Chương 24: Cánh Cổng

01/07/2026  ·  phuongle

**📍 Dưới chân Bắc Thần Sơn — Đêm — Hang động bí ẩn**

Mục Tuyền bước đi trong tuyết, Tô Mặc theo sát phía sau.

Hắn không nói gì từ khi rời khỏi gốc thông già. Chỉ lặng lẽ đi — bước chân đều đều, in dấu trên lớp tuyết dày. Tử Dạ bám sát bên hông Tô Mặc, thỉnh thoảng gầm nhẹ — không phải đe dọa, mà là cảnh giác. Nó không tin người lạ.

Tô Mặc cũng không hoàn toàn tin.

Nhưng cô đi theo.

Vì mảnh kính trong túi da — ánh sáng xanh của nó mạnh dần theo từng bước. Nó đang rung lên, như một trái tim nhỏ đập dồn dập dưới lớp vải. Nó biết đường. Nó biết mảnh kia ở đâu.

Và cô biết — không thể quay lại.

“—Còn xa không?” Cô hỏi, giọng khàn trong gió lạnh.

“—Đến rồi.”

Mục Tuyền dừng lại trước một vách đá dựng đứng — phủ đầy tuyết và rêu đóng băng. Trông nó giống hệt mọi vách đá khác trên sườn núi. Không có cửa. Không có dấu hiệu.

Hắn đưa tay chạm vào mặt đá — ngón tay lướt trên bề mặt, tìm kiếm một điểm tựa vô hình.

Rồi — một tiếng *rắc* khô khốc.

Mặt đá rung lên. Tuyết rơi lả tả. Và trước mắt Tô Mặc — một khe nứt mở ra, đủ rộng cho một người lách qua. Bên trong — tối om, lạnh đến thấu xương.

“—Đây là lối vào.” Mục Tuyền nói. “Ta đã giấu nó mười năm.”

**📍 Stream — 22:14 — Viewers: 12,847**

**Lam:** Ôi mẹ ơi — CỬA BÍ MẬT
**Cuội:** Giống phim ma thế
**CoderKhang:** Ghi lại tọa độ — nhưng mà ghi làm gì nhỉ
**Gió Đông Về:** Trời ơi cô bé ơi đừng vào

Hoàng nhìn màn hình, tay bám chặt vào mép bàn.

“—Cô có chắc không?” Anh hỏi, giọng căng. “Bên trong tối lắm. Không biết có cạm bẫy gì không.”

“—Có.” Tô Mặc nói. “Nhưng mảnh kính ở trong đó.”

Cô nhìn vào bóng tối trước mặt — cảm nhận hơi lạnh tỏa ra từ khe nứt. Lạnh khác với lạnh của tuyết. Lạnh của đá ngàn năm không thấy ánh mặt trời.

“—Đi thôi.”

Cô bước theo Mục Tuyền vào trong, Tử Dạ lặng lẽ theo sau.

Vách đá khép lại sau lưng họ — bóng tối nuốt trọn mọi thứ.

Bên trong — tối đến mức không thấy gì.

Tô Mặc rút từ túi ra một viên Dạ Minh Châu nhỏ — mua từ thị trấn — ánh sáng xanh lờ mờ soi rọi một khoảng nhỏ. Đủ để thấy: đá, rêu, và những giọt nước nhỏ giọt từ trần hang.

Mục Tuyền đi trước, không cần đèn.

Hắn thuộc đường hầm này — từng bước, từng ngóc ngách. Mười năm sống trên núi này, mười năm canh giữ mảnh kính, mười năm đi qua đi lại con đường tối tăm này.

“—Sư phụ đã tìm thấy nơi này từ bao giờ?” Tô Mặc hỏi.

“—Trước khi ta gặp ông ấy.” Mục Tuyền nói, giọng vọng trong không gian hẹp. “Khi ta mới mười lăm tuổi, ông ấy dẫn ta đến đây. Lần đầu tiên ta thấy mảnh kính — nó nằm trên bệ đá, phát sáng xanh trong bóng tối. Ta hỏi ông ấy: ‘Sư phụ, đây là gì?’ Ông ấy trả lời: ‘Đây là một phần của thứ mà con người không nên chạm vào. Nhưng có người phải giữ nó.'”

“—Và ông ấy chọn ngươi.”

“—Và ông ấy chọn ta.” Mục Tuyền dừng lại, quay đầu nhìn cô qua bóng tối. “Nhưng không phải để giữ nó mãi mãi. Mà để chờ người kế tiếp.”

