Chương 23: Bắc Thần

01/07/2026  ·  phuongle

**📍 Sáng hôm sau — Quán cà phê nhỏ, Quận 3**

Quán cà phê nằm trong một con hẻm nhỏ, giữa hai tòa nhà cao tầng bóng loáng — dễ bỏ lỡ nếu không để ý. Mặt tiền khiêm tốn, biển hiệu gỗ đã bạc màu, vài chậu cây xanh đặt lộn xộn trước cửa.

Không phải chỗ dân văn phòng hay tụ tập.

Chỗ này — giống một ốc đảo tĩnh lặng giữa lòng thành phố ồn ào.

Hoàng đến sớm mười lăm phút. Anh mặc áo sơ mi sẫm màu — chiếc duy nhất còn lành lặn trong tủ — quần jean bạc màu, dép sandal. Không phải phong cách gây ấn tượng, nhưng anh không cố gây ấn tượng với ai.

Anh gọi một tách cà phê đen, ngồi ở bàn cuối, quay mặt ra cửa.

Thói quen của người hay lo — luôn nhìn thấy lối vào.

Chín giờ.

Thiên Cơ đẩy cửa bước vào — đúng giờ, không sớm không muộn.

Hôm nay hắn không mặc vest. Áo sơ mi trắng, tay xắn lên đến khuỷu, quần tây đen, giày da — vẫn lịch sự, nhưng thoải mái hơn lần gặp trước. Trông hắn giống một người đàn ông bình thường đi uống cà phê sáng.

Nhưng mắt hắn — không bình thường.

Đôi mắt sắc, quét qua căn phòng trong tích tắc, ghi nhận mọi lối thoát, mọi góc khuất, mọi gương mặt — trước khi dừng lại ở Hoàng.

Thiên Cơ bước đến, kéo ghế ngồi xuống.

Không bắt tay. Không chào hỏi xã giao.

“—Anh gọi tôi ra đây — có chuyện gì?”

Giọng hắn trực tiếp, không vòng vo.

Hoàng đặt tách cà phê xuống, nhìn thẳng vào Thiên Cơ.

“—Tôi muốn nói về Bắc Thần Sơn.”

Thiên Cơ không biểu lộ cảm xúc. Nhưng mắt hắn — một tia sáng nhỏ lướt qua — đủ để Hoàng nhận ra: hắn không ngờ tới điều này.

“—Bắc Thần Sơn?” Thiên Cơ lặp lại, giọng chậm hơn. “Anh biết về nó từ đâu?”

“—Từ stream.” Hoàng nói. “Từ lá thư của sư phụ cô ấy. Và từ Vô Danh Thí Chủ.”

“—Vô Danh Thí Chủ — cái tài khoản donate bí ẩn.”

“—Anh biết về hắn?”

Thiên Cơ gật đầu nhẹ. “Chúng tôi đã check. Tài khoản được đăng ký bằng CMND giả, tên giả, địa chỉ giả. IP thay đổi mỗi lần donate — qua ba quốc gia khác nhau trong vòng ba phút. Người này biết cách che dấu vết.”

“—Vậy anh không biết hắn là ai?”

“—Chưa.” Thiên Cơ nói. “Nhưng tôi có giả thuyết.”

Hắn dừng lại, nhìn tách cà phê trước mặt — vẫn còn nguyên, chưa uống.

“—Nhưng trước hết — hãy nói tôi nghe về lá thư. Toàn bộ.”

Hoàng kể.

Từ đầu đến cuối — không bỏ sót chi tiết nào. Lá thư giấu trong lớp lót túi vải. Chỉ bung ra khi túi ướt. Bức thư thứ hai của sư phụ Tịch. Chỉ dẫn đến “nơi có ngôi sao không lặn.” Cảnh báo về “kẻ mang mặt nạ cười.” Lời khuyên: tin vào giọng nói từ trên cao.

Và kết luận của Tô Mặc — Bắc Thần Sơn.

“—Nơi cô ấy cho rằng mảnh thứ tư đang được giấu.”

Thiên Cơ nghe — không ngắt lời, không ghi chép, không gật gù. Chỉ ngồi yên, hai tay đặt trên bàn, mắt nhìn vào khoảng không giữa hai người.

Một lúc sau khi Hoàng kết thúc, hắn mới lên tiếng:

“—Sư phụ của cô ta — một tu sĩ ở thế giới bên kia — lại biết về địa danh mà thế giới bên này cũng có tên?”

Giọng hắn — không phải nghi vấn. Mà là suy luận.

“—Chính xác.” Hoàng nói. “Đó là lý do tôi đến gặp anh.”

