Chương 4: Ba người xem

01/07/2026  ·  phuongle

Hoàng không ngủ được đêm đó.

Không phải vì tiếng ồn từ đường phố — căn hộ studio của anh nằm trong hẻm cụt, tối đến chỉ nghe tiếng chó sủa và tiếng xe máy vọng từ xa. Mà vì một thứ khác: mấy dòng chat của CoderKhang cứ lởn vởn trong đầu.

*Nếu đây là CGI — tôi ăn luôn bàn phím.*

Anh lăn qua lăn lại trên giường gấp. Năm giờ sáng, màn hình máy tính vẫn sáng — stream ở chế độ chờ, khung cảnh rừng tối om, không một tiếng động. Bên kia thế giới, Tô Mặc đang ngủ trong hốc cây.

Hoàng bật dậy, mở tủ lạnh — lon bia cũ từ tuần trước. Anh mở ra, uống một hụm, nhìn chằm chằm vào màn hình.

Chuyện này đi xa hơn anh tưởng.

Nếu chỉ có một mình anh thấy — anh đã nghĩ mình điên. Nhưng bây giờ, có người khác cũng đang thấy. CoderKhang. Cuội. Gió Đông Về. Vô Danh Thí Chủ. Năm người, năm cặp mắt, cùng nhìn vào một thế giới mà lẽ ra không tồn tại.

Và họ đang tranh cãi — không phải về chuyện streamer này chơi game dở thế nào — mà về việc *liệu thế giới kia có thật không*.

Hoàng đặt lon bia xuống. Một ý nghĩ len lỏi vào đầu.

*Nếu có thể chứng minh — thực sự chứng minh — thì sao?*

Tám giờ sáng. Hoàng ngồi trước máy tính với một tờ giấy nháp đầy gạch xóa.

Anh đã suy nghĩ cả đêm — và đi đến kết luận: thử thách giấu đồ hôm qua chưa đủ sức thuyết phục. Quá đơn giản. Ai cũng có thể dàn dựng: một cô gái diễn viên, một tai nghe bluetooth, và một cái camera giấu trong rừng.

Cần một thứ gì đó:

– Một hành động phức tạp, nhiều bước — khó dàn dựng
– Một thứ mà Tô Mặc phải suy nghĩ, phải dùng kiến thức thế giới cô — không thể fake
– Một thứ mà khi nhìn vào, ai cũng phải nói: *Không đời nào dàn dựng được*

Hoàng lia bút trên giấy. Gạch. Viết. Gạch tiếp.

Đột nhiên, một dòng chữ hiện ra trên stream — lúc này đã có khán giả.

**Cuội:** sáng thế nào xem stream nhảm thế này
**Cuội:** mà sao cô gái chưa dậy
**Cuội:** cho nó ăn sáng đi streamer :)))

Hoàng thở dài. Cuội — cái tên đã theo dõi từ hôm kia — troll, nhưng lại troll kiểu… quan tâm? Một kiểu quan tâm kỳ quặc, kiểu “tôi chọc cho vui chứ tôi vẫn xem”.

Anh bật mic:

*”Mới sáng — để người ta ngủ. Cô ấy cần hồi phục — bị thương mà.”*

**Cuội:** ủa biết tên cô ấy luôn
**Cuội:** kịch bản hay vậy
**Cuội:** cho xin script :)))

**CoderKhang:** sáng sớm đã vào rồi à
**CoderKhang:** stream này 24/7 hay gì

**Gió Đông Về:** tôi vào lại xem thử
**Gió Đông Về:** vẫn chưa tìm ra lỗi rendering

Hoàng nhìn màn hình. Cuội, CoderKhang, Gió Đông Về — ba người xem, ba thái độ. Một troll, một tin, một hoài nghi.

Ba người xem — đại diện cho cả một cộng đồng đang dần hình thành.