“—Người kế tiếp?”

“—Con, Tô Mặc.”

Mục Tuyền tiếp tục bước — giọng hắn trầm hơn, như đang nhớ lại những điều đã giấu suốt mười năm.

“—Con có biết — sư phụ không chỉ là một trưởng lão già yếu của Thanh Vân Tông đâu.”

Tô Mặc nhíu mày. “Ý ngươi là sao?”

“—Trước khi trở thành tu sĩ — trước khi đặt chân đến thế giới này — ông ấy đã sống ở một nơi khác.” Mục Tuyền dừng bước, quay lại nhìn cô thẳng vào mắt. “Một thế giới không có linh khí. Nơi mọi thứ đều vận hành bằng sắt thép và lửa điện. Nơi con người bay trên trời bằng những cỗ máy khổng lồ.”

Tô Mặc chớp mắt. “Ngươi nói… thế giới của Hoàng?”

“—Đúng.” Mục Tuyền nói. “Sư phụ từng ở đó. Hàng chục năm trước, ông ấy là một trong những người đặt nền móng cho một tổ chức bí mật — họ gọi nó là Thiên Cơ Cục.”

“—Thiên Cơ Cục? Nơi Hoàng từng nhắc đến?”

“—Chính nó. Nhưng dưới một thân phận khác. Một cái tên không còn trong hồ sơ. Khi ông ấy còn là một nhà khoa học, ông ấy là người đầu tiên phát hiện ra màng ngăn giữa các thế giới. Và ông ấy là người duy nhất từng xuyên qua nó và sống sót để quay lại.”

Giọng Mục Tuyền trầm xuống — mang một sự kính trọng sâu sắc.

“—Ông ấy đến thế giới này, sống ở đây nhiều năm, học tu luyện, hiểu được linh khí, và rồi — ông ấy mang theo một thứ khi quay về: sự hiểu biết rằng Thiên Kính không chỉ là một bảo vật — nó là ranh giới. Ông ấy già yếu vì cuộc xuyên màng đó. Nó đốt cháy tuổi thọ của ông ấy từ bên trong.”

“—Vậy nên — khi sư phụ trở lại thế giới này lần cuối — ông ấy đã phân tán bảy mảnh kính.” Tô Mặc nói, giọng run. “Giao cho những người ông tin tưởng nhất.”

“—Phải.” Mục Tuyền gật đầu. “Mỗi mảnh một người giữ. Không ai biết mặt nhau. Không ai biết người kia là ai. Chỉ có sư phụ là người duy nhất nắm giữ bức tranh toàn cảnh. Và con — con là người giữ cuối cùng. Người mà ông ấy nắm giữ đến hơi thở cuối cùng để chờ.”

Mục Tuyền nhìn cô — ánh mắt đầy cảm xúc mà hắn không cố giấu.

“—Con không phải là đệ tử vô danh trong góc tông môn, Tô Mặc. Con là di chúc cuối cùng của một người từng đứng giữa hai thế giới.”

Họ đi sâu hơn.

Đường hầm đột ngột mở rộng — một hang động lớn hiện ra trước mắt.

Ánh sáng xanh lam từ trung tâm hang — không phải từ Dạ Minh Châu, mà từ một thứ lớn hơn nhiều.

Tô Mặc nín thở.

Giữa hang — một bệ đá lớn, cao ngang ngực người. Khắc đầy những đường xoắn ốc — giống hệt trên mảnh kính của cô, nhưng lớn hơn, chi tiết hơn, như thể cả một câu chuyện được khắc lên đá.

Và trên bệ — một mảnh kính.

Lơ lửng.

Không nằm, không dựng — mà lơ lửng trên không, cách mặt bệ chừng một gang tay. Ánh sáng xanh lam phát ra từ nó, lan tỏa khắp hang — soi rõ từng đường vân trên đá, từng giọt nước đọng trên trần.

Mảnh thứ tư.

“—Đẹp quá…” Tô Mặc thì thầm.

Nó đẹp hơn cô tưởng. Không giống mảnh của cô — vỡ, cũ, mang dấu vết thời gian. Mảnh này nguyên vẹn hơn, sáng hơn, như thể nó chưa từng bị chạm vào bởi bàn tay phàm trần.

Mảnh kính trong túi cô — bắt đầu phát sáng mạnh.

Tím.

Xanh.

Hai màu hòa vào nhau — ánh sáng xuyên qua lớp vải da, xuyên qua cả tay áo, chiếu lên mặt đá xung quanh.

