Chương 6: Đồ Chơi Mới

07/07/2026  ·  phuongle

Sáng hôm sau, Subaru tỉnh dậy trong một căn phòng không phải của mình.

Cậu mất vài giây để nhận ra, căn phòng nhỏ, một cái giường gỗ, một cái bàn, một cái tủ. Cửa sổ nhìn ra vườn sau. Ánh nắng chiếu qua tấm rèm vải thô, vẽ những vệt sáng vàng trên sàn nhà.

Cậu ngồi dậy. Đầu óc nặng trịch. Cả đêm cậu nằm mơ thấy bóng tối, thấy Satella, thấy đôi tay trắng bệch chạm vào má mình. Nhưng khi mở mắt, chỉ có ánh mặt trời.

— Dậy rồi à?

Giọng Al vọng từ cửa. Cậu ta đứng đó, tay cầm một cái bánh mì, mũ sắt che kín mặt.

— Tôi mang đồ ăn sáng. Phu nhân muốn gặp cậu sau bữa.

Subaru dụi mắt.

— Gặp… để làm gì?

— Để tuyên bố với cả dinh thự rằng cậu là đồ chơi mới của nàng – Al ném cái bánh mì về phía Subaru – Ăn đi. Sẽ có một ngày dài.

***

Buổi sáng diễn ra trong phòng khách chính của dinh thự Barielle.

Khoảng mười lăm người hầu đứng thành hai hàng. Quản gia, một ông già tóc bạc, mặt nghiêm nghị, đứng ở đầu. Schult đứng bên cạnh ông ta, tay chắp sau lưng, mắt nhìn thẳng.

Priscilla ngồi trên chiếc ghế cao ở cuối phòng, tay phe phẩy quạt. Nàng mặc một chiếc váy đỏ rực, tóc cam buông xõa như dòng thác lửa. Bên cạnh nàng, Al đứng im như pho tượng.

Subaru đứng giữa phòng, cảm giác như đang bị đưa ra tòa.

— Đây, Priscilla nói, giọng thong dong như đang giới thiệu một món hàng mới, là Natsuki Subaru. Kẻ từ bên kia Đại Thác.

Những người hầu thì thầm với nhau. Quản gia nhíu mày.

— Từ nay, nó sẽ ở lại dinh thự – Nàng phe phẩy quạt – Nó không phải kẻ hầu, nó là trò tiêu khiển của bổn cung. Các ngươi đối xử với nó như với Al.

Một người hầu giơ tay.

— Thưa phu nhân, nếu ngài ấy không phải kẻ hầu, vậy ngài ấy làm gì ở đây?

Priscilla mỉm cười.

— Nó làm ta thấy thú vị. Thế thôi.

Nàng đứng dậy. Tà váy đỏ quét trên sàn.

— Nếu ai có vấn đề, hãy nói với ta. Ta sẽ giải quyết.

Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt đỏ thẫm không cho phép ai phản đối.

Căn phòng im lặng.

— Tốt – Priscilla quay lưng – Al, dạy nó những thứ cần biết. Đừng để nó làm phiền ta.

Nàng bước ra khỏi phòng, để lại một khoảng không lạnh lẽo sau lưng.

***

— Thế đấy – Al nói, khi họ đi dọc hành lang – Chào mừng đến với cuộc sống mới của cậu.

Subaru bước theo, cố ghi nhớ đường đi trong dinh thự. Hành lang dài, nhiều ngã rẽ, nhiều cánh cửa giống nhau.

— Phu nhân không bao giờ nói nhiều hơn cần thiết, Al tiếp tục – Nhưng nàng nói đủ để người khác hiểu. Cậu là đồ của nàng. Điều đó có nghĩa: cậu không ai đụng vào được. Cũng có nghĩa: cậu không được làm nàng xấu mặt.

— Nghe như một con chó vậy.

— [cười] Cậu bắt đầu hiểu rồi đấy.

Họ rẽ vào một căn phòng nhỏ, thư viện của dinh thự. Không lớn như thư viện hoàng gia, nhưng đủ đầy: những kệ sách cao chạm trần, những cuốn sách bìa da cũ kỹ, mùi giấy ẩm và mực khô.

— Ngồi đi – Al kéo một cái ghế – Tôi sẽ cho cậu biết về thế giới này.

***

Al nói về Lugunica trước.

