—
Tô Mặc đứng giữa Tịch Dạ Cốc — hai trăm mét đất chết ngăn cô với lối ra.
Lục Trần và Trần Phong đứng ở cửa cốc — như hai cánh cửa sống bằng xương thịt.
Cô nhìn Lục Trần. Hắn không rút kiếm. Không bước tới. Chỉ đứng đó — Huyết Ảng của Huyết Ma Cung — và nhìn cô với nụ cười nửa miệng đã đọng lại từ cuối ảo ảnh.
Hắn biết.
Hắn đã thấy thứ cô thấy. Hoặc ít nhất — hắn hiểu rằng thứ trong tay cô quan trọng hơn hắn tưởng.
*”—Ngươi định làm gì?”* — Giọng Hoàng trong đầu cô, căng như dây đàn.
Tô Mặc không trả lời. Mắt cô quét quanh thung lũng — hai bên là vách đá dựng đứng, phía cuối cốc là một dải tối mờ mờ.
Cô không biết phía đó có gì. Nhưng phía này — có hai kẻ thù.
Sự lựa chọn rõ ràng.
Cô xoay người — và lao vào sâu trong Tịch Dạ Cốc.
—
*”—Cô ấy chạy!”*
Giọng Trần Phong vọng từ phía sau — nhưng Tô Mặc không ngoảnh lại. Cô phóng qua những tảng đá vỡ, chân đạp lên tro xám, Tử Dạ chạy song song bên cạnh, lông đen xóa trong sương.
Bước chân — tiếng vọng từ phía sau.
Lục Trần đuổi theo.
Không nhanh. Không vội. Bước chân đều đều, nhịp nhàng — như thể hắn đang đi dạo, như thể hắn biết cô không thể chạy mãi.
Tô Mặc cắn răng, tăng tốc.
Những tàn tích vụt qua hai bên — cột đá sập, tường đổ, rêu đen bám dày. Thung lũng hẹp dần, hai bên vách đá khít lại như cái phễu. Linh khí vẫn bằng không — mỗi bước chạy đều lấy từ cơ bắp, không có pháp thuật tiếp sức.
Cô thở dốc. Phổi nóng ran.
Phía trước — cuối thung lũng — một vách đá cao vút chắn ngang.
Không lối thoát.
Tô Mặc suýt dừng lại — nhưng mắt cô quét nhanh mặt vách đá. Những mỏm đá nhô ra, những khe nứt dọc thân vách — có thể leo.
Và phía dưới vách đá — nơi tầm mắt không thể thấy rõ — một âm thanh.
Ù ù. Trầm đục.
Nước chảy.
*”—Có sông ở dưới.”* Cô nói, vừa thở vừa chạy.
*”—Cái gì?”* — Giọng Hoàng.
*”—Phía dưới vách đá. Sông. Ta nghe thấy.”*
Cô lao đến chân vách đá. Tử Dạ đến trước — nó dừng lại, mắt nhìn lên, hai tai vểnh. Rồi nó nhìn cô, như hỏi: *Ngươi chắc chắn?*
Tô Mặc không trả lời. Cô nhảy lên bám vào mỏm đá đầu tiên.
—
**📍 Stream — Viewers: 8,512**
**Cuội:** Cô ấy leo vách đá?!
**Gió Đông Về:** Không có pháp thuật — cô ấy dùng tay không
**ModLam:** Bên dưới có tiếng nước — tôi nghe thấy qua mic
Hoàng nhìn màn hình, hai tay bấu vào mép bàn.
Anh thấy Tô Mặc leo — từng tấc, từng tấc — tay cô mò tìm mỏm đá, chân cô đạp lên khe nứt. Không linh khí, không pháp thuật, không gì ngoài cơ thể mười tám tuổi và ý chí sống sót.
Phía dưới chân vách — Lục Trần đã đến.
Hắn đứng dưới chân vách, ngước lên nhìn cô. Không vội. Hắn quan sát — như thể xem một con mồi thú vị vừa làm điều bất ngờ.
