Cậu tỉnh dậy với mùi máu trong miệng.
Không phải mùi thật, Subaru biết. Cậu đưa tay sờ mặt. Khô ráo. Nguyên vẹn. Nhưng vị tanh vẫn đọng trên lưỡi, như thể cơ thể nhớ cái chết trước khi não kịp quên.
Cậu ngồi bật dậy.
Phòng trọ tồi tàn. Nến đã cháy gần hết. Tay cậu lành lặn.
*Ta đã chết.*
Cậu nhắm mắt. Hàm răng sói. Cú xé toạc cánh tay. Rồi bóng tối, và đôi mắt vàng.
*Ngươi thuộc về ta.*
Cậu mở mắt.
— Được rồi… lại bắt đầu.
***
Subaru ra khỏi phòng. Al đứng ở sảnh, tay cầm bánh mì.
— Dậy sớm thế. Hồi hộp vì chuyến đi rừng hả?
— Ừ – Subaru gật – Tôi ra ngoài một lát.
— Tùy.
***
Subaru đi về phía chợ. Trong vòng lặp trước, Durn nói rừng yên tĩnh bất thường, và đàn sói tấn công đồng loạt như nghe mệnh lệnh. *Bị điều khiển.*
Chợ sáng đã nhóm. Một lão già bán bẫy thú.
— Bác ơi, rừng ma thạch, thú dữ có người điều khiển không?
Lão già nhìn cậu một lúc – Thằng nhóc hỏi nhiều quá. Muốn sống thì đừng vào rừng sâu.
Subaru đặt tiền lên quầy, mua cái bẫy. Lão không nói thêm.
***
Subaru men theo bìa rừng. Trên mặt đất, dấu chân sói, hàng chục con, tất cả hướng về một phía. Và giữa chúng, dấu chân người. Nhỏ. Gót hẹp.
*Ai đó sống trong rừng.*
Cậu siết dao găm, bước vào.
***
Rừng ma thạch lấp lánh, xanh, tím, bạc. Yên tĩnh. Quá yên tĩnh.
Subaru đi theo dấu chân. Rồi nghe thấy giọng nói trẻ con.
Cậu nép vào gốc cây, tách lá.
Một khoảng trống phủ đầy ma thạch vụn sáng xanh. Ở giữa, một cô bé ngồi trên tảng đá.
Không quá mười tuổi. Tóc xanh, màu lá non. Váy trắng cũ. Chân trần.
Và quanh cô bé, những con sói. Mười con. Nằm vòng quanh, đầu gục xuống đất. Một con nằm gọn trong lòng, cô bé vuốt ve bộ lông đen, thì thầm.
— …dễ thương quá nhỉ – Giọng nhẹ như gió – Các con ngoan lắm. Tối nay, đi săn nhé. Chủ nói: giết hết. Không chừa một ai.
Subaru lạnh sống lưng. *Chủ?*
Cậu lùi lại. Một cành cây khô gãy dưới chân.
Những con sói ngóc đầu dậy. Đồng loạt. Mắt đỏ rực.
Cô bé quay lại. Mắt xanh lục, trong veo, vô hồn.
— Ồ. Có người.
Subaru chạy.
Tiếng sói gầm sau lưng. Cậu lao qua thân cây. Vấp. Ngã.
Con sói đầu tiên lao tới. Subaru giơ dao găm đỡ, răng cắn vào lưỡi dao.
Con thứ hai từ phía sau. Móng vuốt cào vào lưng. Máu nóng chảy dọc sống lưng.
Subaru gào lên. Cậu cố đứng, chân không vững.
Cô bé bước ra từ bóng tối. Chân trần trên đá vụn. Mắt nhìn cậu từ trên cao.
— Sao lại vào rừng một mình?
Subaru cười đắng. Cậu nhìn gương mặt vô hồn, bàn tay nhỏ vấy máu.
*Một đứa trẻ. Kẻ điều khiển bầy sói là một đứa trẻ.*
— Chủ của mày là ai?
Cô bé mỉm cười, trong trẻo, hồn nhiên. Mắt vẫn trống rỗng.
— Bí mật.
Rồi giơ tay. Những con sói, đồng loạt lao vào.
Răng sói cắm vào cổ họng. Xương sườn gãy răng rắc. Máu phủ kín mặt đất ma thạch xanh lè.
Cậu thấy bầu trời qua kẽ lá. Rồi tối dần.
*Kẻ điều khiển quái thú… là một đứa trẻ…*
Bóng tối bao phủ.
***
*Ngươi đã chết.*
Subaru đứng trong khoảng không, không trời, không đất. Chỉ bóng tối và những bàn tay trắng bệch.
*Nhưng ngươi đã thấy. Ngươi đã biết.*
Một bàn tay chạm vào má cậu, lạnh như băng.
*Hãy nhớ. Kẻ điều khiển bầy sói… là một đứa trẻ. Và kẻ đứng sau nó… còn nguy hiểm hơn.*
Đôi mắt vàng mở ra từ sâu thẳm.
*Hãy sống tiếp. Và chết tiếp. Mãi mãi.*
Rồi tất cả vỡ tan.
PHUONG NAM
Technology Solutions