—
*Ngày thứ tư — kể từ stream đầu tiên.*
Hoàng không ngủ được.
Không phải vì caffeine — anh đã ngừng uống cà phê từ sau nửa đêm. Không phải vì tiếng ồn — khu phố của anh vắng đến mức nghe được cả tiếng mèo hoang cào thùng rác ngoài hẻm.
Anh không ngủ được vì chiếc xe đen.
Nó đã biến mất sau khúc quanh tối qua — nhưng anh biết nó sẽ quay lại. Và nó đã quay lại.
5 giờ 47 phút sáng. Hoàng nhìn qua khe rèm — chiếc xe đen đỗ ở góc đường quen thuộc. Cùng một vị trí. Cùng một góc. Như thể nó chưa bao giờ rời đi.
Kính xe — đen — không thấy gì bên trong.
Nhưng Hoàng biết — có người trong đó. Đang đợi.
—
Anh mất mười phút để quyết định có nên ra ngoài hay không.
Mười phút đứng trước gương — nhìn vào mặt mình — quầng thâm dưới mắt, da xỉn màu vì thiếu ngủ, mái tóc rối bù không thèm chải.
*Mày đang làm gì thế này?* Anh tự hỏi. *Ra ngoài gặp một người đàn ông lạ mặt trong xe đen, không biết hắn là ai, không biết hắn muốn gì — mày điên à?*
Nhưng anh biết câu trả lời.
Vì nếu không ra — hắn sẽ vào.
Hoàng hít một hơi — mặc áo khoác — mở cửa.
—
Sáng sớm ở Sài Gòn không bao giờ thực sự yên tĩnh.
Tiếng xe máy từ xa — tiếng bà bán hủ tiếu gõ gõ đũa vào nồi — tiếng chổi quét rác loẹt xoẹt trên mặt đường ẩm ướt. Mùi cà phê thoảng từ quán cóc đầu hẻm — mùi khói xe — mùi sương mai tan dần dưới ánh nắng đầu ngày.
Hoàng bước ra cửa — tay trong túi áo khoác — nắm chặt chìa khóa nhà như một vũ khí tinh thần.
Chiếc xe đen — không động tĩnh.
Anh đứng trên vỉa hè — cách xe chừng mười mét — không tiến lại gần — không lùi.
Một phút.
Kính xe — từ từ — hạ xuống.
Người đàn ông trong xe ngồi ở ghế lái — một tay đặt trên vô lăng, tay kia để trên đùi. Áo vest xám nhạt, sơ mi trắng, không cà vạt. Tóc húi cua — ngắn — gọn — không một sợi lệch. Khuôn mặt — ngoài bốn mươi — không nhăn — không cười — chỉ phẳng lặng như mặt nước.
Hắn nhìn Hoàng — thẳng — không lảng tránh.
Và hắn nói — giọng trầm — đều — như đọc một bản báo cáo đã chuẩn bị sẵn:
*”Tôi là Thiên Cơ — Cục trưởng Cục Giám sát Dị tượng Không gian. Có vài điều tôi muốn nói với anh.”*
Im lặng.
Hoàng không nói gì — chỉ đứng đó — tay vẫn nắm chìa khóa trong túi.
Thiên Cơ không xuống xe. Không mời anh lên. Chỉ nhìn anh — chờ đợi.
*”Về cái gì?”* Hoàng hỏi — giọng khàn vì thiếu ngủ.
*”Về thứ anh nhìn thấy. Về thứ anh đang làm. Về hậu quả.”*
Một khoảng dừng — vừa đủ để Hoàng cảm nhận được nhịp tim mình đang tăng dần.
*”Tôi không muốn làm anh sợ. Tôi chỉ muốn nói chuyện. Có một quán cà phê cách đây hai phút đi bộ — vắng vào giờ này. Anh đi trước — tôi sẽ vào sau.”*
Thiên Cơ không đợi câu trả lời. Kính xe từ từ kéo lên — và hắn ngồi đó — im lặng — nhìn về phía trước.
Hoàng đứng trên vỉa hè — tay vẫn trong túi — mồ hôi lạnh thấm vào lòng bàn tay.