Thiên Cơ nhìn Hoàng một lúc dài.

“—Anh có biết — Thiên Cơ Cục đã biết về Bắc Thần Sơn từ hơn hai mươi năm trước?”

Hoàng chớp mắt.

“—Hai mươi năm?”

“—Năm 1998 — một trong bảy vụ xuyên màng mà tôi đã kể cho anh. Vụ Bắc Kinh.” Thiên Cơ nói. “Sau vụ đó, chúng tôi bắt đầu lập bản đồ các điểm màng ngăn mỏng trên toàn cầu. Hơn một trăm điểm nghi ngờ. Trong đó — có mười bảy điểm được xác nhận. Và Bắc Thần Sơn là một trong số đó.”

Hắn dừng lại, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.

“—Không chỉ là điểm màng ngăn mỏng — nó còn là điểm *đặc biệt*. Không giống bất kỳ điểm nào khác.”

“—Đặc biệt thế nào?”

Thiên Cơ không trả lời ngay. Hắn rút điện thoại, thao tác vài cái, rồi đặt lên bàn — màn hình chiếu về phía Hoàng.

Một bức ảnh vệ tinh.

Đỉnh núi phủ tuyết trắng xóa, chụp từ trên cao. Nhưng ở trung tâm — nơi đỉnh núi đáng lẽ phải nhọn và rõ ràng — là một vùng mờ, như thể ảnh bị nhòe đi ở chỗ đó. Không phải lỗi camera. Mà là thứ gì đó đang *bẻ cong* ánh sáng.

“—Bức ảnh này chụp năm 2015.” Thiên Cơ nói. “Vùng mờ đó — chúng tôi gọi nó là ‘Vết Nhòe’ — là nơi màng ngăn mỏng đến mức không gian bị biến dạng. Không phải lỗi ảnh. Chúng tôi đã cử ba đoàn thám hiểm lên đó. Cả ba đều báo cáo cùng một hiện tượng: la bàn quay vòng, đồng hồ chạy sai, và ở gần đỉnh — một cảm giác như thể có ai đó đang nhìn từ phía bên kia.”

Hoàng nhìn bức ảnh — nhìn vùng mờ kỳ lạ — và cảm thấy lạnh sống lưng.

“—Và bây giờ — sư phụ của cô gái đó, một người đã chết ở thế giới bên kia — lại chỉ dẫn cô ấy đến chính nơi này.”

Giọng Thiên Cơ không còn bình thản nữa.

“—Anh có hiểu điều đó có nghĩa là gì không, Lê Hoàng?”

Hoàng không trả lời.

Anh có câu trả lời — nhưng không dám nói.

Thiên Cơ nói thay:

“—Có nghĩa là — mối liên hệ giữa hai thế giới không chỉ là ngẫu nhiên. Có người ở phía bên kia — đã *biết* về thế giới này từ trước. Đã biết về Bắc Thần Sơn. Đã tính toán trước mọi thứ.”

Hắn nhìn Hoàng, mắt sắc như dao.

“—Họ đang dùng cô gái đó — dùng anh — dùng stream của anh — để đến được nơi họ muốn.”

“—Không.” Hoàng lắc đầu. “Sư phụ cô ấy — ông ấy tốt. Ông ấy muốn bảo vệ mảnh kính. Ông ấy đã hy sinh tất cả để giấu nó.”

“—Anh có chắc không?” Thiên Cơ hỏi, giọng nhẹ — nhưng nặng như đá. “Anh chưa bao giờ gặp ông ta. Anh chỉ biết qua lời của cô gái đó. Qua những dòng chữ trong lá thư. Anh có chắc đó là thật không?”

Hoàng im lặng.

“—Chúng tôi đã chứng kiến quá nhiều vụ xuyên màng.” Thiên Cơ nói tiếp. “Ban đầu — tất cả đều có vẻ vô hại. Một nhà khoa học phát hiện cổng dịch chuyển. Một nhà sư tìm thấy ‘cõi tiên.’ Một đứa trẻ mơ thấy thế giới khác. Nhưng cuối cùng — tất cả đều kết thúc trong thảm họa. Vì càng đến gần, họ càng bị thao túng.”

“—Không phải ai cũng bị thao túng.”

“—Chưa ai từng thoát.” Thiên Cơ nói. “Và bây giờ — anh đang dẫn một cô gái mười tám tuổi đến một điểm màng ngăn mỏng nhất thế giới. Anh nghĩ điều gì sẽ xảy ra?”

Hoàng siết chặt tay.

“—Tôi tin cô ấy.”

