—
Bình minh đến không phải bằng ánh sáng — mà bằng cái lạnh thấu xương.
Trên bãi đá giữa dòng sông Vân Lai, Tô Mặc mở mắt. Mí mắt nặng trĩu, dính chặt vì nước mắt đã khô cùng hơi lạnh ban đêm. Cô không nhớ mình đã ngủ lúc nào — chỉ biết cơ thể không còn run nữa, nhưng thay vào đó là sự tê liệt từ đầu ngón tay đến tận xương tủy.
Tử Dạ nằm bên cạnh — hơi thở đều — nhưng tai nó vểnh lên ngay khi cô động đậy.
Một người. Một sói. Và một mảnh kính vỡ.
Đó là tất cả những gì cô còn.
Tô Mặc ngồi dậy — toàn thân đau nhức. Quần áo vẫn ướt sũng, dính đầy bùn đất. Chân trái cô — vết thương từ cuộc rượt đuổi hôm qua — đã tê cứng, vết máu khô lại thành mảng nâu sẫm trên ống quần.
Cô không thể ở lại đây. Trời sáng rồi — nếu Lục Trần hoặc Trần Phong tìm đến, cô sẽ không chạy nổi.
Cô đứng lên — chân yếu — nhưng cô đứng.
*”Đi thôi.”* Cô nói với Tử Dạ — giọng khản đặc.
Và cô bước đi — từng bước xiêu vẹo trên bãi đá — nhưng không dừng lại.
—
Nửa dặm về phía tây — một cánh rừng thưa.
Những cây bạch dương trụi lá mọc lưa thưa trên nền đất khô. Dưới tán cây — mùi ẩm mốc, mùi đất ướt, mùi lá mục.
Tô Mặc tìm thấy một cây đổ — thân cây mục nát, rêu phong kín — nhưng đằng sau nó — ẩn dưới một lớp dây leo rậm rạp — là một túp lều hoang.
Cô suýt bỏ qua.
Nhưng mắt cô — đã quen với việc nhìn thấy những thứ không ai nhìn thấy — phát hiện ra mái lều gãy lệch giữa những tán lá. Tường lều là những tấm ván gỗ mục, gắn kết với nhau bằng dây mây khô. Cửa — chỉ là một tấm vải bạt rách nát — đã bạc màu đến mức không còn phân biệt được màu sắc.
Cô đẩy tấm vải bạt — cánh cửa kêu kẽo kẹt — và cô bước vào.
Bên trong — tối mò. Mùi bụi, mùi rơm mục, mùi phân chuột. Một góc lều có đống rơm khô — ai đó đã từng ngủ ở đây. Một góc khác — những mảnh vỡ của một cái bình gốm. Trên tường — vết bồ hóng từ một đống lửa đã tắt từ lâu.
Nhưng — nó có mái che. Nó có tường. Nó — ấm hơn bên ngoài.
Tô Mặc ngồi xuống nền đất — không còn sức để đứng nữa.
*”…Được rồi.”* Cô nói — giọng nhẹ hẫng. *”Tạm thời — an toàn.”*
Tử Dạ — nằm xuống cạnh cửa — người nó chắn ngang lối vào — mắt vẫn mở — canh chừng.
—
Cô nhóm lửa.
Không phải bằng pháp thuật — cô không còn đủ linh khí. Bằng đá lửa — từ bật lửa mà Hoàng đã gửi cho cô — món quà từ một người xem tên Cuội.
Những tia lửa bắn ra — lần đầu — tắt. Lần thứ hai — tắt. Lần thứ ba — một tia lửa bén vào đám rơm khô — ngọn lửa nhỏ — yếu ớt — run rẩy như sắp tắt.
Cô thổi — nhẹ — từng hơi — như thổi sự sống vào một sinh vật vừa chào đời.
Lửa — bùng lên.
Ánh sáng vàng ấm tràn ngập góc lều. Bóng tối — lùi dần — co rúm lại trong những góc xa nhất.
Tô Mặc nhìn vào ngọn lửa — mắt cô — phản chiếu ánh sáng — lấp lánh.
*”Nóng quá…”* Cô lẩm bẩm — giọng không giấu nổi sự thỏa mãn.
Cô cởi áo ngoài — vắt lên một cành cây khô gần lửa — hơi ấm bốc lên từ ngọn lửa — từ từ — xua tan cái lạnh đã bám vào cô suốt cả đêm dài.
Rồi cô kiểm tra vết thương.