*Mày có thể quay vào nhà. Khóa cửa. Giả vờ không nghe.*
Nhưng anh biết — nếu quay vào — mọi thứ sẽ tệ hơn.
Anh bước đi.
—
Quán cà phê có tên *Mây* — một cái tên Hoàng chưa bao giờ để ý dù nó nằm ngay trên đường anh đi hàng ngày.
Mặt tiền nhỏ — một lớp kính mờ — bên trong tối hơn bên ngoài. Vài chiếc bàn gỗ đặt thưa thớt — ghế sắt đen — tường gạch trần không sơn. Một góc nhỏ có kệ sách cũ — vài chậu cây khô héo.
Không có khách — ngoài một người đàn ông ngồi ở bàn cuối, quay lưng ra cửa.
Hoàng nhận ra bờ vai của bộ vest xám.
Anh kéo ghế — ngồi xuống đối diện.
Thiên Cơ không ngước lên ngay. Hắn đang rót trà — một ấm trà nhỏ bằng đất nung — hơi nước bốc lên từ miệng ấm, mang theo mùi hoa cúc nhè nhẹ.
*”Anh uống gì?”* Thiên Cơ hỏi — giọng vẫn đều.
*”— Tôi không—”*
*”Gọi đi. Tôi trả.”*
Hoàng nhìn hắn — một lúc — rồi quay sang chủ quán — một người phụ nữ trung niên đang đứng sau quầy, lau ly — và nói:
*”Cho tôi một ly đen đá.”*
*”Không đường?\”*
*”Không đường.”*
Người phụ nữ gật đầu — quay vào trong.
Im lặng.
Thiên Cơ rót trà ra một cái chén nhỏ — nước trà màu vàng nhạt, trong vắt — rồi đặt ấm xuống, ngước lên nhìn Hoàng lần đầu tiên.
Đôi mắt hắn — đen — sâu — không có gì trong đó ngoài sự tỉnh táo lạnh lùng.
*”Tôi biết anh đang thấy gì qua màn hình mỗi đêm.”*
Hoàng không trả lời.
*”Tôi biết về cô gái — Tô Mặc. Về mảnh kính vỡ cô ấy đang giữ. Về thế giới bên kia — nơi linh khí đang suy tàn, nơi các tông môn tu tiên đang tranh giành những gì còn sót lại.”*
Thiên Cơ nhấp một ngụm trà — chậm rãi — như thể những lời hắn vừa nói không có gì quan trọng.
*”Và tôi biết — anh đang kết nối hai thế giới qua luồng stream của mình.”*
Hoàng — lạnh toát.
Không phải vì những gì hắn nói — anh đã đoán được điều này từ tối qua. Mà vì cách hắn nói — như thể những điều này là hiển nhiên — như thể hắn đã biết từ lâu — và chỉ đang chờ Hoàng đến để xác nhận.
*”Anh—”* Hoàng nuốt nước bọt — giọng khô khốc. *”—Anh là ai? Cơ quan gì? Tôi chưa từng nghe đến Cục Giám sát Dị tượng Không gian.”*
*”Đương nhiên. Nó không tồn tại trong hồ sơ công khai. Nó không nằm trong ngân sách nhà nước. Nó không có văn phòng, không có biển hiệu, không có số điện thoại để tra cứu.”*
Thiên Cơ đặt chén trà xuống — hai tay đan vào nhau trên bàn.
*”Nhưng nó tồn tại — từ ba mươi năm nay. Và nhiệm vụ của nó là theo dõi những vết nứt — những khe hở — giữa thế giới này và những thế giới khác.”*
*”Những thế giới khác?”*
*”Anh không nghĩ thế giới của anh là duy nhất chứ?”*
Hoàng im lặng.
Ly cà phê đen được mang ra — đặt trước mặt anh — nóng hổi — nhưng anh không động đến.
*”Chúng tôi đã theo dõi anh từ buổi stream đầu tiên,”* Thiên Cơ nói tiếp — giọng vẫn đều. *”Lúc đó chỉ có ba người xem — chúng tôi nghĩ đó là nhiễu sóng bình thường. Một lỗi kỹ thuật. Nhưng khi lần thứ hai xảy ra — và lần thứ ba — chúng tôi bắt đầu chú ý.”*
Hắn nhìn Hoàng — thẳng — không chớp mắt.