Rồi hắn đưa tay vào tay áo.
*”—Hắn lấy thứ gì đó.”* Hoàng nói, giọng gấp. *”—Coi chừng!”*
Tô Mặc đang ở giữa vách đá — tay trái bám mỏm đá, tay phải mò tìm điểm tựa tiếp theo.
Cô liếc xuống.
Lục Trần giơ tay lên. Giữa ngón trỏ và ngón cái — một mũi châm. Nhỏ. Mảnh. Màu đỏ.
Không phải sắt. Không phải thép. Thứ gì đó đỏ như máu khô — dài bằng đốt ngón tay — phát sáng lờ mờ dưới ánh hoàng hôn.
*”—Né!”* — Hoàng hét.
Lục Trần phất tay.
Mũi châm đỏ bay lên — nhanh hơn mắt người có thể theo kịp — một tia đen xẹt ngang khoảng không.
Tô Mặc xoay người trong tích tắc cuối cùng — mũi châm không trúng tim, không trúng cổ — nó cắm vào vai phải.
—
Cảm giác đầu tiên không phải đau.
Mà là lạnh.
Một luồng lạnh chảy từ vết thương xuống cánh tay, lan vào ngực — như có ai đó rót nước đá vào mạch máu. Rồi đau — đau như thiêu, như có lửa cháy từ bên trong thịt.
Hộ Tâm Giáp Hạ Phẩm dưới lớp áo — tấm giáp da mỏng mà cộng đồng đã donate mua — phát ra một tia sáng xanh yếu ớt. Nó hấp thụ một phần sát thương, làm chậm dòng chảy của chất độc trong huyết châm.
Nhưng không đủ.
Cánh tay phải của cô tê dại — các ngón tay mở ra ngoài ý muốn.
Cô rơi.
*”—TÔ MẶC!”*
Giọng Hoàng — xa như từ cuối đường hầm.
Thân cô rời khỏi vách đá — không trung — vách đá vụt qua — bầu trời xoay vòng — Tử Dạ trên đỉnh vách, nó nhìn cô rơi, mắt vàng mở to —
Rồi cô va vào mặt nước.
—
Cú va chạm như bị tảng đá đập vào lưng.
Nước sông lạnh — lạnh cắt da cắt thịt — tràn vào mũi, vào miệng, vào phổi. Dòng chảy xiết quật cô như con búp bê vải — xoay vòng, đập vào đá ngầm, nhấn chìm rồi kéo lên.
Cô không thấy gì. Không nghe gì. Chỉ có nước — xám, đục, cuồn cuộn — đẩy cô đi trong vô định.
Cánh tay phải vẫn tê — không thể cử động. Chân cô quẫy yếu ớt trong dòng nước. Hộ Tâm Giáp Hạ Phẩm — vốn nhẹ hơn giáp thường — nhưng khi ngấm nước thì nặng như chì, kéo cô xuống dưới, xuống dưới —
*”—Cởi giáp! CỞI NÓ RA!”*
Giọng Hoàng — như xuyên qua lớp nước, qua tiếng gầm của dòng sông.
Cô cố gắng đưa tay trái lên — nhưng nước xiết quật cô vào tảng đá, vai đau nhói, không khí trong phổi cạn dần.
*”—Mặc Nhi! Cởi giáp! Mày cởi được mà!”*
Giọng Hoàng — lạc đi — không còn là streamer chỉ dẫn — là tiếng hét của một người sắp mất thứ quan trọng.
Tô Mặc mở mắt dưới nước.
Cô nhìn thấy mặt nước phía trên — xám, xa, xoay vòng.
Cô đưa tay trái lên — ngón tay mò vào khóa giáp bên vai trái — cái khóa da đơn giản mà Vô Danh Thí Chủ đã donate, mà Cuội đã nói đùa “đừng quên mặc áo lót nhé”, mà cô đã đeo suốt mấy ngày qua —
Ngón tay cô móc vào khóa — kéo — một lần, hai lần — khóa trượt, tuột —
Hộ Tâm Giáp Hạ Phẩm rời khỏi người cô — một mảng tối sẫm chìm dần xuống đáy, theo dòng nước cuốn đi.