— Vương quốc này có năm ứng viên Vương Tuyển – Cậu ta giơ năm ngón tay – Mỗi người đại diện cho một thế lực. Emilia, nửa yêu tinh, được Bá tước Roswaal hậu thuẫn. Crusch Karsten, nữ lãnh chúa, mạnh về quân sự. Anastasia Hoshin, thương nhân, giàu nhất trong năm. Felt, nhóc khu ổ chuột, được Reinhard van Astrea, hiệp sĩ mạnh nhất thế giới, hậu thuẫn. Và phu nhân của chúng ta, Priscilla Barielle.

Subaru gật đầu, cố nhớ từng cái tên.

— Phu nhân không có gia tộc hùng mạnh, Al nói tiếp – Nàng chỉ có danh nghĩa Barielle, đã suy yếu sau khi nam tước Leip qua đời. Nàng không có quân đội riêng, không có thương hội, không có hiệp sĩ lừng danh. Nàng có ta, và bây giờ là cậu.

— Hai kẻ xuyên không – Subaru cười khẩy – Đội quân tinh nhuệ.

— Ừ – Al gật đầu – Nghe thảm hại đúng không? Nhưng đừng đánh giá thấp nàng. Phu nhân có thứ mà bốn người kia không có.

— Gì?

— Sự kiêu ngạo tuyệt đối – Al nói, giọng nghiêm túc – Nàng tin cả thế giới vận hành vì nàng. Và kỳ lạ thay, nó thường đúng.

***

Al chuyển sang Ma pháp.

— Thế giới này có sáu thuộc tính ma pháp: Âm, Dương, Hỏa, Thủy, Phong, Địa – Cậu ta đếm trên đầu ngón tay – Phu nhân thuộc hệ Dương, mạnh nhất vào ban ngày. Ta thuộc hệ Địa, chẳng có gì đặc biệt.

— Còn tôi?

— Cậu?, Al nhìn Subaru từ đầu đến chân – Cậu không có ma lực. Tôi đã kiểm tra khi cậu ngủ.

Subaru chớp mắt.

— Kiểm tra bằng cách nào?

— Bằng cách đặt tay lên trán cậu. Đừng lo, tôi không làm gì cậu đâu – Al giơ tay lên – Nhưng sự thật là: cậu là một người thường. Không ma pháp, không gia hộ, không có gì đặc biệt ngoài… thứ cậu giấu.

Subaru im lặng.

Al không hỏi thêm. Cậu ta chỉ tiếp tục.

— Nếu không có ma pháp, cậu phải dùng vũ khí. Ta có thể dạy cậu kiếm, nhưng cậu sẽ không giỏi bằng người có gia hộ. Cậu có thể dùng bẫy, mưu mẹo, như cậu đã làm đêm qua.

— Tôi dùng muôi.

— [cười] Ừ, cái muôi. Nghe nói cậu ném trúng mặt một tên lính. Ấn tượng đấy.

Subaru nhún vai.

— Tôi may mắn.

— May mắn là một kỹ năng – Al đứng dậy, bước đến kệ sách – Nhưng đừng dựa vào nó.

***

Al kéo ra một cuốn sách cũ, bìa đen, viền bạc.

— Đây là thứ quan trọng nhất cậu cần biết – Cậu ta đặt cuốn sách lên bàn – Tư Giáo Đồ Đại Tội.

Subaru nhìn cuốn sách. Trên bìa có hình một vòng tròn với bảy biểu tượng, mỗi biểu tượng đại diện cho một Đại Tội.

— Bảy Tư Giáo Đồ, Al nói, giọng trầm xuống, mỗi kẻ nắm giữ một Quyền Năng từ Ma Nữ Đố Kỵ. Phẫn Nộ, Lười Biếng, Kiêu Ngạo, Đố Kỵ, Tham Lam, Hám Ăn, Dục Vọng. Chúng là mối đe dọa lớn nhất với thế giới này.

— Mạnh cỡ nào?

— Cực kỳ – Al ngồi xuống – Tôi từng thấy một Tư Giáo Đồ, Lười Biếng, hắn có thể điều khiển tay chân người khác như con rối. Chỉ cần hắn nghĩ, ngươi sẽ tự tay đâm vào mặt mình.

Subaru nuốt nước bọt.

— Và phu nhân? Nàng đã đối đầu với chúng chưa?

— Một lần – Al gật đầu – Phẫn Nộ. Nàng đã chém hắn, và cứu được một đứa bé. Nhưng nàng không thể giết hắn. Tư Giáo Đồ không dễ chết.

— Vậy làm sao để giết chúng?

Al nhìn Subaru một lúc lâu.

— Đó là câu hỏi mà cả thế giới đang tìm lời giải – Cậu ta đóng cuốn sách lại – Nếu cậu tìm ra câu trả lời, hãy nói cho tôi biết.