*”Đến bây giờ — 8 lần kết nối — hơn 8.000 người xem cùng lúc. Chúng tôi không thể giấu được nữa. Và cũng không thể — ngăn được.”*
*”Vậy — các người muốn gì?”* Hoàng hỏi — giọng gằn. *”Đóng stream? Bắt tôi? Đưa tôi vào trại? Các người là—”*
*”Bình tĩnh.”*
Một từ — nhẹ — nhưng có sức nặng.
Thiên Cơ không cao giọng. Không thay đổi sắc mặt. Chỉ nhìn Hoàng — và nói:
*”Tôi không đến để đóng stream của anh. Tôi đến để nói cho anh biết — hậu quả của nó.”*
—
Im lặng — kéo dài.
Bên ngoài — một chiếc xe máy lướt qua — tiếng còi vang lên rồi tắt dần.
Bên trong quán cà phê — chỉ có tiếng nước sôi trong ấm đun — tiếng ly tách va nhẹ từ quầy — và hơi thở của hai người đàn ông ngồi đối diện nhau.
*”Màng ngăn,”* Thiên Cơ nói — như đang đọc một thuật ngữ khoa học. *”Đó là thứ ngăn cách thế giới của anh và thế giới bên kia. Một lớp màng — mỏng — vô hình — nhưng cực kỳ quan trọng.”*
Hắn đưa tay vào túi áo vest — lấy ra một chiếc điện thoại — mở một ứng dụng — đặt lên bàn, xoay về phía Hoàng.
Trên màn hình — một biểu đồ.
Trục ngang: *Số lần kết nối.* Trục dọc: *Độ dày màng ngăn (%).*
Tám cột — mỗi cột thấp hơn cột trước. Cột cuối cùng — ở con số 8 — chỉ còn 88%.
*”Mỗi lần anh bật stream — mỗi lần mảnh kính bên kia kết nối với thiết bị của anh — màng ngăn giữa hai thế giới mỏng đi khoảng 1.5%,”* Thiên Cơ nói. *”Tám lần — 12% tổng độ dày đã mất. Nếu tiếp tục — dự tính sau 25 lần, màng ngăn sẽ không còn đủ dày để duy trì sự cách ly.”*
Hoàng nhìn vào biểu đồ — nhìn vào cột thứ tám — nhìn vào con số 88% — và cảm thấy một cái lạnh chạy dọc sống lưng.
*”Nếu nó vỡ—”*
*”Nếu nó vỡ,”* Thiên Cơ ngắt lời — giọng vẫn đều — nhưng có một tia gì đó — sắc — trong mắt, *”—hai thế giới sẽ hợp nhất. Không phải theo nghĩa bóng. Theo nghĩa đen. Không gian của thế giới này sẽ chồng lên không gian của thế giới kia. Vật chất — năng lượng — sinh vật — mọi thứ — sẽ trộn lẫn vào nhau.”*
Hắn dừng lại — để câu nói kia ngấm vào không khí.
*”Anh có tưởng tượng được điều đó không? Một con yêu thú từ thế giới bên kia xuất hiện giữa đường Nguyễn Huệ? Một tu sĩ Trúc Cơ bay qua nóc nhà chung cư? Linh khí tràn vào thế giới này — và khói xe, ô nhiễm, sóng điện từ tràn vào thế giới kia?”*
*”— Tôi—”*
*”Đây không phải là phim. Đây không phải là tiểu thuyết. Đây là những gì sẽ xảy ra — nếu màng ngăn vỡ.”*
—
Hoàng không nói gì trong một lúc lâu.
Anh nhìn vào ly cà phê đen trước mặt — nước đã tan hết — chỉ còn cà phê đen nguyên chất — đắng — không đường — giống như những gì anh đang cảm nhận lúc này.
*”Vậy—”* Anh ngước lên. *”—Các người muốn tôi dừng stream?”*
*”Không.”*
Hoàng chớp mắt.