Vết cắt ở chân trái — không sâu — chỉ rách da — nhưng vì ngâm nước lâu, mép vết thương đã trắng bệch, sưng đỏ. Cô lấy từ trong túi ra một mảnh vải — xé từ tay áo trong — quấn quanh vết thương — cột chặt — răng cắn vào đầu vải để kéo.
Đau — nhưng cô quen.
Tử Dạ — nó cũng bị thương. Một vết cào trên vai phải — máu đã khô — lông dính lại thành từng mảng cứng.
Cô vẫy nó lại gần — nó do dự — rồi tiến đến — nằm xuống cạnh cô.
Cô xé thêm một miếng vải — nhúng nước — lau nhẹ lên vết thương của nó. Tử Dạ rên khe khẽ — nhưng không cựa — để mặc cô làm.
*”…Đồ ngốc.”* Cô nói — giọng khẽ. *”Sao mày lại đi theo ta? Có thể bỏ ta mà sống mà.”*
Tử Dạ liếm tay cô — lưỡi nó ướt — ấm — thô ráp.
Cô cười.
—
Khi lửa đã cháy ổn định — khi hơi ấm đã lan tỏa khắp căn lều nhỏ — Tô Mặc lấy từ trong ngực áo ra mảnh kính.
Nó vẫn còn đó.
Qua một đêm nhảy sông — qua dòng nước cuồn cuộn — qua cái lạnh thấu xương — nó vẫn còn đó.
Cô đặt nó lên lòng bàn tay — nhìn vào bề mặt thủy tinh vỡ — trong suốt — lạnh — phản chiếu ánh lửa thành những tia sáng nhỏ li ti.
Trên mặt kính — biểu tượng vòng tròn xoắn ốc — vẫn còn đó.
Cô đã nhìn thấy nó từ lâu — từ lần đầu sư phụ đưa mảnh kính cho cô. Nhưng cô chưa bao giờ hỏi — và sư phụ chưa bao giờ giải thích.
Cho đến bây giờ — cô vẫn không hiểu.
*”…Sư phụ.”*
Cô thì thầm — giọng khẽ đến nỗi chỉ mình cô nghe thấy — nhưng trong căn lều tĩnh mịch, nó vọng ra như một tiếng gọi.
—
*Hồi ức.*
*Năm đó — cô mười lăm tuổi.*
*Thanh Vân Tông — tàng kinh các cũ — một góc tối đầy bụi.*
*Sư phụ ngồi trên chiếc bồ đoàn rách — lưng còng — gương mặt khắc khổ dưới ánh đèn dầu leo lét.*
*Ông đã già lắm rồi.* Hơn bảy mươi năm tu luyện — nhưng bệnh tật đã bào mòn ông đến không còn hình dáng một tu sĩ. Ông chỉ còn là một ông già yếu ớt — một bộ xương bọc da — với đôi mắt vẫn sáng — sáng đến lạ thường.
*Cô — khi đó — ngồi trước mặt ông — tay cầm một cuốn sách — đang đọc — nhưng mắt cô không nhìn vào chữ.*
*”Mặc Nhi.”*
*Giọng ông — mệt mỏi — như gió rít qua khe cửa.*
*”Lại đây.”*
*Cô đến.* Quỳ xuống trước mặt ông.
*Ông lấy từ trong tay áo ra một thứ — gói trong một miếng vải lụa đã bạc màu — từ từ — mở ra.*
*Mảnh kính.*
*Lần đầu tiên cô nhìn thấy nó — một mảnh thủy tinh vỡ — không có gì đặc biệt — ngoài vòng tròn xoắn ốc mờ nhạt trên bề mặt.*
*”Cầm lấy.”*
*Cô đưa tay — nhận.*
*Lạnh.* Cảm giác đầu tiên — lạnh. Lạnh hơn bất cứ thứ gì cô từng chạm vào.
*”Sư phụ — đây là—?”*
*”Giữ nó.”* Ông nói — giọng yếu — nhưng dứt khoát. *”Đến khi ngươi hiểu vì sao nó chọn ngươi.”*
*Cô nhìn xuống mảnh kính — nhìn vào vòng tròn xoắn ốc — và cô cảm thấy — một sự rung động nhẹ — như mảnh kính đang đáp lại ánh nhìn của cô.*
*”Thưa sư phụ — con không hiểu—”*
*”Ngươi sẽ hiểu.”* Ông nhắm mắt — đầu hơi ngả về phía sau — như thể câu nói đó đã lấy đi toàn bộ sức lực cuối cùng của ông.