*”Mọi người — ” anh nói, giọng còn khàn. “Tôi có một ý tưởng. Hôm nay — tôi sẽ chứng minh.”*

**Cuội:** chứng minh = dựng tiếp à

**CoderKhang:** chứng minh thế nào?

**Gió Đông Về:** nghe đây

*”Các ông thấy thử thách hôm qua — tôi nói đúng chỗ cô ấy giấu đồ. Đơn giản quá — đúng không? Có thể dàn dựng.”*

Anh dừng lại, lấy hơi.

*”Nhưng nếu — tôi yêu cầu cô ấy làm một thứ gì đó — mà cô ấy phải dùng kiến thức thế giới của cô ấy — thì sao? Một cái gì đó không ai bên này có thể dàn dựng được.”*

**Cuội:** cho cô ấy tả cách nấu phở đi
**Cuội:** nấu phở kiểu tu tiên :)))

**Gió Đông Về:** hoặc bảo cô ấy chứng minh định lý toán
**Gió Đông Về:** nếu trả lời được = thật

**CoderKhang:** không — dễ dàn dựng quá
**CoderKhang:** cần thứ gì đó real-time — phải tương tác với môi trường thật

Hoàng gật gù. CoderKhang nói đúng. Cần một thứ gì đó — mà môi trường xung quanh cô ấy tham gia vào — không thể script trước.

**Cuội:** bảo cô ấy bẻ cái cành cây rồi vẽ hình gì đó trên đất
**Cuội:** xong streamer phải nói đúng hình vẽ
**Cuội:** không nhìn trộm qua camera khác là thắng

Hoàng nheo mắt đọc bình luận của Cuội.

*”…Ờ. Không ngờ mày lại có ý hay đó Cuội.”*

**Cuội:** ??
**Cuội:** ủa gì vậy
**Cuội:** tôi troll mà

*”Nhưng mà — chưa đủ. Cần nâng cấp tí.”*

Anh nhìn tờ giấy nháp, viết nhanh:

*Yêu cầu Tô Mặc:*
1. *Vẽ một ký tự cổ trên mặt đất — bằng que hoặc tay — không dùng bút*
2. *Hoàng mô tả ký tự đó qua stream — CoderKhang và Gió Đông Về đối chiếu*
3. *Nếu mô tả chính xác — không thể là dàn dựng.*

Nhưng vẫn còn lỗ hổng. Nếu camera giấu trong rừng thấy ký tự đó — thì ai cũng thấy. Không có gì để chứng minh.

*Cần một bước nữa. Một bước mà chỉ có người ở thế giới bên kia mới làm được.*

Mười giờ.

Tô Mặc thức dậy, chui ra khỏi hốc cây. Cô nhìn quanh — mấy bụi cây vẫn yên tĩnh, không có yêu thú, không có người truy đuổi. Một buổi sáng yên bình hiếm hoi.

Cô ngước lên trời:

“Ngươi còn đó không?”

*”Còn. Và ta có một thử thách cho cô.”*

“Lại thử thách?” Cô nhăn mặt. “Hôm qua chưa đủ à?”

*”Có người bên này — họ không tin. Họ nghĩ tôi đang dựng chuyện. Và tôi — tôi muốn chứng minh họ sai.”*

Tô Mặc khoanh tay, tựa vào gốc cây, mắt hơi nheo lại:

“Chứng minh — để làm gì?”

*”Để — “*

Hoàng ngập ngừng. Để làm gì thật? Để nổi tiếng? Để có view? Để chứng minh mình không điên?

*”Để cô biết — tôi không chỉ là giọng nói trong đầu cô. Có những người khác, bên này, cũng đang thấy cô. Họ không thể tin — nhưng họ ở đây, họ xem. Và nếu chúng ta chứng minh được — họ sẽ giúp.”*

Tô Mặc im lặng hồi lâu. Rồi cô nói, giọng đột ngột:

“Giúp gì? Bọn họ ở thế giới của ngươi — có thể cho ta linh đan dược không? Có thể cho ta Trúc Cơ đan không?”

*”…Không.”*

“Thế thì giúp được gì?”

