📍 Bắc Thần Sơn — Khu rừng phía Đông — Đêm
—
Tuyết rơi.
Tô Mặc lao qua những thân cây trơ trụi, chân lún xuống lớp tuyết dày đến mắt cá. Tử Dạ chạy sát gót, hơi thở phả thành làn khói trắng trong đêm.
Phía sau — xa khoảng nửa dặm — những đốm lửa đỏ di chuyển thành hàng dọc theo sườn núi.
“—Chúng đông hơn ta nghĩ.”
Cô thì thầm với chính mình, vừa nói vừa nhảy qua một gốc cây đổ. Tay phải bám vào mảnh kính trong túi — hai mảnh, vẫn còn, vẫn sáng.
Kế hoạch ban đầu: chạy về phía đông, vòng lên đỉnh Bắc Thần, tìm đường thoát qua phía bắc. Nhưng những đốm lửa đỏ lan nhanh hơn cô tưởng. Huyết Ma Cung không chỉ có năm bảy tên — chúng đã huy động ít nhất ba mươi người bao vây chân núi.
“—Mặc Nhi.”
Giọng Lâm An vọng lên từ hư không — nhẹ, vọng, như thể xuyên qua một lớp nước dày.
“—Rẽ trái. Nơi có tảng đá màu đen.”
Tô Mặc không hỏi. Cô lao sang trái, xuyên qua một lùm cây, và thấy nó — một tảng đá lớn màu đen tuyền, cao hơn đầu người, mặt đá nhẵn thín như gương.
“—Đặt tay lên đó.”
Cô làm theo. Mặt đá lạnh đến buốt xương. Rồi — ấm dần. Từ lòng đá, một vòng xoắn ốc phát sáng ngọc trai, lan ra, xoay chậm.
“—Bước qua.”
“—Tử Dạ—”
“—Cả hai.”
Tô Mặc kéo Tử Dạ vào lòng. Yêu lang rên nhẹ — vết thương trên vai vẫn chưa lành — nhưng không chống cự. Cô bước.
Cảm giác như nhảy vào nước lạnh — rồi như rơi qua một ống dài vô tận — rồi —
Hai chân chạm đất.
📍 Bìa rừng cách Thanh Vân Tông bốn dặm — Trước bình minh
—
Tô Mặc mở mắt.
Trời vẫn tối, nhưng không còn tuyết. Trên đầu — những tán cây xanh, lá ẩm hơi sương. Gió thổi qua mang theo mùi — mùi thông, mùi đất sau mưa, mùi của một nơi cô tưởng sẽ không bao giờ quay lại.
Cô đứng dậy, quay đầu nhìn.
Xa xa — trên ngọn đồi cao — ánh đèn lồng, ánh lửa từ những ngọn đuốc. Tường thành trắng, mái ngói xanh. Hàng trăm tầng tháp san sát, từ chân đồi đến tận đỉnh.
Thanh Vân Tông.
Tim cô thắt lại.
“—Là…” Giọng khàn. “…nhà.”
Tử Dạ rên nhẹ bên cạnh, dụi đầu vào đùi cô. Cô quỳ xuống, sờ vào lớp lông dày — máu đã khô, vết thương đã đóng vảy.
“—Mày có đi tiếp được không?”
Yêu lang liếm tay cô, mắt sáng trong bóng tối.
“—Đi.”
📍 Thế giới hiện đại — Phòng trọ Hoàng — 3:42 sáng
—
Hoàng nằm vật ra bàn phím, mắt đỏ ngầu vì thức suốt đêm.
Stream đã tối được bốn tiếng. Bốn tiếng kể từ khi tia sáng tím vụt tắt. Hắn đã uống ba ly cà phê, hút gần hết bao thuốc, và bấm F5 ít nhất năm trăm lần.
“—Mày nên ngủ đi.”
Giọng CoderKhang trong Discord, khàn vì mệt.
“—Tao không ngủ được.”
“—Tao biết. Nhưng nếu cô ấy kết nối lại mà mày ngủ gục thì phí.”
Hoàng cười nhạt. Đúng — hắn không thể ngủ. Nếu cô kết nối lại và hắn lỡ — không, hắn không dám nghĩ.
Hắn đưa tay bấm F5 lần thứ 501.
Màn hình — tối.
Bấm lần 502.