***

Buổi chiều, Subaru đi dạo trong dinh thự.

Cậu cố ghi nhớ đường đi, bếp ở tầng trệt, phòng khách ở phía đông, thư viện ở phía tây, phòng Priscilla ở tầng hai, cánh cửa cuối hành lang.

Dinh thự không lớn, chỉ hai tầng, khoảng hai mươi phòng, nhưng với Subaru, nó như một mê cung.

Cậu đi ngang qua bếp. Mùi thức ăn tỏa ra, thịt nướng, rau luộc, bánh mì mới ra lò. Bụng cậu kêu lên.

— Ngài Subaru?

Giọng một cậu bé. Subaru quay lại.

Schult đứng đó, tay cầm một cái khay bạc. Cậu bé khoảng mười hai, mười ba tuổi, mặc bộ đồ hầu chỉnh tề, tóc nâu cắt ngắn, mắt nâu sẫm nhìn thẳng vào Subaru.

— Chào – Subaru giơ tay – Tôi là Subaru. Còn cậu là Schult, đúng không?

— Vâng – Schult gật đầu, giọng lễ phép nhưng không thân thiện – Tôi là hầu cận của phu nhân.

— Tôi biết. Cảm ơn cậu vì… tối qua. Cậu đã không sao.

Schult nhìn cậu một lúc.

— Ngài đã cứu tôi – Giọng cậu bé phẳng lặng – Tôi muốn cảm ơn.

— Không cần. Tôi chỉ làm những gì cần làm.

— Nhưng ngài không cần phải làm vậy – Schult bước gần hơn – Ngài là người lạ. Ngài không có nghĩa vụ phải cứu tôi.

Subaru im lặng. Cậu nhìn vào đôi mắt của Schult, già dặn hơn tuổi, như thể cậu bé đã thấy nhiều thứ trong đời.

— Tôi không làm vì nghĩa vụ – Subaru nói – Tôi làm vì tôi muốn.

Schult không trả lời. Cậu bé chỉ nhìn Subaru một lúc lâu, như đang cân nhắc điều gì đó.

— Ngài khác với những người khác – Cuối cùng, Schult nói – Tôi không biết đó là tốt hay xấu.

Cậu bé quay lưng, bước đi.

— Nhưng tôi sẽ để mắt đến ngài.

Subaru đứng nhìn theo bóng Schult khuất dần sau cánh cửa bếp.

— Mẹ kiếp, cậu thì thầm – Ngay cả trẻ con ở đây cũng đáng sợ.

***

Hoàng hôn buông xuống.

Subaru ngồi trên bậc thềm trước dinh thự, nhìn mặt trời lặn sau những mái nhà của Vương đô. Bầu trời nhuộm màu cam đỏ, giống màu tóc của Priscilla.

Al ngồi xuống bên cạnh, tay cầm hai cốc nước trái cây. Cậu ta đưa cho Subaru một cốc.

— Uống đi. Không có độc.

Subaru cầm lấy, uống một ngụm. Ngọt. Mát. Giống như nước ép táo ở thế giới cũ.

— Tôi đã ở thế giới này được bảy năm – Al nói, giọng trầm – Bảy năm kể từ khi tôi bị triệu hoán.

Subaru quay sang nhìn cậu ta.

— Bảy năm? Vậy cậu…

— Ừ. Tôi cũng đến từ thế giới khác. Như cậu.

Im lặng một lúc. Gió chiều thổi qua, mang theo mùi hoa từ khu vườn.

— Cậu không hỏi tôi về thế giới cũ?, Al hỏi.

— Cậu có muốn nói không?

— Không.

— Vậy tôi không hỏi.

Al gật đầu, như thể hài lòng với câu trả lời.

— Cậu là người thứ hai tôi gặp từ thế giới khác – Cậu ta nói – Người đầu tiên… là một câu chuyện dài. Và không có kết thúc tốt đẹp.

Subaru không hỏi thêm.

— Nhưng cậu, Al tiếp tục, cậu có gì đó khác. Tôi không biết là gì. Nhưng tôi hy vọng cậu sẽ trụ được lâu hơn người kia.

— Tôi sẽ cố.

— Ừ – Al đứng dậy – Cố là đủ.

Cậu ta bước vào trong, để Subaru một mình với hoàng hôn.

***

Đêm đến.

Subaru nằm trên giường, mắt mở thao láo trong bóng tối.

Căn phòng nhỏ. Yên tĩnh. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ và tiếng côn trùng trong vườn.

Cậu nhìn lên trần nhà. Những vệt tối từ ánh nến hắt lên vữa tạo thành những hình thù kỳ quái.