*”…Họ có thể — nói chuyện với cô. Nghe cô. Không phải im lặng một mình.”*

Tô Mặc khựng lại.

Câu nói trúng chỗ hiểm. Trong suốt một năm qua, kể từ khi sư phụ qua đời, cô đã sống trong im lặng. Không ai để nói chuyện. Không ai để chia sẻ. Chỉ có mảnh kính và những cơn ác mộng về người truy đuổi.

“…” Cô cắn môi. “Cần ta làm gì?”

*”Tôi sẽ bảo cô. Nhưng mà — “*

Hoàng nhìn vào dòng chat.

**Cuội:** nhanh lên ông ơi
**Cuội:** tôi sắp đi làm rồi

**CoderKhang:** tôi đang ghi hình màn hình
**CoderKhang:** để phân tích sau

**Gió Đông Về:** vẫn chưa tin đâu

**Người Qua Đường:** đi ngang thấy hay hay
**Người Qua Đường:** có gì hot không

*”Đây là kế hoạch.”*

Hoàng giải thích, Tô Mặc nghe — và càng nghe, mặt cô càng biểu cảm phức tạp.

“Ngươi muốn ta — vẽ một cái gì đó trên đất — rồi dùng pháp thuật đốt nó?!”

*”Đúng — nhưng không phải là đốt trực tiếp. Cô viết một câu — bằng cổ văn — trên mặt đất. Cổ văn — thứ mà không ai bên này biết. Sau đó, dùng một chú hỏa — phóng vào chữ đầu tiên — để lửa chạy theo nét chữ — như đốt một sợi dây dẫn.”*

“Ngươi — ” Tô Mặc mở to mắt. “Ngươi biết nhiều về pháp thuật thế?”

*”Không — tôi chỉ biết những gì cô đã làm hôm qua. Phong Linh Quyết. Cô nói tên — tôi nhớ. Và cái này — tôi đoán nếu có thể vẽ một phù văn rồi đốt — thì ai thấy cũng biết không dàn dựng được.”*

Trên màn hình, dòng chat bắt đầu chạy nhanh hơn.

**Cuội:** gì vậy gì vậy
**Cuội:** có gì hay sắp diễn ra à

**CoderKhang:** tôi nghe thấy từ “cổ văn” — nếu thật thì đây là big deal

**Gió Đông Về:** nếu cô ấy vẽ được một ký tự cổ chuẩn — tôi sẽ bắt đầu tin
**Gió Đông Về:** vì không ai bỏ công dựng font cổ văn cho livestream 5 người xem đâu

**Người Qua Đường:** nghe hấp dẫn đấy
**Người Qua Đường:** cho xem pháp thuật đi

Tô Mặc nhặt một cành cây khô dưới đất, vuốt nó cho thẳng. Cô quỳ xuống, mặt đất là một lớp đất mềm đầy lá mục.

Cô nhìn lên trời một lần nữa — một thói quen đã hình thành:

“Viết gì đây?”

*”Hãy viết một câu — bằng cổ văn — mà cô cho là ý nghĩa nhất. Điều gì đó mà sư phụ đã dạy cô.”*

Tô Mặc cúi đầu. Tay cô run nhẹ.

Rồi cô bắt đầu vẽ.

Cành cây khô di chuyển trên mặt đất, khắc sâu xuống lớp đất mềm. Nét chữ cổ — uốn lượn, vuông vức, vừa mềm mại vừa sắc sảo. Những ký tự không giống bất kỳ thứ gì người thế giới hiện đại từng thấy — phồn thể, nhưng còn cổ hơn cả giáp cốt văn, mỗi nét như một đường chạm khắc.

Cô viết chậm, từng nét một, như đang khắc sâu xuống không phải đất — mà xuống ký ức.

Ba ký tự.

*”Xong chưa?”*

“Xong,” cô nói, giọng trầm.

*”Đọc lên đi — cho mọi người nghe.”*

Cô đọc, giọng đều đều:

“Vô thường vô thị.”