“—Tin?”

“—Tôi đã nhìn cô ấy suốt nhiều tuần. Tôi thấy cô ấy khóc, thấy cô ấy sợ, thấy cô ấy đứng dậy sau mỗi lần ngã xuống. Không ai có thể diễn được như vậy — không ai có thể giả tạo được sự sợ hãi trong mắt cô ấy khi Lục Trần đuổi theo.”

Giọng Hoàng cứng rắn hơn anh tưởng.

“—Cô ấy không biết mình đang bị dùng làm công cụ. Nhưng tôi không thể đứng nhìn.”

“—Vậy thì — hãy giúp tôi.”

Thiên Cơ nhìn Hoàng. Một cái nhìn dài — đánh giá.

“—Tôi đã nói rồi — tôi muốn hợp tác.”

“—Không phải kiểu hợp tác đó.” Hoàng nói. “Anh muốn kiểm soát. Tôi muốn bảo vệ. Hai việc đó không giống nhau.”

“—Đôi khi — bảo vệ cũng là kiểm soát.”

“—Không.” Hoàng lắc đầu. “Kiểm soát là tước đi lựa chọn của người khác. Bảo vệ là cho họ đủ sức mạnh để tự đưa ra lựa chọn.”

Thiên Cơ im lặng.

Rồi hắn khẽ cười — một nụ cười nhẹ, không mỉa mai, không giễu cợt — chỉ là một nụ cười của người vừa nghe được điều gì đó bất ngờ.

“—Anh nói hay đấy.”

“—Tôi nghĩ vậy.”

“—Nhưng lý thuyết và thực tế khác xa nhau.”

Hắn đứng dậy, rút từ túi áo ra một tấm danh thiếp — đặt lên bàn, trước mặt Hoàng.

“—Số này — liên lạc trực tiếp với tôi. Không qua tổng đài, không qua trung gian. Khi cô ấy đến Bắc Thần Sơn — hãy cho tôi biết.”

“—Rồi anh sẽ làm gì?”

“—Tôi sẽ quyết định sau.” Thiên Cơ nói. “Nhưng tôi hứa một điều — tôi sẽ không làm gì mà không báo trước cho anh.”

Hắn quay lưng bước đi — rồi dừng lại ở cửa.

“—Lê Hoàng.”

“—Gì?”

“—Anh có biết — sau vụ Bắc Kinh 1998, có một nhà khoa học sống sót không?”

Hoàng nhíu mày. “Anh chưa kể chuyện đó.”

“—Vì tôi không chắc.” Thiên Cơ nói, giọng trầm. “Nhưng tuần trước — chúng tôi phát hiện một tài khoản ngân hàng ở Thụy Sĩ. Giao dịch định kỳ. Người nhận — một cái tên không có trong hệ thống dân cư Việt Nam. Nhưng tên người gửi — trùng với một trong những IP mà Vô Danh Thí Chủ đã dùng.”

Hắn nhìn Hoàng — ánh mắt không thể đọc được.

“—Người đó có thể đã ở thế giới bên kia từ rất lâu. Và đang tìm cách… quay về.”

Thiên Cơ bước ra khỏi quán.

Hoàng ngồi lại một mình, tách cà phê đã nguội, tấm danh thiếp trên bàn.

Hắn nói dối — không hoàn toàn, nhưng có phần. Hoàng cảm nhận được. Thiên Cơ biết nhiều hơn những gì hắn tiết lộ. Về Bắc Thần Sơn. Về Vô Danh. Về mối liên hệ giữa hai thế giới.

Nhưng ít nhất — hắn đã thừa nhận một điều: Bắc Thần Sơn thực sự tồn tại. Và nó thực sự là điểm kết nối.

Hoàng cầm tấm danh thiếp lên — nhìn dòng chữ trơn: một số điện thoại, không tên, không chức danh.

Rồi anh bỏ nó vào túi, đứng dậy, ra về.

**📍 Cùng lúc — Thế giới huyền huyễn — Vãn Phong Khách Sạn**

Tô Mặc thức dậy khi trời còn tờ mờ.

Ánh sáng xám xịt lọt qua khe cửa sổ — chưa phải bình minh, chỉ là khoảnh khắc trước khi mặt trời lên, khi mọi thứ còn chìm trong sương mù và bóng tối mờ ảo.

Cô ngồi dậy — cơ thể đau nhức. Vai phải vẫn còn tê, nhưng đỡ hơn hôm qua. Cô cử động các ngón tay — được. Không còn tệ.

