Khu rừng ma thạch không giống bất kỳ khu rừng nào Subaru từng thấy. Cây cao vút, thân đen bóng. Lá xám bạc, phản chiếu ánh mặt trời lấp lánh. Dưới tán cây, mặt đất phủ đầy mảnh khoáng thạch óng ánh.
— Ma thạch – Durn chỉ xuống – Một tảng nhỏ bằng nắm tay giá mười đồng vàng.
— Toàn bộ khu rừng là của Mathers từ đời ông cố – Lão nhổ nước bọt – Luật là luật.
Priscilla đi trước, phe phẩy quạt – Đẹp đấy. Nhưng không đẹp bằng trang sức của ta.
***
Buổi chiều trôi qua trong im lặng kỳ lạ.
— Rừng này yên tĩnh quá – Subaru nói.
— Ừ – Mắt Durn nhìn vào bóng tối giữa những thân cây – Thường có chim, có thú. Hôm nay không có gì.
Subaru cảm thấy ớn lạnh.
*Như thể tất cả đều bỏ chạy.*
— Dựng trại sớm thôi.
***
Hoàng hôn đến nhanh. Bầu trời chuyển từ xám bạc sang đen kịt. Ánh sáng lân tinh từ ma thạch phát ra thứ ánh sáng xanh lè ma quái.
Lửa trại được nhóm lên. Priscilla ngồi trong lều riêng, thẳng lưng.
Al ngồi cạnh lửa – Cậu có ngủ được không?
— Không.
— Tốt. Thức thì sống lâu hơn.
***
Nửa đêm. Subaru nằm trong lều, mắt mở thao láo. Im lặng tuyệt đối.
Rồi, một tiếng động. Từ sâu trong rừng. Một tiếng hú trầm, vang.
Subaru ngồi bật dậy.
Tiếng hú thứ hai, gần hơn. Tiếng thứ ba, vọng từ mọi phía.
*Bọn chúng đang bao vây chúng ta.*
Cậu chui ra khỏi lều, tay nắm chặt dao găm.
Bên ngoài, lửa trại gần tàn. Durn run rẩy. Al đã đứng sẵn, kiếm rút khỏi vỏ.
Rồi mặt đất rung chuyển. Một tiếng gầm vang lên từ phía trước, mạnh đến nỗi Subaru cảm thấy nó trong lồng ngực.
Và từ bóng tối, chúng lao ra.
Những con sói, to như con bò, lông đen như mực, mắt đỏ rực. Răng dài như dao găm, sáng trắng dưới ánh lân tinh.
— Rút vào trong!, Al hét.
Subaru quay người chạy về phía lều của Priscilla, nhưng một con sói đã ở đó, chắn trước cửa lều.
Con sói gầm lên, lao tới.
Subaru lăn sang bên, tránh được cú vồ nhưng ngã xuống đất. Dao găm văng khỏi tay.
*Chết.*
Từ trong lều, một tia sáng đỏ rực xé toạc vải bạt.
Priscilla bước ra, Dương Kiếm trong tay. Ánh sáng yếu hơn ban ngày, nhưng vẫn đủ soi sáng khuôn mặt kiêu hãnh của nàng.
— Dám quấy rầy giấc ngủ của bổn cung?
Nàng vung kiếm. Con sói kêu the thé, máu đen bắn ra, nhưng nó không ngã.
Rồi từ bóng tối, một tiếng hú khác vang lên, cao hơn, dài hơn, như mệnh lệnh.
Con sói xoay người, bỏ Priscilla, lao thẳng vào Subaru.
Cú vồ trúng ngực. Một lực khủng khiếp ép cậu xuống đất, đè nát xương sườn. Cơn đau ập đến, như lửa từ bên trong lồng ngực.
Con sói cúi xuống, hàm răng khép quanh cánh tay trái. Một tiếng rắc khô khốc, xương gãy. Rồi nó giật mạnh, xé toạc cánh tay ra khỏi cơ thể.
Cậu thấy Priscilla lao tới, Dương Kiếm chém vào cổ con sói. Thấy Al quật ngã một con khác.
Rồi mọi thứ tối dần.
Nhưng trước khi bóng tối hoàn toàn nuốt chửng cậu, Subaru thấy một điều kỳ lạ.
Những con sói, tất cả chúng, đều dừng lại cùng một lúc. Chúng ngước đầu lên, như thể đang lắng nghe một mệnh lệnh vô hình từ sâu trong rừng. Rồi chúng quay đầu, biến mất vào bóng tối.
*Bị điều khiển…*
Subaru muốn nói, nhưng miệng cậu chỉ phun ra máu.
Cơ thể cậu lạnh dần. Bóng tối bao phủ.
***
*Ngươi đã chết.*
Giọng nói thì thầm từ mọi phía.
*Ngươi đã chết một lần nữa.*
Subaru đứng trong khoảng không vô tận, không đất, không trời, chỉ có bóng tối xám xịt và một bàn tay trắng bệch vươn ra từ hư vô.
*Nhưng ngươi sẽ sống lại. Và ngươi sẽ chết lại. Mãi mãi.*
Chỉ có bóng tối, và đôi mắt vàng nhìn cậu từ sâu thẳm.
*Hãy nhớ. Ngươi thuộc về ta.*
Rồi tất cả vỡ tan.
PHUONG NAM
Technology Solutions