*”Khi đến lúc — ngươi sẽ hiểu.”*
*Ba ngày sau — sư phụ mất.*
*Và cô — chưa bao giờ hiểu.*
—
Ký ức tan đi — như sương mù trước ánh mặt trời.
Tô Mặc nhìn vào mảnh kính — lòng bàn tay cô — nóng lên từ ngọn lửa — nhưng mảnh kính vẫn lạnh.
*”Đến khi ngươi hiểu vì sao nó chọn ngươi.”*
Cô siết chặt mảnh kính — đến nỗi rìa thủy tinh vỡ cứa vào lòng bàn tay — nhưng cô không buông.
*”Con vẫn chưa hiểu, sư phụ.”* Cô nói — nhỏ — như trả lời một người đã khuất. *”Nhưng con — vẫn giữ nó.”*
—
**🔴 TRẠNG THÁI KẾT NỐI: ĐÃ SẴN SÀNG**
Dòng chữ hiện ra trên màn hình — xanh — nhấp nháy.
Hoàng ngồi trước máy tính — tay đặt trên bàn phím — mắt nhìn vào dòng chữ đó đã mười lăm phút.
Anh không ngủ được.
Suốt đêm qua — anh nằm trên giường — mắt nhìn trần nhà — nghĩ về Tô Mặc — nghĩ về dòng sông lạnh — nghĩ về câu nói “Cảm ơn” mà cô đã nói.
Và bây giờ — kết nối — sẵn sàng.
Anh hít một hơi — sâu — rồi bấm **BẮT ĐẦU STREAM**.
—
**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**
**Viewers: 2,147 — Đang tăng nhanh**
Màn hình hiện ra — một góc lều tối — ánh lửa bập bùng — và Tô Mặc — ngồi trước đống lửa — tay cầm mảnh kính — nhìn vào ngọn lửa.
Cô không nói gì. Chỉ ngồi đó — như đang đợi.
*”…Chào buổi sáng.”* Hoàng nói — giọng nhẹ.
Cô giật mình — ngước lên — mắt sáng lên khi nhận ra giọng nói.
*”Ngươi — trở lại rồi.”*
*”Ta nói rồi — ta sẽ cố kết nối lại.”*
Cô cười — một nụ cười mệt mỏi — nhưng thật.
*”Ta tưởng — ngươi đã bỏ đi.”*
*”Không bao giờ.”*
—
**Cuội:** TRỜI ƠI SÁNG RỒI — CÔ ẤY CÒN SỐNG — ỔN ĐỊNH RỒI
**Gió Đông Về:** cô ấy tìm được lều — có lửa — an toàn rồi
**HoaVôƯu:** cô ấy băng chân rồi — nhưng vết thương vẫn còn mới
**CoderKhang:** Stream vừa kết nối lại — Hoàng không ngủ đêm qua chứ?
**ModLam:** Mọi người — giữ bình tĩnh. Cô ấy đã tìm được chỗ trú ẩn tạm thời. Nhưng vẫn chưa an toàn — Lục Trần và Trần Phong vẫn đang tìm kiếm.
Hoàng nhìn vào màn hình — stream đã ổn định — hơn hai nghìn người xem và đang tăng nhanh. Nhưng mắt anh — không rời khỏi một góc nhỏ của màn hình — nơi hiển thị chất lượng tín hiệu.
Một đường sóng — màu xanh — dao động nhẹ.
*Bình thường.* Anh nghĩ.
Nhưng rồi — một đường sóng khác — mờ — xuất hiện phía dưới — nhấp nháy theo một tần số khác.
Hoàng nheo mắt.
*”CoderKhang — mày có thấy cái này không?”* Anh nói — tay chỉ vào màn hình dù biết chat không thấy được.
**CoderKhang:** Thấy gì?
**Cuội:** thấy gì — nói đi — hay lại giỡn?
**CoderKhang:** Chờ tôi check.
Một khoảng dừng — mười giây — hai mươi giây.
**CoderKhang:** …Hoàng.
**CoderKhang:** Ông có ai đang theo dõi địa chỉ IP của mình không?
Hoàng — lạnh người.
*”Sao?”*
**CoderKhang:** Tôi vừa scan — có một tín hiệu lạ — không phải từ nền tảng stream — không phải từ người xem thông thường. Ai đó — đang gửi một luồng dữ liệu đến máy tính của ông.