“—Chúng đang gọi nhau.” Mục Tuyền nói, giọng trầm. “Hai mảnh của cùng một thể. Khi chúng gần nhau — chúng cộng hưởng.”

“—Ta biết.” Tô Mặc nói. “Ta đã thấy điều này… ở Tịch Dạ Cốc.”

“—Không.” Mục Tuyền lắc đầu. “Ở Tịch Dạ Cốc, con chỉ kích hoạt ảo ảnh. Ở đây — con sắp làm một điều lớn hơn.”

Hắn nhìn cô — ánh mắt đầy cảnh báo.

“—Khi hai mảnh chạm nhau, năng lượng sẽ giải phóng. Trận pháp xung quanh bệ đá — là của Huyết Ma Cung. Chúng đã đặt nó từ nhiều tháng trước, khi chúng bắt đầu nghi ngờ ta.”

“—Chúng biết ngươi làm nội gián?”

“—Không.” Mục Tuyền nói. “Chúng không biết. Nhưng chúng đặt bẫy đề phòng — phòng khi có ai đó đến lấy mảnh kính. Nếu ta động vào mảnh kính, trận pháp sẽ kích hoạt — và chúng sẽ biết.”

Mục Tuyền dừng lại, mắt nhìn lên bệ đá.

“—Nhưng ta đã chờ con, Tô Mặc. Vì mảnh kính của con — nó là chìa khóa. Nó có thể phá trận.”

**📍 Hang động — Trung tâm — Cảnh quay rõ hơn**

Hoàng nhìn qua màn hình — tim đập nhanh hơn bình thường.

Hang động rộng. Bệ đá cổ. Mảnh kính xanh lam lơ lửng. Và xung quanh — những đường nứt trên đá tạo thành một hoa văn kỳ lạ. Không phải tự nhiên — mà là một trận pháp.

“—Cô thấy không?” Anh hỏi. “Gần chân bệ — những đường rãnh đó. Chúng tạo thành một vòng tròn.”

Tô Mặc cúi xuống nhìn. Đúng vậy. Những đường nứt nhỏ — như thể ai đó đã dùng dao khắc lên nền đá — tạo thành một vòng tròn hoàn chỉnh, với bệ đá ở trung tâm. Bên trong vòng tròn — những ký tự nhỏ, màu đỏ sẫm, khắc sâu vào đá.

“—Huyết trận.” Mục Tuyền nói. “Khi có người chạm vào mảnh kính — máu của trận pháp sẽ chảy, phong ấn toàn bộ hang động. Không ai ra vào được. Và tín hiệu sẽ truyền về Huyết Ma Cung.”

“—Bao lâu thì chúng đến?”

“—Một nén nhang. Có thể nhanh hơn.”

Tô Mặc siết chặt mảnh kính trong tay.

“—Ta sẽ phá nó.”

“—Bằng mảnh kính của con.” Mục Tuyền nói. “Đặt nó lên bệ — nhưng không phải để ghép — mà để cộng hưởng. Hai mảnh sẽ tạo ra năng lượng đủ mạnh để phá vỡ huyết trận. Nhưng —”

“—Nhưng gì?”

“—Năng lượng đó sẽ tỏa ra xa. Huyết Ma Cung sẽ biết chính xác vị trí của con. Và chúng sẽ đến.”

“—Vậy thì — ta sẽ đối mặt với chúng.”

Tô Mặc nhìn lên mảnh kính xanh lam — nó lơ lửng, xoay chậm trên không, như một vũ công trong ánh sáng.

“—Hoàng.”

“—Gì?”

“—Nếu có chuyện gì xảy ra — ngươi chạy đi.”

“—Tôi chạy đi đâu được? Tôi đang ngồi trong phòng trọ ở Sài Gòn.”

“—Thì… tắt stream đi. Đừng nhìn.”

Hoàng im lặng.

“—Không đâu.” Anh nói. “Tôi không đi đâu hết.”

Tô Mặc hít một hơi thật sâu.

Cô bước lên — đến trước bệ đá. Mảnh kính trong tay cô — phát sáng tím, rực rỡ. Mảnh kính trên bệ — phát sáng xanh, đáp lại.

Cô đưa tay ra.

“—Từ từ!” Mục Tuyền giữ tay cô. “Phải đặt nó ngay tâm bệ — nơi có vết lõm hình xoắn. Nhẹ nhàng. Và giữ tay lại — không rút ra ngay.”

“—Sao?”