Tử Dạ vẫn cuộn dưới chân cô. Nó ngóc đầu lên khi cô cử động, nhìn cô bằng đôi mắt vàng xanh trong bóng tối.

“—Còn sớm.” Cô thì thầm. “Ngủ thêm đi.”

Nhưng nó đã đứng dậy, vươn mình — bộ lông đen dựng lên rồi xẹp xuống — và bước đến cửa, ngồi chờ.

Tử Dạ hiểu: hôm nay họ sẽ đi.

Tô Mặc rửa mặt, mặc lại bộ đồ đã phơi qua đêm — vẫn còn hơi ẩm, nhưng tạm được. Cô gói mảnh kính và lá thư vào túi da, buộc chặt vào thắt lưng.

Trên bàn — một bát cháo nóng và đĩa rau luộc.

Bà lão chủ quán đã dậy trước cô, nấu sẵn.

Tô Mặc nhìn bát cháo — hơi nước bốc lên nghi ngút — và cảm thấy cay sống mũi.

“—Ăn đi con.” Bà lão nói từ dưới nhà, không ngước lên. “Đường còn dài.”

**📍 Sau bữa sáng — Rời làng chài**

Tô Mặc đứng trước cổng quán trọ — mặt trời vừa lên, ánh sáng vàng cam trải dài trên mặt sông. Làng chài thức giấc: tiếng gà gáy, tiếng chó sủa, tiếng người lao xao bên bến thuyền.

Một ngày mới.

Và cô phải bắt đầu cuộc hành trình đến nơi lạnh nhất mà cô từng biết.

“—Cô định đi bộ đến Bắc Thần Sơn?” — Giọng Hoàng trong đầu.

“—Có cách nào khác không?”

“—Ta không biết. Nhưng xem bản đồ — phải qua mấy dãy núi, mấy cánh rừng… đi bộ có thể mất cả tuần.”

“—Ta quen rồi.” Tô Mặc nói. “Phàm nhân đi bộ cả đời. Ta là tu sĩ — chậm hơn ngựa một chút, nhưng bền hơn.”

Cô vỗ nhẹ lên đầu Tử Dạ — con yêu lang ngước lên, khẽ ừ trong cổ họng.

“—Đi thôi.”

Những ngày đầu — dễ dàng.

Rừng già ven sông — cây cối cao vút, tán lá dày che khuất bầu trời. Con đường mòn lắt léo — dấu vết của thợ săn và người kiếm củi. Thỉnh thoảng — một con thú hoang chạy ngang, dừng lại nhìn họ rồi biến mất.

Tô Mặc đi nhanh. Tử Dạ lặng lẽ bên cạnh.

Cô dừng lại nghỉ mỗi khi mặt trời lên đỉnh đầu — ăn một miếng lương khô, uống nước suối, rồi lại tiếp tục.

Hoàng stream — nhưng không bật camera hoặc chỉ bật một phần, vì anh không muốn khán giả thấy những gì không cần thấy. Anh chỉ nói chuyện với cô, đọc chat, và thi thoảng kể chuyện.

“—Tối qua có một thằng chat bảo: ‘Cô ấy đi bộ đến Bắc Cực — sao không đặt grab?'”

Tô Mặc nhíu mày. “Grab là gì?”

“—Ờ… dịch vụ xe ôm công nghệ. Bên này.”

“—Xe ôm?” Cô không hiểu. “Ngươi nói bên thế giới của ngươi — có những chiếc xe tự động chạy mà không cần ngựa sao?”

“—Không hẳn tự động… nhưng kiểu… thôi, dài dòng lắm. Về đến nhà ta kể.”

“—’Về đến nhà’ — nghe như ta sẽ đến thế giới của ngươi vậy.”

Hoàng im lặng.

Cả hai đều nhận ra — câu nói đó không còn là chuyện đùa nữa.

**📍 Ngày thứ hai — Rìa rừng già**

Rừng bắt đầu thưa dần.

Những cây cổ thụ nhường chỗ cho bụi rậm và đá. Mặt đất nhấp nhô — những đồi thấp nối tiếp nhau, mỗi đồi cao hơn đồi trước một chút.

Nhiệt độ bắt đầu giảm.

Tô Mặc mặc thêm một lớp vải — chiếc áo khoác cũ của bà lão chủ quán cho. Nó rộng, cũ, vài chỗ đã vá — nhưng ấm.

“—Còn bao xa?” Cô hỏi.

“—Theo hướng Bắc — khoảng ba ngày nữa.” Hoàng nói. “Nếu cô giữ tốc độ này.”

“—Ta sẽ giữ.”

Nhưng cô biết — ba ngày đó không dễ.

