Chương 22: Làng chài bên sông

01/07/2026  ·  phuongle

Đi bộ dọc bờ sông trong bộ đồ ướt sũng — dưới bầu trời màu chì không sao không trăng — là một trong những trải nghiệm tồi tệ nhất trong đời Tô Mặc.

Và cô đã có không ít trải nghiệm tồi tệ.

Chân cô lún xuống bùn, từng bước nặng như mang đá. Vai phải vẫn tê — cánh tay buông thõng, chỉ cử động được các ngón. Mũi châm đỏ của Lục Trần đã rút ra khi cô ở dưới nước — nhưng chất độc còn âm ỉ, khiến bắp vai lúc nhức lúc tê.

Tử Dạ bước bên cạnh, bộ lông đen dựng ngược vì lạnh. Thỉnh thoảng nó khẽ rùng mình — nước bắn ra từ lớp lông — rồi lại tiếp tục bước.

Cả hai không nói gì.

Âm thanh duy nhất là tiếng bước chân trên bùn đất, tiếng nước sông chảy bên phải, và hơi thở nặng nhọc của một cô gái mười tám tuổi đang cố sống sót.

*”—Còn bao xa?”*

Giọng cô khàn đặc.

*”—Khoảng một dặm nữa.”* — Giọng Hoàng trong đầu. *”—Thị trấn nhỏ thôi. Làng chài. Ta thấy khói bếp từ xa.”*

Tô Mặc gật đầu — dù biết anh không thấy.

Một dặm.

Cô có thể đi được một dặm.

Trời tối hẳn khi Tô Mặc nhìn thấy ánh đèn đầu tiên.

Những chấm sáng vàng cam le lói từ xa — phản chiếu xuống mặt sông thành những vệt dài lấp lánh. Không phải đèn lồng của tu sĩ, không phải linh thạch phát quang — chỉ là dầu đốt, mỡ động vật, hoặc mấy ngọn nến tầm thường đặt sau ô cửa gỗ.

Làng chài.

Cô đứng lại một lúc, nhìn ánh đèn — nhìn thứ bình dị nhất mà cô từng thấy từ khi rời Thanh Vân Tông.

Mái tranh thấp. Bến sông với mấy chiếc thuyền gỗ úp ngược trên bờ. Dây phơi đầy lưới. Tiếng chó sủa từ xa — tiếng chó thật, không phải yêu thú — tiếng chó làng bình thường, sủa vì có người lạ.

Không ai rượt đuổi cô ở đây.

Không Huyết Ma Cung. Không ảo ảnh xoắn ốc. Không mảnh kính phát sáng.

Chỉ là một ngôi làng nhỏ bên sông, nơi ngư dân sống bằng những mẻ lưới hàng ngày.

Tô Mặc bước vào làng.

Những ngôi nhà gỗ dựng san sát dọc bờ sông, mái lợp lá cọ, tường ván đã bạc màu. Một số nhà còn ánh đèn — tiếng trẻ con khóc, tiếng chồng vợ cãi nhau, tiếng chó sủa từ nhà cuối ngõ.

Không khí mặn mòi của sông, mùi cá phơi khô trên giàn, mùi khói bếp từ vài mái nhà còn đỏ lửa.

Cô tìm thấy quán trọ duy nhất trong làng — một căn nhà gỗ hai tầng đơn sơ, với tấm bảng gỗ viết “Vãn Phong Khách Sạn” bằng nét chữ nguệch ngoạc, mực đã phai. Một ngọn đèn dầu để trước cửa, ngọn lửa nhỏ run rẩy trong gió.

Tô Mặc đẩy cửa.

Bên trong — một gian phòng nhỏ với năm cái bàn gỗ thấp, một quầy bằng ván, và một bà lão đang ngồi vo gạo trên chiếu.

Bà lão ngước lên.

Nhìn Tô Mặc từ đầu đến chân — quần áo ướt sũng dính bùn, tóc rối bù dính vào mặt, cánh tay phải co quắp, mặt tái nhợt, mắt thâm quầng.

Bà lão không nói gì.

Chỉ nhìn.

Một lúc sau, bà đặt bát gạo xuống, lau tay vào vạt áo, và hỏi bằng giọng khàn khàn của người già:

*”—Đi lạc à con?”*

Tô Mặc mở miệng — nhưng không có âm thanh.