“—Vì năng lượng sẽ chảy qua con. Nếu con rút tay — dòng năng lượng sẽ đứt, trận phá nửa chừng, huyết trận sẽ phản công.”

Tô Mặc nuốt nước bọt.

“—Được.”

Cô đưa tay lên — mảnh kính của cô — đặt vào vết lõm trên bệ đá.

Vừa khít.

Như thể nó được tạo ra cho nơi này.

Một tiếng *rung*.

Không phải âm thanh — mà là rung động. Cả hang động rung lên như một cơ thể sống. Đá kêu răng rắc. Những giọt nước trên trần rơi xuống. Dạ Minh Châu trong túi Tô Mặc vụt tắt.

Bóng tối — trong một tích tắc.

Rồi — ánh sáng.

Tím và Xanh.

Hai luồng ánh sáng bắn ra từ hai mảnh kính — xoắn vào nhau như hai con rắn — lao lên trần hang, chiếu sáng toàn bộ không gian.

Đẹp. Kỳ diệu. Và đáng sợ.

Tô Mặc cảm nhận — một dòng năng lượng từ từ chảy từ mảnh kính, qua lòng bàn tay cô, lên cánh tay, vào tận xương tủy. Nóng. Lạnh. Cả hai cùng lúc.

Cô muốn rút tay ra.

Nhưng cô không thể.

“—Giữ nguyên!” Mục Tuyền hét. “Đừng rút! Huyết trận đang nứt — con thấy không?”

Tô Mặc nhìn xuống — những đường rãnh đỏ dưới chân bệ — đang nứt ra. Từng vết nứt dài, ngoằn ngoèo — như mạch máu vỡ. Ánh sáng tím-xanh chảy vào chúng, đốt cháy những ký tự đỏ sẫm từ bên trong.

Một tiếng nổ nhỏ — *đùng* — dưới nền đá.

Huyết trận vỡ.

Và cùng lúc — mảnh kính xanh lam trên bệ — rơi xuống.

Tô Mặc đưa tay bắt lấy.

Hai mảnh kính trong lòng bàn tay cô — tím và xanh — nằm cạnh nhau, tỏa sáng như hai vì sao nhỏ.

Cô đã lấy được mảnh thứ tư.

“—Nhanh lên!” Mục Tuyền giục. “Chúng sắp đến —”

“—Biết rồi!”

Tô Mặc nhét hai mảnh kính vào túi da, thắt chặt dây. Cô quay người chạy về phía lối vào —

Rồi dừng lại.

Từ bóng tối phía trước — một tiếng vỗ tay.

*Vỗ. Vỗ. Vỗ.*

Chậm. Nhịp nhàng. Như một tràng pháo tay dành cho màn trình diễn vừa kết thúc.

“—Hay lắm.”

Giọng nói — trầm, khàn, pha chút mỉa mai — vọng ra từ tối.

“—Hay lắm, tiểu cô nương. Ngươi vừa làm giúp ta một việc lớn đấy.”

Một người đàn ông bước ra từ bóng tối.

Hắn cao, mặc áo bào đỏ thẫm — màu của máu khô. Tay áo rộng, thêu những đường chỉ vàng hình yêu thú. Trên mặt — một chiếc mặt nạ đỏ, nửa mặt người nửa mặt quỷ, miệng cười cong lên đầy chế giễu.

Sau lưng hắn — năm, sáu bóng đen im lặng. Hắc Bào. Không phải tay sai thường — những kẻ này đứng thẳng, tay cầm vũ khí, khí tức ổn định.

“—Hộ Pháp.” Mục Tuyền thì thầm, mặt tái nhợt.

“—À — ngươi biết ta.” Người đàn ông cười — tiếng cười khàn khàn như thanh kiếm cùn miết trên đá. “Tốt. Khỏi phải giới thiệu.”

Hắn bước tới — bước chân nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động nào trên nền đá. Tay hắn đưa lên — gỡ chiếc mặt nạ đỏ ra.

Khuôn mặt bên dưới — trung niên, khoảng bốn lăm, năm mươi tuổi. Da ngăm, mắt hẹp, khóe môi luôn cong lên như đang cười — nhưng nụ cười đó lạnh hơn cả tuyết trên Bắc Thần Sơn.

“—Ta là Huyết Y.” Hắn nói. “Hộ Pháp tả sứ của Huyết Ma Cung. Đã nghe danh tiểu cô nương từ lâu.”

Hắn cúi đầu nhẹ — một cái chào mỉa mai.

