—
Bình minh nhuộm đỏ những rặng tre già.
Tô Mặc bước ra khỏi lùm cây nơi cô ngủ tạm qua đêm — lưng áo thấm sương, tóc rối bù, mắt còn hơi cay vì thiếu ngủ. Cuốn sách da được cột chặt vào ngực bằng dây vải — một lớp vải dầu bọc bên ngoài để chống ẩm. Cô vỗ nhẹ lên nó như để chắc chắn rằng nó vẫn còn đó.
Tử Dạ đã thức từ lâu. Nó đứng trên một tảng đá phủ rêu, đuôi cụp thấp, mắt nhìn về phía bắc — nơi dãy Hắc Vân Sơn hiện ra lờ mờ trong sương sớm. Đôi tai nó xoay nhẹ, bắt lấy từng âm thanh từ xa — tiếng chim rừng thức giấc, tiếng suối chảy, tiếng gió luồn qua kẽ đá.
*”—Sẵn sàng chưa?”*
Giọng Hoàng vang lên từ mảnh kính — khàn nhẹ, như thể anh cũng vừa thức dậy.
Tô Mặc không trả lời. Cô khom người xuống suối, vốc nước lạnh lên mặt — nước suối đầu nguồn, lạnh đến tê tái, làm cô tỉnh táo hẳn. Cô rửa qua tay, vuốt lại tóc, rồi đứng dậy, quay mặt về phía bắc.
*”—Đi.”*
—
**📍 Bên kia màn hình — Sài Gòn, 6:47 sáng**
Hoàng ngồi trước màn hình, cốc cà phê đen bốc khói trên bàn. Anh chưa ngủ đêm qua — không thể ngủ. Sau cuộc nói chuyện với Thiên Cơ ở trụ sở, sau những gì hắn tiết lộ về màng ngăn, về tám lần kết nối đã làm mỏng 12% — anh cứ nằm trằn trọc, nhìn lên trần nhà, nghe tiếng xe đen vẫn đỗ dưới đường.
Stream đã bật lại từ lúc Tô Mặc rời Thanh Thành — nhưng chưa có nhiều người xem. Mới 6 giờ sáng, chỉ có mấy trăm người, chủ yếu là dân săn stream hoặc những người đã ngủ từ tối qua và dậy sớm.
**Cuội:** Sớm vậy? Mới 6h sáng mà đã đi rồi hả cổ?
**Cuội:** Cổ chắc ngủ ít dữ lắm
**Gió Đông Về:** Mới dậy — thấy Tô Mặc đã đi bộ rồi. Chắc hồi hộp.
**HoaVôƯu:** Chúc đường đi thuận lợi! 🙏
Hoàng xoay xoay cốc cà phê, nhìn Tô Mặc bước qua những bụi cỏ cao ngang đầu gối. Cảnh rừng núi bên kia — bình minh vàng nhạt, sương mù vẫn còn dày ở những thung lũng thấp — đẹp đến mức nếu không có những lo lắng chồng chất, anh đã có thể tận hưởng nó như một bộ phim.
Điện thoại anh rung lên trên bàn.
Một tin nhắn — từ số lạ.
Hoàng cầm lên — mắt lướt qua dòng chữ trên màn hình — và tay anh khựng lại.
Không phải số lạ. Là số hắn đã lưu từ hôm qua — sau cuộc gặp ở trụ sở. Số của Thiên Cơ.
Anh mở tin nhắn, đọc — và từng chữ, từng chữ một, đập vào mặt anh như những nhát búa.