*”Không?”*
*”Chúng tôi không muốn đóng stream. Chúng tôi chỉ muốn kiểm soát nó.”*
Thiên Cơ hơi nghiêng đầu — lần đầu tiên có một chút biểu cảm trên gương mặt — một chút — không rõ là gì.
*”Nếu chúng tôi đóng stream — anh sẽ tìm cách mở lại. Nếu chúng tôi tịch thu thiết bị — anh sẽ tìm thiết bị khác. Nếu chúng tôi cách ly anh — cô gái bên kia sẽ chết — và mảnh kính sẽ rơi vào tay Huyết Ma Cung.”*
Hắn nói tên Huyết Ma Cung — như thể nó quen thuộc với hắn. Như thể hắn đã biết về thế giới bên kia lâu hơn Hoàng rất nhiều.
*”Các người biết cả về Huyết Ma Cung?”*
*”Chúng tôi biết nhiều hơn anh nghĩ đấy, Lê Hoàng.”*
Hoàng giật mình khi nghe tên mình — không phải từ giấy tờ — mà từ miệng người đàn ông này — như thể hắn đã biết anh từ lâu.
*”Chúng tôi đã thu thập dữ liệu về thế giới bên kia trong ba mươi năm. Không nhiều — nhưng đủ để biết những thế lực chính. Huyết Ma Cung là một trong số đó — và họ đang tìm mảnh kính mà cô gái của anh đang giữ.”*
*”— Cô ấy không phải ‘cô gái của tôi’—”*
*”Ồ?”* Thiên Cơ nhướng mày — lần đầu tiên có một tia gì đó gần giống như… thích thú? *”—Xin lỗi. Cô gái mà anh đang giúp đỡ. Tốt hơn chưa?”*
Hoàng nhìn hắn — không trả lời.
Thiên Cơ đứng dậy — bỏ lại tờ tiền 100.000 đồng trên bàn — đủ cho hai ly cà phê và một ấm trà.
*”Tôi không bắt anh phải quyết định ngay. Tôi chỉ muốn anh biết — mọi thứ anh làm từ bây giờ — đều có hậu quả. Và tôi — sẽ theo dõi.”*
Hắn cài lại khuy áo vest — nhìn Hoàng — và nói — giọng nhẹ hơn — gần như thì thầm:
*”Người bảo vệ ranh giới — đó là những gì chúng tôi tự gọi mình.”*
Rồi hắn quay lưng — bước ra khỏi quán — chiếc áo vest xám nhạt khuất sau cánh cửa kính mờ.
Hoàng ngồi lại một mình — ly cà phê đã nguội — trước mặt là biểu đồ màng ngăn trên màn hình điện thoại mà Thiên Cơ đã để lại.
88%.
25 lần.
Màng ngăn vỡ.
Anh nhìn vào những con số — và không thể rời mắt.
—
Mười lăm phút sau — Hoàng mở cửa căn hộ — khóa trái — ngồi xuống trước máy tính.
Tay anh đặt trên bàn phím — nhưng không gõ.
Anh nhìn vào màn hình đen — nơi dòng chữ *TRẠNG THÁI KẾT NỐI: ĐÃ SẴN SÀNG* vẫn nhấp nháy — chờ đợi.
Và anh — quyết định.
—
**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**
**Viewers: 3,247 — Đang tăng**
*”—Mặc Nhi.”*
Giọng Hoàng — khác.
Tô Mặc — đang ngồi trong lều, cho thêm củi vào lửa — ngước lên ngay lập tức. Cô nhận ra sự khác thường trong giọng nói đó.
*”Sao giọng ngươi lạ thế?”*
*”—Có chuyện.”*
Im lặng.
Tử Dạ — nằm cạnh cô — ngẩng đầu — tai vểnh.
*”Chuyện gì?”* Tô Mặc hỏi — giọng bình tĩnh — nhưng tay đã ngừng động đậy.
