Chương 5: Yêu thú Tử Dạ

01/07/2026  ·  phuongle

Cô chạy.

Không nghĩ. Không nhìn lại. Chỉ chạy.

Chân Tô Mặc đạp lên lớp lá mục, bùn đất bắn lên ống quần. Cổ tay vẫn còn rỉ máu chỗ mảnh kính cứa vào, nhưng cô không cảm thấy đau — chỉ có tiếng tim đập trong lồng ngực và tiếng thở dồn dập xé toạc cuống họng.

Phía sau — không có tiếng bước chân.

Nhưng cô biết hắn ở đó. Cảm nhận được. Luồng sát khí vẫn bám theo cô như một sợi tơ vô hình — càng chạy càng siết chặt.

*”Rẽ phải — nhanh!”*

Giọng Hoàng vang lên từ trên cao, cắt ngang cơn hoảng loạn.

Tô Mặc không hỏi. Cô lao sang phải, chui qua một bụi gai dại gã một mảng tay áo. Phía trước — một lối mòn hẹp giữa hai vách đá dựng đứng.

*”Đi qua đó — vào sơn cốc.”*

“Vào trong đó? Không đường thoát!”

*”Ở ngoài này cô chết chắc. Hắn nhanh hơn cô.”*

Cô cắn răng. Chửi thề trong bụng. Rồi lao vào lối mòn.

Vách đá cao dần hai bên. Ánh sáng mặt trời tắt dần, nhường chỗ cho thứ ánh sáng xanh lờ mờ phản chiếu từ rêu đá. Không khí ẩm ướt, nặng mùi đất và mùi của một thứ gì đó sống — rất sống — ẩn náu trong bóng tối.

Tô Mặc chạy thêm chừng trăm bước thì dừng lại, thở dốc, hai tay chống gối.

“Ắt — hắn — hắn còn theo không?”

*”…Không thấy nữa. Camera quay lại phía sau — không thấy hắn.”*

Cô thở phào — nhưng không dám buông lỏng. Đứng thẳng dậy, lia mắt quanh sơn cốc.

Một thung lũng hẹp, hai bên là vách đá cao vút. Suối cạn, lòng đầy đá cuội trơn bóng. Cây mọc từ khe đá, rễ trần trụi bám vào vách như những bàn tay gầy guộc.

Yên tĩnh.

Yên tĩnh đến mức đáng sợ.

*”Chỗ này — không ổn lắm.”*

“Còn phải nói,” cô lẩm bẩm.

Cô vừa dứt lời thì nghe thấy nó.

Một tiếng rít — không phải từ miệng — mà từ dưới lòng đất. Như ai đó kéo một thanh sắt trên nền đá, nhưng âm thanh đó rung lên từ lòng suối cạn, từ những khe nứt dưới chân cô.

Tô Mặc đông cứng.

Mặt đất rung nhẹ. Những viên đá cuội lăn lông lốc, va vào nhau lách tách.

Rồi — từ khe suối cạn, từ một hang động tối om dưới chân vách đá — một cái đầu thò ra.

To bằng cái nồi. Phủ vảy màu nâu đen, lấm tấm bùn. Đôi mắt — dựng đứng, đồng tử như khe dao — mở ra, nhìn thẳng vào cô.

Xà. Không phải xà thường.

Yêu xà. Cấp thấp — nhưng đủ để nuốt chửng một người.

*” — Tô Mặc — “*

“Thấy rồi.”

*”Đằng sau cô — còn một con nữa — “*

Cô quay đầu. Từ lòng suối phía đối diện — con thứ hai. Nhỏ hơn, nhanh nhẹn hơn, đã trườn ra khỏi hang từ lúc nào, thân dài hơn ba trượng uốn lượn giữa đá cuội.

Hai con. Kẹp cô ở giữa.

*”…Méo.”*

“Cái gì?”

*”Không có gì — tự nhiên nói một mình.”*

Con yêu xà lớn lao tới trước.

Không phải lao — nó bắn người ra khỏi hang, thân hình đồ sộ vút lên không trung rồi đổ ập xuống chỗ Tô Mặc vừa đứng. Cô lăn sang bên, vai đập vào đá, hất cả người vào vách.

Miệng con xà cắm phập xuống lòng suối — hàm răng dài như ngón tay cắm vào đá cuội, bể tung tóe.

*”Coi chừng con nhỏ!”*

Tô Mặc không kịp trả lời. Con thứ hai đã tới — thấp hơn, nhanh hơn, luồn qua khe đá như một mũi tên. Cô vung tay — Phong Linh Quyết!