Không còn sức nặng kéo xuống — cô đạp chân, vẫy tay trái — đầu cô chồm lên mặt nước.
Cô hít vào — một hơi, sâu, đau đớn — nước mặn trong cổ họng — ho sặc sụa —
Dòng sông vẫn cuốn cô đi — những tảng đá nhô lên từ mặt nước như hàm răng của quái vật — cô không đủ sức tránh.
Một tảng đá sắp đâm vào người cô.
Rồi một thân thể đen bóng lao tới — đâm sầm vào giữa cô và tảng đá.
Tử Dạ.
Nó dùng thân mình hứng cú va chạm — tiếng rên nhẹ, tiếng xương va vào đá — rồi nó quẫy mình, ngoảnh đầu cắn vào áo cô, kéo cô theo dòng, tránh những tảng đá tiếp theo.
Cô vòng tay trái qua cổ nó, mặt áp vào bộ lông ướt sũng — nước lạnh, mùi thú hoang, mùi máu từ vết thương của chính cô.
Hai sinh vật nhỏ bé giữa dòng sông lớn — trôi theo dòng chảy về phía vô định.
—
**📍 Stream — Viewers: 8,734**
Không ai chat.
Trong suốt bốn mươi lăm giây từ khi mũi châm đỏ bay lên đến khi Tử Dạ kịp lao xuống nước — hoàn toàn không có dòng nào trong chat.
Bảng chat trống trơn như một tấm vải liệm.
Từng người xem — hơn tám nghìn người — nhìn vào màn hình, nhìn cô gái rơi, nhìn nước bắn lên, nhìn dòng sông xám nuốt chửng cô, nhìn con sói đen lao theo.
Không ai gõ chữ.
Không ai spam.
Không ai troll.
Im lặng — thứ im lặng nặng nhất từ đầu buổi stream đến giờ — như một tảng đá đè lên ngực mỗi người.
Hoàng ngồi trước màn hình. Tay anh buông thõng bên cạnh bàn phím. Môi anh mấp máy nhưng không có âm thanh. Tim anh đập — không, nó không đập — nó ngừng lại trong giây phút cô rơi — rồi đập trở lại dữ dội, đau đớn, mỗi nhịp như búa bổ vào lồng ngực.
Anh mở miệng.
*”—Tô Mặc…”*
Giọng anh khàn đặc. Không còn là giọng của người dẫn truyện, của người chỉ đường — là giọng của một người sắp mất ai đó.
*”—Mặc Nhi… trả lời ta…”*
Màn hình hiện lên cảnh mặt nước xám xịt — những bọt nước, những gợn sóng — rồi một mảng đen — Tử Dạ ngoi lên, miệng nó kéo theo tà áo xanh lam của cô gái.
Rồi đầu cô nhô lên khỏi mặt nước.
Một tiếng thở.
Trên màn hình.
Trong phòng Hoàng.
Trong tai tám nghìn người đang nghe.
Một tiếng thở — khò khè, ướt át, đau đớn — nhưng là âm thanh của sự sống.
**Cuội:** …bà nó…
**Gió Đông Về:** CÒN SỐNG CÒN SỐNG CÒN SỐNG
**ModLam:** Cô ấy còn sống — tôi thấy cô ấy cử động.
**CoderKhang:** Hộ Tâm Giáp đã hấp thụ sát thương chính — mũi châm không trúng tạng.
Hoàng đọc những dòng chat, nhưng mắt anh không rời màn hình. Anh nhìn cô — tay cô vòng qua cổ Tử Dạ, mặt cô tái nhợt, dòng sông vẫn cuốn họ đi —
Nhưng cô còn thở.
*”—Còn sống…”* Anh lặp lại, giọng run. *”—Còn sống…”*
—
Dòng sông chảy xiết gần một dặm trước khi chậm lại.
