Chương 6: Dấu vết Huyết Ma

01/07/2026  ·  phuongle

Bình minh chưa kịp lọt qua kẽ lá thì Tô Mặc đã mở mắt.

Không phải vì tiếng động. Không phải vì ánh sáng. Mà vì một cảm giác — lạnh — chạy dọc sống lưng, như có ai đó vừa thả một viên đá xuống đáy dạ dày cô.

Cô ngồi bật dậy, tay siết chặt mảnh kính. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán dù trời chưa nóng.

Bên cạnh, Tử Dạ cũng đã thức. Nó không nằm nữa — đứng thẳng, bốn chân căng cứng, lông trên gáy dựng ngược. Đôi mắt xanh ngọc nhìn thẳng vào bóng tối giữa những thân cây — nơi ánh sáng bình minh chưa chạm tới.

Cổ họng nó phát ra một tiếng gầm — trầm, kéo dài, không phải tiếng gầm đe dọa — mà là cảnh báo.

*”Có chuyện gì?”* Giọng Hoàng vang lên — khàn vì thức cả đêm.

Tô Mặc không trả lời. Cô nhìn theo hướng mắt Tử Dạ — cố gắng xuyên qua lớp bóng tối dày đặc dưới tán rừng.

Im lặng.

Rồi — một cơn gió thổi qua.

Không phải gió thường. Gió này mang theo một mùi — tanh, nồng, như mùi sắt gỉ pha với máu khô. Nó lướt qua người cô, len vào từng lỗ chân lông, khiến da cô nổi hết gai ốc.

*”Tô Mặc — “*

“Hắn tới rồi.”

*”Cái gì — “*

“Hắn tới rồi!” Cô nhảy dựng lên, tay quơ lấy cái bao vải, vác lên vai. “Tử Dạ — đi!”

Con yêu lang không cần nghe thêm. Nó lao đi trước — chân sau vẫn còn tập tễnh, nhưng tốc độ không chậm. Tô Mặc chạy theo, chân đạp lên lớp lá mục ẩm ướt, lướt qua những gốc cây như một bóng ma.

Phía sau — không có tiếng bước chân.

Nhưng sát khí — ngày càng dày.

Cách đó ba dặm, trên một ngọn cây cao nhất khu rừng, một bóng người áo đỏ đang đứng.

Hắn đứng trên một cành cây không lớn hơn cổ tay — nhưng cành cây không hề rung, không hề oằn. Như thể hắn không có trọng lượng. Như thể hắn là một phần của bóng tối.

Lục Trần nhắm mắt.

Không phải để nghỉ — mà để cảm nhận.

Luồng linh khí trong không khí nói cho hắn biết mọi thứ. Hướng gió. Dấu vết linh lực còn sót lại. Mùi máu — vẫn còn tươi — của con nhỏ mà hắn đã săn đuổi từ hôm qua.

Và — một thứ gì đó khác.

Một dao động. Rất nhẹ. Rất nhanh. Như một giọt nước rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng — nhưng không phải từ dưới đất hay từ trên trời — mà từ một nơi nào đó… giữa hai tầng không gian.

Hắn mở mắt.

Đôi mắt đỏ — đỏ như máu — long lanh trong bóng tối.

“…Vẫn còn đó sao?”

Giọng hắn trầm, khàn, như tiếng đá mài trên đá.

Hắn nhìn về phía Tô Mặc vừa chạy. Khóe môi nhếch lên — một nụ cười lạnh.

Rồi hắn bước.

Một bước — không phải nhảy — mà bước thẳng xuống khoảng không, thân người đổ về phía trước như một mũi tên đỏ. Tà áo đỏ xé gió, tạo thành một vệt sáng mờ trong bình minh.

*”Hắn đang tới!”* Hoàng gào lên. *”Nhanh lên — rẽ trái — vào lùm tre!”*

Tô Mặc lao sang trái — không kịp nhìn — chỉ nghe tiếng gió rít bên tai. Phía trước, một lùm tre dày đặc hiện ra, thân tre xanh thẳng tắp, cao vút, cành lá ken dày đến nỗi ánh sáng khó lọt qua.