*” — nghĩa là?”*

“”Không có gì là vĩnh hằng.” Sư phụ nói thế — trước khi nhắm mắt.”

Màn hình bên này — im lặng ba giây.

**Cuội:** …dựng được đoạn này thì tôi cũng nể

**Gió Đông Về:** tôi đúng là không nhận ra font chữ đó
**Gió Đông Về:** tôi học đồ họa — tôi biết hết font Unicode
**Gió Đông Về:** đây không phải bất kỳ font nào tôi biết

**CoderKhang:** khoan — chưa xong
**CoderKhang:** cô ấy bảo sẽ đốt nó — tôi muốn thấy cách đốt

**Người Qua Đường:** đốt chữ bằng lửa?
**Người Qua Đường:** hay là dùng bật lửa :)))

*”Được rồi — Tô Mặc — bước cuối. Cô dùng pháp thuật đốt chữ đầu tiên — và để lửa chạy theo nét chữ.”*

Tô Mặc gật đầu. Cô đứng dậy, lùi lại một bước, nhìn ba ký tự trên mặt đất.

Cô đưa tay phải lên — các ngón tay khép lại, chỉ chừa ngón trỏ và ngón giữa duỗi thẳng. Một động tác kết ấn đơn giản, nhưng cô đã luyện hàng ngàn lần.

*Ngưng khí. Tụ hỏa. Phóng.*

Một tia lửa nhỏ — không phải từ bật lửa, không phải từ diêm — mà từ đầu ngón tay cô, bắn ra, chạm vào nét chữ đầu tiên.

Lửa bắt lấy mặt đất như thể đất đã chờ sẵn từ lâu.

Nó chạy — không phải cháy lan bừa bãi — mà chạy *theo từng nét chữ*, từng đường cong, từng góc cạnh. Như một sợi dây dẫn lửa được ai đó đặt sẵn trong lòng đất. Ngọn lửa màu vàng cam, sáng rực dưới ánh nắng ban mai, in hằn ba ký tự cổ trên nền đất cháy đen.

**Cuội:** ỐI MẸ ƠI

**Gió Đông Về:** cái đ*o gì vừa xảy ra vậy
**Gió Đông Về:** tôi xem bằng mắt thường — không thấy dây dẫn — không thấy hóa chất — không thấy gì cả

**CoderKhang:** … tôi bắt đầu thấy sợ rồi đấy

**Người Qua Đường:** nếu đây là ảo thuật — thì là ảo thuật đỉnh nhất tôi từng thấy

Tô Mặc nhìn ba ký tự cháy trên mặt đất, cảm giác một niềm tự hào nhỏ — và một nỗi buồn lớn — trào lên trong lồng ngực.

Sư phụ đã dạy cô viết những chữ này. Mùa đông năm đó, ông ngồi bên lò sưởi, dùng que củi vạch trên nền đất, từng nét một, kiên nhẫn đến kỳ lạ.

*Phải viết như thế này — dứt khoát — đừng run — nét nào ra nét đó.*

Cô chớp mắt, đẩy ký ức sang một bên.

“Xong rồi đấy. Còn gì nữa không?”

Hoàng nhìn ba ký tự cháy trên màn hình, một cảm giác kỳ lạ — vừa phấn khích vừa bất an — trào lên từ sâu trong lồng ngực.

*Cô ấy vừa dùng lửa từ tay. Thật. Ngay trước mắt tôi.*

*”Không — không còn gì nữa. Cô — cô làm tốt lắm.”*

Tô Mặc nhìn lên trời, khóe môi hơi nhếch — gần như — một nụ cười:

“Đương nhiên. Ngươi bảo mà.”