Một luồng gió xoáy bắn ra từ lòng bàn tay, quạt vào mặt yêu xà. Nó khựng lại nửa nhịp — đủ để cô nhảy lùi, đạp chân lên một tảng đá nhô, bật người lên cao.

Tay cô với tới một mỏm đá — bám được. Người cô lơ lửng trên không.

*”Được — nhưng cô không thể leo lên đó mãi được!”*

“Thế ngươi bảo ta làm gì?!”

*”Rẽ trái — nhảy qua tảng đá hình mũi tên!”*

Cô lia mắt — bên trái, cách chừng năm trượng, một tảng đá lớn nhô lên khỏi lòng suối, đỉnh nhọn hoắt như mũi tên chỉ lên trời.

*”Nhảy qua đó — dùng phong chú đẩy người — đừng nhảy thẳng, nhảy chéo!”*

“Ngươi điên à?! Khoảng đó rộng hơn ba trượng — ta không — “

*”Nhảy! Tao đếm từ một — “*

“THẬT À?!”

*”Hai — “*

Cô gầm lên, thả tay, rơi xuống. Đạp chân vào vách đá — bật — người cô vọt ra khỏi vách, xé gió, bay qua khoảng trống.

Tay cô với về phía tảng đá — thiếu. Thiếu một trượng.

*”Phong chú! Dùng phong chú đẩy người!”*

Cô vung tay giữa không trung — không kịp kết ấn — chỉ có thể bạt tay ra, phóng một luồng khí thô thiển, không kiểm soát. Gió đập vào người cô như một bức tường vô hình — thay đổi quỹ đạo — ném cô về phía tảng đá.

Vai cô đập vào đá. Tay cô quờ quạng — móng tay cào trên bề mặt đá nhám — rồi bám được. Cả người cô đu trên vách đá, chân đạp vào không khí.

*”…Thấy chưa?”*

“…” Cô thở dốc, trán dán vào đá lạnh. “…Im đi.”

**Cuội:** Ơ sao tự nhiên nói “méo” thế
**Cuội:** cho mượn câu nói đó làm caption :)))
**Cuội:** vừa rồi là pha hành động đỉnh vãi

**CoderKhang:** tôi vẫn không hiểu camera lia thế nào
**CoderKhang:** vừa lia từ trên cao xuống — lia theo cô ấy bay — xong lia tiếp xuống tảng đá
**CoderKhang:** không có camera man nào làm được tốc độ đó

**Gió Đông Về:** tôi bỏ cuộc rồi
**Gió Đông Về:** các ông thắng
**Gió Đông Về:** đây không phải CGI

**Cuội:** giờ mới tin à thím
**Cuội:** tôi tin từ hôm qua — mà tôi còn troll streamer kìa

Hoàng lau mồ hôi trán. Tay anh run — không phải vì sợ — mà vì adrenaline.

Anh vừa chỉ đạo một pha hành động thật. Qua một thế giới khác. Và nó — thành công.

*”Xong — con xà lớn không đuổi theo được. Nó mắc kẹt giữa các tảng đá — quá to để luồn qua.”*

Tô Mặc từ từ trườn lên đỉnh tảng đá, ngồi xuống, thở hổn hển:

“Còn con nhỏ?”

*”…Nó biến mất rồi. Chui vào khe đá nào đó.”*

Cô gật đầu, nhắm mắt — một giây. Hai giây. Rồi mở ra.

“Chỗ này — không an toàn. Con xà lớn sẽ tìm cách vòng qua. Cần ra khỏi sơn cốc trước khi nó làm thế.”

*”Phía trước — khoảng trăm trượng — thấy một lối lên. Có thể leo lên vách.”*

“Được.”

Cô đứng dậy. Đầu gối rũ ra — cô chùi mép, thấy vị tanh của máu. Môi cô đã cắn chảy máu từ lúc nào.

*”Này — cô ổn chứ?”*

“Ổn.” Cô nói, nhưng giọng không thuyết phục. “Phải ổn.”

Hoàng nhìn cô qua màn hình — dáng người gầy gò giữa biển đá xám, vai rũ xuống vì kiệt sức, tay phải vẫn nắm chặt mảnh kính đến mức khớp ngón tay trắng bệch.

Cô nhảy từ tảng đá này sang tảng đá khác, từng bước từng bước tiến về phía lối lên. Động tác không còn nhanh nhẹn như mười phút trước — chân cô bắt đầu nặng, nhịp thở ngày càng gấp.