Tử Dạ cắn áo Tô Mặc kéo cô vào bờ — bãi đá cuội trải dài dưới chân một mỏm đồi thấp. Nước cạn dần, lòng sông rộng ra, dòng chảy không còn dữ dội.
Tô Mặc lết người lên bờ. Tay trái cô mò trên đá cuội, kéo thân mình — quần áo dính vào da như lớp băng thứ hai. Toàn thân cô run — không phải vì lạnh — mà vì toàn bộ cơ thể đang sốc sau cú ngã, sau dòng nước xiết, sau chất độc từ mũi châm vẫn còn âm ỉ trong vai.
Cô lăn người nằm ngửa trên bãi đá, nhìn lên trời — màu chì, không sao, không mặt trăng.
Tử Dạ lê thân lên bờ bên cạnh. Nó lắc người — nước bắn tung — rồi nó nằm xuống bên cô, cả người run lên từng hồi, thở dốc.
Phải mất ba mươi giây Tô Mặc mới đủ sức ngồi dậy.
Cô nhìn xuống ngực — nơi Hộ Tâm Giáp từng nằm. Chỉ còn lớp y phục ướt và một vết bầm tím xanh lè ở vai, nơi mũi châm đã găm vào. Máu đã ngừng chảy — chất độc trong mũi châm có thể đã đông máu hoặc tan vào nước.
Nhưng tấm giáp — tấm giáp mà cộng đồng đã góp tiền mua — đã nằm dưới đáy sông.
*”—Hộ Tâm Giáp…”* Cô nói, giọng khàn. *”—Mất rồi.”*
*”—Mặc kệ giáp.”* Giọng Hoàng — còn run hơn cả giọng cô. *”—Cô ổn không?”*
Tô Mặc nhìn vào khoảng không — hướng mà cô biết giọng nói ấy đang đến.
*”—Còn sống… nhờ tấm giáp đó.”*
Cô cười. Một nụ cười yếu ớt — méo xẹo — nước mũi còn chảy, tóc còn dính vào mặt. Nhưng là nụ cười.
*”—Nói cảm ơn mọi người giùm ta.”*
—
**📍 Stream — Viewers: 8,891**
**Cuội:** Nói với cô ấy không có gì — mua giáp mới!
**Lam:** Còn sống là còn tất cả
**Gió Đông Về:** Tôi donate 200k mua giáp mới — cho cô ấy biết
**CoderKhang:** Cần kiểm tra vết thương vai — chất độc huyết châm không rõ nguồn gốc
Hoàng đọc chat, mắt vẫn dán vào hình ảnh cô gái ngồi trên bãi đá, run rẩy, ướt sũng — nhưng còn thở, còn nói, còn cười.
Anh hít sâu một hơi.
*”—Họ nói không có gì. Họ sẽ mua giáp mới.”*
Tô Mặc nhướn mày. Rồi cô nhìn sang Tử Dạ — con yêu lang đang nằm bên cạnh, đầu ghé vào chân cô.
*”—Cảm ơn ngươi nữa, Dạ.”*
Tử Dạ khẽ sủa — một tiếng ngắn, khàn — rồi liếm tay cô.
—
Trên vách đá cuối Tịch Dạ Cốc — nơi Tô Mặc vừa leo lên rồi rơi xuống — Trần Phong đứng, nhìn xuống dòng sông đang cuồn cuộn.
Hắn đến chậm hơn Lục Trần — phải chạy vòng qua bên kia thung lũng để chặn đường — nhưng khi đến nơi, chỉ thấy dòng nước xám, những bọt trắng, và cách đó gần một dặm, hai chấm nhỏ bé đang trôi vào bờ.
Lục Trần đứng trên mỏm đá nhô ra, hai tay khoanh trước ngực. Mắt hắn dõi theo dòng sông — nơi bóng áo xanh vừa biến mất sau khúc quanh.
*”—Để nó chạy mất rồi.”* Trần Phong nói. Giọng hắn không giận — chỉ có một chút khó hiểu pha lẫn thất vọng.