—
**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**
**Viewers: 4,382**
**Cuội:** CÁI GÌ — CÓ NGƯỜI THEO DÕI HOÀNG
**Gió Đông Về:** trời ơi — đừng nói là công an nhé
**HoaVôƯu:** mà stream này cũng lạ thật — có thể cơ quan chức năng để ý rồi
**Cuội:** hay là hacker — ai đó muốn phá stream?
**ModLam:** Mọi người bình tĩnh. CoderKhang — còn thông tin gì không?
Hoàng nhìn vào màn hình — tay anh lạnh dần.
Một suy nghĩ — lóe lên trong đầu.
*Cuối chương 15 — cảnh người đàn ông mặc vest — trong văn phòng tối — xem lại bản ghi stream — ra lệnh theo dõi.*
Anh đã viết cảnh đó — như một phần của câu chuyện. Như một góc nhìn về thế lực bí ẩn đang theo dõi.
Nhưng bây giờ — khi nó trở thành hiện thực — anh không biết nên sợ hay nên tin.
*”Tôi không biết đó là ai.”* Anh nói — giọng cố giữ bình tĩnh. *”Nhưng tôi nghĩ — có người đang chú ý đến chúng ta.”*
—
Cách đó — hai mươi cây số — trong một tòa nhà cao tầng ở trung tâm thành phố — một căn phòng tối.
Không phải văn phòng — mà là một trung tâm điều khiển.
Bảy màn hình lớn ghép lại — hiển thị cùng một nội dung: luồng stream của Mắt Xuyên — nhưng từ bảy góc độ kỹ thuật khác nhau. Phổ tần số. Phân tích quang phổ. Cường độ sóng. Độ trễ tín hiệu. Nhiệt độ bức xạ điện từ.
Một người đàn ông đứng giữa những màn hình — áo vest xám — sơ mi trắng — tay cầm một tách cà phê đen — đã nguội từ lâu.
Thiên Cơ.
Hắn nhìn vào màn hình chính — nơi Tô Mặc đang ngồi trước đống lửa — mảnh kính trên tay — ánh lửa phản chiếu trên mặt kính tạo ra những tia sáng nhỏ.
*”Xác nhận vị trí.”* Hắn nói — giọng phẳng.
Một nhân viên — ngồi trước bàn điều khiển bên cạnh — gõ vài phím.
*”Tín hiệu phát ra từ một căn hộ studio ở quận Tân Bình — địa chỉ 147/12 đường —”*
*”Đủ rồi.”* Thiên Cơ ngắt lời — giọng không chút cảm xúc. *”Chủ nhân căn hộ?”*
*”Lê Hoàng — 26 tuổi — freelancer — từng học IT tại Đại học Bách Khoa nhưng bỏ ngang. Sống một mình. Không có tiền án tiền sự.”*
*”Gia đình?”*
*”Cha mẹ ly dị từ nhỏ — sống với bà nội đến năm 18 tuổi. Bà mất năm 2020. Hiện tại — không có người thân nào ở gần.”*
Thiên Cơ gật đầu — nhẹ — như thể câu trả lời đó đã nằm trong dự đoán của hắn.
*”Còn nguồn tín hiệu bên kia?”*
Nhân viên lắc đầu.
*”Chưa xác định được. Tín hiệu phát ra từ một điểm không xác định — không nằm trong bất kỳ hệ thống tọa độ nào chúng ta có. Nó — đến từ bên ngoài.”*
*”Bên ngoài?”* Thiên Cơ nhướng mày — lần đầu tiên có chút cảm xúc trên gương mặt.
*”Bên ngoài — thế giới này.”*
Im lặng.
Thiên Cơ đặt tách cà phê xuống bàn — nhìn vào màn hình — nơi Tô Mặc đang nói chuyện với Hoàng — giọng cô nhẹ — ấm — như đang nói với một người bạn thân.
*”Tiếp tục theo dõi.”* Hắn nói. *”Ghi lại mọi thứ. Từng câu nói — từng chuyển động — từng thay đổi trên stream.”*
*”Và — chuẩn bị hồ sơ đầy đủ về Lê Hoàng. Tôi muốn gặp hắn.”*
—
**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**
**Viewers: 5,619**
**ModLam:** Mọi người — tôi có vài điều muốn nói.
Cả chat — im bặt.
Hoàng cũng dừng lại — ngạc nhiên. Mod Lam — từ trước đến nay — chỉ phân tích kỹ thuật, đưa ra nhận xét, quản lý chat. Chưa bao giờ cô ấy lên tiếng chính thức như thế này.
**ModLam:** Tôi biết — từ đầu đến giờ — nhiều người vẫn hoài nghi. Nghĩ đây là dàn dựng. Nghĩ là ARG. Nghĩ là một trò chơi.