Cô chui vào — thân tre cọ vào vai, vào tay, để lại những vết xước trên da.

Tử Dạ theo sát — thân hình nó linh hoạt luồn qua những khe hở hẹp mà một con sói thường không thể chui lọt.

*”Tiếp tục đi thẳng — khoảng năm mươi bước — có lối thoát!”*

Tô Mặc cắn răng chạy. Chân cô đạp lên lớp lá tre khô, trơn trượt. Từng hơi thở rát bỏng phổi.

Nhưng cô cảm nhận được — hắn đang tới gần. Nhanh. Nhanh hơn cô nghĩ.

Một tiếng động — *vù* — ngay sau lưng cô.

Cô không kịp nghĩ. Cô lăn người sang bên — một luồng khí sắc như dao lướt qua chỗ cô vừa đứng, cắt đứt một chùm thân tre như cắt bơ. Những thân tre to bằng cổ tay đổ rầm rập, chắn ngang đường.

Tô Mặc đáp xuống đất, vai đập mạnh. Cô ngước lên — và thấy hắn.

Lục Trần đứng cách đó chưa đầy mười bước.

Hắn đứng giữa rừng tre, tà áo đỏ dài phủ gót chân. Trên tay hắn — không có vũ khí. Hắn không cần. Bàn tay phải của hắn vẫn còn giơ ra — chính nó vừa tạo ra luồng khí cắt đứt cả một lùm tre.

Tô Mặc nhìn hắn — lần đầu tiên thấy rõ mặt kẻ săn đuổi mình.

Lục Trần — khoảng ba mươi lăm, ba mươi bảy. Mái tóc dài đen tuyền, một phần búi cao, phần còn lại xõa xuống vai. Gương mặt góc cạnh, xương hàm sắc như lưỡi dao. Không xấu — nhưng lạnh. Lạnh đến mức cô có cảm giác như đang nhìn vào một bức tượng bằng băng.

Nhưng thứ đáng sợ nhất — là đôi mắt. Đỏ. Đỏ như máu. Trong con ngươi đó, cô thấy bóng dáng của chính mình — nhỏ bé, yếu ớt, run rẩy.

Hắn nhìn cô. Một cái nhìn dài — đánh giá — như thể đang xem xét một món đồ.

“Chạy giỏi đấy,” hắn nói. Giọng không cao, không thấp — đều đều, nhưng mỗi chữ rơi xuống như một hòn đá. “Nhưng hết đường rồi.”

*”Tô Mặc — đừng nghe hắn! Hắn đang câu giờ — hắn muốn cô sợ — “*

Giọng Hoàng vang lên — nhưng xa quá. Nhỏ quá. Như tiếng muỗi trong cơn bão.

Tô Mặc không thể trả lời. Chân cô như đông cứng. Đầu gối cô run lên — không phải vì lạnh — mà vì thứ áp lực vô hình tỏa ra từ người đàn ông áo đỏ.

Chênh lệch.

Một chữ đó hiện ra trong đầu cô — rõ ràng, lạnh lẽo.

Cô là Luyện Khí trung kỳ. Hắn — ít nhất là Trúc Cơ hậu kỳ, có khi cao hơn. Giữa hai cấp bậc đó là cả một vực thẳm. Cô không thể thắng. Không thể chạy. Chỉ có thể — chết.

“Ta sẽ hỏi một lần.” Lục Trần bước lên một bước. Chỉ một bước — nhưng khoảng cách giữa họ thu lại, siết chặt như một sợi dây thòng lọng. “Mảnh kính — giao đây. Ta sẽ cho ngươi chết nhanh.”

Tô Mặc siết chặt mảnh kính trong tay. Cảm giác lạnh từ nó truyền vào lòng bàn tay — nhắc cô rằng nó vẫn còn đó.