*”Này — cho ta hỏi thật.”*

“Hửm?”

*”Cô — đã nghỉ ngơi lần nào chưa? Từ hôm qua đến giờ?”*

Im lặng.

*”Tô Mặc?”*

“…” Cô nhảy qua một khe suối, tiếp đất không vững, loạng choạng suýt ngã. “…Không. Không có thời gian.”

*”Cô vừa chạy trốn Lục Trần — vừa chiến đấu với yêu xà — vừa chạy thêm mấy dặm đường — mà chưa ăn gì từ sáng?”*

“Ăn mấy quả dại lúc sáng.”

*”…Cô có biết cô đang vận động ở cường độ vận động viên marathon không?”*

“Marathon là gì?”

*”Không quan trọng. Quan trọng là cô sắp kiệt sức.”*

Cô dừng lại. Đứng giữa lòng suối cạn, hai tay buông thõng, đầu cúi xuống.

“…Ta biết.” Giọng cô nhỏ. “Nhưng có lựa chọn nào khác không?”

Không. Không có lựa chọn nào khác.

Hoàng nhìn cô — và anh hiểu. Cảm giác đó. Khi bạn ở dưới đáy, và không có ai để kéo bạn lên. Khi lựa chọn duy nhất là tiếp tục bước — hoặc gục ngã.

Anh đã từng ở vị trí đó. Nhiều lần.

*”…Nếu cô gục — tôi sẽ không để cô gục một mình.”*

Tô Mặc ngước mắt lên. Không nói gì. Chỉ nhìn lên trời — một cái nhìn dài — rồi cúi xuống, tiếp tục bước.

Khi cô leo lên được nửa vách núi, thì nghe thấy tiếng rên.

Không phải của yêu thú. Cũng không phải của người.

Một âm thanh — giống như tiếng thở dài của một sinh vật đau đớn, nhưng vọng ra từ một khe đá sâu hút bên phải lối lên.

Tô Mặc dừng lại, tay bám vào một mỏm đá, nghiêng đầu lắng nghe.

*”Gì thế?”*

“Không biết.” Cô thì thầm. “Có thứ gì đó — ở trong khe đá.”

*”Đừng lại gần. Có thể là bẫy.”*

“…”

*”Tô Mặc — “*

Cô đã buông tay khỏi vách, nhảy xuống, đáp nhẹ trên đá trước cửa khe. Lối vào tối om, chỉ vừa một người chui lọt. Mùi máu tanh nồng — không phải máu người — nồng và ngai ngái.

*”Cô làm gì thế?!”*

“Xem thử.”

*”Tô Mặc — cô đang bị thương — cô không thể — “*

“Im.” Cô nói, giọng bất ngờ dứt khoát. “Có sinh vật đau đớn trong đó. Ta không thể bỏ mặc.”

*”…Cô có biết mình vừa nói câu đó như một anh hùng trong phim không?”*

“Phim là gì?” Cô rút một viên đá dạ minh từ trong túi — bóp nhẹ, nó phát ra ánh sáng xanh lờ mờ. “Ở yên đó. Ta vào.”

Khe đá hẹp và sâu. Hai bên vách nhẵn thín, trơn trượt — không phải tự nhiên mà có. Như thể ai đó đã đục đẽo nó, tạo thành một đường hầm hẹp dẫn vào lòng núi.

Tô Mặc bò vào, khuỵu gối, tay trái cầm dạ minh, tay phải chống xuống đá lạnh.

Mùi máu càng lúc càng nồng.

Rồi ánh sáng xanh của dạ minh chiếu vào một đôi mắt.

Đôi mắt xanh — xanh như ngọc bích — giữa bóng tối, nhìn thẳng vào cô.

Tô Mặc giật mình, lùi lại suýt đập đầu vào vách. Tay cô vung lên — Phong Linh Quyết sẵn sàng bắn ra —

— nhưng cô dừng lại.

Đôi mắt đó — không có sát khí.

Nó đau. Rõ ràng là đau. Con ngươi co rút, mi mắt nheo lại, và trong âm thanh phát ra từ cổ họng nó — không phải tiếng gầm — mà là một tiếng rên nhẹ, yếu ớt.

Cô hạ dạ minh xuống — ánh sáng lan rộng — và thấy toàn bộ cơ thể nó.