“—Lục Trần nói về ngươi nhiều lắm. ‘Con nhỏ cứng đầu. Có giọng nói từ trời chỉ dẫn. Chạy trốn tài tình.'” Hắn bật cười. “Hắn nói đúng — nhưng hắn quên kể: ngươi còn có tài phá trận nữa.”

Tô Mặc lùi lại — tay ôm chặt túi da.

“—Cảm ơn đã giúp chúng tôi lấy mảnh thứ tư.” Huyết Y nói, giọng vui vẻ. “Tiết kiệm cho chúng tôi rất nhiều công sức. Đám Hắc Bào của ta đã canh mảnh này suốt ba tháng — không dám động vào vì trận pháp quá phức tạp. Vậy mà ngươi — một tiểu nương Luyện Khí kỳ — lại phá được nó trong vài phút.”

Hắn vỗ tay lần nữa — hai tiếng.

“—Đáng khen.”

“—Ngươi…” Mục Tuyền lên tiếng, giọng khàn. “Ngươi biết ta — từ đầu?”

Huyết Y quay sang nhìn hắn — ánh mắt như nhìn một con vật nhỏ.

“—Mục Tuyền, Mục Tuyền.” Hắn lắc đầu. “Ngươi tưởng — mười năm làm nội gián — mà Huyết Ma Cung không biết? Ngươi tưởng ngươi giỏi đến thế?”

Hắn bước đến gần Mục Tuyền — chỉ cách vài bước.

“—Chúng ta biết ngay từ năm đầu tiên. Nhưng chúng ta giữ ngươi lại. Vì ngươi là mồi nhử hoàn hảo.” Huyết Y cười — nụ cười đầy răng. “Có ngươi ở đây, sư phụ ngươi sẽ yên tâm. Sư phụ ngươi sẽ gửi người kế tiếp đến. Và người kế tiếp — sẽ mang theo mảnh kính thứ ba — thứ mà chúng ta chưa tìm ra.”

Hắn chỉ vào Tô Mặc.

“—Và bây giờ — nó đang ở đây.”

**📍 Stream — 22:31 — Viewers: 14,502**

**Cuội:** Trời đất ơi
**Lam:** Cô ấy bị kẹt rồi
**Gió Đông Về:** Tên mặt nạ đỏ nhìn ghê quá
**CoderKhang:** Cấp độ của hắn — ít nhất là Trúc Cơ hậu kỳ, có thể Kim Đan sơ kỳ
**ModLam:** Tô Mặc mới Luyện Khí trung kỳ — chênh lệch quá lớn

Hoàng nhìn màn hình — tay run.

Anh biết.

Con số đó không chỉ là thông tin — nó là bản án.

Luyện Khí trung kỳ đối đầu với Kim Đan sơ kỳ. Hai cảnh giới, cả một vực thẳm. Một đòn — Tô Mặc sẽ chết.

“—Chạy đi.” Hoàng thì thầm.

“—Ta không thể.” Tô Mặc nói nhỏ — cô nghe thấy anh. “Hắn chặn mất lối ra rồi.”

“—Còn đường nào khác không?”

“—Không.”

“—Mục Tuyền —”

“—Hắn cũng kẹt.”

Tô Mặc nhìn quanh — tìm đường thoát. Nhưng không có. Cửa hang — nơi Huyết Y và đám Hắc Bào đang đứng — là lối ra duy nhất. Tường đá vây quanh. Không cửa sổ. Không lối sau.

Cô bị mắc kẹt.

“—Giao mảnh kính đây.” Huyết Y nói, giọng vẫn vui vẻ. “Ta sẽ cho ngươi chết nhẹ nhàng.”

“—Không.”

Cô nói — không do dự.

“—Ta thà vỡ nát còn hơn giao nó cho ngươi.”

Huyết Y nhướng mày.

“—Cứng đầu thật.”

Hắn thở dài — như một người thầy thất vọng vì học trò.

“—Vậy thì —”

Hắn giơ tay — một luồng khí đỏ ngưng tụ trên lòng bàn tay. Nóng. Huyết sát. Không khí xung quanh trở nên ngột ngạt.

“—Ta sẽ lấy nó từ xác ngươi.”

Mục Tuyền bước lên — đứng trước Tô Mặc.

“—Mục sư huynh —”

“—Chạy.” Hắn nói, không quay đầu. “Ta cầm chân hắn.”

“—Ngươi không thắng nổi hắn.”

“—Ta biết.”