*”Đừng đưa!”* Giọng Hoàng gấp gáp. *”Nếu đưa — cô chết chắc! Hắn sẽ không tha cho cô!”*

Cô biết.

Cô biết điều đó hơn ai hết.

“Không.” Cô nói — giọng run, nhưng rõ.

Lục Trần nhướn mày. Một động tác nhỏ — nhưng đủ để cô thấy sự ngạc nhiên thoáng qua trong mắt hắn.

“Không?”

“Không — đưa.” Cô lùi một bước. Tay trái bắt đầu kết ấn — Phong Linh Quyết, ấn nhanh nhất cô biết. “Ngươi muốn mảnh kính — thì phải giết ta trước.”

Im lặng.

Lục Trần nhìn cô — một cái nhìn dài, kỳ lạ. Rồi hắn — cười.

Không phải cười lớn. Một nụ cười nhẹ — nhưng lạnh hơn cả khi hắn không cười.

“Được.” Hắn hạ tay xuống — không vội. “Như ngươi muốn.”

Hắn động thân trước khi cô kịp thấy.

Một vệt đỏ — như một vết cắt trên không gian — lao thẳng về phía cô. Tô Mặc chỉ kịp tung Phong Linh Quyết — một luồng gió xoáy bắn ra — nhưng Lục Trần đã biến mất khỏi điểm đến.

Cao hơn. Hắn ở trên cao — lơ lửng ngay trên đầu cô — tay phải chụp xuống.

*”Tránh!”*

Tử Dạ lao tới — không phải để tấn công — mà để hất người cô sang bên. Thân hình đen của nó đập vào hông cô — cả hai lăn lông lốc trên mặt đất. Bàn tay của Lục Trần chụp xuống không — chạm vào đất, tạo ra một vết nứt hình mạng nhện trên nền đất.

Tô Mặc đứng dậy — hai tay run lên. Cô không kịp thở. Không kịp nghĩ.

*”Bên phải — lùm tre dày hơn — chui vào! Hắn to hơn cô — sẽ khó di chuyển!”*

Cô lao đi. Nhưng Lục Trần nhanh hơn — hắn không đuổi theo đường thẳng, mà nhảy lên, đạp chân vào thân tre, bật người, mỗi lần chạm vào một thân tre là một lần thay đổi hướng — như một con rắn đỏ luồn lách giữa không trung.

*”Chỗ đó — dùng phong chú vào gốc tre! Đẩy nó về phía hắn!”*

Tô Mặc vung tay — Phong Linh Quyết bắn vào gốc một thân tre lớn. Cây tre oằn xuống, bật ngược, quật về phía Lục Trần. Hắn giơ tay chặn — thân tre va vào tay hắn, vỡ làm đôi, nhưng lực quật khiến hắn mất đà.

Một nhịp. Chỉ một nhịp — nhưng đủ để cô chạy thêm được mười bước.

*”Được — tiếp — hướng Đông Bắc — có khe đá! Chạy!”*

Khe đá hẹp — chỉ đủ một người chui lọt. Lối vào bị che khuất bởi một bụi gai dại dày đặc.

Tô Mặc không chần chừ. Cô lao vào — gai cào vào mặt, vào tay, rách da — nhưng không dừng. Tử Dạ chui theo sau, gầm gừ khi gai cào vào vết thương trên chân.

Bên trong khe tối om. Vách đá hai bên ẩm ướt, rêu phủ xanh. Ánh sáng duy nhất là thứ ánh sáng mờ từ cửa hang.

Tô Mặc chạy — không biết mình đang chạy đi đâu — chỉ biết chạy.

*”Phía trước — khoảng ba mươi bước — là cửa ra! Sang bên kia là sườn núi — dốc — nhưng có thể xuống!”*

Cô chạy. Nhưng rồi — một âm thanh vang lên — từ dưới chân, từ trên vách, từ mọi hướng cùng lúc.

