Chương 8: Ranh giới mong manh

01/07/2026  ·  phuongle

Hoàng nhìn màn hình — và ngủ gật.

Đã hơn hai giờ sáng. Căn phòng trọ tối om, chỉ có ánh sáng xanh từ màn hình máy tính hắt lên mặt anh. Stream vẫn chạy — vẫn chiếu cảnh trong hang đá — nơi Tô Mặc ngủ ngon lành bên Tử Dạ.

Than hồng cuối cùng đã tắt. Trong bóng tối, chỉ còn thể thấy bóng dáng hai sinh vật cuộn tròn vào nhau — người và thú — hơi thở đều đều.

Hoàng định tắt máy đi ngủ. Nhưng rồi anh lại ngồi đó — nhìn cô ngủ — như thể nếu anh rời mắt, cô sẽ biến mất.

*Chỉ một chút nữa thôi,*

anh tự nhủ.

*Một chút nữa rồi ngủ.*

Đầu tiên là âm thanh.

Một tiếng rè — the thé — xé toạc sự yên tĩnh của căn phòng.

Hoàng giật mình, mắt mở to. Trên màn hình, hình ảnh bắt đầu nhiễu — những đường kẻ ngang trắng chạy từ trên xuống dưới, xé nát khung cảnh hang đá thành từng mảnh vụn thị giác.

*”Cái — “*

Anh chưa kịp nói hết câu thì màn hình tối đen.

Âm thanh tắt ngấm.

Stream — dừng.

Hoàng nhìn vào màn hình OBS — thấy dòng chữ *”Disconnected — Reconnecting…”* nhấp nháy đỏ. Anh nhìn đồng hồ: 2:17 sáng.

*”Không — không không không — “*

Anh nhấn nút *Stop Stream*. Rồi *Start Stream*.

Màn hình đen.

*”Kết nối lại — mau lên — “*

Anh khởi động lại OBS. Không có gì.

Anh refresh trang web. Không có gì.

*”Cái quái gì thế — vừa mới đây mà — “*

Anh vào Dashboard. Vào Settings. Kiểm tra server. Mọi thứ vẫn bình thường — internet vẫn chạy — ping ổn — nhưng stream thì không. Kết nối với thế giới kia — mất.

*”Tô Mặc — “*

Anh gọi vào mic — dù biết stream đã tắt, dù biết cô không thể nghe thấy.

*”Tô Mặc — cô nghe tôi không? — Mặc Nhi!”*

Im lặng.

Chỉ có tiếng quạt máy tính ù ù.

**Cuội:** ủa sao đen thế?
**Cuội:** Mắt Xuyên ơi?

**CoderKhang:** mất kết nối à?
**CoderKhang:** màn hình đen hoàn toàn

**Gió Đông Về:** dựng chuyện hay thật vậy?

**Cuội:** giờ này mà còn dựng chuyện gì
**Cuội:** hơn 2h sáng rồi
**Cuội:** ai dựng chuyện cho ai xem?

**CoderKhang:** Hoàng ơi
**CoderKhang:** có sao không?
**CoderKhang:** kết nối được lại chưa?

Hoàng không trả lời chat. Anh không thấy chat. Anh đang lao vào mở lại stream lần thứ năm, thứ sáu, thứ bảy — mỗi lần một cài đặt khác — đổi server, đổi bitrate, đổi resolution — như một con thú bị dồn vào đường cùng, cố gắng cào tung mọi cánh cửa để thoát ra.

*”Được rồi — bình tĩnh — bình tĩnh — “*

Anh nói với chính mình, giọng run.

*”Có thể chỉ là nhiễu sóng tạm thời — như lần trước — “*

Nhưng lần trước, nó chỉ kéo dài vài phút.

Và trong lòng anh, một giọng nói khác — lạnh lùng hơn — thì thầm:

*Lần này khác.*

Khi stream đứt, Tô Mặc đang mơ.

Cô mơ thấy mình đang chạy — chạy trên một cánh đồng hoa tím trải dài đến tận chân trời. Trên đầu, bầu trời trong vắt không một gợn mây. Gió thổi nhẹ, mang theo hương hoa ngọt ngào.

Và có một giọng nói — giọng của Hoàng — vang lên từ trên cao, nhưng không chỉ dẫn, không ra lệnh — chỉ nhẹ nhàng, như một bài hát ru.