Cô nhận ra mình không biết nói gì. Xin ngủ nhờ? Nói thật? Nói dối?

*”—Con… bị rơi xuống sông.”* Cuối cùng cô cũng nói được. *”—Đi cùng đường tắt, trượt chân. Đồ đạc… mất hết.”*

Bà lão nhìn cô thêm vài giây. Đôi mắt già — nhưng sắc. Đã nhìn đủ đời để biết khi nào người ta nói dối.

Nhưng bà không hỏi thêm.

*”—Phòng cuối hành lang. Một miếng bạc một đêm, bao cơm sáng và nước nóng.”*

*”—Con… không còn bạc.”* Tô Mặc nói, ngượng đến đỏ mặt. *”—Để con làm công trả…”*

Bà lão phẩy tay.

*”—Sáng mai phụ ta vo gạo với nhặt rau. Ngủ đi.”*

Cô không kịp nói cảm ơn — bà lão đã cúi xuống vo gạo tiếp, như thể cô gái ướt sũng trước mặt không có gì đặc biệt.

**📍 Stream — Viewers: 9,102**

**Cuội:** BÀ LÃO CHỊU CHƠI!
**Gió Đông Về:** Cứu tinh của cô ấy
**CoderKhang:** Quán trọ làng chài — kiến trúc gỗ đơn sơ, đèn dầu, không thấy dấu hiệu tu sĩ nào

Hoàng thở phào — lần đầu tiên từ đầu buổi stream.

Anh nhìn Tô Mặc bước lên cầu thang gỗ ọp ẹp, tay trái vịn lan can, tay phải buông thõng. Tử Dạ theo sau — con yêu lang đen tuyền lặng lẽ bước, không gây tiếng động, như một cái bóng di động.

*”—Nhờ bà ấy mà cô có chỗ nghỉ.”* Hoàng nói. *”—Ngày mai nhớ phụ giúp.”*

*”—Biết rồi.”* Tô Mặc đáp, giọng mệt mỏi. *”—Ngươi nghĩ ta là loại người vong ân bội nghĩa sao?”*

*”—Không. Chỉ nhắc thôi.”*

Cô không trả lời — nhưng khóe miệng hơi nhếch lên.

Phòng nhỏ.

Thực sự nhỏ.

Một cái giường gỗ kê sát tường, chiếu cói trải mỏng, một cái gối đã ngả màu. Một cái bàn thấp cạnh giường, trên đó có cây đèn dầu và một cái chén sứ nứt vành. Cửa sổ mở hé — nhìn ra sông, nơi bóng tối xám xịt nhấp nháy theo những gợn nước.

Nhưng đối với Tô Mặc — nó như hoàng cung.

Cô đặt mảnh kính và túi da lên bàn. Ngồi xuống mép giường — tiếng gỗ kẽo kẹt dưới sức nặng của thân thể ướt sũng.

Tử Dạ đi vòng quanh phòng, đánh hơi góc này góc kia, rồi nằm xuống dưới gầm giường, thở dài — một âm thanh rất giống con người, rất mệt mỏi.

Tô Mặc cười.

*”—Ngươi cũng mệt hả?”*

Tử Dạ không trả lời — nó gác mõm lên chân trước, nhắm mắt.

Tô Mặc cởi áo ngoài.

Vải ướt dính vào da, phải giật mạnh mới rời ra. Cô nhăn mặt khi tay phải co lên — từng động tác nhỏ cũng làm vai nhói đau.

Lớp y phục trong cùng — cũng ướt. Cô cởi luôn, chỉ còn một lớp áo lót mỏng. Cơ thể cô lộ ra dưới ánh đèn dầu — những vết bầm tím xanh lè, vết xước dài từ sườn xuống hông do đá ngầm, và trên vai phải — một lỗ nhỏ, viền đỏ, da sưng phồng lên quanh vết thương.

Nơi mũi châm đã găm vào.

*”—Trông tệ không?”* Cô hỏi.

Giọng cô nhẹ — như hỏi chuyện thời tiết.

Hoàng nhìn màn hình. Anh thấy vết thương — một lỗ nhỏ màu đỏ sẫm, da xung quanh sưng tấy, tĩnh mạch dưới da nổi lên những đường chỉ đen mảnh — dấu hiệu chất độc vẫn còn.

