẫn muốn hỏi lại.
*\\\”…Ngươi còn đó không?\\\”*
Im lặng.
Không có tiếng trả lời.
Tô Mặc cười — nhẹ — như cười với chính mình.
Tay cô — siết chặt mảnh kính trong lòng bàn tay — mảnh thủy tinh vỡ — lạnh — nhưng — lạ lùng — không lạnh bằng nước sông.
*\\\”…Ta đợi.\\\”*
Cô nhắm mắt — để hơi thở chậm lại — để cơ thể — dần — ấm lên dưới những vì sao.
Tử Dạ — nằm cạnh — áp sát vào người cô — hơi ấm từ lông nó — nhẹ — nhưng đủ để cô không còn run.
Bãi đá — dòng sông — những vì sao — và một thiếu nữ mệt mỏi — nằm giữa đêm — chờ bình minh.
—
**🔴 TRẠNG THÁI KẾT NỐI: ĐÃ NGẮT**
*Stream kết thúc — 1 giờ 23 phút — 8,734 người xem cao nhất.*
*Hẹn gặp lại — khi kết nối hồi phục.*
—
**HẾT CHƯƠNG 15**
PHUONG NAM
Technology Solutions