Hoàng hít một hơi — sâu — rồi nói — chậm — từng chữ một:
*”Ở thế giới của ta — có một tổ chức. Họ đã theo dõi ta — từ buổi stream đầu tiên. Họ biết về cô — về mảnh kính — về mọi thứ.”*
**Cuội:** CÁI GÌ CƠ
**Gió Đông Về:** trời — Hoàng vừa nói gì thế
**HoaVôƯu:** có tổ chức theo dõi?
**CoderKhang:** …chuyện này căng rồi
**ModLam:** Mọi người — im lặng để Hoàng nói.
Tô Mặc — không nói gì — chỉ nhìn vào ngọn lửa — mắt cô — tối lại.
*”Họ là ai?”* Cô hỏi — giọng vẫn bình thản — nhưng Hoàng nghe thấy sự căng thẳng bên dưới.
*”Họ tự gọi mình là ‘người bảo vệ ranh giới’. Họ nói — họ biết về sự tồn tại của thế giới cô từ lâu. Và họ — muốn kiểm soát việc này.”*
*”Kiểm soát?”* Cô nhíu mày. *”Ý ngươi là — họ muốn đóng kết nối?”*
*”— Không. Họ nói — họ không muốn đóng. Chỉ muốn kiểm soát. Để — đảm bảo không có gì tồi tệ xảy ra.”*
Hoàng nói dối — một nửa.
Nhưng anh không thể nói về màng ngăn. Không thể nói rằng mỗi lần anh bật stream, cô càng gần đến chết — và thế giới của anh càng gần đến sụp đổ.
Nếu cô biết — cô sẽ từ chối nói chuyện với anh. Cô sẽ ném mảnh kính đi. Cô sẽ chọn chết một mình — để không liên lụy đến ai.
Và anh — sẽ không để điều đó xảy ra.
*”—Ta không thích điều này.”* Tô Mặc nói — giọng thấp. *”Ngươi đang giấu ta điều gì đó.”*
Hoàng — sững người.
*”—Ta—”*
*”Ngươi không cần phủ nhận. Ta biết ngươi lắm rồi.”*
Cô nhìn lên — nhìn vào hư không — nhìn vào nơi cô biết giọng nói đó đang đến từ.
*”Nhưng ta cũng biết — nếu ngươi giấu — là vì ngươi nghĩ tốt cho ta. Vậy — ta sẽ không hỏi thêm.”*
Cô cúi xuống — vỗ nhẹ lên đầu Tử Dạ.
*”Ta tin ngươi.”*
—
**Cuội:** …cổ nói ‘ta tin ngươi’
**Cuội:** sao tự nhiên tôi muốn khóc vậy
**Gió Đông Về:** Hoàng ơi — đừng có phản bội lòng tin đó
**HoaVôƯu:** cô ấy biết Hoàng giấu gì đó — nhưng vẫn chọn tin
**CoderKhang:** Đó là lòng tin — thứ quý giá nhất trong mối quan hệ này
**ModLam:** Cảm động quá. Nhưng — Hoàng — nếu anh giấu điều gì quan trọng — sẽ đến lúc phải nói.
Hoàng nhìn vào dòng chat — và cảm thấy nặng lòng.
Anh biết — anh không thể giữ bí mật này mãi. Nhưng ít nhất — không phải hôm nay.
*”—Cảm ơn cô.”* Anh nói — nhẹ.
*”Đừng cảm ơn vội. Khi nào ngươi nói thật — hãy cảm ơn.”*
Cô đứng dậy — vươn vai — xương cốt kêu lách tách sau một đêm nằm trên nền đất cứng.
*”Ta có kế hoạch.”*
*”Kế hoạch gì?”*
*”Quay lại Thanh Thành.”*
Hoàng — nhướn mày.
*”—Thanh Thành? Cô vừa thoát khỏi đó — Lục Trần và Trần Phong vẫn còn ở đó.”*
*”Chính vì thế.”* Cô nói — giọng dứt khoát. *”Họ nghĩ ta sẽ chạy xa — sẽ trốn vào rừng — sẽ biến mất. Họ sẽ không nghĩ ta quay lại.”*
Cô cúi xuống — xếp lại bọc hành lý — kiểm tra mảnh kính trong túi da.