**Cuội:** này các ông — tôi xem stream này từ hôm qua
**Cuội:** và tôi có kết luận

**CoderKhang:** nói đi

**Cuội:** tôi méo biết thật hay giả
**Cuội:** nhưng tôi thấy hay
**Cuội:** nên tôi ở lại :)))

**Gió Đông Về:** thằng này vô dụng vãi
**Gió Đông Về:** nhưng mà thừa nhận — đoạn này khó dàn dựng thật

**Gió Đông Về:** tôi là dân CGI — tôi có thể phân tích
**Gió Đông Về:** thứ nhất: lửa chạy theo nét chữ trên mặt đất — không phải green screen vì đất và lửa tương tác với nhau — đất xém đen theo nét — khói bốc lên theo real-time
**Gió Đông Về:** thứ hai: bàn tay cô ấy bị hất ngược ánh sáng từ lửa — tính toán đúng vị trí — nếu là CGI thì phải light map cẩn thận
**Gió Đông Về:** thứ ba: camera movement — lắc nhẹ rất tự nhiên — như thể ai đó đang cầm máy

**CoderKhang:** tôi nói rồi — không có camera man
**CoderKhang:** camera tự động lia theo cô ấy

**Gió Đông Về:** đó là phần khó tin nhất
**Gió Đông Về:** nếu camera tự động — thì phải có AI tracking
**Gió Đông Về:** AI tracking trong game engine có thể làm được
**Gió Đông Về:** nhưng real-time với chất lượng ảnh thế này — không có GPU nào trên thị trường xử lý nổi

**CoderKhang:** GPU? Các ông vẫn nghĩ đây là game engine à?
**CoderKhang:** tôi phân tích frame hôm qua — không có bất kỳ artifact nào của real-time rendering
**CoderKhang:** không aliasing — không pop-in — không LOD transition — không gì cả
**CoderKhang:** đây là cảnh quay thật — từ một camera thật — ở một nơi có thật

**Gió Đông Về:** nhưng nơi nào trên trái đất có cây phát quang?
**Gió Đông Về:** với thế giới có người dùng lửa từ tay?

**CoderKhang:** … đó là điều tôi chưa tìm ra

**Cuội:** thôi hai ông cãi nhau đi
**Cuội:** tôi đi pha mì tôm — về xem tiếp

Hoàng đọc dòng chat, tim đập nhanh. Cuộc tranh luận đang đi đúng hướng — Gió Đông Về, người hoài nghi nhất, bắt đầu lung lay.

Nhưng vẫn chưa đủ.

*Cần thêm một thứ gì đó. Một thứ không thể chối cãi.*

Anh nhìn vào màn hình — Tô Mặc vẫn đang đứng nhìn ba ký tự cháy, lửa đã tàn, khói còn vương. Cô đưa tay vào túi — thói quen — mò mẫm mảnh kính như một cử chỉ an ủi vô thức.

*”Này Tô Mặc — “*

“Hửm?”

*”Cô — có thể cho mọi người thấy mảnh kính được không?”*

Tô Mặc khựng lại. Mắt cô sắc lẹm:

“Không.”

*”Chỉ một lần thôi — họ cần thấy — “*

“KHÔNG.”

Giọng cô cứng như đá. Cô lùi lại một bước, tay giữ chặt túi áo:

“Đây là di vật duy nhất của sư phụ. Ta không phơi nó ra như — như một trò tiêu khiển cho thiên hạ.”

*”Tôi hiểu — nhưng — “*

“Ngươi không hiểu.” Mắt cô đỏ lên. “Ngươi ở bên đó — an toàn — thoải mái — ngươi có biết ta đã giữ nó thế nào không? Một năm. Mười hai tháng. Đêm nào cũng không dám ngủ say — vì sợ có người lấy nó. Ta đã chạy trốn, đã đánh nhau, đã suýt chết — tất cả vì mảnh kính này.”

*”…Ta xin lỗi.”*

Hoàng im lặng. Anh đã đi quá giới hạn.

Trên màn hình, dòng chat đột ngột im bặt.