Rồi mặt đất nứt ra.

Cô giật mình tỉnh dậy — mồ hôi lạnh trên trán — và nhận ra: im lặng.

Không có giọng nói. Không có tiếng thì thầm từ hư không. Chỉ có Tử Dạ đang ngồi dậy bên cạnh — hai tai dựng đứng — cơ thể căng cứng — đôi mắt đen láy nhìn ra ngoài cửa hang.

*”…Hoàng?”*

Cô gọi — giọng khàn vì vừa ngủ dậy.

Im lặng.

*”Hoàng — ngươi đó à — đừng giỡn — “*

Cô gọi lớn hơn.

Im lặng.

Một cảm giác lạnh — khác với cái lạnh của đêm — chạy dọc sống lưng cô. Cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ sợ sự im lặng này — nhưng cô sợ. Vì suốt những ngày qua, dù có chuyện gì xảy ra — dù nguy hiểm, dù khó khăn — giọng nói đó luôn ở đó.

Bây giờ — không còn nữa.

*”Ta tưởng ngươi chỉ đùa — “*

Cô lẩm bẩm, đưa tay sờ vào mảnh kính trong túi. Nó hơi ấm — nhưng không phải ấm như mọi khi. Nó giống như một hòn đá vừa được rút ra từ đống tro — còn hơi nóng — nhưng đang nguội dần.

Tử Dạ gầm nhẹ — thấp, sâu, từ trong cổ họng.

Tô Mặc ngước lên.

Bên ngoài hang — trong bóng tối của bình minh chưa kịp ló dạng — một bóng đỏ đang đứng.

*”Ngươi nghĩ ta sẽ không tìm ra sao?”*

Giọng Lục Trần vang lên — không to, không nhỏ — nhưng vọng vào hang đá như một tiếng chuông cảnh báo.

Tô Mặc lao người sang một bên — ngay khi một luồng khí lực màu đỏ cắt ngang chỗ cô vừa nằm. Đá vụn bắn tung tóe. Vết chém trên vách hang sâu đến nỗi có thể thấy lớp đất ẩm bên trong.

Cô lăn, đứng dậy — tay đã rút thanh đoản kiếm — nhưng tay cô còn đang run.

*Không có Hoàng — không có chỉ dẫn —*

*Ngươi có thể tự làm được.*

Cô nói với chính mình — nhưng giọng nói trong đầu yếu ớt hơn cô muốn.

Tử Dạ lao ra trước — yêu lang đen tuyền vụt qua cửa hang như một mũi tên sống — hàm răng lóe sáng trong bóng tối.

Lục Trần vung tay — một đạo huyết quang đập thẳng vào sườn Tử Dạ, hất con thú bay đi, va vào vách đá bên ngoài. Tiếng rên đau đớn vọng vào hang.

*”TỬ DẠ!”*

Tô Mặc lao ra — không kịp nghĩ — thanh đoản kiếm đâm thẳng về phía Lục Trần.

Hắn bước sang một bước — nhẹ nhàng, như thể đang khiêu vũ — và mũi kiếm của cô cắt qua khoảng không.

*”Chậm.”*

Một cú đá vào bụng — và cô bay ngược vào trong hang, lưng đập vào vách đá, tiếng động ướt át vang lên từ lồng ngực.

Cô rơi xuống nền đất, miệng trào ra một ngụm máu mặn chát.

*Đứng dậy — phải đứng dậy —*

Nhưng chân cô không nghe lời.

*”Mảnh kính.”* Lục Trần bước vào hang — tầm vóc cao lớn của hắn lấp đầy khung cửa. Trong mờ tối, đôi mắt đỏ của hắn là thứ duy nhất sáng. *”Giao đây. Ta sẽ cho ngươi chết nhanh.”*

*”…Lần trước ngươi cũng nói thế,”* Tô Mặc nói, giọng khàn đặc vì máu. *”Và ta vẫn sống.”*

Mắt hắn nheo lại. *”Lần này — không có kẻ vô hình kia giúp ngươi đâu.”*

Hắn vung tay — một tia huyết sắc phóng thẳng vào đùi cô.

Cô không kịp né.

Máu bắn ra. Cô hét — một tiếng hét ngắn — rồi cắn chặt răng, cảm nhận vết thương rát bỏng trên chân phải. Quần đã rách — da thịt nứt toác — máu chảy xuống nền đá, thấm vào cát.