Một con yêu lang. Lông đen tuyền, óng mượt — nhưng dính bùn và máu. Thân hình to hơn một con sói thường, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp da lông — nhưng đang nằm co ro, bất động.

Bẫy.

Một cái bẫy yêu thú — loại dành cho yêu thú cấp trung — đã kẹp chặt chân sau của nó. Nanh bẫy bằng sắt đen cắm sâu vào thịt, máu chảy ra, thấm ướt cả một vùng đá dưới thân.

*”Tô Mặc — thấy gì chưa?”*

“…Một con yêu lang. Mắc bẫy.”

*”Còn sống?”*

“Còn — nhưng sắp không nếu không được cứu.”

*”…Cô đừng nói là cô định — “*

“Im.”

Cô nhìn con yêu lang. Nó nhìn lại cô.

Đôi mắt xanh đó — không van xin. Không đe dọa. Chỉ nhìn. Như thể nó đang đọc cô, đang quyết định xem cô là kẻ thù hay bạn.

“Nếu — ” Cô nuốt nước bọt. “Nếu ta thả ngươi — ngươi sẽ cắn ta chứ?”

Con yêu lang không trả lời — dĩ nhiên — nhưng đôi tai nó vểnh lên, như thể nó hiểu.

*”Cô đang hỏi một con thú?”*

“Nó không phải thú thường,” cô nói, mắt không rời con yêu lang. “Yêu lang cấp thấp — nhưng thông minh. Có thể hiểu được tiếng người.”

Cô đưa tay về phía nó — chậm, rất chậm.

Con yêu lang gầm nhẹ trong cổ họng — một âm thanh cảnh cáo.

“Ta không làm hại ngươi,” cô nói, giọng nhẹ nhất có thể. “Ta chỉ muốn thả ngươi ra.”

Bàn tay cô chạm vào bẫy.

Con yêu lang run lên — đau — nhưng không cắn. Nó nhìn cô, đôi mắt xanh mở to, đồng tử giãn ra.

Cô cắn môi, tay mò tìm cơ chế của bẫy. Một cơ quan bằng sắt đen, thiết kế tinh vi — không phải bẫy thường, không phải bẫy săn — mà là khí cụ của tu sĩ.

*”Này — cô biết cách mở nó không?”*

“Đang — lo — đây — “

Răng của bẫy cắm sâu vào thịt. Mỗi lần cô chạm vào, con yêu lang lại rên lên — nhưng nó không cắn cô. Nó nằm im, chịu đựng, thân thể căng cứng vì đau đớn và cảnh giác.

Tô Mặc nghiến răng. Một tay giữ chặt bẫy, một tay tìm cần gạt. Mồ hôi chảy dài trên thái dương. Máu từ vết thương ở cổ tay cô nhỏ giọt xuống đá, hòa với máu của yêu lang.

*”Tay cô đang chảy máu — “*

“Biết.”

*”Mùi máu có thể thu hút — “*

“Ta biết!”

Cô hét lên — rồi im bặt. Ngón tay cô vừa chạm vào một cần gạt nhỏ, giấu dưới lớp sắt.

“Ở đây — “

Cô bẩy. Cần gạt kêu *cạch* — rồi kêu *rắc* — rồi kêu *choang* khi hai hàm bẫy bật mở, thả phăng chân con yêu lang.

Nó rú lên một tiếng — đau đớn và bất ngờ — rồi co người lại, chân bị thương co lên, liếm vào vết thương.

Tô Mặc lùi lại, thở dốc. Cô nhìn con yêu lang — nó nhìn cô.

Một lúc lâu.

Rồi — con yêu lang gục đầu xuống, thở ra một hơi dài. Đôi mắt xanh khép lại — không phải bất tỉnh — mà như thể nó vừa quyết định: *được, ta tin ngươi.*

**Cuội:** nó đang làm gì thế?
**Cuội:** cứu sói à?
**Cuội:** đang nguy hiểm mà đi cứu sói :)))

**CoderKhang:** con sói đó không tấn công cô ấy
**CoderKhang:** nó thông minh hơn tôi nghĩ

**Gió Đông Về:** yêu lang — demon wolf — trong truyền thuyết có thật
**Gió Đông Về:** nếu thế giới đó tu tiên thật — thì yêu lang cũng thật

**Cuội:** thế nó biết nói không?
**Cuội:** tưởng tượng cô ấy cứu nó xong nó nói “cảm ơn” bằng tiếng người =))))

**Vô Danh Thí Chủ:** Nó sẽ theo cô ấy
**Vô Danh Thí Chủ:** Yêu lang không bao giờ quên ơn

Hoàng nhìn dòng chat của Vô Danh Thí Chủ — người này biết quá nhiều.