—
*”Chào buổi sáng. Tôi biết anh đang stream — nhưng hãy đọc tin nhắn này một mình, không đọc to cho khán giả.”*
*”Tối qua tôi chưa nói hết. Có lẽ tôi nên nói — nhưng tôi muốn anh có thời gian để suy nghĩ trước khi biết phần còn lại.”*
*”Thiên Kính — thứ mà cô gái của anh đang giữ — đã từng là một tấm kính nguyên vẹn. Nó được tạo ra để kết nối bảy thế giới. Không phải hai — mà là bảy.”*
*”Nó vỡ thành bảy mảnh. Mỗi mảnh — một chìa khóa dẫn đến một thế giới khác. Mỗi mảnh — có thể giao tiếp với nhau xuyên không gian, giống như thứ mà anh và cô gái đó đang làm.”*
*”Huyết Ma Cung — phe đang truy đuổi cô ấy — đã thu thập được hai mảnh trước đó. Cô gái của anh đang giữ mảnh thứ ba.”*
*”Nếu chúng có được đủ bảy — chúng sẽ mở được cánh cổng vĩnh viễn. Và thế giới hiện đại của anh — sẽ là nơi chúng đổ bộ.”*
Hoàng — tay lạnh.
Anh đọc lại — một lần — hai lần — ba lần — mỗi lần, những dòng chữ càng nặng hơn, càng đè lên ngực anh như một tảng đá.
*Bảy mảnh.*
*Huyết Ma Cung đã có hai.*
*Mảnh Tô Mặc giữ là thứ ba.*
*Cổng vĩnh viễn — thế giới của anh — nơi đổ bộ.*
Tin nhắn thứ hai — đến ngay sau đó.
*”Hợp tác với chúng tôi. Giúp chúng tôi thu hồi các mảnh kính trước khi chúng kịp. Đổi lại — chúng tôi sẽ bảo vệ cô gái của anh.”*
*”Chúng tôi có tài nguyên. Có công nghệ. Có thông tin. Những thứ mà một streamer thất bại và một đệ tử ngoại môn không có.”*
*”Suy nghĩ đi. Tôi sẽ gọi lại sau một giờ nữa.”*
Hoàng đặt điện thoại xuống — từ từ — như thể nó có thể vỡ vụn nếu anh không cẩn thận.
Màn hình stream vẫn chiếu cảnh Tô Mặc đang bước qua một con suối nhỏ — nước chảy róc rách qua những tảng đá phủ rêu — một cảnh tượng thanh bình đến mức trớ trêu.
Bảy mảnh.
Hai trong tay địch.
Một trong tay cô.
Cuộc đua.
—
*”—Có gì sao?”*
Giọng Tô Mặc vang lên — ngắt dòng suy nghĩ của anh.
Hoàng giật mình — nhìn vào màn hình. Cô đã qua suối, đang đứng trên một mỏm đá, lau nước trên ống quần. Tử Dạ uống nước bên dưới, thỉnh thoảng ngóc đầu lên nhìn quanh.
*”—Không có gì.”* Hoàng nói — nhưng giọng anh không thuyết phục.
Tô Mặc dừng lại — nhìn lên trời — nơi cô biết giọng nói đang đến từ đó.
*”—Ngươi nói dối. Ta nghe giọng ngươi khác.”*
*”—…”
*”—Có chuyện gì? Nói đi. Đừng giấu.”*
Hoàng nhắm mắt — thở ra một hơi dài.
Cô đã nói — lần trước — “đừng giấu nữa”.
Và anh — đã hứa.
*”—Thiên Cơ — người đàn ông hôm qua tôi gặp — vừa nhắn tin.”*
*”—Nói gì?”*
*”—Nói về mảnh kính. Về… cái mà nó thực sự là.”*
Anh kể — chọn lọc — không đọc nguyên văn tin nhắn, không nhắc chi tiết về Huyết Ma Cung đã có hai mảnh và mảnh của cô là thứ ba — vì anh biết điều đó sẽ làm cô lo lắng hơn cần thiết. Anh nói về Thiên Kính và bảy mảnh, về cánh cổng vĩnh viễn — nhưng lược bỏ phần “thế giới của anh là nơi đổ bộ”.
Tô Mặc nghe — im lặng — không ngắt lời.
Khi anh nói xong — cô không nói gì trong một lúc lâu. Chỉ đứng đó — nhìn về phía xa — nơi dãy Hắc Vân Sơn đang dần hiện rõ hơn trong ánh nắng sớm.
*”—Bảy mảnh.”*
Cô nhắc lại — giọng trầm.
*”—Ta chỉ là một mảnh trong số đó.”*
*”—… Mặc Nhi — tôi không—”
*”—Không sao.”*
Cô cắt lời anh — nhẹ nhàng.