Màn hình — một tia nhiễu. Trắng. Rồi —
“Hả?”
Hắn ngồi thẳng dậy. Bitrate nhích lên — 0 → 5 → 18 → 46 → 102 kbps. Hình ảnh hiện ra — mờ, nhiễu hạt — nhưng rõ dần.
Một cánh rừng. Cây xanh. Bóng tối trước bình minh.
“—Không thể nào…”
Hắn hét vào mic:
“—Tô Mặc! Có nghe ta không?!”
Một giây. Hai giây. Ba giây —
“—Hoàng.”
Giọng cô — mệt mỏi, khàn đặc — nhưng là giọng cô.
“—Ta… ta đây.”
—
Hai mươi nghìn người xem — những người đã ở lại suốt bốn tiếng stream tối — đồng loạt bùng nổ.
**Cuội:** ÔI MẸ ƠI CUỐI CÙNG CŨNG CÓ TÍN HIỆU
**CoderKhang:** Cô ấy còn sống. CÔ ẤY CÒN SỐNG.
**ModLam:** Trời ơi tôi suýt khóc luôn…
**CoderKhang:** Mừng quá mừng quá mừng quá
**Mai_linh_02:** Ai đó cho tôi mượn khăn giấy với
Hoàng nhìn màn hình, mắt cay xè. Hắn đưa tay dụi — và nhận ra ngón tay mình ướt.
“—Trời ơi…”
Hắn cúi xuống, thở ra một hơi dài. Tim đập mạnh đến mức hắn nghe thấy nó.
“—Cô làm tôi sợ chết khiếp.”
Bên kia, Tô Mặc cười — nụ cười mệt mỏi nhưng ấm.
“—Ta cũng sợ. Nhưng ta gặp được người đã giúp mình.”
“—Ai?”
“—Lâm An — một học giả. Bà từng học với sư phụ ta. Bà… bà nói cho ta biết nhiều thứ. Và mở đường cho ta đến đây.”
Hoàng nhìn qua màn hình, nhận ra khung cảnh đằng sau Tô Mặc — một cánh rừng quen thuộc, dưới chân đồi, xa xa là những mái ngói xanh dưới ánh đuốc.
“—Kia là… Thanh Vân Tông?”
“—Phải.”
Giọng cô lạ đi.
“—Ta về rồi.”
📍 Thanh Vân Tông — Cổng sau — Trước bình minh
—
Con đường mòn sau khu nhà để củi — nơi Tô Mặc đã đi qua hàng ngàn lần khi còn là đệ tử tạp dịch.
Cô đứng ở đầu đường, nhìn vào bóng tối quen thuộc.
“—Hồi ta còn ở đây…” Cô nói nhỏ, hướng lên trời — nơi cô biết Hoàng đang nghe. “…từng rất ghét con đường này. Vì nó toàn bùn, mỗi lần trời mưa là phải lội qua, mang vác củi nặng đến mức lưng muốn gãy.”
“—Mà sao giờ nhìn lại, thấy nó… thân quá.”
Hoàng giữ im lặng. Không phải vì không có gì để nói — mà vì biết cô đang cần nói.
“—Sư phụ ta dạy: Đừng yêu một nơi nhiều đến mức nó thành gông xiềng. Nhưng hồi đó ta đâu hiểu.”
Cô bước đi.
Con đường bùn đã khô — mùa này ít mưa. Hai bên là những lùm tre rậm, che kín ánh đèn từ tông môn. Cô đi nhanh, nhẹ, từng bước đặt chính xác vào chỗ đất cứng — bản năng của kẻ từng sống ở đây hàng năm trời.
“—Còn khoảng bao xa?” Hoàng hỏi.
“—Cỡ mười phút. Khu mộ trưởng lão ở phía sau cùng — nơi ít người lui tới.”
“—Có canh gác không?”
“—Ngày thường thì không. Nhưng hôm nay…” Cô dừng lại, nheo mắt. “…ta thấy hơi lạ.”
Phía trước, cách trăm bước, cánh cổng gỗ đóng kín, trên đỉnh tường — hai ngọn đuốc cháy rực. Bóng người lờ mờ phía sau.
“—Có hai tên gác.”
“—Chỉ hai? Dễ.”