**Cuội:** …
**Cuội:** ủa cô ấy khóc à

**Gió Đông Về:** nếu đây là diễn — thì diễn viên này đỉnh thật

**CoderKhang:** không phải diễn
**CoderKhang:** tôi đã xem nhiều người stream giả khóc — cái này khác
**CoderKhang:** giọng cô ấy vỡ ở cuối câu — không ai diễn được đoạn đó

**Người Qua Đường:** …tôi bắt đầu thấy tội nghiệp cô ấy rồi

Hoàng nhắm mắt, đưa tay day thái dương.

*”Xin lỗi — tôi không có ý — “*

“Ta biết.” Giọng Tô Mặc nhỏ lại. “Ngươi chỉ muốn chứng minh. Nhưng — ta không phải là thứ để chứng minh.”

*” …Tôi hiểu.”*

Một khoảng lặng dài.

Rồi Tô Mặc nói, giọng bất ngờ dịu hơn:

“Nhưng — ta sẽ cho ngươi xem. Một chút.”

Cô đưa tay vào túi, rút ra mảnh kính.

Ánh nắng ban mai chiếu xuyên qua nó — tạo ra một vệt sáng lấp lánh trên mặt đất. Nó trông vô hại: một miếng thủy tinh trong suốt, mép vỡ sắc lẹm, không to hơn lòng bàn tay.

Cô giơ nó lên, nghiêng nhẹ, để ánh sáng chạy dọc bề mặt:

“Đây — mảnh kính của sư phụ. Di vật duy nhất ta còn.”

Trên màn hình, dòng chat nổ tung.

**Cuội:** ủa cái gì đó

**Gió Đông Về:** không thấy gì đặc biệt — chỉ là miếng kính vỡ

**CoderKhang:** chờ tí — nhìn kỹ đi
**CoderKhang:** để ý phần rìa kính

**Người Qua Đường:** nó… óng ánh quá
**Người Qua Đường:** màu sắc thay đổi theo góc nhìn

**CoderKhang:** đúng — đây là hiệu ứng quang học mà không filter nào làm được
**CoderKhang:** ánh sáng đi xuyên qua — tán sắc thành quang phổ — giống kim cương nhưng còn phức tạp hơn

Hoàng nín thở.

Mảnh kính đang ở trên tay Tô Mặc, và cả thế giới đang nhìn vào nó.

Đột nhiên — Tô Mặc nhăn mặt, tay cô giật nhẹ như bị kiến cắn. Mảnh kính trượt khỏi tay.

“Á — “

Cô vội vàng đưa tay đỡ — nhưng trễ.

Mảnh kính rơi.

Hoàng mở to mắt. Anh muốn hét “Coi chừng!” — nhưng âm thanh không kịp thoát ra khỏi cổ họng.

Mảnh kính rơi trúng một hòn đá nhỏ dưới đất.

Vỡ tan — không phải như kính vỡ — mà như một trái bom thủy tinh.

Một tia sáng màu tím — không phải tím nhạt — mà tím đậm, tím như mực, tím như huyết dịch của một vì sao sắp chết — bùng lên từ điểm va chạm. Nó không phát ra từ mảnh kính — nó *bắn ra* từ lòng đất, như thể mảnh kính đã chạm vào một thứ gì đó sâu hơn, xa hơn, khủng khiếp hơn nhiều so với bề mặt.

Tia sáng màu tím vọt lên cao — cao hơn tán cây — rồi vỡ ra thành hàng trăm ngàn tia nhỏ, bắn theo mọi hướng như một ngôi sao phát nổ.

Cả khu rừng — trong một khoảnh khắc — nhuộm màu tím.

Rồi tắt.

Im lặng.

Tô Mặc đứng hình, tay vẫn còn giơ ra vô vọng. Cô nhìn xuống mảnh kính — nó nằm trên mặt đất, nguyên vẹn, không một vết nứt mới. Ánh tím đã biến mất. Như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nhưng trên ngọn cây — những chiếc lá — vẫn còn tím.

Trên mặt đất — bóng của cô — vẫn phảng phất màu tím.