Nhưng không có thời gian để suy nghĩ.

*”Tô Mặc — cô phải ra khỏi đó. Con xà lớn có thể tới bất cứ lúc nào.”*

“Biết.”

Cô nhìn quanh khe đá — tối om, chật hẹp. Không có lối thoát nào khác ngoài lối vào.

*”Lùi ra — nhanh.”*

“Chờ — con yêu lang — “

*”Cô không thể mang nó theo được!”*

“…”

*”Tô Mặc — nó bị thương nặng — nó sẽ làm cô chậm lại — nếu cô mang nó theo — cả hai sẽ chết.”*

Cô nhìn con yêu lang. Nó nhìn lại cô. Đôi mắt xanh vẫn mở — nhìn cô — không phải nhìn để cầu xin — mà là nhìn để chào tạm biệt.

Như thể nó hiểu. Như thể nó biết rằng cô sẽ bỏ nó lại.

“…”

Cô quay người — bước một bước — ra phía cửa khe.

Dừng lại.

Không quay đầu.

“…Ngươi đã bao giờ bị bỏ rơi chưa?”

Giọng cô nhỏ — như tự hỏi mình.

*”Cái gì?”*

“Ta đã bị bỏ rơi. Khi còn bé. Vứt trong thùng rác — như một vật phế thải.”

*”…Tô Mặc.”*

“Sư phụ nhặt ta về. Cho ta cơm ăn. Dạy ta viết chữ. Dạy ta tu luyện.” Giọng cô lạc đi. “Và rồi ông bỏ ta — bỏ ta lại một mình với mảnh kính này.”

Cô siết chặt mảnh kính trong tay.

“Ta — ta không thể. Ta không thể bỏ nó lại.”

Cô quay người.

Bước trở lại.

Tô Mặc quỳ xuống trước con yêu lang, hai tay đưa ra:

“Ta sẽ đưa ngươi ra ngoài. Nhưng ngươi phải — phải tin ta.”

Con yêu lang nhìn cô. Một giây. Hai giây.

Rồi — nó gục đầu vào lòng bàn tay cô.

Mũi nó ướt, hơi thở nóng phả vào da cô. Lông nó mềm — mềm hơn cô tưởng — nhưng dưới lớp lông, cô cảm nhận được thân nhiệt, nhịp tim đập chậm và đều.

“Được rồi,” cô thì thào. “Được rồi — đi nào.”

Cô luồn một tay dưới bụng nó, một tay đỡ chân bị thương. Con yêu lang kêu lên một tiếng — nhưng không vùng vẫy. Nó nằm im, để cô ôm nó lên.

Yêu lang nặng. Nặng hơn cô nghĩ. Dù chỉ là cấp thấp, dù chưa trưởng thành — nó đã nặng bằng nửa người cô.

Cô cắn răng, đứng dậy, chân run lên vì sức nặng:

“…Ngươi — ăn gì mà nặng thế?”

Con yêu lang thè lưỡi — liếm nhẹ vào cằm cô.

Cô giật mình — suýt làm rơi nó.

“Này! Không được liếm!”

*”…”*

“Ngươi — ngươi cười à?”

*”…”*

“TA THẤY NGƯƠI CƯỜI — TA THẤY KHÓE MIỆNG NGƯƠI NHẾCH LÊN — “

**Cuội:** ỐI DỒI ÔI
**Cuội:** CON SÓI NÓ LIẾM CÔ ẤY KÌA
**Cuội:** DỄ THƯƠNG VÃI

**CoderKhang:** … tôi vừa thấy con sói cười
**CoderKhang:** không — tôi không nói đùa
**CoderKhang:** con sói đó cười thật

**Gió Đông Về:** tôi cũng thấy
**Gió Đông Về:** nó thè lưỡi ra — rồi khóe miệng nhếch lên
**Gió Đông Về:** đó là biểu cảm của sói khi vui

**Cuội:** THẾ GIỚI NÀY CÓ SÓI BIẾT CƯỜI Á?
**Cuội:** ĐỈNH THẬT SỰ

Tô Mặc lê từng bước ra khỏi khe đá, con yêu lang ôm trong tay. Mỗi bước chân là một tiếng thở dốc. Mỗi nhịp thở là một lần rát buốt phổi.