Phía trước — những đỉnh núi trắng xóa đã hiện ra trên đường chân trời.

Bắc Thần Sơn.

**📍 Ngày thứ ba — Vùng đồi núi**

Gió thay đổi.

Không còn là gió nhẹ từ sông — mà là những cơn gió lạnh thổi từ phía Bắc, mang theo hơi tuyết xa.

Tô Mặc quấn chặt áo khoác, cúi đầu bước.

Tử Dạ — trái lại — dường như thích thú. Lông nó dày hơn khi trời lạnh, đôi tai dựng lên, bước chân nhẹ nhàng hơn. Thỉnh thoảng nó chạy lên phía trước, đánh hơi mặt đất, rồi quay lại dẫn đường.

“—Nó thích lạnh hả?” Hoàng hỏi.

“—Yêu lang vốn sống ở vùng núi cao.” Tô Mặc nói. “Lạnh là nhà của nó.”

“—Còn cô?”

“—Ta không phải yêu lang.”

Cô cười — tiếng cười ngắn, khàn.

“—Nhưng ta chịu được.”

Đến chiều — tuyết bắt đầu rơi.

Những bông tuyết đầu tiên — nhỏ, thưa thớt — rơi trên tay cô, tan ngay khi chạm vào da. Tô Mặc ngước lên nhìn bầu trời — xám xịt, nặng trĩu — và biết rằng từ đây, mọi thứ sẽ chỉ lạnh hơn.

**📍 Stream — 17:30 chiều — Viewers: 6,802**

**Cuội:** TUYẾT RỒI!
**Lam:** Cô ấy cần đồ ấm hơn — cái áo đó không đủ cho núi tuyết đâu
**Gió Đông Về:** Đúng — nhiệt độ đang giảm nhanh
**CoderKhang:** Tôi tra rồi — Bắc Thần Sơn có độ cao khoảng 4,500m. Nếu cô ấy lên đến đó, nhiệt độ có thể xuống -20°C vào ban đêm

Hoàng đọc chat — lo lắng.

“—Này — mọi người nói cô cần đồ ấm hơn. Cô có thể kiếm ở đâu không?”

“—Sẽ kiếm.” Tô Mặc nói. “Có một thị trấn nhỏ ở chân núi. Sư phụ có nhắc đến trong thư.”

“—Thị trấn? Ở chân Bắc Thần Sơn?”

“—Theo lá thư — có một ấp nhỏ. Người ở đó sống bằng nghề săn thú lông và khai thác khoáng thạch. Họ có đồ ấm.”

Cô bước nhanh hơn.

“—Nếu đến đó trước khi trời tối — ta sẽ có chỗ nghỉ.”

**📍 Chiều tối — Chân núi Bắc Thần Sơn**

Thị trấn — đúng như lời sư phụ.

Nhỏ. Nằm cheo leo ở chân núi. Những căn nhà gỗ thấp lè tè, mái phủ đầy tuyết. Khói bếp bốc lên từ vài ống khói — cuộn trắng trong không khí lạnh. Đèn dầu vàng le lói từ những ô cửa sổ nhỏ.

Một nơi tận cùng của thế giới.

Tô Mặc đến khi trời vừa tối.

Cô đứng ở rìa thị trấn, nhìn những ánh đèn nhấp nháy trong bóng tối. Gió rít qua khe núi — âm thanh rền rền như tiếng ai than khóc.

Tử Dạ ghé sát vào chân cô — hơi ấm từ cơ thể nó truyền sang, giúp cô đỡ run.

“—Vào thôi.” Cô nói với chính mình.

Cô tìm được một quán trọ nhỏ — nếu có thể gọi là quán trọ. Một căn nhà gỗ hai tầng, biển hiệu viết bằng thứ tiếng địa phương cô không đọc được — nhưng có hình cái giường và bát cơm, đủ để hiểu.

Chủ quán — một người đàn ông trung niên, mặt sạm đen vì gió núi, nói giọng khàn:

“—Ở trọ?”

“—Dạ.”

“—Một bạc một đêm. Bao cơm tối và nước nóng.”

Tô Mặc lấy từ trong túi ra ba đồng bạc — tiền kiếm được từ việc phụ bà lão ở Vãn Phong Khách Sạn.

“—Ba đêm.”

Người đàn ông nhận bạc, gật đầu, chỉ lên lầu.

“—Phòng cuối.”

**📍 Phòng trọ — Tối — Viewers: 7,201**

Phòng nhỏ hơn phòng ở làng chài.