*”Đau không?”* Lục Trần hỏi — giọng không chút cảm xúc. *”Đau thì giao kính. Ta sẽ không hỏi lần thứ ba.”*

Tô Mặc nhìn hắn. Tay cô siết chặt chuôi kiếm — dù tay đã tê cứng vì đau.

Cô sẽ không giao.

Nhưng cô cũng không thể thắng.

Rồi — từ phía sau Lục Trần — một bóng đen lao tới.

Tử Dạ.

Con yêu lang đã bị hất văng — nhưng nó vẫn đứng dậy. Máu chảy từ khóe miệng, lông dính bết, một bên chân sau yếu ớt không chạm đất — nhưng nó vẫn lao vào.

Lục Trần xoay người — nhưng lần này Tử Dạ đã học được bài học. Nó không lao thẳng vào hắn — nó móc, lao xuống thấp, hàm răng cắm vào bắp chân hắn.

Lục Trần rít lên — đau — và giáng một đòn xuống lưng Tử Dạ.

Con thú rên rỉ, nhưng không buông.

*”CHẾT TIỆT — “*

Hắn giáng thêm một đòn nữa — mạnh hơn — và Tử Dạ bị hất văng lần nữa, nằm im bên ngoài cửa hang.

Khoảnh khắc đó — khi Lục Trần mất tập trung — Tô Mặc đứng dậy.

Cô lao ra khỏi hang — không phải để tấn công — để chạy.

Lục Trần quay lại — thấy cô chạy — và vung kiếm.

Mũi huyết kiếm cắt ngang vai phải của cô.

Cảm giác — không phải đau ngay — mà giống như một luồng điện lạnh chạy từ vai xuống tay, lan ra khắp cơ thể. Rồi — một giây sau — cơn đau ập đến.

Tô Mặc ngã, vẫn cố bò tiếp, móng tay cào xuống nền đá sỏi.

Máu — nhiều máu — chảy từ vai xuống, thấm đẫm cả cánh tay.

*Chạy — phải chạy —*

*Nhưng chân không chạy được —*

*Tay không bò được —*

*Đau —*

*Đau quá —*

*”Hoàng — “*

Cô thều thào — không phải để cầu cứu — chỉ là cái tên cuối cùng trong đầu trước khi cô tắt dần.

Nhưng Lục Trần không đến gần.

Bởi vì Tử Dạ — dù đã bị đánh hai lần — vẫn đứng dậy. Nó đứng giữa Lục Trần và Tô Mặc — bốn chân run rẩy, lông đen dính máu, nhưng mắt nó sáng rực một màu tím kỳ lạ.

Nó gầm — một tiếng gầm thấp, vang, như thể cả thế giới đang gầm cùng nó.

Và từ trên trời — đáp lại — một tia chớp xé toạc bầu trời bình minh.

Lục Trần ngước lên. Mắt hắn nheo lại.

*”…Yêu thú lôi hệ — thú vị.”*

Hắn nhìn Tử Dạ — rồi nhìn Tô Mặc đang nằm bất động — rồi nhìn lên bầu trời nơi mây đen đang tụ lại.

*”Lần này — tạm tha cho ngươi.”*

Hắn lui — vài bước — rồi tan vào trong làn khói đỏ quen thuộc.

Khi Tô Mặc mở mắt trở lại — bầu trời đã sáng hẳn.

Ánh sáng ban mai chiếu vào mặt cô — lạnh và trắng.

Cô nằm sóng soài giữa đám sỏi đá, máu đã đông thành một vệt đen trên nền đất, từ vai xuống đến thắt lưng. Cô cố ngồi dậy — nhưng vai phải không chịu cử động. Cơn đau như ai đó đang dí một lưỡi dao nung đỏ vào khớp xương.

*”…Tử Dạ…”*

Tiếng cô khàn đặc, yếu ớt.

Một cái lưỡi thô ráp liếm vào má cô.

Tử Dạ ở đó — nằm bên cạnh, mệt mỏi nhưng sống. Mắt nó nhìn cô — đen láy, ướt — và trong đó có thứ gì đó giống như lo lắng.

Cô cười — một nụ cười yếu ớt.