*”Vả lại — ở Thanh Thành có tàng kinh các. Lần trước ta chỉ đọc được một phần. Ta cần tìm hiểu thêm về biểu tượng xoắn — về câu ‘vạn giới quy về một tâm’. Có thứ gì đó trong đó — ta cảm nhận được — nó quan trọng hơn những gì ta tưởng.”*
**Cuội:** CÔ ẤY NÓI ‘BIỂU TƯỢNG XOẮN’
**Cuội:** Nhớ không — hồi Chương 10 — cái hình trong sách cổ
**Gió Đông Về:** Vòng xoắn với ba chấm ở giữa
**CoderKhang:** Mod Lam nói có tầng thứ hai ẩn trong đó
**HoaVôƯu:** Cổ quay lại tàng kinh các — thông minh đấy — chỗ tối nhất là chỗ an toàn nhất
*”—Cô chắc chứ?”* Hoàng hỏi.
*”—Không.*” Cô thắt lại dây hành lý — một nút thắt chặt — gọn. *”Nhưng ta phải làm.”*
Cô bước ra khỏi lều.
Bên ngoài — bầu trời u ám. Những đám mây màu chì treo thấp — nặng nề — như sắp đổ mưa. Gió thổi từ phía tây — mang theo mùi ẩm mốc của đất ướt và cỏ mục.
Tô Mặc đứng trước lều — Tử Dạ bên cạnh — nhìn về hướng Thanh Thành.
*”—Đi thôi.”*
Và cô bước.
—
Cánh đồng trải dài trước mặt — mênh mông — xám xịt dưới bầu trời không mặt trời.
Những cây cỏ dại mọc cao đến đầu gối — vàng úa — đung đưa theo từng cơn gió. Thỉnh thoảng — một con chim đen bay vụt qua — tiếng kêu chói tai vang lên rồi tắt lịm.
Tô Mặc đi — từng bước — không vội — không chậm.
Bên cạnh cô — Tử Dạ lặng lẽ chạy song song — tai vểnh — thỉnh thoảng dừng lại ngửi không khí rồi lại chạy tiếp.
*”Nơi này — sao u ám thế?”* Hoàng hỏi.
*”Mùa này — trời hay âm u. Sắp vào đông.”*
Cô nói — nhưng giọng cô — xa xôi.
Hoàng nhận ra — cô không chỉ đang đi. Cô đang nhớ.
*”—Sư phụ ta — từng dẫn ta đi qua một cánh đồng như thế này.”*
Cô nói — nhỏ — như tự nói với mình.
*”Năm đó — ta mười bốn. Lần đầu tiên ra khỏi Thanh Thành. Sư phụ nói — ‘Thế giới này rộng lắm, Mặc Nhi. Ngươi chỉ thấy một góc nhỏ thôi.'”*
Cô cười — nhẹ — nhưng nụ cười không giữ được lâu.
*”Lúc đó — ta nghĩ ổng nói về thế giới bên ngoài tông môn. Bây giờ — ta mới hiểu — ổng nói về nhiều thứ hơn thế.”*
Im lặng.
Hoàng không biết nói gì.
Anh chỉ nhìn cô đi — giữa cánh đồng xám xịt — dưới bầu trời u ám — một mình — bên cạnh một con sói đen — hướng về một nơi đầy nguy hiểm.
*”—Sư phụ cô — chắc là một người tốt.”* Anh nói — cuối cùng.
*”Ổng là người duy nhất tốt với ta — trên thế giới này.”*
Cô nói — giọng nhẹ — nhưng nặng — như đá.
—
**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**
**Viewers: 4,891**
**Cuội:** …ta cũng muốn có sư phụ như vậy
**Gió Đông Về:** Cổ đang nhớ sư phụ — nhìn mặt cổ kìa
**HoaVôƯu:** Nụ cười đó — vừa ấm vừa buồn
**CoderKhang:** Nhân vật trưởng lão Tịch — dù đã mất — nhưng ảnh hưởng vẫn còn rất lớn đến Tô Mặc
**ModLam:** Đó là sức mạnh của một người thầy tốt — ảnh hưởng mãi mãi sau khi họ ra đi.
—
Cách đó — ba dặm về phía đông bắc — bên bờ sông Vân Lai — hai người đàn ông đang quỳ xuống, nhìn vào một bụi gai.