Một cái giường gồ ghề. Một cái bàn. Một cây nến. Và một lò sưởi nhỏ — củi và than đã có sẵn.

Tô Mặc rùng mình khi cởi áo khoác — không khí trong phòng lạnh như băng. Cô loay hoay với lò sưởi — tay run vì lạnh — mất mười phút mới nhóm được lửa.

Ngọn lửa bắt lấy than, cháy lên — hơi nóng lan tỏa, làm ấm căn phòng nhỏ.

Cô ngồi xuống trước lò sưởi, hai tay đưa ra hơ lửa.

“—Lạnh quá.” Cô thì thầm.

“—Cố lên.” Hoàng nói. “Ngày mai mới lên núi.”

“—Ừ.”

Cô nhìn vào lò sưởi — ngọn lửa nhảy múa, cam và đỏ hòa vào nhau. Đẹp. Nhưng cũng làm cô nhớ đến thứ gì đó…

Mảnh kính.

Cô lấy nó ra từ túi da — đặt trên lòng bàn tay.

Và nhận ra — nó phát sáng.

Không phải màu tím quen thuộc.

Mà là xanh. Xanh lạnh — màu của băng, của tuyết, của bầu trời mùa đông trong xanh nhất.

“—Hoàng…”

“—Ta thấy rồi.”

Ánh sáng xanh phát ra từ mảnh kính — không chói như tím, mà dịu hơn, đều đặn hơn. Nó nhấp nháy nhẹ, như nhịp tim — như một sinh vật đang thở.

“—Nó chưa bao giờ phát sáng màu này.” Tô Mặc nói, giọng run. “Từ trước tới giờ — chỉ có tím.”

“—Có thể — vì cô đang đến gần mảnh kia.”

“—Ta cũng nghĩ vậy.”

Cô nắm chặt mảnh kính — cảm nhận hơi lạnh tỏa ra từ nó — không phải lạnh như băng, mà lạnh như một thứ gì đó đang *gọi*.

“—Ta sẽ lên núi sáng sớm mai.”

**📍 Đêm — Phòng trọ — Khuya**

Tô Mặc không ngủ được.

Cô nằm trên giường, mắt mở, nhìn lên trần nhà gỗ. Tử Dạ nằm cạnh lò sưởi, thỉnh thoảng cựa mình khi than hồng lụi dần.

Mảnh kính trên bàn — ánh sáng xanh vẫn còn, yếu hơn, nhưng vẫn nhấp nháy.

Như một trái tim.

Cô không biết mình đã nghĩ gì. Quá nhiều thứ. Sư phụ. Lá thư. Mảnh kính. Lục Trần. Vô Danh Thí Chủ. Và giọng nói trên cao.

—*

“—Này.”

Giọng Hoàng, nhẹ.

“—Ngươi còn thức?”

“—Anh cũng thế.”

“—Ta không stream nữa. Chỉ ngồi đây thôi.”

Một lúc im lặng.

“—Cảm ơn.” Cô nói.

“—Có gì đâu.”

“—Có đấy.”

Cô kéo chăn lên tận cằm — hít hà mùi gỗ mục và khói than.

“—Ngươi biết không — có lúc ta tự hỏi, nếu không có ngươi, ta đã chết từ lần thứ hai gặp Lục Trần rồi.”

“—Chưa chắc. Cô cứng lắm.”

“—Không phải chuyện cứng hay mềm. Mà là — có người ở bên cạnh, dù chỉ là giọng nói. Nó khác.”

Hoàng không trả lời.

“—Ngủ đi. Ngày mai dài lắm.”

“—Ừ.”

Cô nhắm mắt.

Và lần này — cô ngủ thật.

**📍 Sáng hôm sau — Chân Bắc Thần Sơn**

Bình minh trên núi tuyết — một trong những cảnh tượng đẹp nhất mà Tô Mặc từng thấy.

Ánh sáng vàng cam trải dài trên những đỉnh núi phủ tuyết trắng — tạo ra một biển màu sắc mà không họa sĩ nào có thể tái hiện. Bầu trời trong xanh, không một gợn mây. Không khí lạnh đến đau buốt phổi.

Cô đứng trước quán trọ, nhìn lên những đỉnh núi.

Bắc Thần Sơn.

Nơi có mảnh kính thứ tư.

Nơi sư phụ đã giấu nó nhiều năm trước.

Hôm nay — cô sẽ lên đó.

Cô đi.

Qua những con đường mòn phủ đầy tuyết mới. Qua những khe núi hẹp, nơi gió rít như lưỡi dao. Qua những cánh rừng thông lùn — cây cối còi cọc, bám vào đá, chiến đấu với gió và lạnh để sống sót.