*”…Ngươi trông như vừa đánh nhau với một con gấu vậy.”*

Tử Dạ rên nhẹ — như trả lời: *Ngươi cũng thế.*

Cô lết vào hang.

Từng chút một. Tay trái bám vào vách đá, kéo người. Tay phải buông thõng, máu nhỏ giọt từ đầu ngón tay. Đầu gối cô nứt toác vì đá sỏi. Nhưng cô không thể nằm ngoài đó — không thể để Lục Trần quay lại và thấy cô bất tỉnh.

Trong hang, cô dựa lưng vào vách, thở hổn hển. Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng. Từng hơi thở như có ai xát muối vào phổi.

Cô cởi áo ngoài — rồi cởi áo trong — răng cắn chặt môi để khỏi rên. Từng động tác nhỏ nhất cũng làm vết thương trên vai rách toạc thêm. Máu lại chảy.

*”Được rồi — được rồi — từ từ — “*

Cô thì thào với chính mình — giọng run.

*”Chỉ là vết cắt — không sâu — chỉ là — vết cắt — “*

Nhưng cô biết nó sâu. Cô có thể thấy — khi nghiêng đầu — một đường cắt dài từ xương đòn đến bả vai, sâu đến nỗi có thể thấy lớp mỡ vàng bên trong.

Cô với tay lấy miếng vải dự trữ trong bọc hành lý — nhưng tay trái cô run quá, không với tới.

Tử Dạ hiểu. Nó cắp miếng vải — đem đến cho cô.

Cô cười — mếu — không biết nên khóc hay nên cười.

*”…Cảm ơn,”* cô nói, nhận lấy.

Tự băng bó — khi chỉ còn một tay — là một cực hình.

Cô cắn một góc vải, dùng răng và tay trái để quấn. Mỗi vòng vải chạm vào vết thương là cô rùng mình — mồ hôi lại túa ra. Nước mắt — cô không biết — trào ra khỏi mắt, lăn xuống má, nhưng cô không khóc.

Cô không khóc.

Cô chỉ thở — từng hơi ngắn — và tiếp tục quấn.

Một lớp. Hai lớp. Ba lớp.

Cuối cùng, khi vải đã phủ kín vết thương, cô cắn nút thắt cuối cùng — siết chặt — và một tiếng rên vỡ ra từ cổ họng.

Máu thấm qua vải — một vệt đỏ loang dần trên lớp băng trắng — nhưng không còn chảy nữa.

Cô ngồi dựa vào vách, mắt nhắm nghiền, hơi thở dần đều trở lại.

Tử Dạ nằm xuống bên cạnh — thân thể ấm áp áp vào hông cô. Và rồi — nó bắt đầu liếm vết thương trên vai cô — qua lớp băng — nhẹ nhàng, chậm rãi, từng cái liếm như một lời an ủi.

Cô để nó làm vậy.

Trong một năm cô độc, cô đã quen với việc không có ai bên cạnh. Đã quen với việc tự xé vải, tự băng bó, tự chịu đau.

Nhưng hôm nay — khi Tử Dạ liếm vết thương — cô nhận ra việc có ai đó bên cạnh khác biệt thế nào.

Dù nó chỉ là một con thú.

Ngoài hang, mặt trời đã lên hẳn.

Ánh sáng ban mai màu hổ phách chiếu vào hang, hắt lên vách đá một màu vàng cam ấm áp. Tô Mặc ngồi nhìn ra ngoài — nhìn những tia nắng lướt qua kẽ lá — nhìn bụi bay lơ lửng trong luồng sáng.

Cô không biết mấy giờ. Ở thế giới này, không có đồng hồ. Chỉ có mặt trời, mặt trăng, và cảm nhận của cơ thể.

Và cơ thể cô đang nói với cô rằng — đã nhiều giờ trôi qua.

Cơn đau đã dịu — từ nhói buốt chuyển thành âm ỉ — nhưng cô vẫn không dám cử động mạnh. Mảnh kính trong túi — nó lạnh. Lạnh như một viên đá bình thường.

Cô siết nó trong tay — cầu mong nó ấm lên.

Cầu mong giọng nói đó quay lại.

Hoàng ngồi trước máy tính — không nhúc nhích.

Ngoài trời, mặt trời đã lên — những tia nắng xuyên qua cửa sổ căn phòng trọ, hắt lên bàn phím, hắt lên màn hình vẫn đen.

Anh đã thử tất cả.