*”—Ta biết. Ngay từ đầu ta đã biết — mảnh kính này không phải vật tầm thường. Sư phụ ta chưa bao giờ giấu một vật tầm thường dưới gốc tùng già.”*
Cô bước tiếp — bước lên con đường mòn ngoằn nghèo giữa những tảng đá lớn.
*”—Nếu có bảy mảnh — thì ta không phải là người duy nhất. Sẽ có những người khác — ở những thế giới khác — đang giữ những mảnh kính khác.”*
*”—Có lẽ vậy.”*
*”—Và nếu Huyết Ma Cung có hai — thì chúng ta đã chậm hơn chúng.”*
*”—…”
*”—Vậy thì — đừng lãng phí thời gian.”*
Cô nói — giọng quả quyết — như một mũi tên vừa được giương lên.
*”—Dẫn ta đến Tịch Dạ Cốc.”*
—
**👁️ Stream đang phát sóng — Viewers: 3,892**
**Cuội:** Bảy mảnh? Giống như thu thập ngọc rồng à?
**Cuội:** Tập đủ bảy viên — gọi Rồng Thần — ước điều ước thôi!
**Gió Đông Về:** Mấy ông Huyết Ma Cung đã có 2 mảnh rồi — nguy hiểm thật sự
**HoaVôƯu:** Tô Mặc chỉ có một — mà còn đang bị truy đuổi — làm sao cạnh tranh với cả một giáo phái?
**CoderKhang:** Phân tích: Nếu mỗi mảnh kết nối một thế giới — thì thế giới của Hoàng là thế giới số 7? Hay thế giới số 0? Cần thêm dữ liệu.
**ModLam:** Mọi người — bình tĩnh. Hiện tại Tô Mặc đang đến Tịch Dạ Cốc — nơi đầu tiên mảnh kính được phát hiện. Đó là điểm khởi đầu của mọi thứ. Nếu có thông tin — nó ở đó.
**Cuội:** Cổ đi đến chỗ có thông tin — còn mình ngồi đây ăn bánh mì — cuộc đời công bằng vãi
—
Con đường mòn dẫn qua những rừng tre già.
Không phải loại tre tươi tốt, xanh um mà Tô Mặc từng thấy ở vùng đồng bằng. Tre ở đây — già — thân đen xỉn — lá úa vàng — những cây tre cao vút, cành lá đan vào nhau trên cao tạo thành một mái vòm dày đặc, che khuất ánh mặt trời.
Dưới tán tre — tối.
Sương mù dày đặc — không phải thứ sương mù trắng đục như sữa mà cô từng gặp — mà là thứ sương mù xám — như khói — như thể có ai đó đốt lửa bằng gỗ ẩm ở đâu đó trong khu rừng.
Không khí — lạnh — ẩm — và có mùi.
Mùi lá mục — mùi đất ướt — mùi của những thứ đã chết từ lâu và chưa kịp phân hủy hết.
Tô Mặc bước — từng bước — thận trọng. Tay phải của cô luôn đặt gần thanh đoản đao giắt bên hông — thói quen của một người đã quen với nguy hiểm.
Tử Dạ đi trước — dẫn đường — đôi mắt vàng sáng lấp lánh trong bóng tối dưới tán tre. Thỉnh thoảng nó dừng lại — ngửi không khí — rồi lại tiếp tục.
*”—Có gì không ổn.”*
Giọng Hoàng — từ trên cao.
Tô Mặc không trả lời — nhưng cô cũng cảm thấy điều đó.
Linh khí — thứ năng lượng mà cô có thể cảm nhận được trong không khí, thứ mà mọi tu sĩ đều hấp thụ để tu luyện — đang loãng dần.
Càng đi sâu vào rừng tre — linh khí càng mỏng.
Như thể nơi này đang hút cạn năng lượng sống.
*”—Ta biết.”*
Cô nói — giọng thấp.