Và trong không khí — một thứ âm thanh rất nhỏ, rất xa — như tiếng chuông từ một thế giới khác vọng về — vẫn còn ngân chưa dứt.

**CoderKhang:** …

**Cuội:** …

**Gió Đông Về:** …

**Người Qua Đường:** …

Không một dòng chat nào trong ba giây.

Đồng hồ trên taskbar của Hoàng nhảy từ 10:32 sang 10:33.

Ba giây im lặng tuyệt đối.

Rồi —

**Cuội:** CÁI Đ*O GÌ VẬY TRỜI

**Gió Đông Về:** TÔI VỪA THẤY CÁI GÌ THẾ??
**Gió Đông Về:** ÁNH SÁNG TÍM? TỪ CỤC THỦY TINH?

**CoderKhang:** …
**CoderKhang:** các ông có thấy không
**CoderKhang:** nói thật đi — tôi không dám tin mắt mình

**Người Qua Đường:** thấy chứ
**Người Qua Đường:** màu tím — nó bắn tung lên — rồi vỡ ra
**Người Qua Đường:** tôi quay màn hình lại rồi

**Cuội:** TÔI CŨNG QUAY LẠI
**Cuội:** CÁC ÔNG ƠI
**Cuội:** TÔI KHÔNG BIẾT CÁI NÀY LÀ GÌ
**Cuội:** NHƯNG NÓ KHÔNG PHẢI CGI

**Gió Đông Về:** Tôi là dân CGI — tôi khẳng định
**Gió Đông Về:** Không AI — KHÔNG AI — làm được hiệu ứng đó trong real-time
**Gió Đông Về:** Ánh sáng đó — tán xạ đó — tương tác với môi trường đó
**Gió Đông Về:** Không có GPU nào trên đời xử lý nổi

**CoderKhang:** đấy không phải vấn đề GPU hay không
**CoderKhang:** vấn đề là — các ông vẫn nghĩ đây là hình ảnh do máy tính tạo ra
**CoderKhang:** tôi nói rồi — đây là thật

Hoàng nhìn màn hình, tay mồ hôi nhễ nhại.

Anh không thể nói — cổ họng khô ran.

Tô Mặc cúi xuống, nhặt mảnh kính lên. Tay cô run — nhẹ, nhưng rõ. Cô nhìn nó — nhìn lâu — như thể nhìn vào mắt một con thú dữ vừa lộ diện.

“Chuyện gì — ” cô thì thào. “Chuyện gì vừa xảy ra?”

*” …Tôi — không biết.”*

Cô ngước lên trời, mắt đầy hoang mang:

“Nó chưa từng làm thế trước đây. Chưa bao giờ.”

*”Chưa bao giờ? Cô chưa từng làm rơi nó?”*

“Chưa.” Cô siết chặt mảnh kính trong tay. “Ta chưa bao giờ — dám làm rơi nó. Nó là thứ duy nhất ta còn của sư phụ. Ta luôn giữ nó rất cẩn thận.”

Hoàng nhìn bàn tay cô — khớp ngón tay trắng bệch vì nắm quá chặt.

*”Cô ổn chứ?”*

“Không.” Cô thở dốc, mắt dáo dác nhìn quanh. “Ta — ta cảm thấy có gì đó vừa bị đánh thức. Một thứ gì đó dưới lòng đất — nó — nó vừa *trả lời*.”

*”Trả lời? Trả lời cái gì?”*

“Không biết. Nhưng nó — ” Cô ấn tay lên ngực trái, nơi trái tim đập loạn nhịp. “Nó làm ta sợ.”

**Vô Danh Thí Chủ đã donate 500,000đ**
**Nội dung: “Bảo cô ấy rời khỏi đó. Ngay lập tức.”**

Dòng donate hiện ra giữa màn hình — con số lớn hơn bao giờ hết.

Hoàng nhìn dòng chữ. Tim anh đập mạnh một nhịp.