Anh muốn nói “có” — nhưng không.

*”—Không tệ lắm. Nhưng cần rửa.”*

*”—Ta biết.”*

Cô đứng dậy, bước đến góc phòng nơi có cái chậu gỗ và một vòi nước — đã có sẵn nước ấm từ trước, có lẽ bà lão đã sai người mang lên.

Cô nhúng một mảnh vải sạch vào nước ấm — vắt nhẹ — rồi đưa lên vai.

Hơi nước ấm phả vào da thịt lạnh cóng.

Cô rít qua kẽ răng khi vải chạm vào vết thương.

*”—Đau?”*

*”—Ừ.”*

Cô lau vết thương — nhẹ nhàng, từng đường một — nước trong chậu nhuốm màu hồng nhạt. Những vệt bùn, những mảng bụi đất dính trên người — cô lau sạch từng chỗ, từ cánh tay đến cổ, từ vai xuống hông.

Không vội.

Không ngượng.

Cô chỉ làm thứ cần làm — vệ sinh cơ thể sau một ngày sống sót trong dòng nước xiết.

Và Hoàng nhìn.

Không phải nhìn như một kẻ rình mò. Nhưng cô đang ở trong phòng trọ, nửa trần, và anh stream trực tiếp — chat cũng thấy.

*”—Này…”* Hoàng nói, giọng hơi ngập ngừng. *”—Cô có muốn tắt stream một lúc không? Để thay đồ…”*

Tô Mặc dừng tay.

Cô suy nghĩ.

*”—Cả ngàn người đang xem.”* Hoàng bổ sung. *”—Họ thấy cô…”*

*”—Họ thấy một người sống sót.”* Tô Mặc cắt ngang. *”—Có gì sai?”*

Hoàng im lặng.

*”—Ta không quan tâm.”* Cô nói tiếp, giọng bình thản. *”—Họ đã thấy ta run, thấy ta rơi xuống sông, thấy ta suýt chết. Nếu họ thấy ta rửa vết thương — thì cũng chẳng sao.”*

Cô nhúng vải vào nước lần nữa.

*”—Bên thế giới của ngươi, con gái cởi áo là chuyện lớn lắm sao?”*

*”—Ờ… tùy ngữ cảnh.”*

*”—Thì đây là ngữ cảnh ta vừa suýt chết. Có gì mà phải ngại?”*

Hoàng không cãi được.

Anh nhìn cô tiếp tục lau vết thương — động tác dứt khoát, không yểu điệu, không e thẹn. Cô gái này đã ngủ trong hang tối, chạy trốn sát thủ, băng bó vết thương một mình — việc cởi áo trước 9,000 người xem dường như là chuyện nhỏ nhất trong tuần của cô.

Anh gật đầu.

*”—Công nhận. Cô cứng đấy.”*

Tô Mặc khựng lại.

*”—Cứng?”*

*”—Ý ta là bản lĩnh. Gan góc.”*

Cô nhìn vào khoảng không một lúc — rồi cười. Một nụ cười nhẹ, mệt mỏi, nhưng thật.

*”—Phải sống thì mới cứng được.”*

**📍 Stream — Viewers: 9,247**

**Cuội:** Cô ấy nói chuẩn!
**Lam:** Tôi thấy các ông đang có suy nghĩ bậy — cô ấy chỉ lau vết thương, im mồm vào
**Gió Đông Về:** Không ai nghĩ bậy cả. Cảm phục thì có.
**CoderKhang:** Chất độc vẫn còn trong vết thương — vết đen lan từ vai xuống cánh tay. Cần giải độc.

Hoàng nhìn dòng chat của CoderKhang. Mắt anh sắc lại.

*”—CoderKhang nói vết thương của cô vẫn còn dấu hiệu chất độc. Có đau không?”*

*”—Đau thì có — nhưng không tệ như lúc mới trúng.”* Tô Mặc nói. *”—Chất độc hình như bị nước sông pha loãng. Hoặc Hộ Tâm Giáp đã hấp thụ phần lớn.”*

*”—Cô còn giáp không?”*

*”—Không. Nó ở dưới đáy sông rồi.”*

Cô nói nhẹ bẫng — nhưng Hoàng biết cô đang nói về tấm giáp mà cả cộng đồng đã góp tiền mua.