*”—Càng gần Tịch Dạ Cốc — linh khí càng loãng. Sư phụ ta từng nói: ‘Những nơi cổ nhân từng đặt chân — thường là những nơi chết.'”*
*”—Chết?”*
*”—Không phải chết theo nghĩa đen. Là — không còn sinh khí. Không còn linh khí. Như thể đất đai ở đó đã kiệt quệ sau khi nuôi dưỡng một thứ gì đó quá lớn.”*
Cô bước qua một gốc tre đổ — thân tre nằm ngang, phủ đầy rêu xanh và nấm mốc.
*”—Sư phụ ta — ổng từng nói: ‘Khi ngươi đến Tịch Dạ Cốc — ngươi sẽ biết. Không cần ai chỉ đường. Ngươi sẽ cảm thấy nó.'”*
*”—Và bây giờ — cô cảm thấy gì?”*
Tô Mặc dừng lại — nhìn quanh.
Sương mù xám bao phủ mọi thứ trong bán kính mười bước. Cô không thể thấy gì xa hơn — chỉ có những bóng tre mờ ảo hiện ra rồi biến mất trong sương — như những bóng ma.
*”—Ta cảm thấy — có ai đó đang nhìn.”*
—
Hai tiếng sau — họ dừng lại nghỉ.
Tô Mặc ngồi trên một tảng đá phủ rêu, mở bọc lương khô ra — mấy cái bánh bao đã nguội từ hôm qua, một túi nước suối. Tử Dạ nằm bên cạnh, thè lưỡi thở — lông nó cũng ẩm vì sương.
Stream vẫn chạy — hơn năm ngàn người xem — phần lớn im lặng theo dõi, chỉ thỉnh thoảng có vài dòng chat.
Hoàng — bên kia màn hình — vẫn nhìn chằm chằm vào điện thoại. Thiên Cơ chưa gọi lại. Anh biết — hắn sẽ gọi đúng một giờ sau — không sớm hơn một giây, không muộn hơn một giây.
Còn hai mươi phút nữa.
Anh nhìn vào màn hình — nơi Tô Mặc đang ăn bánh bao, nhai chậm rãi, mắt nhìn xa xăm.
*”—Mặc Nhi.”*
*”—Hử?”*
*”—Tôi có thể hỏi cô một câu không?”*
Cô nhai nốt miếng bánh, nuốt — rồi gật đầu.
*”—Cuộc sống của cô — trước khi có mảnh kính — nó như thế nào?”*
Tô Mặc — dừng lại — bánh bao trên tay cô khựng giữa không trung.
*”—Sao tự nhiên hỏi vậy?”*
*”—Tôi chỉ — muốn hiểu.”*
Cô im lặng một lúc — nhìn xuống bánh bao trên tay — như thể nó có thể trả lời thay cô.
*”—Nhàm chán.”* Cuối cùng cô nói. *”—Vô cùng nhàm chán.”*
*”—Ta là đệ tử ngoại môn. Thấp nhất trong tông môn. Không ai coi trọng ta — không ai thèm nhìn ta — ngoại trừ khi họ cần người quét sân, hay người rửa chén, hay người làm những việc lặt vặt không ai muốn làm.”*
Cô cắn một miếng bánh — nhai — chậm.
*”—Mỗi ngày — đều giống nhau. Thức dậy — tập luyện — làm việc vặt — ăn — ngủ. Không có gì mới. Không có gì thay đổi. Chỉ có — ta — và sư phụ — và cây tùng già trong sân.”*
*”—Cho đến khi ổng mất.”*
*”—Rồi sao?”*
*”—Rồi — mọi thứ càng tệ hơn. Không còn ai để nói chuyện. Không còn ai để — quan tâm đến ta.”*
Cô cười — một nụ cười khô.
*”—Nghe thảm hại lắm đúng không?”*
Hoàng — im lặng.
*”—Không. Tôi hiểu.”*
*”—Ngươi hiểu? Một người ở thế giới khác — hiểu?”*
*”—Tôi cũng — nhàm chán.”*
Anh nói — nhẹ — như một lời thú nhận.