*”Vô Danh Thí Chủ vừa nói — bảo cô rời khỏi đó ngay.”*

Tô Mặc nhướn mày:

“Cái gì? Ai?”

*”Người xem — người đã donate lần trước — hắn bảo — “*

Chưa kịp nói hết câu, một tiếng động từ xa vang lên.

Một tiếng bước chân.

Không phải bước chân của thú rừng. Cũng không phải của người bình thường.

Nó nặng — nhưng rất nhẹ. Một sự mâu thuẫn kỳ lạ: mỗi bước chân như một tảng đá rơi, nhưng lại không làm gãy một cọng lá khô.

Tô Mặc đông cứng.

Cô không quay đầu lại.

Nhưng cô biết — trong xương tủy, trong từng thớ thịt — rằng có ai đó đang đứng ở phía cuối khu rừng. Một người. Một tu sĩ. Một kẻ có sát khí nặng đến mức không khí xung quanh cô đặc quánh lại.

*”Tô Mặc — “*

“Im.” Cô thì thầm, giọng không còn là của cô gái vừa kể chuyện về sư phụ — mà là của một con thú bị dồn vào góc tường. “Có người.”

Hoàng nín thở.

Anh nhìn vào màn hình — camera đã lia ra xa, mở rộng góc nhìn.

Và anh thấy hắn.

Một bóng người — đứng dưới bóng cây ở cuối khu rừng — cách Tô Mặc chừng ba chục trượng. Mặc y phục màu đỏ sẫm, như màu máu khô. Không nhìn rõ mặt — nhưng đủ để thấy một thân hình cao lớn, đứng thẳng, bất động, như một pho tượng thần chết.

Tay hắn cầm một thanh trường kiếm — mũi kiếm cắm xuống đất. Cả người hắn dựa vào kiếm, như thể hắn đã đứng ở đó từ lâu và sẽ đứng ở đó mãi mãi.

Nhưng hắn không nhìn Tô Mặc.

Hắn đang nhìn — xuống mặt đất, nơi ba ký tự cổ vừa cháy thành tro, và nơi mảnh kính vừa phát ra tia sáng tím.

Hắn đã nhìn thấy tất cả.

Kết thúc chương

**Cuội:** NÀY NÀY NÀY
**Cuội:** NGƯỜI ĐÓ LÀ AI
**Cuội:** SAO TỰ DƯNG CÓ THÊM NGƯỜI

**CoderKhang:** im lặng — để tôi xem
**CoderKhang:** tôi có cảm giác không ổn

**Gió Đông Về:** ủa ủa ủa — có thêm nhân vật mới
**Gió Đông Về:** bộ này có cast hẳn hoi à

**Người Qua Đường:** không — nhìn kiểu đó không giống diễn viên
**Người Qua Đường:** thấy khí thế không — thấy không

**Vô Danh Thí Chủ:** ..
**Vô Danh Thí Chủ:** Như ta đã nói

Tô Mặc không dám quay đầu.

Nhưng cô cảm nhận được — luồng sát khí từ cuối khu rừng như hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt. Không phải yêu thú. Không phải người thường.

Một tu sĩ. Tu vi cao hơn cô nhiều. Có thể là Trúc Cơ — hoặc cao hơn.

Và hắn đã thấy ánh sáng tím.

Cô siết chặt mảnh kính trong tay, đến mức rìa sắc cứa vào da thịt, rỉ máu.

*”Tô Mặc — “*

*”Chạy.”*

Cô chạy.

Trong góc nhỏ của màn hình, bóng người áo đỏ khẽ nghiêng đầu — như thể mỉm cười.

Rồi hắn biến mất.

Không dịch chuyển. Không tan biến. Chỉ là — trong khoảnh khắc Hoàng chớp mắt — hắn đã không còn ở đó nữa.

Chỉ còn lại ba ký tự cháy trên mặt đất, và dư âm của một tia sáng tím vẫn còn phảng phất đâu đó trong không khí.

**HẾT CHƯƠNG 4**

← Quay lại bài viết