*”—Sẽ mua cái khác.”* Anh nói. *”—Cộng đồng sẽ lo.”*

Tô Mặc im lặng.

Cô vắt miếng vải trong chậu, lau qua cổ, rồi mặc lại lớp y phục khô — bộ đồ dự phòng cuối cùng trong túi vải, cũng hơi ẩm nhưng tạm được.

Khi đã mặc xong, cô ngồi xuống giường, kéo đầu gối lên ngực.

*”—Hoàng.”*

*”—Ơi.”*

*”—Ngươi có sợ không?”*

Câu hỏi bất ngờ.

*”—Sợ gì?”*

*”—Chết.”* Cô nói. *”—Ngươi có sợ chết không?”*

Hoàng ngồi trước màn hình.

Câu hỏi của cô khiến anh khựng lại.

Anh đã không nghĩ về chuyện đó một thời gian dài. Kể từ khi stream bùng nổ, từ khi Thiên Cơ Cục xuất hiện, từ khi hàng ngàn người xem mỗi tối — anh quên mất rằng mình từng sợ chết.

Không phải sợ theo kiểu triết lý — mà sợ theo kiểu rất cụ thể: một mình trong căn phòng trọ, không ai biết, không ai nhớ, chết và thối ở đó cho đến khi chủ nhà phát hiện ra vì mùi.

Đó là nỗi sợ của kẻ thất bại.

*”—Sợ chứ.”* Cuối cùng anh nói. *”—Ai chả sợ.”*

*”—Ta cũng sợ.”* Tô Mặc nói. *”—Sợ lắm.”*

Cô nhìn xuống tay mình — những ngón tay gầy guộc, lấm tấm vết trầy.

*”—Nhưng sợ cũng không thay đổi được gì. Sư phụ dạy — việc phải làm thì cứ làm, dù sợ.”*

Hoàng im lặng.

*”—Sư phụ cô nói nhiều câu hay nhỉ.”*

Tô Mặc cười.

*”—Ông ấy nói nhiều lắm — nhưng hồi đó ta không nghe.”*

Cô nhìn lên trần nhà — nơi bóng tối và ánh đèn dầu tạo ra những vệt nhảy múa.

*”—Hồi đó ta còn nhỏ. Cứ nghĩ ông ấy chỉ toàn lải nhải. Những câu chuyện cổ xưa, những lời dạy vô dụng — ta chỉ muốn chạy ra ngoài, đánh nhau với tụi ký danh đệ tử, cãi lộn với chấp sự.”*

*”—Nghe giống ta hồi nhỏ.”* Hoàng nói. *”—Cũng không nghe ai.”*

*”—Vậy mà bây giờ…”* Cô hít sâu. *”—Bây giờ ta nhớ từng câu ông ấy nói. Như thể hồi đó ta đã ghi âm vào xương, và bây giờ mới phát lại.”*

Hoàng không trả lời.

Anh nhìn cô — cô gái nhỏ ngồi co ro trên giường gỗ, mảnh kính đặt trên bàn cạnh đầu, con sói đen nằm dưới gầm — và anh thấy cô không chỉ là đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông.

Cô là đứa trẻ mồ côi cuối cùng của một ông già đã chết trong góc tối, mang trên vai di sản mà cô không bao giờ xin.

*”—Sư phụ cô chắc tự hào về cô lắm.”* Hoàng nói.

Tô Mặc nhìn lên — mắt cô hơi mở to.

Rồi cô cúi đầu xuống, tay vuốt nhẹ mép chăn.

*”—Mong là vậy.”*

**📍 Stream — Viewers: 9,401**

**Cuội:** Tôi không khóc đâu
**Lam:** Im đi Cuội — tôi cũng không
**Gió Đông Về:** Cô gái này mạnh mẽ quá
**CoderKhang:** Sư phụ cô ấy có thể là trưởng lão Tịch — người từng nắm giữ mảnh kính trước khi mất. Nếu ông ấy dạy cô ấy như vậy, có lẽ ông ấy đã biết trước chuyện này sẽ xảy ra.

Hoàng nhìn dòng chat của CoderKhang.

Hắn có lý.

