Ánh sáng. Chói. Trắng. Ấm.
Subaru mở mắt, thấy bầu trời. Mây trắng trôi, gió nhẹ, mùi đất và cỏ khô.
Cậu ngồi dậy. Không vội. Không hoảng. Cậu nhìn xuống, đồng phục thể thao. Nguyên vẹn. Sờ bụng, da thịt lành lặn.
Lần thứ ba.
Subaru hít một hơi sâu. Kìm nén cơn run. Cậu nhớ lưỡi rìu. Nhớ bóng tối sống động. Bàn tay trắng như sứ chạm vào má. Giọng nói thì thầm từ bên trong đầu.
*Đây là bí mật của chúng ta… Mãi mãi…*
Cậu lắc đầu. Không phải lúc.
— Lần này… ta sẽ không chết nữa.
Giọng cậu khàn nhưng không run. Cậu đứng dậy, phủi bụi trên quần. Quảng trường Vương đô nhộn nhịp như mọi khi. Người qua lại, xe ngựa lăn bánh, mùi bánh mì nướng từ tiệm gần đó.
Cậu nhìn mặt trời. Giữa trưa. Cậu có nửa ngày.
Hai vòng lặp. Hai cái chết. Cậu đã học được gì?
*Lính đánh thuê. Khoảng năm, sáu người. Vào từ cổng sau. Khoảng nửa đêm. Chúng giết Schult trước. Một tên cầm rìu, mấy tên cầm kiếm, một tên cầm cung.*
Thông tin vẫn còn quá ít. Cậu không biết ai sai khiến chúng. Không biết tại sao. Không biết làm thế nào để ngăn chúng.
Nhưng lần này, cậu sẽ tìm ra.
***
Kiệu hoa của Priscilla xuất hiện. Lụa là che phủ, tám người khiêng, nàng ngồi trên kiệu với vẻ khinh thường quen thuộc.
Subaru không chặn đường. Cậu đứng nép sang một bên, quan sát.
Kiệu đi qua. Nàng không thấy cậu. Tốt.
Cậu đi theo từ xa, giữ khoảng cách. Đến dinh thự Barielle, cậu không vào cửa chính. Cậu đi vòng ra sau.
Cổng sau. Cánh cửa gỗ nặng, khóa bằng thanh sắt. Hai vòng lặp trước, bọn lính đánh thuê đã phá tung nó. Subaru nhìn kỹ, bản lề cũ kỹ, thanh khóa mỏng. Một cú đập mạnh là gãy.
Cậu ghi nhớ.
Xung quanh cổng sau là vườn cây rậm rạp. Đủ chỗ cho năm sáu người ẩn nấp. Cậu nhìn lên, tường rào cao khoảng hai người, nhưng có cành cây vươn ra. Một người leo qua được.
Cậu đi dọc theo tường rào, tìm dấu hiệu. Vết chân? Dấu giày lạ? Không, mặt đất cứng, không để lại dấu.
Nhưng ở góc tường phía đông, cậu thấy một điếu thuốc chưa cháy hết. Cậu nhặt lên. Giấy cuộn tay, thuốc lá rẻ tiền. Không phải thứ người trong dinh thự dùng, Priscilla chắc chắn không hút thứ này.
Ai đó đã ở đây. Trinh sát.
Subaru bỏ điếu thuốc vào túi. Manh mối đầu tiên.
***
Cậu vào dinh thự qua cửa chính, giả vờ như mình là người đến tìm việc. Người gác cổng nhìn cậu với vẻ nghi ngờ, nhưng một người hầu già nhận ra cậu từ vòng lặp trước, cậu ta dẫn cậu vào, nói rằng có một “kẻ lạ mặt” mà phu nhân muốn gặp.
Subaru được đưa vào phòng chờ. Căn phòng nhỏ, bàn gỗ, ấm trà nguội.
Cậu ngồi xuống, nhưng không nghỉ. Cậu lắng nghe.