*”Ra được rồi. Phía trước — lối lên vách núi — nhưng mà — “*

“Mệt quá.”

Cô dừng lại. Quỳ xuống. Đặt con yêu lang xuống đất, dựa nó vào vách đá.

“Ta — ta không thể — tiếp tục được nữa — “

*”Tô Mặc — “*

“Chỉ — chỉ một chút — xin ngươi — “

Cô ngồi phệt xuống đá lạnh, lưng dựa vào vách, mắt nhắm nghiền. Mảnh kính vẫn nằm trong lòng bàn tay — cô không buông nó ra.

Con yêu lang nằm bên cạnh, liếm vết thương ở chân, thỉnh thoảng ngước lên nhìn cô.

Một phút. Hai phút.

Hoàng nhìn cô qua màn hình — khuôn mặt tái nhợt, môi khô nứt nẻ, vết thương trên cổ tay vẫn rỉ máu.

Anh muốn làm gì đó. Muốn với tay qua màn hình, đưa cho cô một cốc nước, một miếng băng, một cái gì đó. Bất cứ thứ gì.

Nhưng anh không thể.

Anh chỉ có thể ngồi đây — trong căn phòng trọ tối tàn — và nhìn.

*”…Tô Mặc — cô có nghe tôi nói không?”*

“…” Cô mở mắt. Nhìn lên trời.

“Hửm?”

*”Cô kiệt sức rồi. Cần nghỉ — ít nhất một canh giờ. Nếu cô cố đi tiếp — cô sẽ ngất giữa đường.”*

“Ta biết.” Cô nhắm mắt lại. “Nhưng hắn — Lục Trần — hắn có thể tới bất cứ lúc nào.”

*”Tôi sẽ canh. Nếu thấy gì — tôi sẽ báo.”*

Im lặng.

“Ngươi — ” Cô mở mắt. Nhìn lên trời với một cái nhìn kỳ lạ — không phải cảnh giác, không phải nghi ngờ — mà là một thứ gì đó khác. “…Ngươi sẽ ở đó chứ?”

*”Ở đó?”*

“Khi ta nhắm mắt. Khi ta ngủ. Ngươi sẽ vẫn — còn đó không?”

Hoàng nuốt nước bọt. Cổ họng anh khô ran.

*”…Tôi sẽ ở đây. Cả đêm nếu cần.”*

Tô Mặc không trả lời. Nhưng khóe môi cô — gần như — nhếch lên.

Không phải nụ cười. Một cái gì đó gần giống. Một sự buông lỏng — lần đầu tiên trong một năm, cô không phải giữ cảnh giác.

Cô dựa đầu vào vách đá, nhắm mắt, con yêu lang nằm bên cạnh, hơi thở đều đều.

Hoàng nhìn cô. Rồi nhìn dòng chat.

**Cuội:** cô ấy ngủ thật à
**Cuội:** giữa chỗ nguy hiểm thế này?

**CoderKhang:** cô ấy kiệt sức rồi — nếu không ngủ sẽ ngất

**Gió Đông Về:** mà con sói đang nằm cạnh — như đang canh cho cô ấy
**Gió Đông Về:** thế giới này có sói biết canh — đỉnh thật

**Vô Danh Thí Chủ:** Bọn ta đang thấy
**Vô Danh Thí Chủ:** Cứ để cô ấy ngủ

Hoàng nhìn dòng chữ của Vô Danh Thí Chủ — “Bọn ta đang thấy”.

*Bọn ta?*

Không phải “ta”. Mà là “bọn ta”.

Anh định hỏi — nhưng rồi thôi.

Khoảng nửa canh giờ sau, Tô Mặc tỉnh dậy.

Không phải vì tiếng động. Không phải vì giấc mơ. Mà vì cảm giác có thứ gì đó ấm áp — và ướt — đang liếm trên má cô.

Cô mở mắt.

Đôi mắt xanh của con yêu lang đang nhìn cô từ khoảng cách chưa đầy một gang tay. Mũi nó ướt, hơi thở phả vào mặt cô. Nó liếm má cô — một cái liếm nhẹ — như thể đánh thức cô dậy.

“…Đủ rồi,” cô làu bàu, đưa tay đẩy mặt nó ra. “Ta dậy rồi đây.”

*”Cô ngủ được khoảng ba mươi phút.”*

“Nhiều hơn ta nghĩ.” Cô ngồi dậy, vươn vai. Các khớp xương kêu răng rắc. “…Ổn hơn rồi.”