Nhưng Hoàng không nói ra — vì cô gái kia đang cần nghỉ ngơi, không cần thêm những suy luận về số phận.

Tô Mặc đứng dậy, bước đến bàn, lấy túi vải.

Cần kiểm tra đồ.

Trong túi — ngoài mấy bộ đồ, một miếng lửa, và ít lương khô đã ướt nhẹ — còn có một thứ.

Cô lôi ra một cái túi da nhỏ — cột kín, màu nâu sẫm, kích cỡ bằng bàn tay.

Lá thư cũ.

Cô đã tìm thấy nó ở đáy túi hành lý sau khi rời Thanh Thành. Sư phụ đã giấu nó — đề chữ “Mở khi thấy vết xoắn trên kính.” Cô đã mở, đã đọc, đã khóc.

Lá thư đó vẫn còn đây, trong túi da kín nước, an toàn sau cú rơi sông.

Cô đặt nó lên bàn, gần mảnh kính.

Rồi cô lục túi vải lần nữa — kiểm tra từng ngóc ngách. Có thứ gì đó…

Ngón tay cô chạm phải một góc cứng — không phải vải — nằm ở đáy túi, bên dưới lớp lót.

Cô nhíu mày.

Lớp lót của túi vải đã bị nước sông làm bung ra — những đường chỉ may đã mục, có thể do ngâm nước quá lâu. Và bên dưới lớp lót đó — thứ mà cô chưa từng thấy.

Một phong bì.

Cũ. Giấy đã ố vàng. Nếp gấp đã sờn.

Tên cô — viết bằng nét chữ quen thuộc, run run của người già — nằm trên mặt phong bì.

“Mặc Nhi.”

Tay Tô Mặc run.

*”—Sư phụ…”*

Cô lấy phong bì ra, ngồi xuống giường, tay mân mê mép giấy. Nhẹ như sợ nó vỡ ra.

*”—Có gì thế?”* — Giọng Hoàng.

*”—Lá thư… của sư phụ.”* Cô nói, giọng khàn. *”—Nhưng cái này… ta chưa từng thấy. Nó được giấu trong lớp lót của túi vải. Chỉ khi túi ướt — lớp lót mới bung ra.”*

*”—Cô nghĩ ông ấy giấu nó ở đó?”*

*”—Phải. Ông ấy biết ta sẽ không bao giờ tự lục lớp lót. Nhưng nếu ta rơi xuống sông — túi ướt — thì nó sẽ lộ ra.”*

Cô lắc đầu, mắt nhòe đi.

*”—Ông ấy… ông ấy tính trước cả chuyện này.”*

Tô Mặc mở phong bì.

Ngón tay cô run — nhưng cô cố giữ bình tĩnh. Lớp giấy bên trong cũng đã ố, mực đã nhạt, nhưng nét chữ vẫn rõ.

Cô đọc.

*”Mặc Nhi,*

*Nếu con đọc được lá thư này, nghĩa là con đã tìm ra một phần sự thật. Ta xin lỗi vì đã giấu con. Nhưng nếu ta nói trước, con sẽ không tin — con vốn bướng bỉnh, giống mẹ con ngày xưa.”*

Tô Mặc dừng lại.

Mẹ.

Sư phụ chưa bao giờ nhắc đến mẹ cô.

Cô đọc tiếp.

*”Hãy đến nơi có ngôi sao không lặn — ở đó con sẽ tìm thấy mảnh thứ tư. Ta đã giấu nó ở đó nhiều năm trước, khi biết mình không còn sống được bao lâu.”*

*”Và hãy cẩn thận với những kẻ mang mặt nạ cười. Chúng không phải người thường. Chúng đã theo dõi mảnh kính từ trước khi ta sinh ra.”*

*”Mặc Nhi — con không đơn độc. Dù con có nghe thấy giọng nói từ đâu, từ thần linh hay từ người — hãy tin vào người đó. Ta đã thấy trước điều này. Người đó sẽ giúp con đến cuối hành trình.”*

*”Còn nữa — đừng tin tất cả những gì con thấy trong mảnh kính. Nó cho thấy sự thật — nhưng không phải toàn bộ sự thật.”*

*”— Sư phụ.”*

Tô Mặc đọc xong.

Lá thư rơi xuống đùi cô.