“—Không dễ.” Cô lắc đầu. “Thanh Vân Tông có trận pháp bảo vệ. Nếu họ mở trận, dù ta có lẻn qua cổng cũng bị phát hiện ngay.”
“—Vậy làm sao—”
“—Ta đi đường khác.”
Cô rẽ khỏi con đường mòn, tiến vào lùm tre, đẩy những bụi cây dại sang hai bên. Tay cô rờ rẫm trên mặt đất — sờ vào gốc tre, vào đá, vào rêu —
“—Ở đây.”
Cô nhấc lên một tấm ván gỗ mục. Phía dưới — một cái hố đen ngòm. Chỉ đủ cho một người chui qua.
“—Hồi ta còn là tạp dịch, tụi ta hay đào đường hầm để trốn việc buổi tối, ra ngoài bờ suối hái dâu. Cổng sau tường thành có một chỗ trận pháp yếu — vì hồi xây tường thợ để sót một viên gạch linh thạch, nên chỗ đó trận pháp bị hở mãi—”
“—Chờ đã — mày bảo cái lỗ này vẫn còn sau mười năm?”
“—Bảy năm. Và mười năm trước nó đã cũ rồi.” Cô cười. “Tu sĩ ai lại đi soi mấy cái lỗ chuột trên tường? Chỉ có tụi tạp dịch mới biết.”
Cô thọc tay xuống hố, mò mẫm — rồi gật gù khi tay chạm phải thang tre khô.
“—Vẫn còn. Ta xuống trước, Tử Dạ sẽ chờ.”
“—Mày đi một mình?”
“—Nó to quá, không chui vừa. Với lại…” Cô nhìn Tử Dạ — yêu lang đã nằm rạp trong lùm tre, mắt sáng rực, im lặng như đá. “…nó sẽ canh cho ta.”
📍 Khu mộ trưởng lão — Bên trong Thanh Vân Tông
—
Tiếng đất sạt nhẹ.
Tô Mặc chui ra từ một bụi cây dại sát chân tường — lưng, tóc dính đầy mạng nhện. Cô khẽ phủi áo, nheo mắt quan sát.
Khu mộ trưởng lão — một khu đất rộng sau khu điện thờ chính, nơi chôn cất các đời trưởng lão và chưởng môn. Cô biết nơi này từ thời còn sống với sư phụ — ông từng dẫn cô đến đây viếng mộ một người bạn cũ, và chỉ cho cô vị trí ngôi mộ trống của ông cách đó không xa.
“—Ngươi nói “dưới tượng sư phụ” — nhưng mà…”
Cô rảo bước giữa những hàng mộ, mắt lướt qua từng bia đá, từng tượng đồng.
Các trưởng lão cũ — tượng cao lớn, đồng thau sáng loáng, khắc chữ vàng lộng lẫy. Có người còn có cả bàn thờ, hương khói nghi ngút, hoa quả đầy mâm.
Cô đi hết hàng đầu — không thấy.
Hàng thứ hai — cũng không.
—Rồi cô dừng lại ở góc cuối, chỗ gần bức tường đá, nơi cỏ dại mọc cao đến đầu gối.
Một tấm bia đá nhỏ.
Không phải đồng. Không phải cẩm thạch. Một tảng đá xám xịt, cao chưa tới đầu gối, mặt đá mòn vẹt vì mưa gió. Chữ khắc trên bia — bằng thường — đã mờ, chỉ còn đọc được:
*Tịch — Trưởng lão đời thứ mười bảy.*
Không có lời ca tụng. Không có danh hiệu. Không có bàn thờ, hương khói, hoa quả gì cả.
“—Sư phụ…”
Cô quỳ xuống, tay run run chạm vào mặt đá lạnh.
“—Ổng từng trưởng lão đời mười bảy sao?” Hoàng hỏi, giọng nhẹ.
“—Phải. Trưởng lão trẻ nhất trong lịch sử Thanh Vân — thăng Kim Đan lúc ba mươi hai tuổi. Rồi suy tàn. Từ chối chức chưởng môn. Nhận một mình ta làm đệ tử — khi ai cũng bảo ông điên.”
Cô cúi xuống, mặt áp vào tấm bia. Lạnh. Cứng. Nhưng lành lạnh quen thuộc.
“—Ổng chết năm ta mười hai. Không ai đến đám tang. Chỉ có ta.”