*Rắc.*

*Rắc rắc rắc.*

Những vết nứt chạy dọc theo vách đá. Rồi — cả khe đá rung chuyển. Những tảng đá lớn bắt đầu long ra, rơi xuống.

Tô Mặc suýt ngã khi mặt đất dưới chân nứt toác. Cô nhảy lùi — một tảng đá to bằng cái chậu rơi xuống chỗ cô vừa đứng.

*”Hắn đang phá sập khe đá!”* Hoàng hét. *”Ra ngoài — nhanh!”*

Cô lao đi. Đá rơi lộp bộp quanh cô. Một tảng đá nhỏ va vào vai — cô rên lên nhưng không dừng. Phía trước — ánh sáng lọt qua — cửa ra!

Cô nhảy ra ngoài, đáp xuống đất, lăn một vòng, người đầy bụi và máu.

Phía sau — cả khe đá sụp đổ. Bụi mù mịt.

Nhưng qua làn bụi — một bóng đỏ vẫn đứng đó. Trên đỉnh của đống đổ nát. Không một vết bụi. Không một vết xước.

Lục Trần bước ra khỏi làn bụi, tà áo đỏ tung bay.

“Thông minh đấy,” hắn nói. “Nhưng vô ích thôi.”

Tô Mặc lùi dần về phía bờ vực. Phía sau cô — một vách núi dựng đứng. Phía dưới — một khe núi sâu thăm thẳm, nước chảy xiết từ dưới lòng vọng lên như tiếng gầm của yêu thú.

Cô không còn đường thoát.

Lục Trần tiến lên. Mỗi bước của hắn là một lần khoảng cách giữa họ thu hẹp. Hắn không còn nói gì nữa. Đôi mắt đỏ nhìn cô với vẻ mặt của một thợ săn đã bao vây con mồi.

*”Tô Mặc — “*

Cô nghe giọng Hoàng — nhưng xa lắm. Như từ dưới nước vọng lên.

*”Tô Mặc — cô có nghe tôi không?!”*

“Nghe…” Cô thì thào, mắt không rời Lục Trần.

*”Cô có thể dùng phong chú — một lần cuối — không phải để tấn công — mà để giảm tốc độ rơi!”*

Cô chớp mắt:

*”…Cái gì?”*

*”Phía sau cô — khe núi — dưới đó là nước! Nếu cô nhảy — dùng phong chú đẩy người lệch hướng — có thể sống sót!”*

“Ngươi — điên à?! Cao thế này — ta sẽ chết!”

*”Nếu ở lại — cô chết chắc! Hắn mạnh hơn cô gấp trăm lần! Cơ hội duy nhất của cô là xuống đó!”*

*”…Tao không biết dưới đó có gì!”*

*”Tôi cũng không biết! Nhưng còn hơn đứng đây làm thịt chó!”*

Tô Mặc nghiến răng đến nỗi nghe thấy tiếng răng ken két.

Tử Dạ — bên cạnh cô — nhìn xuống vực. Nó run lên. Nhưng nó không lùi.

Nó nhìn cô — đôi mắt xanh ngọc — như đang hỏi: *tin người đó không?*

Lục Trần chỉ còn cách cô năm bước.

“Ngươi đã chọn xong chưa?” Hắn hỏi, giọng đều đều. “Ta không thích chờ.”

Tô Mặc hít một hơi thật sâu.

Cô không biết dưới đó có gì. Không biết mình có sống sót hay không. Không biết lựa chọn này đúng hay sai.

Nhưng — cô biết một điều.

Cô tin Hoàng.

“MỘT — “

Cô xoay người.

“HAI — “

Cô nhảy.

Không. Không phải nhảy — cô lao mình xuống vực.

Không khí gào thét bên tai. Mái tóc tung lên. Tà áo vỗ phần phật như cánh chim bị gãy.

Cô thấy vách núi lướt qua — những mỏm đá — những bụi cây mọc cheo leo — tất cả nhòe đi trong nước mắt vì gió.