**ModLam:** Tôi hiểu. Nếu tôi là người xem lần đầu — tôi cũng sẽ hoài nghi.
**ModLam:** Nhưng — tôi đã theo dõi từ buổi stream đầu tiên. Từ khi chỉ có 247 người xem. Từ khi cô gái đó — Tô Mặc — còn chưa biết có ai đang nhìn thấy mình.
**ModLam:** Tôi đã xem lại toàn bộ VOD. Phân tích từng khung hình. So sánh quang phổ. Kiểm tra cấu trúc ánh sáng.
**ModLam:** Và tôi xác nhận — điều này là thật.
**ModLam:** Stream này — kết nối này — cô gái đó — tất cả — là thật.
**Cuội:** …Mod nói đúng đấy.
Một dòng chat — ngắn — nhưng khiến cả stream — sững lại.
Cuội — kẻ troll bậc nhất — kẻ đã donate bật lửa cho vui — kẻ đã nói “nhảy xuống sông đi” như một câu đùa — kẻ chưa bao giờ nói nghiêm túc bất cứ điều gì.
**Cuội:** Tao troll vui thôi — nhưng tao cũng tin. Các ông nhìn cô ấy kìa — cô ấy sắp chết thật đấy — mắt cô ấy — sợ thật đấy. Diễn — không thể diễn được như thế.
**Cuội:** Nên — thôi — Mod nói gì — tao nghe đó.
**Gió Đông Về:** …tôi cũng tin
**HoaVôƯu:** tôi cũng vậy — theo dõi từ đầu — không thể là giả được
**DaLon2000:** tôi mới vào — nhưng nhìn cô ấy run kìa — không diễn được đâu
Từng dòng chat — từng người một — lên tiếng.
Không phải là một làn sóng — mà là một sự lắng đọng. Từng giọt — từng giọt — tích tụ lại — thành một dòng chảy.
Hoàng nhìn vào màn hình — họng anh — nghẹn lại.
Không phải vì xúc động — mà vì — lần đầu tiên — anh cảm thấy mình không đơn độc.
**ModLam:** Cảm ơn mọi người. Vậy — hãy tập trung. Cô gái đó vẫn đang cần sự giúp đỡ của chúng ta.
—
Trong lều — Tô Mặc ngồi — không biết gì về những gì đang xảy ra ở thế giới bên kia.
Cô chỉ biết — giọng nói từ trên cao đã trở lại — và cô — không cô đơn nữa.
*”Hoàng.”* Cô nói.
*”Sao?”*
*”Bên đó — có bao nhiêu người? Những người — nhìn thấy ta?”*
Hoàng im lặng — một lúc.
*”Khoảng — bảy nghìn người.”*
Cô — sững người.
*”…Bảy nghìn?”*
*”Ừ.”*
*”Có — nhiều người đến vậy sao?”*
*”Ừ — và họ — họ muốn giúp cô.”*
Cô không nói gì — chỉ nhìn vào ngọn lửa — mắt cô — phản chiếu ánh lửa — lấp lánh.
*”…Ta không hiểu.”* Cô nói — nhẹ. *”Không ai biết ta — không ai từng gặp ta — sao họ có thể—”*
*”Không phải lúc nào cũng cần hiểu lý do để giúp ai đó.”* Hoàng nói — giọng nhẹ — chân thành hơn bất cứ điều gì anh từng nói. *”Đôi khi — chỉ cần thấy một người đang cần giúp — và giúp họ. Đơn giản vậy thôi.”*
—
**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**
**Viewers: 6,247**
**Vô Danh Thí Chủ:** …
**Vô Danh Thí Chủ:** Các người — muốn giúp cô ấy đến đâu?
Dòng chat của Vô Danh Thí Chủ — xuất hiện lặng lẽ — như một tảng đá rơi xuống mặt hồ.
**Cuội:** ỔNG KÌA — ỔNG XUẤT HIỆN RỒI
**Gió Đông Về:** Vô Danh — ông lại donate nữa hả?
**CoderKhang:** Ý ông là gì?
**ModLam:** Vô Danh — ông biết gì hơn chúng tôi không?
**Vô Danh Thí Chủ:** Nếu các người thực sự muốn giúp — thì góp tiền đi.
**Vô Danh Thí Chủ:** Tôi sẽ gửi cho cô ấy một thứ — nhưng cần nhiều hơn những gì tôi có thể làm một mình.
Không ai nói gì — nhưng mọi người — hiểu.
Và rồi — donate bắt đầu.