Mục Tuyền nhìn về phía Huyết Y — đôi mắt không sợ hãi. Chỉ có một nỗi buồn — như người đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ lâu.

“—Ta đã giữ mảnh kính mười năm.” Hắn nói. “Mười năm sống giữa quỷ, làm mặt nạ, giả điên giả dại. Nếu hôm nay là ngày ta trả giá cho mười năm đó — thì ta trả.”

Hắn rút từ tay áo ra một thanh đoản kiếm — lưỡi đen, không phản chiếu ánh sáng.

“—Chạy đi, Tô Mặc. Tìm lối thoát.”

“—Không có lối —”

“—Sẽ có.” Mục Tuyền nói. “Sư phụ không bao giờ đặt con vào đường cùng mà không có lối thoát.”

Hắn lao lên.

*Choang!*

Đoản kiếm đen của Mục Tuyền chạm vào luồng huyết sát của Huyết Y — tia lửa bắn ra. Mục Tuyền bị đẩy lùi ba bước, nhưng giữ được thăng bằng.

“—Mười năm — mà chỉ có thế?” Huyết Y cười. “Ngươi phí phạm thời gian quá, Mục Tuyền.”

“—Đủ để ngươi bận tâm.”

Mục Tuyền lao lên lần nữa — nhanh hơn. Đoản kiếm vẽ một đường cong kỳ lạ — không phải đâm, mà như đang vẽ trên không.

Một pháp trận nhỏ hiện ra — ánh sáng vàng mờ — lao về phía Huyết Y.

Huyết Y né — nhưng không kịp hoàn toàn. Vạt áo bào đỏ của hắn bị rách.

“—Ồ.” Hắn nói, giọng thích thú. “Có chút tài năng đấy.”

Mục Tuyền không trả lời. Hắn tiếp tục tấn công — liên tục, dồn dập, nhưng ai cũng thấy: hắn đuối hơn, chậm hơn. Mỗi đòn của Huyết Y đều ép hắn lùi lại một bước.

“—Tìm lối thoát đi!” Mục Tuyền hét — giọng khàn, thở dốc. “Ta không giữ được lâu đâu!”

Tô Mặc nhìn quanh — hoảng loạn.

Không có lối thoát.

Tường đá. Đá. Một hang động kín.

Nhưng — mảnh kính trong tay cô — nó vẫn sáng. Ánh sáng xanh và tím xoay vần, như đang tìm kiếm thứ gì đó.

“—Hoàng…” Cô thì thầm. “Ta không thấy lối ra.”

“—Để tôi xem.”

Hoàng nheo mắt nhìn màn hình — quét từng góc hang. Tường đá. Bệ đá. Trần cao. Góc tối.

Rồi anh thấy.

“—Kia kìa!”

“—Chỗ nào?”

“—Góc trái — sau tảng đá lớn — nhìn kỹ — có một khe nứt! Rất nhỏ! Nhưng đủ cho người lách qua!”

Tô Mặc nhìn theo hướng anh chỉ — và thấy.

Tảng đá lớn nằm khuất trong bóng tối. Phía sau nó — một vết nứt trên tường hang. Không phải tự nhiên — mà được đục ra, rồi che lại bằng đá và rêu.

Một lối thoát dự phòng.

Sư phụ đã để sẵn.

Cô lao về phía tảng đá — rồi dừng lại.

“—Mục sư huynh! Đi với ta!”

“—Không kịp đâu.” Mục Tuyền vừa đánh vừa nói. “Hắn sẽ không để cả hai đi. Ta cầm chân hắn — con đi.”

“—Nhưng —”

“—ĐI!”

Giọng hắn — như giọng của sư phụ ngày xưa — ra lệnh và khẩn cầu cùng lúc.

“—Hãy sống, Tô Mặc. Tìm những mảnh còn lại. Hoàn thành điều sư phụ đã bắt đầu.”

Toang!

Mục Tuyền bị một luồng huyết sát đánh trúng ngực — bay ngược, đập vào vách đá. Máu từ miệng hắn bắn ra — đỏ sẫm trên nền đá xám.

“—Mục sư huynh!”

“—Đi…” Hắn thì thầm — rồi ngất lịm.

Huyết Y không nhìn hắn nữa. Hắn quay sang Tô Mặc — ánh mắt lạnh tanh.

“—Đến lượt ngươi.”

Tô Mặc lao về phía khe nứt — tay ôm chặt túi da.

“—Cả lũ — chặn nó lại!” Huyết Y ra lệnh.

Năm Hắc Bào lao theo — nhanh như bóng ma.