Khởi động lại. Đổi server. Cập nhật driver. Gọi cho nhà mạng — dù không biết nói gì — *”Xin chào, tôi bị mất kết nối với một thế giới song song”* — rồi cúp máy.

Anh đã thử tất cả — ngoại trừ việc chấp nhận rằng kết nối đã mất.

Rằng cô đã mất.

*Nhưng nếu cô ấy chết thì sao?*

*Nếu hắn tìm thấy cô — nếu hắn —*

Anh gõ đầu vào bàn — ba cái — thật mạnh.

*Ngừng nghĩ đi — ngừng nghĩ đi —*

Nhưng anh không thể.

**Cuội:** Mắt Xuyên ơi
**Cuội:** hơn 3 tiếng rồi
**Cuội:** có sao không?

**Gió Đông Về:** stream vẫn đen à?
**Gió Đông Về:** tôi thức từ sáng để check

**CoderKhang:** Hoàng
**CoderKhang:** cậu ở đó không?
**CoderKhang:** trả lời bọn tôi đi

Hoàng nhìn dòng chat — nhưng không gõ trả lời. Tay anh đặt trên bàn phím — nhưng không gõ được gì.

Anh không biết nên nói gì.

*”Có sao không?”*

Có. Có sao. Nhưng anh không biết sao thế nào.

*”Kết nối được lại chưa?”*

Chưa. Và anh không biết có bao giờ được lại không.

**Vô Danh Thí Chủ:** …
**Vô Danh Thí Chủ:** Đợi

**Cuội:** ủa thím?
**Cuội:** thím biết gì không?

**Vô Danh Thí Chủ:** …
**Vô Danh Thí Chủ:** Kết nối có giới hạn
**Vô Danh Thí Chủ:** Cần thời gian hồi phục

**CoderKhang:** thời gian hồi phục bao lâu?

**Vô Danh Thí Chủ:** …
**Vô Danh Thí Chủ:** Không biết

Hoàng nhìn dòng chữ “Không biết” — và cảm thấy như có ai vừa dí thêm một tảng đá lên ngực anh.

Anh ngả người ra ghế — mắt nhìn lên trần nhà — nhìn vết nứt chạy dọc từ góc tường đến bóng đèn tuýp.

*Ngươi đã hứa với cô ấy.*

*Ngươi đã hứa sẽ không bỏ cô ấy.*

*Và bây giờ — ngươi không thể làm gì.*

Năm giờ — mười lăm phút kể từ khi stream tắt.

Hoàng không ngủ. Anh chỉ ngồi — mở OBS — ngón tay đặt trên nút Start Stream — nhấn mỗi mười lăm phút một lần.

Mỗi lần — màn hình đen.

Mỗi lần — im lặng.

Rồi — lần thứ hai mươi ba — điều kỳ diệu xảy ra.

Màn hình nhấp nháy — rồi hiện ra hình ảnh.

Hoàng không tin vào mắt mình. Anh nhìn chằm chằm — không dám chớp — như thể nếu chớp mắt, nó sẽ lại biến mất.

Nhưng nó ở đó.

Hình ảnh — nhiễu, mờ, nhưng thật — của vách đá, của ánh sáng ban mai — và của một mái tóc đen xù ra từ bóng tối trong hang.

*”Tô — Tô Mặc — “*

Giọng anh vỡ ra.

Trong hang, Tô Mặc giật mình.

Cô đang lơ mơ — nửa tỉnh nửa mê giữa cơn đau — khi giọng nói quen thuộc vang lên:

*”Tô Mặc — Mặc Nhi — cô nghe tôi không?!”*

Cô mở mắt.

Giọng nói đó — nó đã quay lại.

Cô ngước lên — và môi cô run lên — không phải vì muốn khóc — mà vì nhẹ nhõm đến mức không kiểm soát được bản thân.

*”…Hoàng?”*

*”Có tôi đây — tôi đây — TRỜI ƠI — cô có sao không? — tôi đã thử mọi cách — hơn sáu tiếng — tôi tưởng — “* Giọng anh lộn xộn, vội vã, đầy lo lắng. *”Tôi tưởng — “*

Rồi anh thấy.

Thấy vai cô — băng bó vụng về, vải trắng đã thấm đỏ. Thấy khuôn mặt cô — tái mét, môi khô nứt, quầng thâm dưới mắt. Thấy vết máu khô trên cổ, trên tay, trên quần áo rách nát.