Tiếng bước chân ngoài hành lang. Tiếng nói chuyện của người hầu. Một người phụ nữ nói với giọng lo lắng: “Phu nhân đã hủy hợp đồng với thương nhân đó rồi, ông ta có đến cũng vô ích.”
Subaru dỏng tai.
Người kia đáp: “Tôi nghe nói ông ta tức giận lắm. Cả một gia tộc thương nhân bị hủy hợp đồng chỉ vì một câu nói thiếu tôn kính… Thương nhân đó có quan hệ với hội buôn phương bắc, không phải loại dễ chơi.”
— Tên gì?, Subaru thì thầm với chính mình.
Nhưng người hầu đã đi xa.
Cậu đứng dậy, đi ra hành lang. Cần tìm thêm thông tin.
***
Trong phòng sách của quản gia, Subaru tìm thấy một tập giấy ghi chép. Cậu lướt qua, danh sách các hợp đồng gần đây. Một cái tên được gạch đỏ: *Thương hội Grimm, vận chuyển hàng hóa, đã hủy.*
Bên cạnh là ghi chú: *Chủ hội: Bartos Grimm. Nguyên nhân hủy: xúc phạm phu nhân tại yến tiệc. Phu nhân ra lệnh hủy toàn bộ hợp đồng và cấm cửa.*
Subaru nhìn chằm chằm vào cái tên.
Bartos Grimm.
Một thương nhân bị Priscilla hủy hợp đồng. Bị sỉ nhục công khai. Mất mặt, mất tiền, mất uy tín.
Động cơ ám sát? Hoàn hảo.
Cậu gấp tờ giấy, bỏ vào túi.
***
Buổi chiều, Subaru được đưa lên gặp Priscilla.
Nàng ngồi trong phòng khách lớn, tay phe phẩy quạt, ánh mắt lười biếng nhìn cậu.
— Lại là ngươi – Giọng nàng không có vẻ ngạc nhiên – Ngươi theo ta về tận đây? Gan cũng lớn đấy.
Subaru cúi đầu. Không chặn kiệu lần này. Không cảnh báo. Cậu học được bài học.
— Tôi chỉ muốn xin một bữa ăn, thưa phu nhân.
Priscilla nhướng mày. Một thoáng thích thú.
— [cười] Một kẻ ăn mày có văn hóa? Hiếm đấy. Được, cho nó một bữa, rồi đuổi đi.
Nàng phẩy tay. Subaru được dẫn xuống bếp.
Nhưng cậu không định ăn xong rồi đi.
***
Trong bếp, Subaru vừa ăn vừa nghe ngóng. Những người hầu nói chuyện, về Bartos Grimm, về cơn thịnh nộ của ông ta khi bị Priscilla sỉ nhục trước mặt các thương nhân khác.
— Ông ta nói sẽ khiến phu nhân phải trả giá,, một người hầu thì thầm – Tôi nghe nói ông ta đã thuê người từ bên ngoài thành.
Subaru đặt thìa xuống.
Đó là manh mối cuối cùng.
Bartos Grimm thuê lính đánh thuê. Tối nay, chúng sẽ tấn công.
Cậu nhìn ra cửa sổ. Mặt trời đã lặn một nửa. Chỉ còn vài giờ.
Cậu đứng dậy. Đi ra ngoài.
Cần tìm Al.
***
Al đang ở sân sau, lau kiếm. Subaru tiếp cận cậu ta với vẻ tự nhiên nhất có thể.
— Này,, Subaru nói – Cậu là hiệp sĩ của phu nhân Priscilla, đúng không?
Al ngẩng lên. Mũ sắt che kín mặt, nhưng giọng nói lộ rõ vẻ cảnh giác.
— Ai hỏi?
— Tôi là người mới đến – Subaru ngồi xuống bên cạnh – Tôi nghe nói… có thể tối nay sẽ có chuyện.
Al dừng tay lau kiếm.