*”Phong chú — dùng phong chú — đẩy khỏi vách — tránh đá!”*

Giọng Hoàng — rõ hơn — gấp hơn.

Cô vung tay — Phong Linh Quyết — lần này không phải để tấn công — mà để đẩy. Gió đập vào vách núi, tạo phản lực đẩy người cô ra xa khỏi những mỏm đá nhọn hoắt.

Cô rơi.

Rơi.

Cảm giác như đang rơi mãi.

— Rồi *ẦM!*

Nước.

Nước lạnh — lạnh đến tê người — vây kín cô từ mọi phía. Cô chìm xuống, sâu, sức nặng của dòng nước như muốn nhấn chìm cô. Tay chân quờ quạng. Phổi đau đớn.

Cô đạp chân — đạp — đẩy người lên trên — và vỡ ra khỏi mặt nước với một tiếng hít thở rách toạc cuống họng.

*”…Còn sống!”* Hoàng gào lên. *”Còn sống! Cô làm được rồi!”*

Tô Mặc nổi trên mặt nước, thở hổn hển, toàn thân run lên vì lạnh và vì shock. Dòng nước cuốn cô trôi nhanh — cô không đủ sức bơi ngược, chỉ có thể giữ cho đầu khỏi chìm.

“Tử — Tử Dạ — “

*”Nó cũng nhảy theo cô! Tôi thấy nó — cách đó năm trượng — nó đang bơi theo!”*

Tô Mặc quay đầu — thấy cái đầu đen của Tử Dạ nhấp nhô trên mặt nước, đôi mắt xanh mở to, đang cố gắng bơi về phía cô.

Cô thở ra — không phải nhẹ nhõm — chỉ là đỡ lo.

Rồi cô ngước lên — nhìn về phía vách núi — nơi cô vừa nhảy xuống.

Và thấy hắn.

Lục Trần đứng trên bờ vực — một bóng đỏ nhỏ xíu trên nền trời xám — nhìn xuống.

Khoảng cách quá xa, cô không thấy rõ mặt hắn. Nhưng cô biết — hắn đang nhìn cô.

Trên vách núi, Lục Trần đứng yên.

Hắn nhìn dòng nước bên dưới — nơi bóng dáng của Tô Mặc vừa khuất sau khúc quanh của khe núi.

Không đuổi theo. Không cần.

Hắn biết con mồi của hắn sẽ không chết dễ dàng vậy. Vết thương từ mảnh kính — dù nhỏ — nhưng đã để lại một ‘dấu ấn’ mà hắn có thể cảm nhận được từ xa.

Nhưng — đó không phải là điều làm hắn bận tâm.

Hắn hơi nghiêng đầu, đôi mắt đỏ nheo lại.

Cú nhảy đó. Từ vực cao hơn mười trượng. Một cô gái mới Luyện Khí trung kỳ — không thể tự tin đến mức dám nhảy như thế. Không có sự chuẩn bị. Không có do dự.

Như thể — có ai đó đã nói với cô ta rằng: “Nhảy đi — tôi sẽ chỉ cho em cách sống sót.”

Lục Trần nhìn lên bầu trời.

Bầu trời trống rỗng. Không có gì.

Nhưng hắn biết — có thứ gì đó ở trên đó. Một đôi mắt. Một giọng nói. Một kẻ đang đứng từ xa chỉ dẫn từng bước đi của con nhỏ.

Hắn đã cảm nhận được nó trong suốt cuộc rượt đuổi. Những lần rẽ trái — quá chính xác. Những lần dùng phong chú — đúng thời điểm. Như thể cô ta có một bản đồ vô hình, một người dẫn đường không ai thấy.

“Con nhỏ đó không đủ bản lĩnh để tự làm mấy chuyện đó,” hắn nói với chính mình. Giọng trầm, đều. “Có kẻ đang chỉ dẫn cho nó.”

Hắn dừng lại. Đôi mắt đỏ mở rộng — nhìn vào khoảng không.