*”Tốt. Vì có chuyện.”*

Cô khựng lại:

“Chuyện gì?”

*”Con xà lớn — tôi vừa thấy nó ở phía bắc — cách đây khoảng trăm trượng. Nó đang đi vòng — tìm đường vào.”*

“…” Cô đứng dậy, với tay xuống con yêu lang. “Đi nào — phải đi tiếp.”

Con yêu lang nhìn cô — rồi đứng dậy. Chân nó vẫn còn đau, nhưng nó có thể đứng được. Nó lắc người — bộ lông đen dựng lên — rồi nhìn về phía lối lên vách núi.

Nó đi trước — chậm, khập khiễng — nhưng nó đi.

“Nó — ” Tô Mặc mở to mắt. “Nó biết đường.”

*”Có vẻ thế.”*

“Nó — nó đang dẫn đường cho ta.”

*”…Cô vừa cứu mạng nó. Cô nghĩ nó sẽ làm gì — bỏ cô lại à?”*

Tô Mặc nhìn con yêu lang — nó dừng lại, quay đầu nhìn cô, đôi mắt xanh chờ đợi.

Một cảm giác — ấm áp — trào lên từ sâu trong lồng ngực cô.

“Được rồi,” cô nói, giọng nhẹ hơn. “Ta đi.”

Con yêu lang dẫn cô qua một lối tắt mà chỉ có nó biết — một đường mòn giữa hai vách đá, che khuất bởi dây leo và bụi rậm. Chân nó vẫn còn đau, nhưng nó đi rất kiên định, từng bước một, thỉnh thoảng dừng lại đợi cô.

Sau khoảng một khắc, họ thoát ra khỏi sơn cốc.

Phía trước là một cánh rừng thưa, ánh nắng cuối buổi chiều xuyên qua tán cây, vẽ những vệt sáng dài trên mặt đất.

Tô Mặc dừng lại, quay đầu nhìn sơn cốc phía sau. Im lặng. Không có dấu hiệu của Lục Trần. Không có dấu hiệu của yêu xà.

Cô thở ra một hơi dài.

“Thoát rồi.”

Con yêu lang ngồi xuống bên cạnh cô, liếm vết thương trên chân. Máu đã ngừng chảy — vết thương không sâu, nhưng nếu không băng bó sẽ nhiễm trùng.

*”Trong túi cô — có thuốc gì không?”*

“Có — nhưng cần nước sạch để rửa vết thương.” Cô nhìn quanh. “Phía kia — nghe tiếng suối chảy.”

Cô bước về phía tiếng suối, con yêu lang lững thững theo sau.

Dòng suối nhỏ, nước trong vắt, chảy qua những tảng đá rêu xanh. Tô Mặc quỳ xuống, rửa vết thương trên cổ tay mình trước, rít lên vì đau khi nước lạnh thấm vào da thịt.

Rồi cô vắt ống tay áo, lấy ra một gói nhỏ — bột cầm máu và băng vải. Cô băng vết thương của mình trước — nhanh, gọn, như đã làm hàng trăm lần — rồi quay sang con yêu lang.

“Lại đây.”

Nó nhìn cô. Một lúc — rồi nó lê lại gần, nằm xuống, đưa chân bị thương về phía cô.

Tô Mặc mở to mắt. Nó hiểu. Nó thực sự hiểu.

Cô rửa vết thương cho nó — nhẹ nhàng — lấy nước suối rửa sạch bùn và máu khô. Vết thương sâu, nhưng không chạm xương. Cô rắc bột cầm máu, rồi dùng băng quấn chặt.

“Xong,” cô nói, vuốt nhẹ lên bộ lông đen. “Sẽ ổn thôi.”

Con yêu lang thè lưỡi — liếm nhẹ lên mu bàn tay cô — một cái liếm nhẹ nhàng, không đòi hỏi.

Tô Mặc nhìn nó. Rồi — lần đầu tiên trong một năm — cô cười.

Một nụ cười nhỏ. Mỏi mệt. Nhưng thật.

“Cảm ơn ngươi.”

Hoàng nhìn nụ cười đó qua màn hình — và cảm thấy một thứ gì đó thắt lại trong lồng ngực.

Cô ấy vừa cười. Thật sự cười. Sau cả một ngày chạy trốn, chiến đấu, suýt chết — cô ấy vừa cười.

Vì một con sói.

*”…Tô Mặc.”*

“Hửm?”

*”Cô biết là — cô tuyệt lắm không?”*

Cô nhướn mày:

“Tuyệt? Nghĩa là gì?”