Lục Trần không trả lời ngay. Hắn nhìn xuống dòng sông một lúc lâu — đôi mắt đen, sâu, như đang nhìn thấy thứ gì đó xa hơn mặt nước.
*”—Ngươi có biết Huyết Ma Cung sai ta đi tìm mảnh kính này bao lâu rồi không?”*
Trần Phong nhíu mày. *”—Hai năm?”*
*”—Ba năm. Ta đã truy tìm ba năm. Giết bao nhiêu người, đốt bao nhiêu mối, xuyên qua bao nhiêu tỉnh thành — chỉ để tìm một mảnh kính vỡ.”*
Hắn hạ tay xuống.
*”—Hôm nay, ta thấy nó đặt mảnh kính vào bệ thờ. Ta thấy ảo ảnh. Ta thấy thứ ở phía bên kia.”*
Hắn xoay người, nhìn thẳng vào Trần Phong.
*”—Nếu ta bắt nó ngay bây giờ, ta sẽ chỉ có một mảnh. Và những mảnh kia — ta không biết chúng ở đâu, ai giữ, làm sao tìm.”*
*”—Nhưng nó — con nhỏ đó — nó sẽ tìm ra tất cả.”*
Trần Phong chớp mắt. *”—Ngươi muốn nó dẫn đường?”*
Lục Trần không trả lời. Hắn nhìn về phía hạ lưu — nơi dòng sông uốn khúc vào màn sương chiều.
*”—Nó sẽ đến nơi nó cần đến. Mảnh kính sẽ dẫn nó đến những mảnh khác. Ta chỉ cần theo sau.”*
*”—Ngươi không muốn bắt nó?”*
*”—Ta muốn thấy nó tìm ra tất cả các mảnh trước.”*
Lục Trần dừng lại. Một nụ cười — lạnh, dài, như vết dao cứa vào không khí.
*”—Rồi ta sẽ lấy một lần.”*
Trần Phong im lặng.
Hắn nhìn Lục Trần — và lần đầu tiên, hắn thấy thứ gì đó khiến hắn lạnh hơn cả sương chiều Tịch Dạ Cốc.
Lục Trần không phải tên sát thủ điên cuồng lao vào mục tiêu bằng mọi giá.
Hắn là kẻ biết chờ.
Và kẻ biết chờ — thường là kẻ nguy hiểm nhất.
—
Bên bãi đá cuội, Tô Mặc không biết gì về cuộc đối thoại trên vách đá.
Cô chỉ biết rằng mình ướt sũng, lạnh cóng, đau nhức vai phải — và Hộ Tâm Giáp duy nhất vừa chìm xuống lòng sông Tịch Dạ.
Cô rờ tay áo bên trái — nơi túi da nhỏ buộc chặt. Còn khô. Mảnh kính và lá thư — vẫn yên vị.
Tử Dạ đứng dậy, lắc mình lần nữa, rồi ghé mũi vào tay cô, thúc nhẹ.
*”—Đi thôi.”* Cô nói với nó, rồi nhìn lên hư không. *”—Hoàng, bọn ta đi đâu bây giờ?”*
Hoàng nhìn bản đồ trên màn hình. Dòng sông băng qua một khu rừng thưa, chảy về phía đông nam. Cách đó chừng hai mươi dặm — một thị trấn nhỏ.
*”—Đi dọc sông về phía nam. Khoảng một canh giờ nữa sẽ có một thị trấn.”*
Tô Mặc gật đầu. Cô đứng dậy — chân run, bước chệnh choạng, vai phải buông thõng như cánh tay hỏng.
Tử Dạ bước bên cạnh.
Và cô bước đi — một cô gái mười tám tuổi, ướt sũng, mất giáp, không linh thạch, không đồ dự trữ — chỉ có mảnh kính của tổ tiên và lá thư của một người đã chết.
Nhưng cô còn sống.
Và mảnh kính vẫn còn trong tay cô.
—
**🔴 HẾT CHƯƠNG 21**
PHUONG NAM
Technology Solutions