Tử Dạ đi trước — lông đen nổi bật trên nền tuyết trắng. Nó tìm đường, đánh hơi mặt đất, dẫn cô qua những nơi an toàn nhất.

Nhưng an toàn — cũng chỉ là tương đối.

Gió mạnh dần khi họ lên cao. Tuyết bắt đầu rơi dày hơn. Tầm nhìn giảm xuống — chỉ còn vài chục mét về phía trước.

Mảnh kính trong túi da — ánh sáng xanh mạnh dần.

“—Cô đang đến gần.”

“—Ta biết.”

**📍 Giữa trưa — Trên núi — Stream ngắt quãng**

Tô Mặc dừng lại nghỉ dưới một mỏm đá nhô ra.

Cô run lên vì lạnh — mặc dù đã mặc thêm hai lớp áo da cừu mua từ thị trấn. Cái lạnh ở đây không giống bất kỳ nơi nào cô từng đến. Nó thấm vào tận xương, làm tay chân cô tê dại.

Cô hơ tay vào hơi thở của mình — cảm giác ấm chỉ kéo dài vài giây.

“—Không thể dừng lâu.” Cô nói. “Sẽ chết cóng.”

“—Đi tiếp đi.” Hoàng nói. “Nhưng cẩn thận — đường phía trước dốc hơn.”

“—Ta biết.”

Cô đứng dậy — và một dòng donate hiện ra trên màn hình của Hoàng.

**🔴 Vô Danh Thí Chủ đã donate 5.000.000 VNĐ**

*Nhận lấy. Ngươi cần nó.*

Stream bùng nổ.

**Cuội:** 5 TRIỆU?!
**Lam:** Cái quái — hắn chưa bao giờ donate lớn thế
**Gió Đông Về:** Lần trước 2 triệu, lần này 5 triệu — Vô Danh đang đẩy mạnh
**CoderKhang:** Khoan — nhìn dòng chat

Hoàng nhìn dòng donate. Bên cạnh dòng chữ “Nhận lấy. Ngươi cần nó.” — có thêm một dòng nữa:

*Mảnh thứ tư đang bị Huyết Ma Cung canh giữ. Có một mắt xích ở chân núi. Hắn tên là Mục Tuyền — từng là đệ tử của Tịch.*

Hoàng đọc dòng chữ — và dừng lại.

“—Cái gì?”

Anh đọc lại. Lần nữa.

“—’Mảnh thứ tư đang bị Huyết Ma Cung canh giữ. Có một mắt xích ở chân núi. Hắn tên là Mục Tuyền — từng là đệ tử của Tịch.'”

Stream nhiễu — không phải lỗi kỹ thuật.

Mà là vì Hoàng tái mặt, tay đặt trên bàn phím run nhẹ.

“—Từng là đệ tử của Tịch…” Anh lặp lại.

“—Sư phụ cô ấy.” Cô nói, giọng không rõ. “Sư phụ ta — từng có đệ tử khác?”

“—Có vẻ vậy. Và người đó đang ở đây — ở chân núi.”

**📍 Trên núi — Gió tuyết — Viewers: 8,934**

Tô Mặc đứng im trong gió lạnh.

Cô nhìn dòng donate qua lời kể của Hoàng — nhưng tâm trí cô đang quay cuồng.

Sư phụ có đệ tử khác?

Ông chưa bao giờ kể.

Trong suốt ba năm làm đệ tử cuối cùng của trưởng lão Tịch, cô chưa từng thấy bất kỳ ai đến thăm ông. Không bạn cũ. Không đồng môn. Chỉ có ông và cô trong căn nhà gỗ cuối tông môn, nơi không ai thèm để ý.

Vậy mà — một đệ tử cũ. Một người từng học dưới tay sư phụ. Và người đó đang ở đây — canh giữ mảnh kính cho Huyết Ma Cung?

“—Hoàng…”

“—Gì?”

“—Ngươi có chắc là đọc đúng không? ‘Từng là đệ tử của Tịch’?”

“—Chắc. Tôi đọc ba lần rồi.”

Cô hít một hơi sâu — không khí lạnh cay xé phổi.

“—Ta phải gặp hắn.”

“—Cô chắc chứ? Nếu hắn là người của Huyết Ma Cung —”

“—Hắn từng là đệ tử của sư phụ ta.” Cô nói, giọng cứng rắn. “Nếu sư phụ tin hắn đủ để giao mảnh kính — thì ta cũng tin.”