Tử Dạ gầm lên — xoay người, gầm gừ với bọn chúng. Nó đứng chắn giữa Tô Mặc và kẻ truy đuổi — lông dựng đứng, mắt vàng sáng rực trong bóng tối.

“—Tử Dạ! Đi với ta!” Tô Mặc hét.

Nhưng Tử Dạ không đi.

Nó nhìn cô — một cái nhìn không thể hiểu bằng lời — rồi quay lại, chờ đợi bọn Hắc Bào lao lên.

Nó chọn ở lại.

“—KHÔNG!”

Tô Mặc muốn quay lại — nhưng chân cô không nghe lời. Cô biết — nếu quay lại, cô sẽ chết. Mảnh kính sẽ rơi vào tay Huyết Ma Cung. Mọi thứ sư phụ đã làm — Mục Tuyền đã hy sinh — sẽ vô ích.

Cô chạy.

Tiếng Tử Dạ gầm vọng sau lưng — tiếng chân Hắc Bào — tiếng Huyết Y cười — hòa vào nhau.

Cô chui qua khe nứt — lưng cào vào đá nhám, tay rách da — không quan tâm.

Phía trước — một con đường hầm hẹp, hướng lên trên.

Cô chạy. Không biết mình đang chạy đi đâu. Chỉ biết chạy.

**📍 Stream — 22:38 — Nhiễu nặng**

Hoàng nhìn màn hình — tay run đến mức không gõ nổi chữ.

Stream bị nhiễu nặng — hình ảnh chập chờn, âm thanh rè rè. Hang động tối. Tô Mặc thở dốc. Tim cô đập — anh nghe thấy qua mic, qua stream, qua hai thế giới.

Cô không thể chiến thắng.

Cô đang chạy.

Và Huyết Y — với chiếc mặt nạ đỏ — đang ở phía sau, từ từ lần theo dấu vết.

“—Hoàng…” Giọng cô ngắt quãng. “Ta… ta không biết mình đang đi đâu.”

“—Cứ đi thẳng.” Hoàng nói, cố giữ giọng bình tĩnh. “Đường hầm — nó dẫn lên. Có thể ra ngoài.”

“—Rồi sao? Ra ngoài rồi — hắn vẫn đuổi theo.”

“—Thì —”

Hoàng không biết nói gì.

Mọi lần — anh luôn có kế hoạch. Một hướng đi, một mẹo nhỏ, một chỉ dẫn. Nhưng lần này — anh không có gì.

Kẻ địch quá mạnh. Địa hình xa lạ. Và cô đang bị thương, kiệt sức, tay chỉ ôm hai mảnh kính.

“—Ngươi không biết đường ra sao?” Cô hỏi.

“—Tôi… không.”

“—Cũng không sao.” Cô nói, giọng nhẹ lạ thường. “Ngươi đã giúp ta nhiều rồi. Từ lần đầu tiên — khi ta còn không biết ngươi là thần hay ma. Đến bây giờ.”

“—Đừng nói kiểu đó.” Hoàng siết chặt tay. “Kiểu như — từ biệt ấy.”

“—Vì có thể là từ biệt thật.”

Im lặng.

Rồi — một donate hiện ra trên màn hình.

**🔴 [Tài khoản: ******** (không tên)] đã donate 10.000.000 VNĐ**

*Mặc Nhi, chạy về phía ánh sáng — ta ở đây.*

Hoàng nhìn dòng donate — sững người.

Không phải Vô Danh Thí Chủ.

Một tài khoản khác. Không tên — chỉ một dãy số dài, tự động che bởi hệ thống. Không avatar — ô vuông xám mặc định. Không lịch sử chat. Trống rỗng. Như thể ai đó vừa tạo tài khoản chỉ để donate một lần.

Nhưng dòng chữ — *Mặc Nhi*.

Chỉ sư phụ Tịch — và Hoàng — từng gọi cô bằng cái tên đó.

“—Ai?” Tô Mặc hỏi, giọng hoảng. “Hoàng — ai vừa nói?”

“—Tôi… không biết.” Hoàng nói, giọng run. “Một tài khoản mới. Không tên. Hắn gọi cô là Mặc Nhi.”

“—Gì?!”

“—Và hắn nói — chạy về phía ánh sáng.”

Tô Mặc ngước lên — và thấy.

Phía cuối đường hầm — một tia sáng trắng.

Không phải ánh sáng mặt trời — vì bên ngoài đang là đêm. Cũng không phải ánh sáng của mảnh kính — vì nó quá trắng, quá thuần khiết.