Lục Trần — và Trần Phong.
Họ đã đi suốt đêm — men theo bờ sông — tìm kiếm dấu vết. Và họ đã tìm thấy.
Trần Phong đưa tay — nhẹ nhàng gỡ một mảnh vải xanh lam mắc trên bụi gai — đưa lên ngửi — mắt nhắm lại.
*”—Mới. Khoảng nửa ngày.”*
*”—Hướng?”* Lục Trần hỏi — giọng lạnh.
Trần Phong nhìn về phía tây — nơi cánh đồng xám xịt trải dài đến tận chân trời — nơi xa xa, những mái ngói của một thành trì hiện ra mờ ảo trong sương.
*”—Nó quay lại.”*
Lục Trần nheo mắt — nhìn theo hướng Trần Phong đang nhìn.
*”—Thanh Thành?”*
*”—Ừ.”*
Lục Trần im lặng — một lúc — rồi hỏi:
*”—Nó điên à? Vừa thoát khỏi đó — lại quay vào?”*
Trần Phong lắc đầu — một cái lắc nhẹ — như thể hắn biết điều gì đó mà Lục Trần không biết.
*”—Ở Thanh Thành — nó đã vào tàng kinh các.”*
Hắn đứng dậy — phủi bụi trên tay áo.
*”—Giờ nó quay lại. Tìm sách.”*
*”—Sách gì?”* Lục Trần hỏi — giọng có chút khó chịu — như thể ghét việc phải hỏi một kẻ hắn không tin.
Trần Phong quay sang nhìn hắn — mắt đen — sâu — không có gì trong đó.
*”—Sách về mảnh kính mà ta từng thấy sư phụ Tịch đọc. Trong tàng kinh các — có một cuốn sách cổ — nói về Thiên Kính. Nếu nó đọc được cuốn đó — nó sẽ biết nhiều hơn chúng ta.”*
Hắn nhìn về phía Thanh Thành — nơi những mái ngói đang dần hiện rõ hơn trong sương sáng.
*”—Và nếu nó biết nhiều hơn chúng ta — thì chúng ta sẽ mất quyền kiểm soát.”*
—
Hai người đàn ông — kẻ thù tạm thời — bước đi song song trên con đường mòn dẫn về Thanh Thành.
Không nói với nhau.
Nhưng cùng một hướng.
Cùng một mục tiêu.
—
**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**
**Viewers: 5,634**
**Cuội:** MẤY ÔNG ƠI — LỤC TRẦN VÀ TRẦN PHONG ĐANG ĐI VỀ THANH THÀNH
**Cuội:** CỔ CŨNG ĐANG ĐI VỀ THANH THÀNH
**Cuội:** SẮP GẶP RỒI
**Gió Đông Về:** Không — cổ đi nhanh hơn — cổ đã gần tới nơi rồi
**HoaVôƯu:** Trời ơi hồi hộp quá — tim tôi đập nhanh quá
**CoderKhang:** Nếu Tô Mặc vào thành trước — cô ấy có thể ẩn nấp. Lợi thế thuộc về người đến trước.
**ModLam:** Hy vọng cô ấy đến kịp. Và hy vọng Hoàng có thể cảnh báo trước khi quá muộn.
Hoàng nhìn vào màn hình — tay siết chặt chuột.
Anh thấy Lục Trần — qua góc màn hình — một bóng đỏ xa xa — đang đi dọc theo con đường mòn. Không rõ — nhưng đủ để anh nhận ra.
*”—Mặc Nhi.”*
*”—Sao?”*
*”—Đi nhanh lên. Họ đang ở phía sau cô — trên con đường dọc bờ sông. Khoảng — hai dặm.”*
Tô Mặc không hỏi ‘ai’ — cô biết.
Cô tăng tốc — từ đi bộ sang chạy chậm — Tử Dạ lao lên phía trước, mở đường.