—
**Donate từ Gió Đông Về: 200,000 VNĐ**
*”Cô ấy cần đồ phòng ngự — cố lên!”*
**Donate từ DaLon2000: 150,000 VNĐ**
*”Lần đầu donate — hy vọng giúp được”*
**Donate từ HoaVôƯu: 500,000 VNĐ**
*”Mua cho cô ấy tấm giáp đi Hoàng — em gái tôi bằng tuổi cô ấy — nhìn cô ấy bị thương mà không chịu nổi”*
**Donate từ Cuội: 1,000,000 VNĐ**
*”Tao donate vì Mod nói đúng — và vì tao cũng tin. Lần đầu tao donate thật — đừng để tao hối hận.”*
Từng donate — từng dòng chat — từng món tiền — nhỏ có — lớn có — nhưng mỗi món — đều mang theo một phần niềm tin.
Hoàng nhìn vào con số trên màn hình — Linh Thạch tích lũy — đang tăng dần — từng chút — từng chút — như những giọt nước tích tụ thành dòng suối.
Cho đến khi — đủ.
Một thông báo hiện ra — từ nền tảng stream:
**LINH THẠCH ĐÃ ĐẠT NGƯỠNG: 200**
**ĐỔI: HỘ TÂM GIÁP HẠ PHẨM?**
*”Được rồi.”* Hoàng nói — giọng run — không phải vì sợ — mà vì — lần đầu tiên — anh thấy nó hoạt động với quy mô như thế này. *”Mọi người — đã đủ.”*
Anh nhấn **XÁC NHẬN**.
—
Trong lều — Tô Mặc đang cho thêm củi vào lửa — thì đột nhiên — không khí trước mặt cô — vỡ ra.
Một tấm giáp — nhẹ — màu bạc xám — rơi xuống từ hư không — đáp nhẹ xuống nền đất trước mặt cô — phát ra một tiếng kêu nhẹ — *keng* — như kim loại chạm vào đất.
Cô — nhìn nó — mắt mở to — không nói nên lời.
Đây không phải là lần đầu cô nhận được vật phẩm từ trên trời. Nhưng những lần trước — là Linh Thạch — là bật lửa — là Linh Khí Tán — những vật nhỏ — dễ cất giấu.
Còn đây — là một tấm giáp.
Một trang bị phòng ngự thực sự.
Cô đưa tay — chạm vào tấm giáp — lạnh — mịn — nhẹ đến không ngờ. Chất liệu giống như tơ — nhưng cứng — nhưng dẻo — không giống bất cứ loại vải hay kim loại nào cô từng biết.
*”Đây — là—”*
*”Hộ Tâm Giáp Hạ Phẩm.”* Hoàng nói — giọng không giấu nổi niềm tự hào. *”Của cô — từ tất cả mọi người.”*
Tô Mặc cầm tấm giáp lên — nó nhẹ như một chiếc áo lụa — nhưng cô có thể cảm nhận được linh khí ẩn bên trong — một lớp bảo vệ vô hình — đang chờ được kích hoạt.
*”…Mọi người?”*
*”Ừ — bảy nghìn — và hơn thế nữa — đã góp tiền để mua cho cô tấm giáp này.”*
Cô — không biết phải nói gì.
Cô chỉ nhìn vào tấm giáp — nhìn vào ánh lửa phản chiếu trên bề mặt bạc xám — và cô cảm thấy — một điều gì đó — ấm — lan tỏa từ ngực — ấm hơn cả đống lửa trước mặt.
Cô không khóc.
Nhưng mắt cô — cay.
*”…Ta — không xứng đáng.”* Cô thì thầm — giọng nhẹ đến nỗi Hoàng suýt không nghe thấy.
*”Không — cô xứng đáng.”* Hoàng nói — dứt khoát. *”Cô xứng đáng với tất cả những gì họ có thể cho.”*
—
Khoảng ba dặm về phía đông bắc — trên một con đường mòn xuyên rừng — hai bóng người đi song song — cách nhau chừng một trượng — không nhìn nhau — nhưng cùng hướng.
Lục Trần và Trần Phong.
Họ đã đi như vậy suốt hai giờ — kể từ khi rời bờ sông.
*”Ngươi chắc nó sống?”* Lục Trần hỏi — giọng phẳng.
*”Ta biết nó.”* Trần Phong đáp — giọng châm chọc. *”Ngươi thì không.”*
*”Ngươi là sư huynh — nhưng ngươi cũng là kẻ muốn cướp mảnh kính.”*
*”Giống ngươi.”*
*”Khác.”* Lục Trần dừng lại — quay sang Trần Phong — mắt lạnh. *”Ta không giả vờ. Ta nói thẳng — ta muốn mảnh kính. Còn ngươi — giả vờ làm ân nhân.”*
Trần Phong cười — một nụ cười không vui.