Một luồng sáng — như một cánh cổng đang mở ra.

“—Hoàng…”

“—Tôi thấy rồi.”

“—Ta có nên chạy về phía đó không?”

Hoàng nhìn màn hình — nhìn luồng sáng trắng kỳ lạ xuất hiện từ hư không. Anh không biết nó là gì. Không biết ai đã tạo ra nó. Không biết nó dẫn đến đâu.

Nhưng phía sau — tiếng bước chân Huyết Y đang đến gần.

“—Chạy đi.” Anh nói. “Ta sẽ còn nói chuyện với cô nữa.”

“—Hứa chứ?”

“—Hứa.”

Tô Mặc lao về phía luồng sáng trắng.

Cô cảm nhận — hơi ấm. Không phải hơi ấm của lửa — mà là hơi ấm của một thứ gì đó… sống động. Như thể cánh cổng được mở ra bởi một người đang chờ đợi cô ở phía bên kia.

“—Dừng lại!”

Giọng Huyết Y vọng từ phía sau — không còn vui vẻ nữa. Đã có chút lo lắng. Hắn không biết luồng sáng đó là gì. Và hắn sợ.

“—Ngươi nghĩ ngươi thoát được sao?!”

Tô Mặc không trả lời.

Cô chạy.

Luồng sáng trắng — lớn dần — như một cánh cổng hình bầu dục — cao gấp đôi người — lơ lửng giữa không gian. Bên trong — không nhìn thấy gì — chỉ có một màu trắng tinh khiết.

“—ĐỨNG LẠI!”

Một luồng huyết sát lao về phía cô — nhanh như tên.

Nhưng Tô Mặc đã lao người qua cánh cổng — đúng lúc.

Luồng huyết sát chạm vào luồng sáng trắng — tan biến. Không va chạm. Không âm thanh. Như thể nó chưa từng tồn tại.

Huyết Y đứng lại — mắt mở to sau lớp mặt nạ.

“—Cái gì —”

Hắn giơ tay ra — định chạm vào luồng sáng —

Rồi hắn rụt lại.

Không phải vì sợ.

Mà vì — từ trong luồng sáng trắng — một giọng nói vọng ra:

*—Chạm vào nữa — ngươi sẽ mất tay.*

Giọng nói — trầm, già nua, nhưng mạnh mẽ. Vang lên từ trong cánh cổng — từ thế giới bên kia.

Huyết Y lùi lại một bước.

“—Ngươi là ai?”

Không có trả lời.

Cánh cổng trắng — từ từ — bắt đầu thu nhỏ lại.

Trong tích tắc cuối cùng — trước khi nó biến mất hoàn toàn — Huyết Y thấy: một bóng người đứng bên trong. Mờ ảo. Không rõ mặt. Nhưng đủ để hắn thấy — người đó đang cười.

**📍 Bên kia cánh cổng — Không gian vô định**

Tô Mặc trôi.

Không có đất dưới chân. Cũng không có trời trên đầu. Chỉ có một không gian màu trắng vô tận — êm dịu, ấm áp, như đang ở trong lòng một đám mây.

Cô nhìn quanh — hoang mang.

“—Hoàng?”

“—Ta vẫn nghe.” Giọng Hoàng vang lên — nhẹ hơn trước, nhưng vẫn còn đó. “Hình như… stream vẫn hoạt động?”

“—Vậy — ta vẫn còn ở thế giới này?”

“—Không. Hoặc có.” Hoàng nói — giọng khó hiểu. “Tôi không biết. Màn hình tôi — toàn màu trắng. Không thấy gì. Nhưng âm thanh vẫn có.”

“—Vậy — ta đang ở đâu?”

“—Tôi không biết.”

Rồi — từ trong không gian trắng — một giọng nói khác vang lên:

*—Con đang ở giữa hai thế giới, Mặc Nhi.*

Giọng nói — quen thuộc đến đau nhói.

*—Nơi mà thời gian không chảy. Nơi mà sư phụ con đã từng đứng.*

Tô Mặc đứng hình.

“—Sư phụ…?”

Không có trả lời.

Nhưng trong không gian trắng — một hình bóng mờ ảo bắt đầu thành hình trước mặt cô.

**🔴 HẾT CHƯƠNG 24 — HẾT ARC 3 “NGUY CƠ”**

📌 **Arc 4 “QUYẾT ĐỊNH” — sẽ tiếp tục…**

← Quay lại bài viết