*”Giỏi. Đáng kinh ngạc. Cô vừa cứu một con yêu lang — giữa lúc bản thân đang bị truy đuổi. Không nhiều người làm được thế.”*

“…Nó sẽ chết nếu ta không cứu.”

*”Đó chính là lý do.”*

Im lặng.

Tô Mặc nhìn con yêu lang — nó đã nằm xuống bên cạnh cô, đầu gục lên chân trước, mắt lim dim. Hơi thở đều đều. Bộ lông đen phản chiếu ánh hoàng hôn.

“Nó sẽ đi chứ?” Cô hỏi, giọng bất ngờ nhỏ. “Khi khỏe lại — nó sẽ đi chứ?”

*”…Tôi không biết.”*

“Nếu nó đi — ta lại một mình.”

Hoàng không trả lời.

Anh nhìn cô — dáng ngồi co ro bên dòng suối, bên cạnh con yêu lang đen, dưới ánh nắng cuối ngày.

Anh muốn nói gì đó. Một cái gì đó để cô không cảm thấy cô đơn.

*”…Cô không một mình đâu.”*

“Nhưng ngươi không ở đây.”

*”Không. Nhưng tôi thấy cô. Tôi đang nhìn cô. Tôi đang — nghe cô.”*

Tô Mặc cúi đầu. Tóc che mất mặt.

“…Vậy — ở lại với ta. Đừng đi.”

*”…Tôi sẽ ở lại.”*

Mặt trời lặn dần sau những tán cây. Bầu trời chuyển từ cam sang tím — rồi tối dần.

Tô Mặc kiệt sức, ngồi dựa vào một gốc cây lớn bên suối. Con yêu lang nằm cuộn tròn bên cạnh, thân nhiệt của nó tỏa ra hơi ấm — một thứ hơi ấm mà cô đã không cảm nhận được trong suốt một năm qua.

Cô nhìn lên trời. Qua kẽ lá, những vì sao đầu tiên bắt đầu hiện ra.

“Này.”

*”Hửm?”*

“…Cảm ơn ngươi.”

Im lặng.

*”Vì chuyện gì?”*

“Vì đã ở đó. Vì đã bảo ta chạy. Vì đã chỉ cho ta rẽ trái — nhảy lên tảng đá — dùng phong chú. Vì đã — ở lại với ta.”

*”…Không có gì.”*

“Có.” Giọng cô nhẹ — như một làn khói. “Có. Với ta — là tất cả.”

Hoàng không nói gì. Cổ họng anh nghẹn lại.

Trên màn hình, dòng chat lặng im.

**Cuội:** …tôi không troll được nữa rồi
**Cuội:** đoạn này xúc động quá

**CoderKhang:** … tôi không có gì để nói

**Gió Đông Về:** đây là nội dung hay nhất tôi từng xem trên livestream

**Vô Danh Thí Chủ:** Cứ để cô ấy nghỉ

Tô Mặc nhắm mắt. Hơi thở nhẹ dần.

Nhưng trước khi chìm vào giấc ngủ — cô mở mắt, nhìn lên trời lần cuối, thì thào:

“Cảm ơn ngươi — vẫn còn đó không?”

Giọng cô không cảnh giác. Không nghi ngờ.

Chỉ có — tin tưởng.

Một thứ mà cô đã đánh mất từ lâu.

Nơi nào đó, trong một căn hộ studio tối tàn ở Sài Gòn, một chàng trai ngồi trước màn hình — nhìn thiếu nữ và con yêu lang dưới bầu trời đầy sao của một thế giới khác — và thì thào:

*”…Vẫn còn. Tôi vẫn còn đây.”*

Nhưng nơi sâu thẳm trong khu rừng, một bóng người áo đỏ đứng trên vách núi cao, nhìn xuống sơn cốc — nơi dấu vết của trận chiến vẫn còn in hằn trên đá.

Hắn cúi xuống, chạm tay vào vết máu trên một tảng đá — máu của Tô Mặc.

Hắn đưa đầu ngón tay lên mũi, ngửi — một hơi — rồi nhếch mép.

“Có kẻ đang chỉ dẫn cho con nhỏ…”

Hắn ngước lên nhìn bầu trời — nơi giọng nói của Hoàng đã vang xuống.

“…Ai?”

Rồi hắn biến mất — trong một làn khói đỏ mỏng, tan dần trong không khí.

**HẾT CHƯƠNG 5**

← Quay lại bài viết