*”—Trước khi có kết nối này — tôi là một streamer thất bại. Ngày ngày ngồi trong căn phòng thuê chật chội, nói chuyện với màn hình, hy vọng có ai đó xem — nhưng chẳng ai xem. Hai, ba người — thỉnh thoảng. Và tôi vẫn nói. Vì nếu tôi không nói — tôi sẽ phát điên mất.”*
*”—Tôi đã từng học IT — nhưng bỏ ngang. Làm đủ nghề — bảo vệ, phục vụ bàn, chạy grab — rồi lại quay về stream. Vì ít nhất — khi stream — tôi có cảm giác mình đang làm gì đó. Dù chẳng ai xem.”*
Tô Mặc — không nói gì — chỉ nhìn lên trời.
*”—Ngươi nói ngươi là kẻ thất bại.”* Cô nói — giọng nhẹ. *”—Nhưng ngươi đã cứu ta bao nhiêu lần rồi?”*
*”—… Đó là nhờ cô.”*
*”—Không. Là nhờ ngươi. Ngươi có thể tắt stream bất cứ lúc nào. Ngươi có thể nói ‘chuyện này không liên quan đến ta’ và bỏ đi. Nhưng ngươi không làm vậy.”*
Cô cắn miếng bánh cuối cùng — nhai — nuốt.
*”—Vậy thì — hai kẻ thất bại ngồi nói chuyện với nhau xuyên qua hai thế giới. Nghe buồn cười không?”*
Hoàng — bật cười.
Một tiếng cười nhẹ — bất ngờ — như thể anh không ngờ mình có thể cười vào lúc này.
*”—Buồn cười thật.”*
Và Tô Mặc — cũng cười.
Nụ cười đầu tiên sau nhiều ngày.
Không phải nụ cười mỉa mai hay cay đắng — mà là nụ cười thật — nhẹ — như một tia nắng xuyên qua màn sương mù dày đặc.
Stream — năm ngàn người xem — im lặng.
**Cuội:** …
**Cuội:** Cổ cười kìa mấy ông
**Cuội:** CÔ CƯỜI KÌA
**Gió Đông Về:** Tôi không khóc. Chỉ là — bụi bay vào mắt thôi.
**HoaVôƯu:** Hai người họ ngồi nói chuyện như hai người bạn vậy… xúc động quá
**CoderKhang:** Khoảnh khắc đẹp. Tôi ghi lại rồi.
**ModLam:** Đây là lần đầu tiên Tô Mặc cười thật sự kể từ khi chúng ta biết đến cô ấy. Hãy trân trọng khoảnh khắc này.
—
*”—Sư phụ ngươi — trưởng lão Tịch — ổng là người như thế nào?”*
Hoàng hỏi — khi Tô Mặc đã ăn xong, đang ngồi xoa bóp bắp chân trước khi tiếp tục lên đường.
Tô Mặc — dừng tay — nhìn xuống.
*”—Ổng — già. Rất già.”*
Cô nói — giọng chậm — như thể đang nhặt từng chữ từ ký ức.
*”—Ổng là trưởng lão già nhất của Thanh Vân Tông. Nhưng — không phải loại trưởng lão quyền uy, có thế lực. Mà là loại trưởng lão — sắp chết.”*
*”—Các trưởng lão khác coi thường ổng. Họ nói ổng đã già — đã yếu — không còn tu luyện được nữa — chỉ là gánh nặng cho tông môn. Họ muốn đuổi ổng ra khỏi tông môn nhiều lần — nhưng luật tông môn không cho phép đuổi trưởng lão.”*
*”—Vậy mà — ổng vẫn ở lại. Trong một góc nhỏ của tông môn — nơi có cây tùng già — nơi không ai lui tới.”*
*”—Và ổng — tốt với ngươi?”*
Tô Mặc gật đầu — chậm — nhẹ — như sợ làm vỡ ký ức.
*”—Ổng là người duy nhất đối xử tốt với ta.”*
*”—Hồi ta mới vào tông môn — ta là đứa trẻ mồ côi, không cha mẹ, không thân thích. Các trưởng lão khác không muốn nhận ta — họ bảo ta không có tư chất tu luyện. Nhưng sư phụ — ổng nhận ta. Ổng nói: ‘Đứa nhỏ này — không có gì để mất. Và đó là thứ quý giá nhất trên đời.'”*
Cô dừng lại — hít một hơi — sâu.