“—Và mười năm sau — ta mới hiểu tại sao ổng chọn cái góc khuất này. Không phải vì không ai coi trọng.”
“—Mà vì ổng muốn giấu thứ gì đó.”
—
Cô cúi xuống, tay đào đất dưới chân bia.
Đất ẩm, tơi — như thể đã được xới lên gần đây. Cô đào bằng tay không, móng tay bám đầy bùn, lẫn rêu. Độ sâu khoảng gang tay — đầu ngón tay chạm phải một góc cứng.
“—Có.”
Cô moi lên — một hộp gỗ nhỏ, đã mục một góc, phủ rêu xanh. Nắp hộp không khóa — chỉ cài bằng một miếng gài gỗ. Cô mở ra.
Bên trong — một mảnh kính hình thoi, phát sáng xanh lục dịu nhẹ.
Mảnh thứ năm.
“—Lấy được rồi…” Cô thở ra, tay nắm chặt mảnh kính. Nó truyền vào lòng bàn tay cô một luồng khí mát, an lành — như một lời chào từ thứ đã đợi quá lâu.
Cô nhét mảnh kính vào túi da bên hông — nơi hai mảnh cũ đang nằm. Cả ba va vào nhau, phát ra một tiếng ngân rất nhẹ, rất thanh — như âm thoa chạm vào nhau.
“—Xong. Đi thôi—”
📹 Stream
**ModLam:** Cô ấy lấy được rồi! Mảnh thứ năm!
**CoderKhang:** Màu xanh lục — khác hai mảnh trước (tím và xanh dương)
**Cuội:** Tiến tới mảnh thứ sáu! Let’s gooo
**Mai_linh_02:** Mà nhìn cô ấy mệt quá…
Hoàng nheo mắt.
“—Tô Mặc. Nhanh lên — ta thấy có gì đó không ổn.”
Cô giật mình, ngước lên.
“—Sao?”
“—Ta không biết. Nhưng từ khi cô đào đất, camera rung nhẹ — như có người đang đến gần.”
—
📍 Cách đó hai trăm bước — Bóng tối dưới mái hiên
Trần Phong không ngủ được.
Từ khi trở về Thanh Vân Tông báo cáo, hắn nằm trằn trọc suốt ba đêm. Những gì đã xảy ra ở chân Bắc Thần Sơn — Mục Tuyền phản bội, mảnh kính mất — khiến hắn mất mặt trước Huyết Ma Cung.
Nếu không lấy lại được thứ gì đó…
Hắn đứng dậy, khoác áo, bước ra hiên sau. Gió đêm lạnh, sương muối phủ trên mái ngói. Hắn đi vòng ra sau khu mộ — không có mục đích gì, chỉ là đi để giết thời gian.
Rồi hắn thấy nó.
Một bóng người, nhỏ nhắn, đang quỳ trước tấm bia của lão Tịch.
Hắn khựng lại, nép vào bóng tối dưới mái hiên, nín thở.
“—Không thể nào…”
Bóng người đứng dậy, phủi tay — và trong ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đuốc xa, hắn thấy rõ khuôn mặt.
Tô Mặc.
“—Con nhỏ… về tận đây rồi sao?”
Trần Phong lùi sâu vào bóng tối, tay lần vào túi áo trong — nơi hắn giữ một lá phù truyền tin màu đỏ, thứ Lục Trần đã đưa trước khi chia tay.
“—Được… được lắm.”
Hắn không báo động. Báo động sẽ làm kinh động cả tông môn — và hắn sẽ mất công. Lục Trần muốn bắt sống con nhỏ — và nếu hắn mang được tin này cho Lục Trần, hắn sẽ lấy lại được lòng tin.
Hắn lấy phù ra, bóp nhẹ — phù cháy thành ngọn lửa đỏ không khói, không lửa — chỉ một tia sáng le lói trong lòng bàn tay. Hắn thì thầm:
“—Nó có mảnh thứ năm. Chặn ở cửa Đông.”
Phù cháy hết, tan thành tro.
—
📹 Stream
“—Khoan.”
Hoàng nhìn chằm chằm vào góc trái màn hình. Một tia sáng đỏ — rất nhỏ, rất nhanh — lóe lên trong bóng tối dưới mái hiên.
“—Tô Mặc. Có người đang nhìn cô.”