Cô ngồi im — không nói, không cử động, không khóc. Chỉ nhìn vào khoảng không, nơi bóng tối và ánh đèn hòa vào nhau.

*”—’Mảnh thứ tư’…”* Cô lặp lại. *”—Sư phụ đã giấu một mảnh ở nơi có ngôi sao không lặn.”*

*”—’Ngôi sao không lặn’ là gì?”* — Giọng Hoàng, bối rối. *”—Một vì sao không bao giờ lặn?”*

**📍 Stream — Viewers: 9,834**

**Cuội:** Ngôi sao không lặn là sao Bắc Cực à — mà thế giới tu tiên có Bắc Cực không?
**CoderKhang:** Trong thiên văn học, ‘ngôi sao không lặn’ có thể là một ngôi sao nằm gần thiên cực — nó không lặn dưới đường chân trời. Ở bán cầu Bắc, sao Bắc Cực là ví dụ.
**ModLam:** Nhưng thế giới của họ có hệ tọa độ giống chúng ta không? Cần xem xét khả năng ‘ngôi sao không lặn’ là một phép ẩn dụ.
**Gió Đông Về:** Hoặc là tên một địa danh — một ngọn núi, một tòa tháp?
**Cuội:** Hay là một cái đèn? Đèn nào không lặn? Đèn… pin? 🤡

Hoàng đọc chat — nhưng mắt anh dừng lại ở dòng của CoderKhang và ModLam. Họ đang cố giải mã — và họ có lý.

*”—Có thể là sao Bắc Cực.”* Hoàng nói. *”—Nếu thế giới của cô có khái niệm về phương Bắc…”*

*”—Có.”* Tô Mặc nói, vẫn còn ngơ ngác. *”—Chúng ta có tứ phương. Bắc là hướng của Huyền Vũ — thần thủy, mùa đông, sự sống trong băng.”*

*”—Thế giới tu tiên cũng có Huyền Vũ?”*

*”—Có. Nhưng không gọi là sao Bắc Cực — gọi là Bắc Thần Tinh. Ngôi sao phương Bắc bất diệt.”*

Cô ngước lên — mắt sáng lên trong bóng tối.

*”—Bắc Thần. Nếu sư phụ nói ‘ngôi sao không lặn’, có lẽ ông ấy muốn nói đến Bắc Thần.”*

*”—Vậy cô biết nơi đó?”*

*”—Bắc Thần Sơn.”* Cô nói. *”—Dãy núi ở cực Bắc của vùng lãnh thổ này. Nơi lạnh nhất — quanh năm tuyết phủ. Không ai sống ở đó.”*

*”—Và sư phụ cô đã giấu mảnh thứ tư ở đó?”*

*”—Có vẻ vậy.”*

Một dòng donate hiện lên trên màn hình.

**🔴 Vô Danh Thí Chủ đã donate 2.000.000 VNĐ**

*”Bắc Thần. Tìm ở Bắc Thần Sơn.”*

Stream nổ tung.

**Cuội:** THẰNG NÀY BIẾT HẾT!
**Lam:** Cái quái gì vậy — hắn ở trong phòng với tụi mình à?!
**Gió Đông Về:** Không thể nào — hắn cũng đang xem stream và nghe cô ấy nói, rồi xác nhận
**CoderKhang:** Vô Danh biết trước cả nội dung lá thư — hoặc hắn có nguồn tin từ phía bên kia
**Cuội:** Hay Vô Danh là sư phụ cô ấy?! Ông già chết rồi sống lại?!

Hoàng nhìn dòng donate — nhưng không giống những lần trước.

Lần này, hắn thấy thứ gì đó khác.

Vô Danh biết.

Không phải suy luận — không phải phỏng đoán — hắn biết chính xác. Lá thư vừa được đọc cách đây ba phút. Chưa ai có thời gian phân tích. Nhưng Vô Danh đã donate — đã xác nhận — như thể hắn chờ đợi cô tìm ra lá thư đó.

*”—Đọc to cho cô ấy nghe đi.”* — Một dòng chat của viewer thường.

Hoàng gật đầu — dù không ai thấy.

*”—Vô Danh Thí Chủ vừa donate. Hắn nói: ‘Bắc Thần. Tìm ở Bắc Thần Sơn.'”*

Tô Mặc nhíu mày.