*”Ngươi nói đúng — ta không phải ân nhân. Nhưng ta biết nó — ta biết cách nó nghĩ — biết cách nó sẽ đi.”*
Hắn chỉ về phía tây.
*”Nó sẽ không về Thanh Thành — không về Vân Lai Trấn. Nó sẽ trốn vào rừng — tìm một nơi nào đó tĩnh lặng — để nghỉ ngơi — để suy tính bước tiếp theo.”*
*”Và — nếu hợp tác?”* Lục Trần nói — giọng không giấu vẻ khinh khỉnh. *”Ngươi nghĩ ta nên tin ngươi?”*
*”Ngươi không cần tin ta.”* Trần Phong đáp — vẫn đi — không nhìn lại. *”Ngươi chỉ cần đi cùng hướng. Cùng mục tiêu. Khi tìm thấy nó — tùy ngươi chọn — tin hay không.”*
Lục Trần nhìn theo bóng Trần Phong — mắt hắn — tối lại.
Một lúc lâu — hắn im lặng.
Rồi hắn bước — đi theo.
Không phải vì tin.
Mà vì — hắn biết — một mình — hắn sẽ mất nhiều thời gian hơn.
Hai kẻ thù tạm thời đi cùng nhau — trong im lặng — lưng hướng về phía mặt trời mọc — về phía tây — nơi Tô Mặc đang trốn.
—
Trong lều — Tô Mặc đã mặc thử tấm Hộ Tâm Giáp.
Nó vừa vặn — như thể được làm riêng cho cô. Nhẹ — đến nỗi cô gần như quên mất nó đang ở trên người. Nhưng khi cô vận linh khí thử — nó phát ra một ánh sáng nhạt — xanh lam — như một lớp sương mỏng bao phủ quanh ngực cô.
*”Có hiệu quả không?”* Hoàng hỏi.
*”…Có.”* Cô nói — mắt vẫn nhìn vào ánh sáng xanh lam đang tan dần. *”Nó — hấp thụ linh khí — tạo ra một lớp bảo vệ.”*
*”Tốt.”*
*”Nhưng — ta không hiểu — sao họ có thể—”*
*”Cô biết không — ở thế giới của ta — có một câu nói.”* Hoàng ngắt lời cô — nhẹ nhàng. *”‘Một cây làm chẳng nên non — ba cây chụm lại nên hòn núi cao.'”*
Cô im lặng — ngẫm nghĩ.
*”…Câu nói — hay.”* Cô nói cuối cùng.
*”Ừ — và cô — là ngọn núi đó.”*
Cô cười — nhẹ.
—
**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**
**Viewers: 7,891**
**Cuội:** CÔ ẤY MẶC GIÁP RỒI — TRÔNG ĐẸP THẬT — MÀ NHẸ NHẸ NHƯ ÁO THUN ẤY
**Gió Đông Về:** nhìn cô ấy cười kìa — lần đầu tôi thấy cô ấy cười thật đấy
**HoaVôƯu:** cảm động quá — tôi khóc mất
**CoderKhang:** Hộ Tâm Giáp Hạ Phẩm — cấp độ thấp nhất trong trang bị phòng ngự — nhưng với thế giới của cô ấy — còn quý hơn vàng. Ở Thanh Thành, một tán tu phải làm việc cả năm mới mua nổi.
**ModLam:** Mọi người đã làm tốt lắm. Nhưng chưa kết thúc đâu — cô ấy vẫn cần nghỉ ngơi — hồi phục — và xa hơn — cần tìm hiểu bí mật của mảnh kính.
Hoàng nhìn vào màn hình — stream đã gần cạn thời gian — chất lượng tín hiệu bắt đầu giảm.
Anh biết — sắp đến lúc — phải nói lời tạm biệt.
*”Mặc Nhi.”*
*”Hửm?”*
*”Tôi — sắp mất kết nối.”*
Cô — im lặng — một lúc.
*”…Khi nào — ngươi trở lại?”*
*”Tôi không biết chắc — nhưng tôi sẽ cố.”*
Cô gật đầu — như thể đã hiểu.
*”Ta — sẽ đợi.”*
*”Cô nghỉ ngơi đi. Ăn gì đó — nếu có. Giữ lửa — giữ ấm. Đừng ra ngoài khi chưa khỏe hẳn.”*
*”…Ngươi nói nhiều như sư phụ ta vậy.”*
Hoàng cười — nhẹ.