Cô đang định quay đi — khựng lại.
“—Ở đâu?”
“—Phía sau tảng đá lớn — bên trái cô. Dưới mái hiên có một bóng người. Hắn vừa làm gì đó — tay phát sáng đỏ.”
Tim Tô Mặc đập thình thịch.
Cô không quay đầu. Không nhìn về phía đó. Cô nhặt mảnh kính lên, nhét vào người, giả vờ vuốt lại tà áo — và thì thầm, môi hầu như không động:
“—Là Trần Phong.”
“—Chắc không?”
“—Chắc. Hắn đi cái kiểu đó — ta nhận ra từ xa.”
“—Chuẩn bị chạy. Ta sẽ chỉ đường.”
Tô Mặc đứng dậy, vươn vai — như thể chỉ vừa làm xong việc lặt vặt. Cô liếc nhanh về phía cổng — con đường ngắn nhất ra khỏi khu mộ. Trần Phong sẽ nghĩ cô chạy ra đó.
Nhưng cô không chạy ra đó.
—
Trần Phong nấp sau tảng đá, nhìn Tô Mặc đứng dậy, nhìn cô liếc về phía cổng — và mỉm cười.
“—Ngươi sẽ chạy ra cổng. Ta đã báo Lục Trần chặn cửa Đông — nhưng cửa Nam ta sẽ tự chặn.”
Trong đầu hắn đã hình dung cảnh: hắn lao ra, chặn cô ở cổng Nam, giữ chân cô cho đến khi Lục Trần đến. Cả tông môn sẽ biết — Trần Phong, đệ tử ưu tú, đã bắt được kẻ phản đồ Tô Mặc.
“—Mười năm. Ngươi thoát được mười năm. Đủ rồi.”
Hắn đứng dậy, sẵn sàng—
Và Tô Mặc chạy.
Không phải về phía cổng.
Cô quay người, lao ngược lên dốc — hướng lên đỉnh núi, nơi có khu rừng già sau tông môn.
“—Cái quái—?!”
Trần Phong mất một giây để xử lý. Một giây — đủ để Tô Mặc đã lao qua hết mộ địa, vọt vào bụi cây.
“—Chết tiệt!”
Hắn lao theo, nhưng Tô Mặc đã biết trước. Cô chạy, không phải chạy để sống — mà chạy như một con thú nhỏ đã quen thuộc mọi lối tắt, mọi góc khuất, mọi nơi có thể giấu mình trong bóng tối.
Nơi này từng là nhà của cô.
Và cô biết từng tấc đất.
—
Tô Mặc lao qua một lùm tre, nhảy qua một gốc cây đổ. Phía sau — tiếng bước chân của Trần Phong, nặng nề hơn, vụng về hơn trên địa hình cô đã thuộc nằm lòng.
“—Rẽ phải!” Hoàng hét. “Sau tảng đá lớn!”
Cô rẽ — vừa kịp lúc một luồng kiếm khí sượt qua vai, chém vào thân cây trước mặt, bắn tung tóe vỏ cây.
“—Hắn dùng kiếm!”
“—Nghe này — phía trước cô có một cái hố—”
“—Ta biết!”
Cô nhảy — không nhìn, không do dự — qua một cái hố sâu hơn hai trượng, hố mà cô từng rơi xuống khi còn nhỏ, hố mà cô biết rõ chiều rộng, chiều sâu.
Trần Phong lao theo — và phải thắng gấp, suýt mất đà.
“—Con nhỏ này…”
Hắn nghiến răng, siết chặt kiếm.
—
Tô Mặc lao vào khu rừng sau tông môn — nơi những thân cây cổ thụ cao vút, tán lá rậm đến mức ánh trăng không thể lọt qua.
Mắt cô nhìn trong bóng tối nhờ luyện khí — đủ để thấy đường. Chân cô đặt trên lớp lá mục mà không phát ra tiếng động — kỹ năng săn bắt từ những năm sống hoang dã sau khi sư phụ mất.
Phía sau — tiếng Trần Phong dần xa.
“—Mất dấu rồi.” Hoàng nói, giọng thở phào. “Hắn dừng lại — đang nhìn quanh — không thấy cô đâu.”
Tô Mặc dựa vào gốc cây, thở hổn hển. Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng. Tay cô vẫn nắm chặt mảnh kính thứ năm — xanh lục, ấm trong lòng bàn tay.
