Ánh sáng. Chói. Trắng. Ấm.
Subaru mở mắt, thấy bầu trời. Mây trắng trôi, gió nhẹ, mùi đất và cỏ khô.
Cậu ngồi bật dậy.
Quảng trường Vương đô. Người qua lại trong trang phục thời trung cổ. Cậu nhìn xuống, đồng phục thể thao. Nguyên vẹn. Không máu. Không vết dao.
Subaru đưa tay sờ bụng. Da thịt lành lặn.
— …Cái quái gì thế này?
Đầu cậu quay cuồng. Cậu nhớ con dao. Nhớ người đàn ông cười hềnh hệch. Nhớ máu chảy ra ấm trên tay. Cảm giác lạnh khi sự sống rời khỏi cơ thể.
Và rồi, tỉnh dậy ở đây.
Cậu vỗ vào má. Đau. Chạm vào bụng. Không đau.
— Chết… rồi sống lại?, Giọng cậu khàn đặc – Cái quái gì thế này?!
Một người phụ nữ kéo con lại gần, bước nhanh hơn. Subaru đứng giữa dòng người, tay run, đầu óc hỗn loạn.
Cậu vừa chết thật. Và bây giờ sống lại.
Cậu nhìn mặt trời. Giữa trưa. Còn nửa ngày trước khi vụ ám sát.
Subaru nắm chặt tay.
— Lần này… ta sẽ không chết.
***
Kiệu hoa của Priscilla xuất hiện đúng như cậu nhớ. Lụa là che phủ, tám người khiêng, nàng ngồi trên kiệu với vẻ khinh thường quen thuộc.
Subaru đứng chắn giữa đường.
— Dừng lại!
Kiệu dừng. Vệ sĩ bước lên. Priscilla giơ tay, ra hiệu cho họ lùi.
— Ồ?, Nàng nghiêng đầu – Lại là ngươi?
— Tối nay, dinh thự của cô sẽ bị tấn công. Lính đánh thuê. Chúng sẽ xông vào lúc nửa đêm. Cô phải tăng cường phòng thủ—
Priscilla cười. Một tiếng cười ngắn, đầy mỉa mai.
— [cười] Ngươi thật buồn cười. Một kẻ ăn mặc kỳ quái, nói với ta rằng dinh thự của ta sắp bị tấn công? Ngươi lấy thông tin đó từ đâu? Hay ngươi chính là kẻ đứng sau?
— Không! Tôi—
— Đủ rồi. Tránh đường, trước khi ta mất kiên nhẫn.
Nàng vẫy tay. Kiệu tiếp tục di chuyển.
Subaru đứng đó, tay nắm chặt.
Cậu biết mà. Nàng sẽ không tin.
***
Subaru đi theo kiệu về dinh thự. Priscilla về phòng riêng, ra lệnh giữ cậu ở khu vực dành cho khách, căn phòng nhỏ tầng trệt, gần cửa sau.
Cậu ngồi trên giường, nhìn ra cửa sổ. Mặt trời lặn. Bầu trời chuyển từ cam sang đen.
Cậu cố nhớ vụ ám sát. Chúng xông vào lúc nào? Bao nhiêu người? Đường vào? Cậu không biết gì cả.
Subaru cắn môi.
Tiếng la hét vang lên từ xa.
***
Lần này, Subaru không trốn. Cậu mở cửa, nhìn ra hành lang. Bóng người chạy qua chạy lại.
— Cổng sau! Chúng vào từ cổng sau!
Subaru chạy về phía cổng sau. Để nhìn. Để biết. Cửa sau đã bị phá tung. Năm, sáu người đàn ông mặc áo đen tràn vào, kiếm tuốt trần.
Một trong số họ thấy cậu.
— Thằng nhóc! Giết nó!
Subaru quay người, chạy lên cầu thang. Một mũi tên cắm phập vào tường cách đầu cậu vài phân. Cậu lao vào góc khuất, thở dốc. Tiếng bước chân đến gần. Hành lang cụt. Cửa khóa. Không lối thoát.
Một người đàn ông to lớn xuất hiện, tay cầm rìu.
— Mày chạy giỏi đấy, nhóc con.
Subaru lùi lại, lưng chạm tường.
— K-khoan—
— Tao biết. Mày chỉ là thằng hầu vô dụng.
Lưỡi rìu vung xuống.
***
Lần này, cậu chết nhanh hơn. Một lực đập vào đầu, rồi tất cả vụn ra.
Nhưng trước khi bóng tối nuốt chửng cậu, Subaru thấy *nó*.
Bóng tối sống động. Dày đặc. Như thực thể có ý thức. Nó bao quanh cậu, thì thầm bằng giọng không phải giọng nói.
*Ngươi… Ngươi đã trở về… Tốt… Hãy tiếp tục…*
Một bàn tay trắng như sứ vươn ra, chạm vào má cậu. Lạnh hơn cái chết.
*Đừng nói cho ai biết… Đây là bí mật của chúng ta… Mãi mãi…*
Subaru muốn hét, nhưng cậu không có miệng. Không có cơ thể. Chỉ có ý thức chìm dần vào bàn tay lạnh giá đó.
Và rồi, không gì cả.
PHUONG NAM
Technology Solutions