*”Học từ người giỏi mà.”*
Cô cười theo — nhưng nụ cười — nhanh chóng — tắt.
*”…Hoàng.”*
*”Sao?”*
*”Cẩn thận. Bên đó — cũng có nguy hiểm.”*
Hoàng — sững lại.
*”Sao cô biết?”*
*”Ta không biết — ta cảm nhận.”* Cô nói — giọng nghiêm túc. *”Khi ngươi nói về tín hiệu lạ — khi ngươi nói có người theo dõi — ta cảm nhận được — qua mảnh kính — một sự rung động — không phải từ thế giới này.”*
Cô nhìn lên — như thể nhìn xuyên qua mái lều — xuyên qua bầu trời — nhìn thẳng vào nơi Hoàng đang ngồi.
*”Cẩn thận.”*
—
**🔴 TRẠNG THÁI KẾT NỐI: SẮP NGẮT**
*Stream kết thúc — 46 phút — 7,891 người xem cao nhất.*
*Hẹn gặp lại.*
—
Hoàng ngồi trước màn hình đen.
Tay anh — vẫn đặt trên bàn phím — nhưng không gõ.
Anh nhìn vào màn hình — nhưng không thấy gì.
Câu nói của Tô Mặc — vẫn văng vẳng trong đầu.
*”Bên đó — cũng có nguy hiểm.”*
*Cô ấy biết.* Anh nghĩ. *Cô ấy không thấy — nhưng cô ấy biết.*
Anh nhìn ra cửa sổ — bên ngoài — trời đã sáng hẳn. Ánh nắng xuyên qua tấm rèm cũ — tạo ra những vệt sáng mờ trên sàn nhà.
Một ngày mới.
Và anh — cần ăn gì đó. Đã hơn mười hai tiếng — từ bữa tối hôm qua — anh chưa nuốt gì vào bụng.
Anh đứng dậy — với lấy chiếc áo khoác cũ treo trên ghế — mặc vào — mở cửa — bước ra ngoài.
—
Con đường trước nhà — vắng.
Giờ này — sáng sớm — dân trong khu phố vẫn còn ngủ. Vài chiếc xe máy lướt qua thỉnh thoảng — vài người bán hàng rong đã dọn sẵn gánh hàng ra đầu ngõ.
Hoàng bước nhanh — về phía quán cơm bình dân quen thuộc ở góc đường.
Nhưng rồi — anh dừng lại.
Ở góc đường — cách nhà anh chừng ba mươi mét — một chiếc xe đen — đỗ.
Không phải xe của ai trong khu phố. Anh biết — vì anh sống ở đây đã sáu năm — anh biết từng xe — từng người.
Chiếc xe đó — lạ.
Kính xe — đen — không nhìn thấy bên trong.
Nhưng Hoàng — biết — có người ngồi trong đó — đang nhìn ra.
Anh đứng yên — tay trong túi áo khoác — nắm chặt.
Một giây — hai giây — ba giây.
Kính xe — từ từ — hạ xuống — một phần.
Trong xe — một người đàn ông — áo vest xám — sơ mi trắng — không cà vạt — tóc cắt ngắn — gọn gàng — không một sợi lệch.
Hắn không xuống xe. Không nói gì.
Chỉ nhìn Hoàng — từ trong bóng tối của xe — và gật đầu — nhẹ.
Một cái gật đầu — không thù địch — cũng không thân thiện.
Như một lời chào — giữa hai người — biết rõ nhau là ai.
Hoàng — không chớp mắt.
Kính xe — từ từ — kéo lên.
Chiếc xe đen — nổ máy — nhẹ nhàng — và lăn bánh — rời khỏi góc đường — biến mất sau khúc quanh — như chưa từng có gì xảy ra.
Hoàng đứng đó — tay trong túi vẫn nắm chặt — mồ hôi lạnh — thấm đẫm lưng áo.
Hắn ta là ai?
Hắn ta muốn gì?
Và — hắn ta đã thấy gì?
Anh không biết.
Nhưng anh — biết một điều.
Mọi thứ — vừa thay đổi.
—
**🔴 KẾT THÚC ARC 2 — BÃO MẠNG**
*Ngày thứ ba — kể từ stream đầu tiên.*
*Câu hỏi còn đó — chưa có lời đáp.*
*Nhưng — không sao.*
*Hành trình — vẫn tiếp.*
— *HẾT CHƯƠNG 16* —
PHUONG NAM
Technology Solutions