Giọng anh tắt ngấm.

*”…Cô bị thương.”*

Tô Mặc nhìn xuống vai mình — như vừa nhận ra. Cô cố cười — nhưng nụ cười nhăn nhúm vì đau.

*”…Có một chút.”*

*”MỘT CHÚT? — Vai cô — máu — trời ơi — bao nhiêu rồi? — hắn đã làm gì cô? — “*

*”Hoàng.”*

Cô nói — chỉ một từ — nhưng giọng cô có một sức nặng khiến anh im bặt.

Im lặng.

Và rồi — trong ánh sáng ban mai lọt qua cửa hang — Tô Mặc ngước lên.

Đôi mắt cô — đen, mệt mỏi, nhưng vẫn ánh lên một tia gì đó — không phải nước mắt, không phải yếu đuối — mà là thứ gì đó mong manh hơn.

*”Ta tưởng ngươi đã bỏ đi.”*

Giọng cô không giận.

Chỉ buồn.

Hoàng ngồi lặng trước màn hình.

Anh nhìn cô — cô gái nhỏ ngồi co ro trong hang, vai băng bó vụng về, máu thấm qua vải, tay ôm lấy mảnh kính như ôm một sinh mạng. Cô nhìn vào khoảng không — nơi giọng anh phát ra — và hỏi một câu mà anh không bao giờ nghĩ mình sẽ nghe.

*”Ta tưởng ngươi đã bỏ đi.”*

Không trách móc. Không giận dữ. Chỉ buồn.

Như thể cô đã quen với việc bị bỏ rơi. Như thể cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho điều đó. Như thể — khi stream đứt — cô đã nghĩ: *Đến lúc rồi.* *Đến lúc hắn bỏ ta như mọi người.*

*”…Ta đã gọi ngươi,”* cô nói tiếp, giọng nhỏ hơn. *”Khi hắn tới — ta đã gọi — nhưng ngươi không trả lời.”*

*”Tôi — “* Hoàng nuốt khan — cổ họng anh khô khốc. *”Tôi đã thử — tôi đã thử mọi cách — nhưng kết nối đứt — tôi không — “*

*”Ta biết.”* Cô gật đầu — nhẹ. *”Bây giờ ta mới hiểu — kết nối này không phải vĩnh viễn. Nó có thể đứt bất cứ lúc nào.”*

*”…Tôi xin lỗi.”*

Cô lắc đầu.

*”Đừng xin lỗi. Ngươi không thể chọn được — kết nối này cũng như ta không thể chọn được số phận của mình.”*

Cô nhìn xuống mảnh kính trong tay — viên thủy tinh vỡ lấp lánh trong ánh sáng ban mai.

*”Nhưng ngươi đã quay lại.”*

Cô ngước lên — và lần này, khóe môi cô cong lên một chút — không phải nụ cười, nhưng gần lắm.

*”Ngươi đã hứa — và ngươi đã giữ lời. Dù có mất sáu tiếng.”*

Hoàng không nói được gì.

Anh chỉ ngồi đó, nhìn cô — cảm thấy một thứ gì đó ấm áp — và đau đớn — tràn ngập trong lồng ngực.

**Cuội:** …cô ấy vẫn sống
**Cuội:** tôi mừng quá mọi người ơi

**CoderKhang:** cảm ơn trời
**CoderKhang:** cảm ơn tất cả

**Gió Đông Về:** sao tự nhiên tôi muốn khóc vậy mẹ
**Gió Đông Về:** không lẽ tôi đã tin thật rồi?

**Cuội:** mày tin từ lâu rồi Gió Đông Về ơi
**Cuội:** chỉ là chưa chịu nhận thôi

Trong hang, Tô Mặc cựa mình — rên nhẹ vì đau — rồi dựa lưng vào vách, nhìn ra ngoài trời.

*”Hoàng — “*

*”Sao?”*

*”…Ngươi sẽ ở lại chứ?”*

Câu hỏi — ngây thơ đến mức Hoàng gần như không tin nổi. Một cô gái vừa bị phục kích, suýt chết — nhưng câu hỏi đầu tiên sau khi kết nối lại không phải là *”ngươi có thấy kẻ địch không?”*, không phải *”ta có nên rời khỏi đây không?”* — mà là *”ngươi sẽ ở lại chứ?”*

*”Tôi sẽ ở lại.”*

Anh nói — không do dự.