*”—Sau này — khi ổng yếu dần — khi ổng không còn đủ sức để dạy ta — ổng vẫn ngồi dưới gốc tùng già, nhìn ta tập luyện. Ổng không nói gì nhiều — chỉ ngồi đó — như một cái cây già — lặng lẽ — nhưng có mặt.”*
*”—Và ổng — đưa cho ta mảnh kính.”*
*”—Lúc đó — ta không hiểu. Ta tưởng đó chỉ là một mảnh thủy tinh vỡ — một món quà kỷ niệm từ một ông già sắp chết. Ta không biết — nó là thứ mà bao người đang tìm kiếm.”*
*”—Nhưng ổng biết.”*
Cô ngước lên — nhìn lên bầu trời qua tán tre già.
*”—Ổng biết tất cả. Ổng biết ta sẽ bị truy đuổi. Ổng biết ta sẽ nghe thấy giọng nói từ thế giới khác. Ổng biết — và ổng vẫn chọn ta.”*
*”—Nghe giống ông già khó ưa nhưng tốt bụng nhỉ.”*
Hoàng nói — nhẹ — như một câu đùa.
Tô Mặc — sững lại.
Rồi — cô bật cười.
Một tiếng cười thật — không gượng ép — không cay đắng — nhưng vẫn còn pha chút nghẹn ngào.
*”—Ừ. Giống ông già khó ưa nhưng tốt bụng thật.”*
Cô lau khóe mắt — nơi một giọt nước suýt rơi ra.
*”—Lần đầu tiên có ai đó nói về ổng như vậy.”*
*”—Tất cả mọi người — họ gọi ổng là ‘trưởng lão phế vật’. Họ nói ổng là nỗi nhục của tông môn. Họ nói ổng đáng lẽ phải chết sớm hơn để — không làm phiền ai.”*
Giọng cô — hạ thấp — run nhẹ.
*”—Nhưng họ không biết. Họ không biết ổng đã giấu cuốn sách — đã giấu mảnh kính — đã âm thầm chuẩn bị mọi thứ để đến ngày — đến ngày ta sẵn sàng.”*
*”—Họ nói ổng là kẻ vô dụng — nhưng ổng là người duy nhất thấy được tất cả.”*
Im lặng.
Một khoảng im lặng — nặng — nhưng không ngột ngạt.
*”—Mặc Nhi.”*
*”—Hử?”*
*”—Tôi nghĩ — sư phụ của cô — không phải kẻ vô dụng. Ông ấy là người thông minh nhất trong số họ.”*
Hoàng nói — giọng chắc — như một câu khẳng định.
*”—Vì sao?”*
*”—Vì ông ấy đã chọn đúng người. Giữa cả tông môn — giữa hàng trăm đệ tử tài năng hơn cô — ông ấy chọn cô. Vì ông ấy biết — cô là người có thể làm được.”*
Tô Mặc — không nói gì.
Cô cúi xuống — buộc lại dây giày — để giấu đi khuôn mặt đang đỏ lên.
*”—Ngươi nói dối giỏi lắm.”* Cô lẩm bẩm.
*”—Tôi nói thật.”*
—
**📍 Sài Gòn — 7:47 sáng**
Điện thoại Hoàng rung lên.
Đúng một giờ sau tin nhắn cuối.
Hoàng nhìn màn hình — số của Thiên Cơ — và trước khi nhấc máy, anh nhìn vào stream — nơi Tô Mặc đang bước qua những lùm cây dại, lưng thẳng, bước chân vững vàng.
*”—Tôi ra ngoài một lát.”* Anh nói vào mic. *”—Để stream chạy — tôi vẫn nghe được.”*
Anh tắt mic — nhấc máy.
*”—Alo.”*
*”—Chào buổi sáng lần nữa.”*
Giọng Thiên Cơ — bình thản — như thể họ đang nói về thời tiết.
*”—Anh đọc tin nhắn rồi chứ?”*
*”—Đọc rồi.”*
*”—Và? Quyết định của anh?”*
Hoàng nhìn ra cửa sổ — nơi chiếc xe đen vẫn đỗ dưới lòng đường, bất động như một con thú rình mồi.