Cánh đồng — trải dài trước mặt — và phía cuối — những bức tường đá xám của Thanh Thành — đã hiện ra — gần hơn — mỗi lúc một gần.
—
Nửa giờ sau.
Tô Mặc đứng trước cổng Thanh Thành.
Cánh cổng gỗ lớn — hai cánh — phủ đầy vết dao chém và dấu tích của thời gian. Phía trên — một tấm biển đá khắc hai chữ *THANH THÀNH* — nét chữ cổ — uy nghi — nhưng đã mờ dần sau bao năm mưa nắng.
Cô thở hổn hển — mồ hôi ướt đẫm lưng áo — nhưng mắt sáng.
*”—Đến rồi.”*
Cô nói — như tự trấn an mình.
Hoàng nhìn qua stream — nhìn vào cánh cổng đá xám — nhìn vào bầu trời hoàng hôn đang đổ bóng dài trên mặt đất — và nhìn vào bóng dáng nhỏ bé của Tô Mặc đứng trước cánh cổng ấy.
*”—Mặc Nhi — tôi sắp mất kết nối.”*
*”—Đã đến lúc rồi sao?”*
*”—Ừ — tôi sẽ cố quay lại tối nay — hoặc sáng mai.”*
Cô gật đầu — không nói thêm.
Hoàng nhìn cô một lúc lâu — nhìn vào bóng dài của cô đổ trên mặt đất — nhìn vào cách cô đứng trước cánh cổng — như một người chuẩn bị bước vào trận chiến.
*”—Cẩn thận.”*
*”—Ngươi cũng vậy.”*
Cô bước qua cổng.
Và stream — đứt.
—
**🔴 Kết thúc stream — 1 giờ 23 phút — 5,891 người xem cao nhất.**
Hoàng ngồi trước màn hình đen.
Căn phòng — im lặng.
Chỉ có tiếng quạt máy — tiếng xe cộ từ xa — và tiếng tim mình đập.
Anh nhìn ra cửa sổ.
Bên ngoài — trời đã xế chiều. Bóng cây me già đổ dài trên mặt đường vắng.
Và ở góc đường quen thuộc — chiếc xe đen vẫn còn đó.
Vẫn đỗ. Vẫn chờ. Vẫn nhìn.
Hoàng nhìn nó — một lúc lâu — rồi thì thầm — với chính mình — với căn phòng trống — với bất kỳ ai có thể nghe thấy:
*”—Đây mới chỉ là bắt đầu…”*
—
Ở một nơi rất xa — xuyên qua màng ngăn — xuyên qua hai thế giới — Tô Mặc đứng giữa phố chính Thanh Thành khi hoàng hôn.
Những ngọn đèn dầu bắt đầu được thắp lên — từng đốm sáng vàng xuất hiện dọc hai bên đường. Khói bếp bay lên từ những mái ngói thấp — mùi thức ăn hòa lẫn với mùi bụi đường. Tiếng trẻ con chạy nhảy — tiếng người bán hàng rao cuối ngày — tiếng chó sủa xa xa.
Một thành trì sống — như mọi ngày.
Nhưng Tô Mặc — không còn là Tô Mặc của những ngày trước.
Cô đứng đó — tay giữ chặt bọc hành lý — Tử Dạ ngồi bên cạnh — và cô nhìn về phía tàng kinh các — nơi tòa tháp đá xám ba tầng hiện ra lờ mờ trong ánh chiều tà.
*”—Sư phụ… con đã trở lại.”*
Cô thì thầm.
Rồi cô bước — vào bóng tối đang đổ dài từ những mái ngói — hòa mình vào dòng người cuối ngày — biến mất giữa phố chợ.
Phía xa — sau cánh cổng thành — trên con đường mòn từ bờ sông — hai bóng người đang tiến gần.
Lục Trần và Trần Phong.
Họ đến — khi hoàng hôn vừa tắt — khi bóng tối đầu tiên của màn đêm bắt đầu phủ xuống.
Và cuộc chiến — thực sự — bắt đầu.
—
**🔴 HẾT CHƯƠNG 17 — MỞ ĐẦU ARC 3: NGUY CƠ**
PHUONG NAM
Technology Solutions