“—Có mảnh thứ năm rồi.”
Cô nhìn lên trời — qua kẽ lá, thấy bầu trời đang dần sáng. Sắp bình minh.
“—Còn hai mảnh nữa.”
“—Vô Danh Thí Chủ có thể biết — hắn im lặng từ nãy.”
—
Đúng lúc đó — một tiếng thông báo donate.
*Vô Danh Thí Chủ: 5.000.000 VND*
*”Mảnh thứ sáu ở Thất Tinh Các — nơi đồ đệ cũ của Lâm An giữ. Tìm người tên Tịch Dương.”*
Hoàng đọc xong, im lặng ba giây.
“—Thất Tinh Các? Là chỗ nào?”
Tô Mặc nhíu mày, suy nghĩ.
“—Ta chưa từng nghe. Nhưng… ‘Tịch Dương’ — cái tên đó…”
“—Sao?”
“—Sư phụ ta từng nhắc đến một lần. Hồi ta mới tám tuổi. Ông nói: ‘Nếu mai sau con gặp người tên Tịch Dương — hãy nhớ, đó là món nợ lớn nhất đời ta.’ Ta hỏi ông nợ gì — ông không nói.”
“—Và đó là mảnh thứ sáu.”
“—Phải.”
Cô nhìn về phía chân trời — nơi mặt trời đang nhô lên, rọi những tia nắng đầu tiên xuyên qua tán rừng, nhuộm vàng mặt lá.
“—Ta phải đến Thất Tinh Các.”
“—Nhưng cô biết đường không?”
“—Không. Nhưng có người biết.”
Cô nhìn lại về phía Thanh Vân Tông — nơi từng là nhà, nơi đã đuổi cô, nơi cô vừa đánh cắp thứ quý giá nhất.
“—Còn Trần Phong?”
“—Hắn mất dấu cô rồi. Nhưng hắn đã báo cho Lục Trần. Nếu Lục Trần chặn cửa Đông — hắn biết cô đã lấy mảnh thứ năm.”
“—Để hắn biết.”
Cô mỉm cười — nụ cười sắc lạnh, khác hẳn nụ cười mệt mỏi vừa rồi.
“—Huyết Ma Cung đuổi ta suốt từ đầu đến giờ. Giờ thì ta đi tìm bọn chúng — trước khi bọn chúng kịp đuổi.”
Cô đứng dậy, gọi Tử Dạ — yêu lang từ bóng cây lao ra, lông dựng, mắt sáng.
“—Đi tìm Tịch Dương.”
📍 Bình minh — Khu rừng sau Thanh Vân Tông
—
Nắng mới bắt đầu chiếu qua những tán cây.
Tô Mặc đi về phía đông, lưng đeo túi da với ba mảnh kính. Trong lòng cô — không còn là sợ hãi.
Hoàng nhìn cô qua màn hình, nhìn cách cô bước — thẳng lưng, dứt khoát.
“—Cô khác rồi.”
“—Hử?”
“—Hồi đầu — cô chạy vì sợ. Giờ cô chạy vì biết mình đang đi đâu.”
Tô Mặc không trả lời ngay.
“—Sư phụ ta từng nói: Khi biết mình là ai, ngươi sẽ không còn sợ hãi nữa.” Cô dừng lại, nhìn lên trời. “Hồi đó ta tưởng ông nói về việc hiểu mình muốn gì.”
“—Còn bây giờ?”
“—Bây giờ ta hiểu — ông nói về việc biết mình thuộc về nơi nào.”
Cô lại bước.
“—Và ta thuộc về cuộc hành trình này. Dù có kết thúc thế nào.”
Hoàng nhìn cô — cô gái mười tám tuổi, vai gầy, bước qua nắng sớm với ba mảnh kính trong túi và một con yêu lang bên cạnh.
“—Đi tìm Tịch Dương.”
Giọng cô nhẹ, nhưng chắc chắn.
Và phía xa — dưới chân Thanh Vân Tông — Trần Phong đang bấm phù truyền tin lần thứ hai, mặt tái mét:
“—Nó chạy về phía đông. Và nó có ba mảnh. Ba.”
🔴 HẾT CHƯƠNG 26
PHUONG NAM
Technology Solutions