*”—Tôi sẽ hợp tác — với điều kiện.”*
*”—Điều kiện gì?”*
*”—’Bảo vệ’ Tô Mặc — không có nghĩa là cô lập cô ấy. Không có nghĩa là biến cô ấy thành công cụ. Cô ấy có quyền được biết — và có quyền quyết định.”*
Im lặng đầu dây bên kia — một lúc.
*”—Anh có tình cảm với cô ấy.”*
Câu nói — không phải câu hỏi — giọng Thiên Cơ như đang ghi chép một dữ liệu.
*”—Chuyện đó không quan trọng.”*
*”—Ngược lại. Rất quan trọng.”*
Một khoảng dừng khác.
*”—Được. Tôi chấp nhận điều kiện của anh. Nhưng anh cũng phải hiểu — nếu cô ấy trở thành mối đe dọa cho thế giới này — chúng tôi sẽ hành động. Không cần sự đồng ý của anh.”*
*”—… Hiểu.”*
*”—Tốt. Tôi sẽ liên lạc lại khi có thông tin về các mảnh kính còn lại. Trong lúc đó — tiếp tục stream. Mỗi lần stream — màng ngăn mỏng đi — nhưng nó cũng cho chúng tôi dữ liệu.”*
*”—… Cái quái gì?”*
*”—Dữ liệu. Về thế giới bên kia. Về cách kết nối hoạt động. Về cơ chế màng ngăn. Đó là thông tin có giá trị.”*
Hoàng — cắn răng.
*”—Anh đang biến tôi thành công cụ.”*
*”—Chúng ta đang biến nhau thành công cụ. Đó là bản chất của hợp tác.”*
*”—… Cút.”*
Hoàng cúp máy.
—
Khi anh bật mic lại — Tô Mặc đang đứng giữa một khu rừng tre chết.
Những cây tre ở đây — không còn xanh — không còn vàng — mà đã chết trắng, khô, nứt nẻ. Thân tre vỡ ra thành từng mảnh, xương xẩu trên mặt đất. Không một bóng lá xanh. Không một âm thanh của chim chóc hay côn trùng.
Im lặng — tuyệt đối.
Sương mù xám — dày hơn — cuộn lên từ mặt đất như khói từ một ngọn lửa tắt ngấm.
Tử Dạ — đi trước — đột nhiên dừng lại — lông dựng đứng — gầm gừ nhẹ trong cổ họng.
*”—Có gì đó ở đây.”*
Tô Mặc thì thầm — tay đặt lên đoản đao.
Cô đứng yên — lắng nghe.
Không có gì.
Không một âm thanh.
Chỉ có sương — và những cây tre chết — và sự im lặng — nặng — như một tảng đá đè lên ngực.
*”—Cô ổn chứ?”*
*”—Ta ổn. Chỉ là — nơi này — nó…”*
Cô không tìm được từ.
*”—Sống mòn.”*
Hoàng nói thay cô.
*”—Đúng. Sống mòn.”*
—
**💳 Thông báo Donate từ Vô Danh Thí Chủ: 2,000,000 VNĐ**
Dòng chữ màu tím xuất hiện trên màn hình — hiệu ứng donate đặc biệt — kèm theo một dòng tin nhắn:
*”Tịch Dạ Cốc — cẩn thận bóng tối dưới chân.”*
Hoàng — đọc xong — lạnh người.
Cả chat — im bặt trong ba giây.
Rồi bùng nổ.
**Cuội:** Thằng này creep vãi — biết hết mọi thứ hay sao á
**Cuội:** Nó biết Tịch Dạ Cốc — nó biết cả cái ‘bóng tối dưới chân’ — nó là ai vậy trời??
**Gió Đông Về:** Vô Danh Thí Chủ lại ra tay. Lần trước là 5 triệu với Yên Khói Đạn — lần này là 2 triệu với cảnh báo
**HoaVôƯu:** ‘Cẩn thận bóng tối dưới chân’ — ý là gì? Có thứ gì ở dưới lòng đất sao?
**CoderKhang:** Tôi đã check địa lý khu vực Tịch Dạ Cốc dựa trên mô tả — đây là vùng núi đá vôi, có nhiều hang động ngầm. ‘Bóng tối dưới chân’ có thể là hang động — hoặc thứ gì đó sống trong bóng tối.