*”—Hắn ta… biết? Hắn không thể biết được — lá thư này vừa được tìm ra.”*

*”—Đúng vậy.”* Hoàng nói, giọng trầm. *”—Hắn không thể biết. Trừ khi…”*

*”—Trừ khi?”*

*”—Trừ khi hắn đã biết trước nội dung lá thư. Hoặc hắn là người đã đặt nó ở đó.”*

Im lặng.

Cả hai cùng suy nghĩ.

*”—Không.”* Tô Mặc lắc đầu. *”—Sư phụ viết thư này. Ta biết nét chữ của ổng. Không ai giả được.”*

*”—Vậy thì Vô Danh biết từ một nguồn khác.”*

*”—Nguồn nào?”*

Hoàng không trả lời.

Nhưng trong đầu anh, một ý nghĩ đang hình thành — mơ hồ, kỳ lạ, khó tin — nhưng không thể phủ nhận.

Nếu Vô Danh biết quá nhiều về thế giới bên kia — về mảnh kính, về vị trí của nó, về sư phụ của Tô Mặc — thì hắn không thể chỉ là một viewer bình thường.

Hắn phải có kết nối với thế giới đó.

Và nếu hắn có kết nối — thì hắn không phải là người duy nhất.

**📍 Stream — Viewers: 9,512**

**CoderKhang:** Tôi đã check lại tất cả các lần donate của Vô Danh Thí Chủ. Lần 1: ‘Cô cầm lấy, sẽ có ích’ — đúng lúc cô ấy cần Linh Thạch. Lần 2: chỉ dẫn dùng linh khí vào mảnh kính — ra lá bùa. Lần 3: cảnh báo Tịch Dạ Cốc. Lần 4: bây giờ — xác nhận Bắc Thần Sơn.
**CoderKhang:** Hắn không chỉ xem — hắn đang dẫn đường.
**Cuội:** Hay Vô Danh là người thế giới bên kia, cũng có stream giống tụi mình?
**Gió Đông Về:** Nghe hợp lý hơn là sư phụ sống lại.
**Lam:** Có một vấn đề — nếu Vô Danh ở thế giới bên kia, sao hắn donate được bằng tài khoản ngân hàng VN?

Hoàng đọc dòng chat cuối của Mod Lam.

Một câu hỏi hay.

Nếu Vô Danh ở thế giới tu tiên, hắn không thể có tài khoản ngân hàng Việt Nam.

Nhưng nếu hắn ở thế giới này — thì tại sao hắn biết nhiều như vậy về thế giới bên kia?

Có một lời giải thích duy nhất — nhưng Hoàng chưa dám nghĩ tới.

Tô Mặc gấp lá thư, đặt nó cạnh mảnh kính.

Cô nhìn hai thứ — một từ quá khứ, một từ hiện tại — và cảm thấy mình đang đứng giữa một vòng tròn mà cô không nhìn thấy hết.

*”—Ta sẽ đến Bắc Thần Sơn.”* Cô nói.

*”—Cô chắc chứ? Ở đó lạnh lắm — cô không có giáp, không có linh thạch, không có đồ ấm.”*

*”—Ở đây cũng lạnh.”* Cô cười nhẹ. *”—Với lại — ta đã suýt chết mấy lần rồi? Thêm một lần nữa chắc cũng quen.”*

Hoàng không cười.

*”—Đùa thôi.”* Cô nói. *”—Ta sẽ chuẩn bị. Kiếm đồ ấm, kiếm lương khô, rồi đi.”*

*”—Cô có bạc đâu mà mua?”*

*”—Sáng mai phụ bà chủ quán vo gạo nhặt rau — bà ấy nuôi cơm. Rồi ta sẽ tìm việc trong làng vài ngày. Đủ đồ rồi đi.”*

Kế hoạch đơn giản.

Nhưng là kế hoạch duy nhất cô có.

Ngoài trời, mưa bắt đầu rơi.

Những hạt mưa nhỏ gõ trên mái lá, tạo thành âm thanh rì rào đều đặn — như một bài hát ru của thiên nhiên.

Tô Mặc nằm xuống giường.