“—Nhưng hắn đang canh cho Huyết Ma —”

“—Có thể. Nhưng ta vẫn phải gặp hắn. Để biết sự thật.”

**📍 Chân núi Bắc Thần Sơn — Hoàng hôn**

Trời tối.

Tuyết rơi dày hơn — từng bông lớn, nặng, rơi như lông vũ từ trên trời. Gió đã ngừng — một sự tĩnh lặng kỳ lạ sau những cơn gió dữ dội ban ngày.

Tô Mặc đứng ở một khu vực bằng phẳng, giữa hai vách đá dựng đứng. Phía trước — một con đường mòn nhỏ dẫn lên cao hơn. Phía sau — dấu chân của cô đã bị tuyết lấp đầy từ lâu.

Cô không biết mình đang ở đâu chính xác.

Nhưng mảnh kính trong túi — ánh sáng xanh của nó mạnh đến mức có thể nhìn thấy xuyên qua lớp vải da.

“—Gần lắm rồi.” Cô thì thầm.

—*

Và rồi — cô thấy hắn.

Một bóng người đứng dưới gốc cây thông già — cách cô khoảng mười trượng. Hắn mặc áo choàng dài màu xám đen, vai phủ đầy tuyết — dường như đã đứng đó từ lâu.

Hắn không động đậy.

Chỉ đứng — nhìn cô — như một pho tượng trong tuyết.

Tô Mặc dừng lại. Tay cô đặt lên túi da — nơi có mảnh kính.

Tử Dạ gầm nhẹ — lông dựng lên dọc sống lưng.

“—Ai đó?” Cô hỏi — giọng vang trong không khí tĩnh lặng.

Bóng người không trả lời ngay.

Hắn bước một bước — tuyết kêu lạo xạo dưới chân. Rồi một bước nữa.

Khi hắn đến gần — dưới ánh sáng yếu ớt của tuyết phản chiếu — Tô Mặc thấy rõ hắn.

Một người đàn ông trung niên, khoảng bốn mươi tuổi. Mặt gầy, xương xẩu, mắt sâu hoắm — nhưng không dữ tợn. Trên tay hắn — không có vũ khí. Không có sát khí.

Chỉ có một nụ cười — nhẹ, mệt mỏi.

“—Sư phụ nói con sẽ đến.”

Giọng hắn khàn — như người không nói chuyện với ai trong một thời gian dài.

“—Ta đợi đã lâu.”

Tô Mặc đứng im.

Mảnh kính trong túi — ánh sáng xanh nhấp nháy như nhịp tim — như thể nó nhận ra người trước mặt.

“—Ngươi là Mục Tuyền?”

“—Đúng.”

“—Đệ tử cũ của sư phụ Tịch?”

Một tia đau đớn lướt qua mắt hắn — rất nhanh, nhưng Tô Mặc thấy.

“—Đã từng.” Hắn nói. “Rất lâu rồi.”

“—Tại sao ngươi ở đây? Tại sao ngươi canh giữ mảnh kính cho Huyết Ma Cung?”

Mục Tuyền không trả lời ngay.

Hắn nhìn cô — nhìn Tử Dạ — nhìn mảnh kính phát sáng xanh qua lớp vải da.

“—Vì ta là người duy nhất có thể.”

Hắn bước thêm một bước — giơ tay ra. Nhưng không phải để tấn công — mà để chỉ về phía ngọn núi phía sau.

“—Mảnh kính không ở trên đỉnh. Nó ở dưới chân núi — trong một hang động mà ta đã canh giữ suốt mười năm. Từ khi sư phụ mang nó đến đây.”

“—Sư phụ mang nó đến?”

“—Đúng. Ông ấy biết sẽ có người đến tìm. Và ông ấy muốn người đó là con.”

Mục Tuyền nhìn cô — đôi mắt sâu thẳm, như nhìn xuyên qua lớp tuyết, qua thời gian, qua mọi thứ.

“—Nhưng ông ấy cũng biết — Huyết Ma Cung sẽ không bỏ qua. Nên ông ấy bảo ta gia nhập chúng. Giả làm người của chúng. Để bảo vệ mảnh kính từ bên trong.”

Giọng hắn nhẹ — nhưng mỗi chữ nặng như đá.

“—Ta đã đợi mười năm, Tô Mặc.”

“—Đợi ta?”

“—Đợi người mà sư phụ chọn.”

Hắn cười — một nụ cười mệt mỏi, như người đã đi qua quá nhiều, nhưng cuối cùng cũng đến được đích.

“—Và cuối cùng — con cũng đến.”

**🔴 HẾT CHƯƠNG 23**

← Quay lại bài viết