“Ai?”

Không có tiếng trả lời. Chỉ có gió thổi qua vách núi — cuốn theo một làn khói đỏ mỏng từ tà áo hắn.

Lục Trần đứng đó thêm một lúc — rồi quay người, bước một bước, và biến mất trong làn khói đỏ — tan dần, tan dần — như chưa từng tồn tại.

Nhưng trước khi tan biến hoàn toàn — một ý nghĩ cuối cùng lướt qua tâm trí hắn:

*Ta sẽ tìm ra ngươi. Bất kể ngươi là ai.*

**Cuội:** ỐI MẸ ƠI\n**Cuội:** cô ấy vừa nhảy thật à?!\n**Cuội:** từ trên đó xuống dưới đó — phim cũng không dám quay thế\n\n**CoderKhang:** tôi không thở được từ lúc hắn xuất hiện\n**CoderKhang:** tôi còn căng thẳng hơn cả cô ấy\n**CoderKhang:** tay tôi run luôn rồi\n\n**Gió Đông Về:** thằng cha áo đỏ kia — mạnh vãi\n**Gió Đông Về:** cô ấy không có cửa thắng — chỉ có chạy\n**Gió Đông Về:** mà may có Mắt Xuyên chỉ đường không thì chết rồi\n\n**Cuội:** Mắt Xuyên đỉnh thật — nhưng căng thẳng quá\n**Cuội:** tôi không biết góp vui gì luôn\n**Cuội:** à — Vô Danh Thí Chủ đâu? Lâu rồi không thấy donate\n\n**Vô Danh Thí Chủ:** …\n**Vô Danh Thí Chủ:** Đã ghi nhận\n\n**CoderKhang:** ghi nhận cái gì?\n**CoderKhang:** thím ghi nhận gì thế?\n\n**Vô Danh Thí Chủ:** Kẻ đó — Lục Trần — hắn vừa phát hiện ra chúng ta\n**Vô Danh Thí Chủ:** Cẩn thận\n\n**Cuội:** …\n**Cuội:** thím nói “chúng ta”?\n**Cuội:** thím biết gì mà nói “chúng ta”?\n\n**Vô Danh Thí Chủ:** …\n**Vô Danh Thí Chủ:** Nhiều hơn các ngươi nghĩ\n**Vô Danh Thí Chủ:** Đã ghi nhận — hết\n\n—\n\nHoàng nhìn dòng chat. Cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng không phải vì Lục Trần — mà vì Vô Danh Thí Chủ.

*Hắn biết gì?*

*”Chúng ta” là ai?*

Nhưng không có thời gian để hỏi.

*”Tô Mặc — cô còn nghe không?”*

Một lúc lâu sau, giọng cô vọng lên — yếu, khàn, nhưng còn sống:

*”…Còn.”*

*”Cô ổn chứ?”*

*”…Ta vừa nhảy xuống một vực sâu mười trượng. Ta lạnh. Ta ướt. Ta sắp chết đuối. Ngươi nghĩ ta ổn không?”*

Hoàng suýt bật cười — dù tình huống không có gì đáng cười.

*”…Cô vẫn còn đủ sức để chửi — tức là ổn.”*

Im lặng. Rồi — một âm thanh nhẹ — giống như tiếng cười. Mệt mỏi. Đứt đoạn. Nhưng là tiếng cười.

*”…Im đi.”*

Hoàng nhìn màn hình. Dòng nước cuốn Tô Mặc trôi đi, Tử Dạ bám theo sau, cả hai đều run rẩy vì lạnh.

Họ sống sót. Lần này.

Nhưng anh biết — Lục Trần sẽ không dừng lại. Hắn đã phát hiện ra có người chỉ dẫn. Và một khi hắn bắt đầu tìm kiếm…

Anh không biết hắn sẽ làm gì.

Và điều đó — làm anh sợ hơn tất cả.

**HẾT CHƯƠNG 6**

← Quay lại bài viết