— Nghe nói ở đâu?
— Ở bếp. Mấy người hầu nói chuyện. Về một thương nhân tên Grimm.
Al im lặng một lúc. Rồi cậu ta đặt kiếm xuống.
— Bartos Grimm – Giọng Al trầm hơn – Hắn bị phu nhân hủy hợp đồng tuần trước. Hắn đã nói những lời không hay.
— Hắn thuê người.
Al nhìn Subaru. Dù không thấy mặt, Subaru biết cậu ta đang đánh giá mình.
— Cậu biết gì về chuyện này?
Subaru hít một hơi. Cậu không thể nói thật. Nhưng cậu có thể nói nửa sự thật.
— Tôi thấy một điếu thuốc ở góc tường phía đông. Không phải thứ người trong dinh thự dùng. Và tôi nghe nói Grimm đã thuê người từ bên ngoài thành – Cậu nhìn thẳng vào mũ sắt của Al – Nếu tôi là hắn, tôi sẽ tấn công vào đêm nay. Khi mọi người ngủ.
Al không trả lời ngay. Cậu ta nhặt thanh kiếm lên, nhìn lưỡi kiếm phản chiếu ánh hoàng hôn.
— Cậu là ai?
— Subaru. Kẻ từ bên kia Đại Thác – Cậu nói thẳng, biết rằng Al sẽ hiểu – Cũng như cậu.
Al khựng lại. Một giây. Hai giây. Rồi cậu ta thở dài.
— [thở dài] Mẹ kiếp. Lại thêm một thằng nữa.
***
Hoàng hôn buông xuống. Bầu trời chuyển từ cam sang tím.
Subaru đứng bên cửa sổ phòng mình, căn phòng nhỏ tầng trệt, gần cửa sau. Lần trước, cậu chết ở đây. Lần trước nữa, cậu chết ở cầu thang.
Lần này, cậu sẽ không ở đây.
Cậu mở túi, lấy ra tờ giấy ghi chép về Grimm. Nhìn nó một lúc, rồi gấp lại.
Cậu đã tìm ra kẻ chủ mưu. Đã biết động cơ. Đã cảnh báo Al, dù chỉ là nửa lời.
Nhưng còn thiếu một thứ: làm thế nào để sống sót.
Subaru nhìn ra ngoài. Bóng tối bắt đầu trùm lên khu vườn. Những cành cây đung đưa trong gió.
Cậu nghĩ về hai cái chết của mình. Cảm giác lạnh khi dao đâm vào bụng. Cảm giác vỡ vụn khi lưỡi rìu giáng xuống đầu.
Cậu run lên. Nhưng không lùi bước.
— Được rồi,, cậu thì thầm – Hãy nghĩ như một game.
Kiến thức từ vòng lặp trước: thông tin về kẻ thù, thời gian, địa điểm.
Hạn chế: không thể nói thẳng, không ai tin, cơ thể yếu đuối.
Mục tiêu: sống sót qua đêm nay.
Subaru nhắm mắt. Cậu nhớ lại từng chi tiết. Lính đánh thuê vào từ cổng sau. Schult bị giết đầu tiên. Priscilla ở tầng trên. Al ở cánh đông.
Nếu cậu có thể thuyết phục Al tăng cường phòng thủ ở cổng sau… Nếu cậu có thể giữ Schult trong phòng an toàn… Nếu cậu có thể tự bảo vệ mình…
Cậu mở mắt.
— Lần này,, Subaru nói, giọng lạnh hơn cậu tưởng – Ta sẽ không chết.
Bên ngoài, màn đêm buông xuống hoàn toàn.
Tiếng côn trùng bắt đầu vang lên. Gió thổi qua khu vườn, làm lay động những tán lá.
Và từ xa, trong bóng tối, một bóng người lướt qua, rồi biến mất sau góc tường.
Subaru nắm chặt tay.
Trò chơi bắt đầu.
PHUONG NAM
Technology Solutions