**ModLam:** Vô Danh Thí Chủ — nếu anh đang đọc — cảm ơn vì đã cảnh báo. Nhưng anh có thể cho chúng tôi biết thêm không? Hay anh thích giữ bí mật?
Vô Danh Thí Chủ — không trả lời.
Tài khoản đó vẫn online — đang xem — nhưng im lặng.
Tô Mặc — không thấy dòng donate — nhưng cô nghe giọng Hoàng đọc nó lên.
Cô dừng lại — nhìn xuống chân mình.
Mặt đất — phủ đầy lá tre mục — và sương mù xám cuộn dưới chân cô — như thể mặt đất đang thở.
*”—’Bóng tối dưới chân’…”*
Cô nhắc lại — thì thầm.
Tử Dạ — gầm gừ to hơn.
—
Nửa tiếng sau — họ đến cửa Tịch Dạ Cốc.
Khu rừng tre chết đột ngột kết thúc — như thể có ai đó đã vẽ một đường thẳng vô hình giữa rừng tre và thung lũng trước mặt.
Và phía trước — Tịch Dạ Cốc hiện ra.
Một thung lũng — rộng — tối — u ám.
Cây cối trong thung lũng — không phải cây chết như rừng tre — mà là cây đã chết từ rất lâu — thân cây khô đen, cành trụi, xương xẩu vươn lên bầu trời xám như những bàn tay người chết đang cào xé không khí.
Sương mù — màu xám — dày — cuộn lên từ lòng thung lũng như khói từ một đám cháy ngầm.
Không một tiếng động.
Không một bóng chim.
Không một ngọn gió.
Im lặng — đến mức Tô Mặc nghe được tiếng tim mình đập — tiếng máu chảy trong huyết quản — tiếng hơi thở của Tử Dạ bên cạnh.
Và ở trung tâm thung lũng — nổi bật giữa màn sương xám — một tàn tích cổ xưa.
Một công trình bằng đá — không còn nguyên vẹn — những khối đá lớn đổ sập, phủ đầy rêu xanh và nấm mốc. Nhưng vẫn có thể thấy — đó từng là một cấu trúc hình tròn — như một đền thờ — như một đài quan sát — như một cánh cổng.
Và trên phiến đá lớn nhất — nơi từng là lối vào — khắc một biểu tượng.
Một vòng tròn xoắn ốc.
Lớn.
To bằng cánh cửa.
Những đường xoắn — sâu — chạm khắc tinh xảo — như thể được tạo ra bởi một bàn tay siêu phàm, chứ không phải con người.
Tô Mặc đứng trước cổng — không bước vào.
Tử Dạ — bên cạnh — gầm gừ — lông dựng đứng — mắt nhìn chằm chằm vào bóng tối giữa những tàn tích đá.
*”—Chúng ta đến rồi.”*
Cô nói — nhẹ — như một tiếng thở dài.
Hoàng — bên kia màn hình — nhìn vào cảnh tượng u ám trước mặt — và cảm thấy — lạnh sống lưng.
*”—Đây là Tịch Dạ Cốc.”*
*”—Phải.”*
Tô Mặc đứng im — trước cổng.
Cô có thể cảm thấy — mảnh kính trong ngực — đang rung lên.
Như thể nó biết — nó đã từng ở đây.
Như thể nó đang — gọi.
*”—Chuẩn bị vào chưa?”*
Giọng Hoàng — nhẹ — nhưng phá vỡ sự tĩnh mịch.
Tô Mặc không trả lời.
Cô nhìn vào biểu tượng xoắn ốc trên phiến đá — cảm nhận sức nặng của cuốn sách trong ngực — cảm nhận hơi thở của Tử Dạ bên cạnh — cảm nhận sự hiện diện của Hoàng từ thế giới khác.
Rồi cô bước — một bước — qua cổng.
—
**🔴 HẾT CHƯƠNG 19**
PHUONG NAM
Technology Solutions