Cậu nhắm mắt. Và ngay lập tức, bóng tối hiện ra.

Không phải bóng tối của căn phòng, mà là bóng tối của ký ức. Bóng tối của Satella. Đôi tay trắng bệch. Giọng nói thì thầm từ sâu trong vực thẳm.

*Đây là bí mật của chúng ta… Mãi mãi…*

Subaru mở mắt. Mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương.

Cậu ngồi dậy. Hai tay ôm đầu.

— Mình đã chết hai lần.

Giọng cậu vang lên trong căn phòng trống. Không ai nghe thấy. Không ai biết.

Lần thứ nhất, bị rìu chém trong hành lang. Lần thứ hai, bị rìu chém trong góc tường. Đau đớn. Sợ hãi. Và sau đó, bóng tối.

Cậu nhìn xuống tay mình. Không có vết sẹo. Không có dấu hiệu nào của cái chết. Cơ thể cậu hoàn toàn nguyên vẹn, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nhưng ký ức thì vẫn còn.

Cậu nhớ cảm giác lưỡi rìu xuyên qua xương sườn. Nhớ tiếng rắc của xương gãy. Nhớ máu trào ra từ miệng. Nhớ bóng tối nuốt chửng ý thức.

Và cậu nhớ, khi tỉnh dậy giữa quảng trường, nguyên vẹn, khỏe mạnh, cảm giác hoảng loạn tột độ khi nhận ra mình đã chết. Và không ai biết.

Subaru ôm chặt đầu gối.

Cậu muốn nói với ai đó. Muốn nói với Al, người cùng thế giới, người có thể hiểu. Muốn nói với Priscilla, người mạnh mẽ, người có thể bảo vệ cậu.

Nhưng cậu biết, nếu cậu mở miệng, bóng tối sẽ đến. Giọng nói đó sẽ thì thầm. Và cậu sẽ chết lần nữa.

*Đây là bí mật của chúng ta…*

— Ừ – Subaru thì thầm vào bóng tối – Bí mật của chúng ta.

Cậu nằm xuống. Nhắm mắt.

Và chờ đợi giấc ngủ, hoặc cái chết, đến trước.

***

Sáng hôm sau.

Subaru tỉnh dậy. Còn sống. Còn nguyên vẹn.

Ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ. Một ngày mới bắt đầu.

Cậu ngồi dậy, nhìn ra ngoài. Bầu trời xanh. Mây trắng. Những mái nhà của Vương đô lấp lánh dưới ánh nắng.

Cậu nhớ lại đêm qua, nỗi sợ, sự cô độc, bóng tối. Nhưng khi mặt trời lên, những thứ đó dường như xa vời hơn.

Cậu đứng dậy. Mặc bộ quần áo mới, Al đã để sẵn trên bàn từ tối qua. Một chiếc áo sơ mi trắng, một chiếc quần đen, một đôi giày da.

Cậu nhìn mình trong gương. Trông như một người hầu thực thụ.

— Được rồi – Cậu nói với chính mình – Ngày thứ ba ở dị giới. Hãy xem hôm nay có gì.

Cậu bước ra khỏi phòng. Hành lang vắng vẻ. Tiếng bước chân vọng trên sàn gỗ.

Khi đi ngang qua phòng Priscilla, cánh cửa bật mở.

Priscilla đứng đó, tay phe phẩy quạt, mắt đỏ thẫm nhìn cậu từ đầu đến chân.

— Ồ – Nàng mỉm cười – Ngươi vẫn còn sống. Tốt.

— Tôi… vâng. Tôi vẫn sống.

— Đừng làm ta thất vọng hôm nay – Nàng bước ra hành lang, đi ngang qua cậu – Al đang đợi ở sân sau. Hắn nói sẽ dạy ngươi cầm kiếm.

— Dạy tôi… cầm kiếm?

— Ngươi không thể dùng muôi mãi được – Priscilla nói, không quay lại – Vả lại, nàng dừng bước, quay đầu nhìn cậu, một món đồ chơi biết đánh nhau thú vị hơn một món đồ chơi chỉ biết chạy.

Nàng bước đi, tà váy đỏ quét trên sàn.

Subaru đứng đó, nhìn theo bóng nàng.

— Món đồ chơi biết đánh nhau.. – Cậu lẩm bẩm – Hay đấy.

Cậu bước về phía sân sau, nơi Al đang đợi.

Một ngày mới. Một bài học mới.

Và những bí mật, mãi mãi, chỉ mình cậu biết.

← Quay lại bài viết