*”Cả ngày hôm nay. Cả ngày mai. Cho đến khi cô chán tôi — tôi sẽ ở lại.”*

Tô Mặc nhìn lên — và lần này, cô cười thật.

Một nụ cười nhẹ — mệt mỏi — nhưng thật.

*”Nói nhiều quá,”* cô thì thào. *”Nhưng — ta thích thế.”*

Bên ngoài, mặt trời đã lên cao.

Ánh sáng vàng cam phủ lên cả khu rừng — phủ lên vách đá — phủ lên hang — và phủ lên hai sinh vật — một người, một thú — đang nương tựa vào nhau trong bóng tối.

Cuộc trò chuyện kết thúc. Không cần thêm lời nào.

Nhưng ở thế giới bên kia — ở một góc nhỏ của căn phòng trọ tối tàn — Hoàng nhìn vào màn hình và nhận ra:

Kết nối này — không còn là trò chơi nữa.

Đây là sinh mạng. Đây là trách nhiệm. Đây là một cô gái — đã tin tưởng anh — và suýt chết vì điều đó.

Anh nhìn sang khung chat.

**CoderKhang:** Hoàng
**CoderKhang:** tôi có thể làm mod cho cậu được không?

Hoàng chớp mắt.

**CoderKhang:** tôi thấy rồi
**CoderKhang:** chuyện này đang lớn hơn chúng ta nghĩ
**CoderKhang:** stream này — nếu lan ra — sẽ cần người quản lý
**CoderKhang:** tôi muốn giúp

Hoàng nhìn dòng chữ — rồi nhìn lại Tô Mặc — đang yên lặng dựa vào Tử Dạ, ngoài hang, nắng đã lên.

*”Ừ,”* anh nói, giọng khàn. *”Làm mod đi.”*

**CoderKhang** đã được cấp quyền Moderator trong kênh chat.

**Cuội:** WOW — chúc mừng mod mới

**Gió Đông Về:** chúc mừng — xứng đáng lắm

**CoderKhang:** …
**CoderKhang:** cảm ơn
**CoderKhang:** tôi sẽ không để cậu thất vọng

**Cuội:** Mắt Xuyên ơi
**Cuội:** có biết stream hôm nay có bao nhiêu người xem không?

Hoàng liếc nhìn góc màn hình.

Con số hiện ra: 247.

Hai trăm bốn mươi bảy người đang xem.

Gấp năm lần hôm qua.

Hoàng nhìn con số — rồi nhìn lại Tô Mặc — cô gái nhỏ bị thương trong hang — và cảm thấy một nỗi sợ mới len lỏi trong lòng.

Nếu stream lan rộng — mọi người sẽ thấy cô. Những người tốt. Những kẻ xấu. Cơ quan chức năng.

Mọi thứ sẽ thay đổi.

Nhưng — anh nhìn cô — nhìn cái cách cô ngồi đó, tay ôm mảnh kính, mắt nhìn ra ngoài trời — anh biết: anh không thể dừng lại.

Dù có chuyện gì xảy ra — anh sẽ ở đây.

Anh đã hứa.

Ngoài hang, gió thổi nhẹ — mang theo hương rừng sau cơn mưa đêm.

Tô Mặc hít một hơi — sâu — cảm nhận vết thương trên vai nhói lên — nhưng cũng cảm nhận được hơi ấm từ mảnh kính trong túi, từ thân Tử Dạ bên cạnh — và từ giọng nói vẫn còn đó trong đầu.

Cô nhắm mắt — và lần đầu tiên sau một năm — cô thấy hy vọng.

Không phải hy vọng sống sót.

Mà là hy vọng — kết nối.

Cuối buổi sáng, khi tia nắng đã lên cao đến cửa hang, Hoàng hỏi:

*”Cô có đói không?”*

Tô Mặc mở mắt — nhìn ra ngoài — nơi một cây cổ thụ đang trĩu quả chín vàng.

Cô cười — một nụ cười nhẹ — và nói:

*”Chỉ cho ta đường — ta tự hái được.”*

**HẾT CHƯƠNG 8**

**HẾT — LUỒNG SÓNG LẠ —**

← Quay lại bài viết