Chiếu cói thô ráp dưới lưng, gối cũ mốc — nhưng với cô, nó êm hơn bất kỳ chiếc giường nào cô từng nằm.

Tử Dạ từ dưới gầm giường bò ra, nhảy lên giường — nặng trịch — và nằm cuộn tròn dưới chân cô.

Cô sờ vào lông nó — vẫn còn hơi ẩm, nhưng ấm.

*”—Cảm ơn vì đã cứu ta hôm nay.”* Cô thì thầm.

Tử Dạ khẽ ừ trong cổ họng — không phải tiếng gầm, không phải tiếng sủa — chỉ là một âm thanh nhẹ, như trả lời.

*”—Và cảm ơn ngươi nữa, Hoàng.”*

*”—Có gì đâu.”* Anh nói, giọng nhẹ.

*”—Có đấy.”* Cô nhìn lên trần nhà — nơi bóng tối đang nhảy múa với ánh đèn. *”—Nếu không có ngươi, ta đã chết dưới đáy sông từ lâu rồi.”*

Hoàng không trả lời.

Anh không biết nói gì.

Anh chỉ nhìn cô — nằm trên giường gỗ, tay đặt trên lưng con sói đen, mảnh kính và lá thư trên bàn cạnh đầu — và anh thấy cô nhỏ bé hơn bất kỳ lúc nào.

Nhưng cũng kiên cường hơn bất kỳ ai anh từng biết.

*”—Ngủ đi.”* Anh nói. *”—Ngày mai dài lắm.”*

*”—Ừ.”*

Cô nhắm mắt.

**📍 Stream — Viewers: 8,734**

**Cuội:** Chúc cô ấy ngủ ngon
**Lam:** Tối nay stream đến đây thôi — để cô ấy nghỉ
**Gió Đông Về:** Cảm ơn Hoàng vì buổi stream hôm nay
**CoderKhang:** Tôi sẽ tra cứu thêm về Bắc Thần Sơn — hẹn mọi người mai

Hoàng nhìn chat — nhìn những dòng chữ ấm áp giữa màn hình tối.

Anh bật mic:

*”—Hôm nay tới đây thôi. Cảm ơn mọi người đã ở lại đến cuối. Ngày mai — chúng ta sẽ tìm đường đến Bắc Thần Sơn.”*

Anh tắt stream.

Căn phòng tối om.

Màn hình đen.

Âm thanh duy nhất là tiếng mưa ngoài cửa sổ và tiếng thở của chính anh.

Hoàng ngồi trước bàn, hai tay đặt lên mặt, xoa nhẹ.

Mệt.

Không phải mệt vì thức khuya — anh đã quen — mà là mệt vì căng thẳng, vì lo lắng, vì sợ hãi.

Sợ cho cô gái bên kia màn hình.

Sợ cho những gì đang đến.

Anh đứng dậy, kéo rèm cửa sổ — và nhìn xuống phố.

Xe đen vẫn ở đó.

Dưới cơn mưa, dưới ánh đèn đường mờ ảo — chiếc xe đen bóng bẩy đậu bên lề, không di chuyển, như một con thú rình mồi.

Thiên Cơ Cục. Vẫn theo dõi.

Hoàng nhìn chiếc xe một lúc.

Rồi anh lấy điện thoại, mở danh bạ — tìm tên “Thiên Cơ” — và nhắn tin:

*”Tôi cần gặp anh. Có chuyện quan trọng.”*

Anh nhấn gửi.

Điện thoại rung gần như ngay lập tức — một tin nhắn ngắn:

*”Sáng mai, quán cà phê cũ, 9 giờ.”*

Hoàng đọc dòng tin, tay siết nhẹ.

Rồi anh đặt điện thoại xuống bàn, nhìn vào màn hình đen — nơi hình ảnh cô gái với mảnh kính và lá thư trên tay vẫn còn đọng lại trong tâm trí.

*”Bắc Thần Sơn…”* Anh thì thầm.

Bên ngoài, mưa vẫn rơi.

Và ở một thị trấn nhỏ ven sông, trong một căn phòng trọ tồi tàn — một cô gái và con sói đen đang ngủ.

Lần đầu tiên sau nhiều ngày, Tô Mặc có một giấc ngủ không mộng mị.

**🔴 HẾT CHƯƠNG 22**

← Quay lại bài viết